Skip to content

SR27

“Lời tỏ tình vang vọng giữa hồ bơi”

Section titled ““Lời tỏ tình vang vọng giữa hồ bơi””

Kushida: “Nè, mọi người cùng chụp ảnh đi?”

Nữ sinh lớp D: “Được đấy! Nhân tiện thì lấy biển làm nền nhé――”

Các nữ sinh mặc đồ bơi tụ tập xung quanh Kushida, cười đùa vui vẻ.

Hôm nay là ngày liên hoan của lớp D.

Ai nấy trông đều phấn khích hơn mọi ngày.

Ike: “Tao cũng muốn chụp lại Kushida-chan trong bộ đồ bơi quá…”

Ayanokouji: ”…Bỏ ngay cái ý định chụp trộm đi nhé.”

Thấy Ike lăm le điện thoại trên tay, tôi đành lên tiếng cảnh báo trước.

Yamauchi: “Nhắc mới nhớ Kanji, vụ mày định tỏ tình với Kushida-chan sao rồi?”

Ike: “Cái đó thì…”

Ike ấp úng, vẻ mặt khó xử.

Xem ra mọi chuyện không được suôn sẻ cho lắm.

Ike: “Cơ mà biết làm sao được? Xung quanh Kikyou-chan lúc nào cũng có người, làm gì có thời gian riêng tư cho hai đứa.”

Ike: “Tao nghĩ sẵn câu tỏ tình rồi, nhưng mà thời điểm thì…”

Ayanokouji: ”…Tỏ tình à.”

Tôi chưa từng được ai tỏ tình, cũng chưa từng tỏ tình với ai.

Lần trước có chứng kiến cảnh Ichinose được tỏ tình, nhưng cũng chỉ đến thế thôi.

Tôi thử suy nghĩ một chút, nhưng chẳng nảy ra lời khuyên nào hay ho cả.

Ike: “Giá mà có cơ hội nào đó tốt…”

Kushida: “Sao thế? Có chuyện gì khó khăn hả?”

Ike: “À, đang tính xem làm thế nào để Kikyou-chan―”

Ike: “Á, uwaa!? K-Kikyou-chan!?”

Nhận ra Kushida đang bắt chuyện từ phía sau, Ike giật bắn người.

Kushida: “Không lẽ cậu có việc gì cần tìm tớ sao?”

Ike: “Hả, à ừm… đúng rồi! Bọn tớ đang định rủ nhóm Kikyou-chan đi chơi cùng đây…!”

Kushida: “Thật hả? May quá, thực ra tớ cũng đang định đi rủ mọi người đây!”

Kushida: “Nghe nói bể bơi đằng kia đang vắng, tớ nghĩ mọi người cùng qua đó chơi thì vui lắm.”

Ike: “Tất nhiên là OK rồi! Này, đúng không tụi mày!?”

Được Kushida rủ rê, Ike có vẻ phấn khích tột độ.

Về phần chúng tôi thì cũng chẳng có lý do gì để từ chối.

Thế là cả bọn quyết định đi chơi hồ bơi cùng nhóm Kushida.

Chúng tôi xuống hồ bơi và chơi bóng chuyền bãi biển.

Nữ sinh lớp D: “Đỡ này―!”

Kushida: “Bóng qua bên đó kìa~.”

Ike: “Được rồi, cứ để đó…!”

Ike tranh đỡ quả bóng từ đường chuyền của Kushida.

Quả bóng bay vút lên cao, ngay trên đầu Yamauchi.

Yamauchi: “Nhận lấy này Ayanokouji!”

Yamauchi nhảy lên đập bóng như một vận động viên bóng chuyền chuyên nghiệp.

Chắc cậu ta muốn thể hiện sự ngầu lòi trước mặt các bạn nữ đây mà.

…Nhưng quả bóng lại bay đi đâu đó xa tít tắp.

Nam sinh côn đồ: “Uiza.”

Xui xẻo thay, quả bóng rơi trúng đầu một nam sinh đang ngồi bên thành hồ bơi.

Nam sinh côn đồ: “Đau đấy. Thằng nào làm hả.”

Bóng chuyền bãi biển làm bằng nhựa mềm nên chắc chắn không gây đau đớn hay thương tích gì.

Nhưng có lẽ nghĩ ai đó chơi khăm mình, nam sinh kia nhìn quanh với vẻ mặt hằm hằm.

Yamauchi: “Chết dở… Trông hắn đáng sợ quá.”

Nam sinh đó có vóc dáng khá vạm vỡ.

Ánh mắt sắc lẹm, toát lên vẻ côn đồ.

