Skip to content

SR02

Giờ nghỉ trưa, cả lớp đang tràn ngập bầu không khí sôi động trước kỳ nghỉ hè sắp tới.

Trong bối cảnh đó, Horikita vẫn thản nhiên đọc tiểu thuyết mà chẳng hề bận tâm đến xung quanh.

Trong lớp đã sớm hình thành các nhóm bạn thân thiết, nhưng Horikita vẫn không chịu giao du với bất kỳ ai, tiếp tục giữ vững sự cô độc của mình.

Ike: “Này, Ayanokouji. Mày đang nhìn đi đâu thế? Có nghe tụi tao nói gì không đấy?”

Ayanokouji: “Hửm, à… xin lỗi, tôi đang lơ đễnh một chút.”

Yamauchi: “Gì vậy, chán thế. Tao đang kể về trận chiến huyền thoại hôm qua cơ mà.”

Nói là trận chiến huyền thoại, nhưng thực ra chỉ là kết quả đối kháng trong game thôi.

Tôi có cảm giác mình đã nghe câu chuyện tương tự thế này mấy lần rồi.

Tuy nhiên, cậu ta cũng không biết chán là gì nhỉ.

Ike: “Thôi nào, đừng nói thế Yamauchi. Nhìn hướng Ayanokouji đang nhìn là hiểu mà, tâm hồn treo ngược cành cây cũng phải thôi.”

Yamauchi: “Gì cơ, lại là Horikita nữa à…”

Ayanokouji: “Chuyện tôi nhìn Horikita là thật. Nhưng mà, nó khác xa so với những gì các cậu tưởng tượng đấy.”

Ike: “Thật hả, nghĩa là còn hơn cả tưởng tượng sao…!?”

Cậu ta đang ảo tưởng cái gì vậy…

Yamauchi thậm chí còn đưa tay lên mũi định ngăn máu mũi chảy ra.

Ayanokouji: “Tôi chỉ nghĩ là cô ấy vẫn một mình như mọi khi thôi. Không hơn không kém.”

Ike: “Chà, đúng là đáng lo thật. Sắp đến kỳ nghỉ rồi mà. Cứ thế này thì chắc chắn chẳng vui vẻ gì đâu.”

Ike, theo cách riêng của mình, dường như muốn mọi người cùng tận hưởng.

Có lẽ là do cảm giác cả lớp đã cùng nhau vượt qua khó khăn chăng.

Ayanokouji: “Mà, miễn là bản thân cô ấy mong muốn như vậy.”

Tôi hiểu rằng Horikita cũng đang có sự thay đổi.

Nhưng đáng tiếc, sự thay đổi đó nhỏ bé đến mức chỉ mình tôi nhìn thấy.

Người khác không thấy được, nên việc gọi đó là thay đổi hay không cũng thật đáng ngờ.

Sudou: “Làm gì có chuyện đó. Một mình thì cô đơn lắm, gia nhập cùng mọi người chắc chắn tốt hơn rồi.”

Ike: “Vẫn si tình như mọi khi nhỉ, Sudou!”

Sudou: “Im đi, tao đang nghiêm túc đấy! Tao cũng từng có thời gian bị cô lập, nên là…”

Sudou: “Tao chỉ nghĩ nếu Horikita có thể hòa đồng hơn chút với đám trong lớp thì tốt biết mấy thôi!”

Yamauchi: “Rồi rồi, thực ra là mày chỉ muốn nói chuyện với người ta thôi chứ gì? Tao biết mà.”

Sudou: “Mày nói cái gì, thằng kia!!”

Yamauchi: “Đừng có nóng thế. Nhưng mà, như Ayanokouji đã nói, nếu bản thân cô ấy không muốn làm bạn thì cũng chịu thôi, đúng không?”

Yamauchi: “Ít nhất thì, nếu không có chút nét đáng yêu dễ gần nào, thì người xung quanh cũng khó mà bắt chuyện được.”

Sudou: “N-Nét đáng yêu thì có đấy chứ. Chỉ là hơi khó nhận ra thôi…”

Yamauchi: “Sudou có thể nhận ra, nhưng bọn tao thì chịu chết khoản đó.”

Ike: “Ayanokouji, mày đi bảo Horikita thể hiện chút nét đáng yêu nào mà bọn tao có thể hiểu được đi?”

