SR80
“Nhân vật chính của bữa tiệc”
Section titled ““Nhân vật chính của bữa tiệc””
Phần 1
Section titled “Phần 1”Ryuuen: “Này Ishizaki, mày định tổ chức tiệc ngắm hoa vào hôm nào?”
Ishizaki: “Định hỏi ý kiến mọi người rồi chọn ngày nào đông đủ nhất ạ.”
Ishizaki: “Ah, tất nhiên là ưu tiên lịch của Ryuuen-san rồi, nhân vật chính của bữa tiệc lần này mà!”
Ryuuen: “Kuku, thế à.”
Một ngày tháng 3. Tôi và Albert đang dẫn Ryuuen-san đến một cửa hàng mục tiêu.
Ryuuen-san, người từng rời khỏi vị trí thủ lĩnh một thời gian, cuối cùng đã quay trở lại. Không có chuyện gì đáng mừng hơn thế này.
Thế nên tôi đã đề xuất.
Tổ chức một bữa tiệc ngắm hoa cùng cả lớp, coi như tiệc mừng Ryuuen-san quay lại luôn!
May mà được duyệt rồi…!
Hôm đó, mọi người sẽ vừa ngắm hoa vừa mở tiệc nướng BBQ.
Hôm nay chúng tôi đến đây để hoàn tất những khâu chuẩn bị cuối cùng cho bữa tiệc.
Ryuuen: “Chưa đến cái cửa hàng đó à?”
Ishizaki: “À ừm, hình như quanh đây…”
Albert: ”…”
Albert bỗng dừng bước. Cửa hàng mục tiêu nằm ngay hướng nhìn của cậu ta.
Ryuuen: “Gì đây, cửa hàng kimono à.”
Ishizaki: “Vâng! Nhắc đến ngắm hoa là phải mặc đồ truyền thống chứ!”
Ishizaki: “Chắc chắn hợp lắm luôn! Bữa tiệc này Ryuuen-san là nhân vật chính, nên phải ăn mặc nổi bật nhất mới được!”
Lúc nãy đi ngang qua cửa hàng này, một ý tưởng xẹt qua đầu tôi.
Nếu Ryuuen-san xuất hiện trong bộ Hakama sặc sỡ, vẻ ngầu lòi đó chắc chắn sẽ khiến bữa tiệc bùng nổ.
Ryuuen: “Tao thì mặc gì chả được.”
Ishizaki: “Đừng nói thế chứ! Bọn này sẽ chọn bộ hợp nhất mà!”
Albert: ”…”
Ryuuen: “Mà, đã cất công ngắm hoa rồi thì…”
Như chịu thua trước sự nhiệt tình của chúng tôi, Ryuuen-san gật đầu.
Ryuuen: “Biết rồi, muốn làm gì thì làm. Nhưng cấm chọn mấy thứ vô vị đấy.”
Ishizaki: “Rõ! Tập trung tinh thần nào Albert! Chúng ta sẽ chọn cho Ryuuen-san bộ kimono đỉnh nhất!”
Chúng tôi hùng hổ xông vào cửa hàng rực rỡ sắc màu các loại kimono.
Phần 2
Section titled “Phần 2”Ishizaki: “Bộ này thế nào ạ? Áo khoác Haori vàng thêu hình hổ, ngầu bá cháy luôn!”
Ryuuen: “Không, không phải gu của tao.”
Albert: ”…”
Ryuuen: “Cái gì mà trông như nghệ sĩ Rakugo (nghệ sĩ kể chuyện hài) thế này. Chọn cái nào tử tế hơn đi.”
Ishizaki: “Ryuuen-san, vậy thì bộ này――”
Chúng tôi cố gắng tìm những bộ kimono có vẻ hợp với Ryuuen-san nhất có thể. Nhưng mà…
Ryuuen: “――Bác bỏ. Thật tình, gu thẩm mỹ của tụi mày bị sao vậy hả?”
Ishizaki: “X-Xin lỗi…”
Tất cả những bộ kimono chúng tôi chọn đều bị Ryuuen-san gạt phắt đi.
…Tôi đã cố gắng chọn những bộ thực sự hợp với Ryuuen-san rồi mà nhỉ.
Ryuuen: “Giao cho tụi mày đúng là sai lầm. Để tao tự chọn.”
Hết kiên nhẫn, Ryuuen-san bắt đầu đi vòng quanh cửa hàng.
Nhưng đúng lúc đó, điện thoại của Ryuuen-san lại reo lên.
Ryuuen: ”…Tch, đứa nào đấy?”
Vừa bắt máy, sắc mặt Ryuuen-san lập tức trở nên nghiêm túc.