Yamauchi chần chừ không dám ra nhặt bóng, tôi cũng hiểu phần nào cảm giác đó.

Kushida: “Ah, xin lỗi nhé~!”

Thế nhưng, Kushida không chút do dự tiến lại gần nam sinh đó.

Kushida: “Bọn tớ đang chơi đằng kia, lỡ tay làm bóng bay sang đây. Cậu không sao chứ?”

Nam sinh côn đồ: “G-Gì cơ, hóa ra là Kushida-chan à. Hoàn toàn không sao hết!”

Hóa ra là người quen.

Vẻ mặt hằm hằm của nam sinh kia biến mất ngay lập tức, thay vào đó là nụ cười tươi rói khi đưa trả quả bóng cho Kushida.

Quan hệ rộng thật đấy…

Trong lúc tôi đang nghĩ ngợi thì có tiếng gọi Kushida từ đâu đó vọng lại.

Nam sinh: “Này―! Kushida-chan―!”

Chủ nhân của giọng nói đang đứng trên bục nhảy cầu.

Bục nhảy khá cao.

Từ trên đó, với vẻ mặt nghiêm túc, nam sinh kia gọi với xuống chỗ Kushida.

Nam sinh: “Thực ra tớ có chuyện quan trọng muốn nói…!”

Lời tuyên bố đột ngột khiến mọi người xôn xao.

Kushida: “Chuyện gì thế―?”

Nam sinh: ”…”

Nam sinh với vẻ mặt quyết tâm bước ra mép bục nhảy cầu.

Nam sinh: “Kushida-chan, tớ thích cậu―!! Hãy hẹn hò với tớ nhé―!!”

Vừa hét lớn, cậu ta vừa nhảy xuống hồ bơi.

Độ cao cũng không phải dạng vừa.

Khi tiếp nước, bọt nước bắn lên tung tóe kèm theo tiếng ùm lớn.

Ike: ”…C-Cái gì…!? Bị nẫng tay trên rồi!?”

Trước sự việc bất ngờ, Ike há hốc mồm kinh ngạc.

Cứ như trong manga ấy nhỉ, kiểu đứng trên sân thượng tỏ tình ấy.

Một lát sau, nam sinh vừa tỏ tình ngoi lên mặt nước.

Nam sinh: “Cậu thấy sao…?”

Cậu ta nhìn chăm chú về phía Kushida, chờ đợi câu trả lời.

Mọi người nín thở chờ xem kết cục của màn tỏ tình này.

Giữa tâm điểm của sự chú ý, Kushida cất lời――

Kushida: “Xin lỗi nhé―! Chúng ta cứ là bạn thôi―!”

Những tiếng “Àaa…” tiếc nuối vang lên từ xung quanh.

Nam sinh: “Chết tiệt~… Không được rồi à.”

Dù tỏ tình thất bại, nhưng gương mặt nam sinh đó lại toát lên vẻ sảng khoái lạ thường.

Từ sự kiện đó, một trào lưu vừa nhảy cầu vừa tỏ tình với người mình thích bắt đầu nổ ra.

Nam sinh A: “T-Tớ cũng thử xem sao…! Yoshida-san, hãy hẹn hò với tớ nhé…!!”

Nam sinh B: “Tớ nữa tớ nữa! Matsumoto-san, làm vợ tớ nhé~!”

Các nam sinh vừa hét lớn lời tỏ tình vừa lao mình xuống hồ bơi.

Thi thoảng cũng có lời tỏ tình được chấp nhận, các cặp đôi mới ra đời, và mỗi lần như thế đám đông lại reo hò phấn khích.

Ike: “Đ-Được rồi…! Tao cũng sẽ theo trào lưu này!”

Chẳng biết từ lúc nào, Ike đã di chuyển đến chỗ bục nhảy cầu.

Nếu có cơ hội tốt để tỏ tình…

Lúc nãy cậu ta đã nói vậy, quả thực đây là cơ hội ngàn năm có một.

Ike: “Hít vào, thở ra… Bình tĩnh nào tôi ơi…!”

Cuối cùng cũng đến lượt Ike.

Hít sâu một hơi, Ike mở lời với vẻ mặt nghiêm túc.

Ike: “Nghe tao nói này! Thực ra tao―”

Ngay khi bước một chân lên phía trước trên bục nhảy cầu.

Ike: “Oái…!?”

Chân cậu ta trượt đi, và Ike rơi tự do khỏi bục nhảy.

Chứng kiến cảnh tượng đó, tiếng cười rộ lên từ khắp xung quanh.