Ayanokouji: “Tại sao lại là tôi…”

Ike: “Thì cô ấy có chịu nói chuyện với bọn tao đâu, lúc này vì tình bạn mà mày ra tay giúp đỡ chẳng phải là hợp lý sao?”

Sudou cũng đang hướng ánh mắt cầu khẩn về phía tôi.

Quả thực, tôi cũng không phải không nghĩ đến việc Horikita nên hòa thuận với các bạn cùng lớp.

Tuy nhiên, tôi đã thử thuyết phục vài lần nhưng đến nay vẫn chưa suôn sẻ.

Dù cách tiếp cận lần này có khác so với trước đây, nhưng tôi có cảm giác kết quả cũng đã rõ ràng rồi.

Ayanokouji: “Hiểu rồi. Nhưng cho tôi một ví dụ cụ thể hơn về cái gọi là nét đáng yêu đi. Cứ thế này thì tôi sẽ bị mắng cho một trận mất…”

Ayanokouji: “Chào.”

Horikita: “Cái mặt này chắc lại mang theo chuyện phiền phức đến rồi nhỉ.”

Ayanokouji: “Cũng đại loại vậy. Mà cậu cũng nhạy bén thật đấy.”

Horikita: “Tôi không có hứng thú, nhưng tên tôi cứ bị réo to lên liên tục thì dù không muốn cũng phải nhận ra thôi. Chẳng lẽ cậu không tự giác được à?”

Ayanokouji: “Tôi thì có, nhưng tôi không nghĩ đám đó có đâu.”

Horikita: “Chắc là vậy rồi. Tôi thật ngốc khi đã lắng nghe. Từng lời lọt vào tai tôi chẳng có chút tao nhã nào để người khác nghe thấy cả.”

Horikita đưa mắt nhìn về phía nhóm Ike.

Nhóm Ike khi bị nhìn thấy liền vội vàng lấy sách giáo khoa che mặt, nhưng đáng tiếc là sách lại bị cầm ngược.

Ayanokouji: “Chuyện là bọn họ bảo Horikita nên có thêm chút nét đáng yêu thì tốt hơn.”

Horikita: “Tôi không hiểu ý nghĩa câu chuyện.”

Vì cô ấy đã nghe thấy nên tôi cứ tưởng vào đề sẽ nhanh hơn, nhưng quả nhiên không dễ dàng như vậy.

Ayanokouji: “Thì cứ nghe đi đã. Ví dụ như ăn diện một chút để tạo bầu không khí dễ bắt chuyện hơn với người khác chẳng hạn. Bọn họ nói cậu nên làm những việc như thế.”

Ayanokouji: “Không cần là đồ vật, trang điểm cũng được. Chỉ thay đổi ấn tượng bề ngoài thôi. Bản thân cậu không cần phải thay đổi gì cả.”

Horikita: “Vốn dĩ tôi không hiểu tại sao mình phải thay đổi, nhưng tôi cũng lờ mờ hiểu ý cậu muốn nói rồi.”

Horikita: “Chỉ là, nếu bản thân tôi không thay đổi, thì liệu có thể nói là đã toát ra nét đáng yêu không? Đó chỉ là vẻ bề ngoài thôi.”

Ayanokouji: “Không, coi đó như một cơ hội để bắt đầu ấy mà…”

Horikita: “Tóm lại, đối với những người tiếp cận tôi vì điều đó, cậu muốn tôi phải đối xử với họ thế nào? Như tôi đã nói lúc nãy, chừng nào tôi vẫn là tôi, thì rốt cuộc cũng chẳng có gì thay đổi cả.”

Hoàn toàn đúng là như vậy.

Dù có tạo ấn tượng dễ gần, nhưng nếu bản thân không muốn nói chuyện thì cũng vô nghĩa.

Chà, ngay từ đầu tôi đã biết là một trận thua rồi.

Nhưng hôm nay không hiểu sao cô ấy có vẻ chịu lắng nghe hơn mọi khi.

Tôi quyết định cố gắng thêm chút nữa.

Ayanokouji: “Tuy nói vậy, nhưng cũng có những người lấy việc thay đổi trang điểm hay kiểu tóc làm cơ hội để thay đổi bản thân mà.”

Đây chính là những gì người ta gọi là “ra mắt thời cấp ba” ấy.