Ryuuen: “Này Ishizaki, tao ra ngoài một lát. Trước khi tao quay lại, cố mà chọn cái nào khá khẩm hơn đi.”
Nói rồi Ryuuen-san vừa nghe điện thoại vừa bước ra khỏi cửa hàng.
Ishizaki: “Căng thật… Bảo là ‘khá khẩm hơn’ thì chọn kiểu gì bây giờ…”
Ishizaki: ”…Hmm? Kia là.”
Đang vò đầu bứt tai thì tôi chợt thấy Ayanokouji đi ngang qua cửa hàng.
Ishizaki: “Này, Ayanokouji! Cho tao nhờ chút được không?”
Ayanokouji: ”…Có việc gì?”
Ishizaki: “Thực ra là…”
Tôi giải thích rằng bọn tôi đang chọn kimono cho Ryuuen-san mặc trong tiệc ngắm hoa sắp tới.
Ayanokouji: “Tiện thể hỏi chút, nãy giờ các cậu chọn kiểu gì thế?”
Ishizaki: “Ví dụ như cái này, áo khoác Haori vàng thêu hình hổ! Tao tâm đắc nhất bộ này đấy…”
Ayanokouji: ”…Cái đó thì có vẻ hơi lòe loẹt quá.”
Ishizaki: “Vậy Ayanokouji nghĩ bộ nào thì hợp với Ryuuen-san?”
Ayanokouji: “Tôi cũng chẳng tự tin vào gu thẩm mỹ của mình đâu…”
Ayanokouji lướt mắt một vòng quanh cửa hàng.
Rồi như nảy ra ý gì đó, cậu ta dừng lại trước một bộ kimono.
Ayanokouji: “Để xem nào, ví dụ như bộ này――“
Phần 3
Section titled “Phần 3”Ryuuen: “Vậy thì, có tiến triển gì báo cáo lại cho tao.”
Tôi cúp máy, hướng về phía cửa hàng nơi nhóm Ishizaki đang đợi.
…Đám đó ấy à. Khả năng cao lại chọn ba cái đồ kỳ quái cho xem.
Đang đi, tôi thoáng thấy một bóng lưng quen thuộc lẫn vào đám đông.
…Ayanokouji à? Nó cũng đến Keyaki Mall sao.
Ishizaki: “Ah, Ryuuen-san. Vất vả rồi!”
Ryuuen: “Ừ. Thế nào, tìm được bộ nào ưng ý chưa?”
Ishizaki: “À ừm, bọn này cũng thử chọn rồi…”
Ishizaki có vẻ không tự tin lắm.
…Kiểu này chắc không hy vọng gì rồi.
Ryuuen: “Đành chịu thôi. Để tao tự chọn.”
Nhắc mới nhớ, lúc nãy tôi cũng thấy một bộ kimono trông khá ổn.
Chất vải màu trầm, có điểm xuyết họa tiết hoa anh đào.
Nó ở chỗ nào nhỉ… Đang tìm thì Ishizaki gọi.
Ishizaki: “Ryuuen-san, bộ này thấy sao ạ?”
Ryuuen: “Hả? Đó là…”
Bộ kimono Ishizaki gợi ý, lại chính là bộ tôi đang tìm.
Ryuuen: “Cũng không tệ.”
Kích cỡ cũng vừa vặn như được may đo.
Thay đồ xong, tôi xuất hiện trước mặt nhóm Ishizaki.
Ishizaki: “Uoooo, quả nhiên là Ryuuen-san! Hợp cực kỳ luôn!”
Albert: ”…!”
Nhóm Ishizaki khen ngợi nhiệt liệt.
Mà, đúng là bộ này cũng có gu đấy.
Ryuuen: “Làm cũng được việc đấy chứ. Lần sau bỏ mấy cái đồ sến súa đi, chọn ngay từ đầu mấy kiểu này này.”
…Cơ mà, hàng hóa trong cửa hàng toàn mấy họa tiết bình thường là chính mà.
Thế mà bọn này lại tài tình chọn đúng mấy bộ họa tiết dị hợm, hiếm hoi lọt thỏm trong đó.
Ishizaki: “Ahaha… Vâng ạ.”
Ryuuen: “Hmm? Sao thế Ishizaki.”
Thái độ của Ishizaki cứ lấp lửng sao ấy.
Có điều gì vướng mắc chăng.
Ishizaki: “Không, không có gì đâu! Ryuuen-san thích là bọn này vui rồi!”
Ishizaki: “Vậy tặng bộ kimono đó nhé. Coi như quà mừng quay lại từ bọn này!”
Ryuuen: “Vậy sao. Thế tao không khách sáo.”