Kushida: “Ahaha, Kanji-kun, cậu không sao chứ―?”

Ike: “K-Không sao, không sao…! Ahaha…”

Tôi và Yamauchi đã phải tốn kha khá thời gian để vực dậy tinh thần cho Ike đang suy sụp.

Ngồi ở bàn bên cạnh hồ bơi, tôi đang nghỉ ngơi một mình.

Kushida: “Ayanokouji-kun, tớ ngồi cùng được không?”

Ayanokouji: “À, cứ tự nhiên.”

Kushida đi tới và ngồi xuống đối diện tôi.

Trên tay cô ấy cầm một ly nước.

Kushida: “Vận động nhiều rồi mà. Phải bổ sung nước đầy đủ chứ.”

Ayanokouji: “Cơ mà, lúc nãy cậu nổi bật thật đấy.”

Sau vụ đó, Kushida còn nhận thêm vài lời tỏ tình nữa, nhưng cô ấy từ chối tất cả.

Ayanokouji: “Làm người nổi tiếng cũng vất vả nhỉ.”

Kushida: “Ahaha, cũng không hẳn đâu. Mấy người tỏ tình lúc nãy có vẻ cũng chẳng nghiêm túc gì.”

Kushida: “Kiểu hùa theo không khí ấy mà… chắc họ nghĩ tỏ tình cho có kỷ niệm thôi.”

Ayanokouji: ”…Ra là vậy. Cũng có kiểu đó sao.”

Kushida: “Thực ra bị tỏ tình nghiêm túc mới mệt ấy. Từ chối cũng phải lựa lời, giữ ý tứ đủ đường.”

Từ chối lời tỏ tình của mấy chàng trai nổi tiếng thì lại bị một số cô gái ghen ghét, nghe bảo có nhiều rắc rối phiền hà lắm.

…Nhưng mà nói chuyện thế này, ký ức về bộ mặt thật của Kushida lại khiến tôi cảm thấy nghi ngờ.

Hiện tại Kushida vẫn đối xử với tôi như với bao người khác, nhưng…

Ayanokouji: “Tôi xác nhận lại chút nhé, Kushida ghét tôi đúng không?”

Kushida: “Không đâu, làm gì có chuyện đó? Tớ coi Ayanokouji-kun là người bạn quan trọng mà!”

Nghĩa là sao…?

Trước đây Kushida đã từng nói ghét kiểu con trai như tôi cơ mà.

…Vừa nghĩ xong thì có vài học sinh tiến lại gần chúng tôi.

Lời nói vừa rồi của Kushida có lẽ là do để ý có người xung quanh.

Nữ sinh: “Kushida-chan, đang làm gì thế?”

Kushida: “Không có gì đâu~. Tớ đang nghỉ ngơi chút thôi.”

Nữ sinh: “Người đằng kia, không lẽ là bạn trai cậu à?”

Nam sinh: “Nhắc mới nhớ, lúc nãy cậu từ chối lời tỏ tình nhỉ. Hay là do đã có bạn trai rồi?”

Kushida: “Ahaha, không phải không phải. Ayanokouji-kun chỉ là bạn thôi. Đúng không nè?”

Ayanokouji: ”…À, ừ.”

Bị phủ nhận thẳng thừng thế này, cảm giác cũng hơi phức tạp thật.

Nam sinh: “Bọn tớ định qua bên kia chơi, Kushida-chan đi cùng không?”

Kushida: “Xin lỗi nhé, hôm nay tớ đi chơi cùng các bạn trong lớp rồi.”

Nữ sinh: “Vậy à, tiếc ghê. Nhưng nếu rảnh thì ghé qua chơi chút nha.”

Nhóm bạn của Kushida rời đi về phía hồ bơi bên kia.

Bây giờ xung quanh không có ai, có thể tôi sẽ nghe được câu trả lời cho câu hỏi lúc nãy.

Tôi quyết định hỏi lại Kushida lần nữa.

Ayanokouji: “Này Kushida. Rốt cuộc đâu mới là con người thật của cậu?”

Kushida: “Ưm~, cái đó hả…”

Kushida khẽ ghé sát mặt vào tai tôi.

Mùi hương dịu nhẹ của con gái thoảng qua.

Kushida: “―Bí mật nhé. Thôi, tớ quay lại chỗ mọi người đây.”

Ayanokouji: “Vậy à.”

…Tự nhiên bị áp sát như thế, tim tôi cũng hơi lệch nhịp một chút.

Kushida nở nụ cười tinh nghịch rồi chạy về phía nhóm nữ sinh lớp D.