Ngoài ra, chuyện sau kỳ nghỉ dài như nghỉ hè, học sinh đi học trở lại với vẻ ngoài sành điệu hơn cũng là mô típ thường thấy trong manga mà nhỉ.

Horikita: “Đó là do bản thân họ vốn dĩ đã có ý muốn thay đổi rồi. Quan trọng hơn hết chẳng phải là tâm thế sao.”

Ayanokouji: “Nhưng tôi nghĩ cũng có quan điểm là thay đổi từ bên ngoài trước.”

Horikita: “Tôi không phủ nhận quan điểm đó. Nhưng chừng nào không thể ép buộc thay đổi, thì câu chuyện vẫn chỉ là hai đường thẳng song song thôi.”

Horikita: “Nể tình cậu biết tôi nghe thấy mà vẫn đến bắt chuyện nên tôi mới nói dài dòng thế này, giờ kết thúc được chưa.”

Tôi cứ tưởng cô ấy chịu lắng nghe hơn mọi khi, hóa ra là vì lý do đó sao.

Horikita: “Về cơ bản, tôi nghi ngờ việc chính cậu hiểu được bao nhiêu về ý nghĩa của từ nét đáng yêu đấy.”

Horikita: “Hay là cậu có thể nói cụ thể cho tôi biết nét đáng yêu mà cậu nghĩ là gì không?”

Tôi cứng họng.

Nét đáng yêu, thực tế là thứ như thế nào nhỉ.

Quả thực tôi không có câu trả lời.

Ngày hôm sau khi bị Horikita nói cho thua lý, tôi tận dụng ngày nghỉ để đến trước cửa một quán cà phê thú cưng.

Động vật = Dễ thương, suy nghĩ tuy đơn giản, nhưng tôi nghĩ đến đây biết đâu sẽ tìm được chút gợi ý về nét đáng yêu…

Thực lòng mà nói, sau màn đối đáp với Horikita, tôi cũng muốn được chữa lành đôi chút.

Tôi thử nhìn từ bên ngoài vào.

Trong quán toàn là nữ sinh.

Thế này thì hơi khó vào.

Tôi định dứt khoát đứng trước cửa tự động, nhưng rồi lại chần chừ.

Horikita: “Cậu đang làm cái gì thế? Cậu bây giờ trông hoàn toàn giống một kẻ khả nghi đấy?”

Quay lại thì thấy Horikita.

Nghĩ đến việc toàn bộ hành động lén lút vừa rồi bị nhìn thấy, tôi cảm thấy hơi xấu hổ.

Không, tôi quyết định nghĩ ngược lại.

Chính vì đã bị nhìn thấy, nên tôi chẳng còn gì để mất nữa.

Ayanokouji: “Này, nếu được thì cùng vào không?”

Horikita: “Không đời nào, tại sao tôi phải vào chứ.”

Ayanokouji: “Cậu nhìn là hiểu mà đúng không? Con trai đi một mình khó vào lắm.”

Horikita: “Trước đây cũng từng có cuộc đối thoại kiểu này rồi nhỉ. Tôi nhớ ra rồi đấy.”

Vậy thì lần này cậu cũng hợp tác là được mà. Nếu không tôi sẽ mãi là kẻ khả nghi đứng ở đây mất.

Horikita: “Kết quả của việc hợp tác lần đó là tôi đã gặp rắc rối thê thảm. Cậu cũng giỏi nhờ vả thật đấy.”

Ayanokouji: “Tình huống lần này hoàn toàn khác với lúc đó mà.”

Ayanokouji: “Này, dù sao đây cũng là quán cà phê nên có thể tự do giết thời gian. Cậu có thể đọc tiểu thuyết, hay học bài cũng được.”

Horikita: “Nếu vậy thì đâu nhất thiết phải là ở đây.”

Ayanokouji: “Tôi muốn suy nghĩ về nét đáng yêu ở đây. Với lại Horikita, người ném ra câu hỏi đó là cậu mà. Đi cùng tôi một chút cũng được chứ nhỉ?”

Horikita: “Người đến chỗ tôi và tự tiện đề xuất về nét đáng yêu là cậu đấy chứ. Tôi không thấy mình có nghĩa vụ phải đi cùng…”

Ayanokouji: “Hơn nữa cậu đến đây, nghĩa là cậu cũng muốn tìm hiểu chút gì đó về nét đáng yêu phải không?”