Việc chuẩn bị ngắm hoa đã giao cho Ishizaki, giờ chỉ chờ đến ngày thôi.
Lâu lắm mới có dịp tụ tập cả lớp, chắc cũng là một cách giết thời gian không tồi.
Phần 4
Section titled “Phần 4”Ryuuen: “Kuku, thỉnh thoảng quậy phá thế này cũng không tệ.”
Ngày ngắm hoa. Lớp tôi đang mở tiệc linh đình dưới tán hoa anh đào.
Mùi thịt nướng thơm lừng hòa lẫn với tiếng cười đùa ồn ào của đám trong lớp.
Albert: ”…”
Ryuuen: “Ồ, về rồi à.”
Albert đi mua thêm đồ đã quay lại.
Nhưng đi cạnh cậu ta lại là một nhân vật ngoài dự đoán.
Ayanokouji: ”…Ryuuen à.”
Ryuuen: “Hả? Mày đến đây làm gì.”
Ayanokouji: ”…Tự nhiên bị lôi đến đây thôi.”
Có vẻ Albert tình cờ gặp Ayanokouji rồi ép nó tới đây.
Ryuuen: “Cũng được. Đã đến thì làm một ly đi.”
Ayanokouji: ”…Một chút thì cũng được.”
Tôi đưa chén cho Ayanokouji.
Hôm nay là ngày tiệc tùng. Tôi cũng không định giở trò gì.
Ayanokouji: “Cơ mà, hào phóng gớm nhỉ.”
Ryuuen: “Đương nhiên. Tiệc ngắm hoa mà, không làm hoành tráng thì ý nghĩa gì.”
Ryuuen: “Hôm nay mày cũng là khách. Cứ thoải mái tận hưởng đi.”
Ayanokouji: “Tôi xin nhận lòng hiếu khách này.”
Ishizaki: “Ryuuen-san, thịt chín rồi đây!”
Đúng lúc đó, Ishizaki cầm một đống xiên nướng tiến lại.
Ishizaki: “Ơ, Ayanokouji!? Mày cũng đến à!”
Ishizaki: “Hehe, hoan nghênh nhé! Nè thịt đây, ăn đi!”
Ishizaki không ngần ngại nhét mấy xiên thịt nướng vào đĩa của Ayanokouji.
Ayanokouji: ”…Ra là vậy, ngon đấy.”
Ayanokouji lặng lẽ ăn thịt xiên, nhưng chợt dừng lại và nhìn quanh.
Ayanokouji: “À ừm, đồ uống…”
Chén của Ayanokouji đã cạn.
…Vừa hay trong tay tôi có chai nước có ga.
Ryuuen: “Đây. Đích thân tao rót cho đấy, coi đó là vinh hạnh đi.”
Ayanokouji: ”…Làm phiền cậu rồi.”
Tôi rót nước có ga vào chén cho Ayanokouji.
Đáp lại, nó cũng rót nước có ga vào chén của tôi như một cách đáp lễ.
Chứng kiến cảnh đó, Ishizaki hào hứng đề xuất.
Ishizaki: “Ryuuen-san! Hay là ta kéo luôn Ayanokouji về lớp mình đi?”
Ishizaki: “Ryuuen-san và Ayanokouji! Hai người mà bắt tay nhau thì đúng là vô địch, thiên hạ vô địch luôn!”
Ryuuen: “Hừ, đừng nói mấy lời xàm xí.”
Nếu tôi và Ayanokouji thực sự bắt tay nhau thì đúng là không có đối thủ…
Nhưng ngay từ đầu tôi đã chẳng có ý định hợp tác với tên này.
Hơn nữa, sớm muộn gì tao cũng sẽ phục thù và nghiền nát mày, Ayanokouji.
Mặc cho tôi nhìn chằm chằm, Ayanokouji vẫn ăn thịt xiên với vẻ mặt vô cảm thường thấy, chẳng thể đoán được nó đang nghĩ gì.
Ayanokouji: ”…Nhắc mới nhớ.”
Chợt như nhận ra điều gì, Ayanokouji cất lời.
Ayanokouji: “Rốt cuộc cậu vẫn chọn bộ kimono đó nhỉ.”
Ryuuen: “Hả? Ý mày là sao?”
Ayanokouji: ”…Không, không có gì. Hợp với cậu lắm đấy chứ.”
Ryuuen: “Hừ, cất mấy lời nịnh nọt vô vị đó đi.”
Đây là bộ đồ tôi tự chọn bằng gu thẩm mỹ của mình. Hợp là chuyện đương nhiên.
Giữa những cánh hoa anh đào nở rộ, bữa tiệc vẫn tiếp tục diễn ra ồn ào và náo nhiệt.