Horikita: “Cậu đang nói cái gì vậy…”

Horikita: ”…Mà thôi được rồi. Đúng là tôi đã đặt ra nghi vấn.”

Horikita: “Chà, lần này có vẻ không giống như cậu giăng bẫy, nên nếu rảnh thì tôi sẽ đi cùng cậu.”

Ayanokouji: “Rảnh ư…”

Horikita: “Được chứ? Tôi chỉ đọc tiểu thuyết thôi đấy.”

Giữa muôn vàn loài động vật, chúng tôi được dẫn đến ghế ở khu vực dành cho mèo.

Horikita chẳng thèm liếc nhìn những chú mèo được thả rông, bắt đầu đọc tiểu thuyết đúng như tuyên bố.

Ayanokouji: ”…”

Tôi vừa vuốt ve chú mèo quấn người đang sà vào lòng, vừa thỉnh thoảng liếc nhìn Horikita.

Tôi chưa từng thấy Horikita tiếp xúc với động vật.

Vì thế tôi mới thấy hứng thú, nhưng đương sự thì chẳng có vẻ gì là quan tâm.

Horikita: “Gì thế? Thứ cậu quan sát lẽ ra phải là mèo chứ đâu phải tôi.”

Ayanokouji: “Đúng là vậy nhỉ…”

Khi lật trang sách, thỉnh thoảng có con mèo lại gần trêu chọc, nhưng Horikita không hề bận tâm.

Khoảng thời gian như vậy trôi qua một lúc.

Chẳng mấy chốc, vài con mèo bắt đầu hứng thú với Horikita.

Có lẽ vì cô ấy quá thờ ơ nên chúng ngược lại muốn được cô ấy quan tâm chăng.

Horikita: ”…Chẳng phải cậu bảo là quán cà phê nên có thể tự do giết thời gian sao?”

Ayanokouji: “Nói thì nói vậy nhưng động vật, đặc biệt là mèo thì tùy hứng lắm. Mà, có gì cậu cứ phàn nàn với mấy còn mèo ấy.”

Horikita: “Nếu ngôn ngữ thông suốt thì tôi đã làm thế rồi. Nhưng vì không được nên tôi mới nói với cậu đấy.”

Horikita khéo léo lật trang sách trong khi tránh những chú mèo đang đi lại trên cánh tay mình.

Tuy nhiên, tay cô ấy buộc phải dừng lại khi một con mèo leo lên cuốn tiểu thuyết.

Horikita: “Này…”

Horikita: “Chờ chút đã.”

Đối tượng cô ấy gọi không phải là tôi.

Horikita đang nói chuyện với con mèo.

Con mèo chẳng hề bận tâm đến Horikita, thậm chí còn ngáp một cái thật to.

Horikita: “Haiz, ngươi cũng gan thật đấy.”

Horikita thở dài như thể bỏ cuộc, con mèo liền kêu lên một tiếng như để đáp lại.

Horikita: “Thật tình, hết cách rồi…”

Một Horikita vốn luôn dùng lý luận làm vũ khí để đánh bại đối thủ, nay lại đang bối rối trước đối tượng không hiểu ngôn ngữ.

Horikita: “Cậu nhìn cái gì?”

Lần này là lời nói ném về phía tôi.

Có lẽ do ngượng ngùng, Horikita dùng bàn tay đang rảnh bắt đầu vuốt ve đầu con mèo.

Horikita: “Đành chịu thôi. Bị làm phiền thế này mà.”

Ra là vậy, đây chắc hẳn là nét đáng yêu.

Dù không thể diễn tả cụ thể bằng lời…

Horikita: “Biết thế này thì ngay từ đầu tôi đã không mang tiểu thuyết theo rồi.”

Ayanokouji: “Nói vậy nghĩa là cậu thích chỗ này rồi sao?”

Horikita: “Không phải. Ý tôi là nếu vì mấy đứa này mà trang sách bị gấp nếp thì phiền lắm.”

Mặc dù miệng thì phàn nàn, nhưng Horikita vẫn tiếp tục vuốt ve con mèo.

Thậm chí, cô ấy còn chẳng nhận ra con mèo đã rời khỏi cuốn tiểu thuyết từ lúc nào.