Skip to content

SR74

Hoshinomiya: “Phù―! Quả nhiên Giáng sinh là phải uống sâm panh~.”

Đêm Giáng sinh. Hoshinomiya đang mở tiệc rượu với Chabashira trong phòng riêng.

Trên bàn bày biện đủ loại món ăn như pizza và gà rán.

Chabashira: “Chie, cậu uống hơi nhanh đấy.”

Hoshinomiya: “Eh~, không sao đâu mà. Tửu lượng tớ thế này sao say được~?”

Hoshinomiya lại rót đầy sâm panh vào ly vừa cạn.

Hoshinomiya: “Nói chứ Mashima-kun ấy~, bảo là ‘hôm nay có hẹn’, chắc chắn là đi với bạn gái rồi nhỉ?”

Hoshinomiya: “Giá mà tớ có người yêu thì đã chẳng phải ngồi đây cô đơn với Sae-chan thế này~.”

Chabashira: “Cậu…”

Hoshinomiya: “Đ-Đùa thôi! Giáng sinh chỉ có hai đứa mình cũng vui lắm mà~?”

Chabashira: “Mà dạo trước cậu bảo có bạn trai rồi cơ mà?”

Hoshinomiya: “Hừm~? Sau vụ đó chia tay cái rụp rồi―.”

Chabashira: ”…Vẫn chứng nào tật nấy nhỉ.”

Hoshinomiya: “Nào, Sae-chan cũng uống đi!”

Và thế là như mọi khi, hai người vừa nâng ly vừa tán gẫu những chuyện không đâu.

Hoshinomiya: “À, đúng rồi! Ngày mai lớp B tổ chức tiệc Giáng sinh, tớ cũng được mời đấy~.”

Nói rồi Hoshinomiya lấy một bộ trang phục từ tủ quần áo ra.

Là bộ cosplay ông già Noel váy ngắn với tông màu đỏ trắng nổi bật.

Hoshinomiya: “Thế nào, dễ thương không? Tớ định mặc bộ này đến bữa tiệc đấy.”

Chabashira: ”…Này, nghiêm túc đấy à? Già đầu rồi còn cosplay Santa.”

Hoshinomiya: “Quá đáng~! Tớ vẫn còn trẻ chán nhé! Với lại Sae-chan cũng bằng tuổi tớ còn gì!”

Hoshinomiya: “Cứ chống mắt lên mà xem? Tớ sẽ mặc cực đẹp cho coi!”

Dù hơi loạng choạng vì men rượu, Hoshinomiya vẫn bắt đầu thay đồ.

Chabashira: “Chịu luôn…”

Chabashira vừa lắc ly rượu vừa nhìn bạn mình với vẻ ngán ngẩm.

Đêm Giáng sinh, tôi đang đi đến cửa hàng tiện lợi để mua chút đồ uống.

Từ phía đối diện, một ông già Noel với bước chân loạng choạng đang đi tới.

Hoshinomiya: “Ư-Ư~… lạnh quá đi~…”

Ayanokouji: “Hoshinomiya-sensei…?”

Hoshinomiya: “Are, Ayanokouji-kun~? Tình cờ ghê, gặp em ở đây.”

Nhận ra tôi, Hoshinomiya-sensei vẫy tay chào.

…Giọng nói có vẻ hơi líu lưỡi.

Chắc là say rồi.

Ayanokouji: “Bộ dạng đó là sao ạ?”

Hoshinomiya: “Fufun, thế nào? Hợp không? Cô tự tin lắm đấy!”

Ayanokouji: “Hả, vâng…”

Hoshinomiya-sensei ưỡn ngực tự hào.

Đúng là hợp thật, nhưng mà…

Hoshinomiya: “Hôm nay cô uống với Sae-chan ở phòng, nhưng vừa mới giải tán xong.”

Hoshinomiya: “Nhưng cô vẫn chưa đã~. Đang đi mua thêm rượu ở cửa hàng tiện lợi đây.”

Ayanokouji: ”…Vậy ạ.”

Đúng như dự đoán, say bí tỉ rồi.

Rốt cuộc cũng chẳng hiểu tại sao lại cosplay Santa.

Hoshinomiya: “Vậy nhé, Giáng sinh vui vẻ―”

Hoshinomiya: “O-Oái…”

Định bước đi, Hoshinomiya-sensei vấp chân loạng choạng. Tôi vội vàng đỡ lấy cô ấy.

Hoshinomiya: “Ưm~? Hình như vừa rung lắc nhỉ? Động đất à?”

Ayanokouji: “Do cô lảo đảo thôi ạ… Cô có thực sự ổn không đấy?”

Hoshinomiya: “Ổn mà ổn mà, em nghĩ cô là ai chứ?”

Chỉ thấy giống một bà cô say xỉn thôi.

Cứ đà này thì sẽ ngã và bị thương giữa đường mất.

Ayanokouji: “Phòng cô ở khu ký túc xá giáo viên đúng không ạ? Để em đưa cô về.”

Hoshinomiya: “Ồ, thật á? Vậy cô không khách sáo nhé~.”

Ayanokouji: “Để em cầm cái này cho.”

Tôi nhận lấy túi nilon từ tay cô ấy.

Bên trong toàn là bia lon với rượu, đúng như cô ấy nói.

Hoshinomiya: “Fufu, giữ túi quà của ông già Noel, vậy Ayanokouji-kun là tuần lộc của cô hả?”

Ayanokouji: “Em chưa nghe ông già Noel nào phát quà là rượu bao giờ.”

Hoshinomiya: “Ufufu, đấy mới là Chie-Santa chứ. Cô sẽ mang đến những giấc mơ tuyệt đẹp cho những người lớn ngoan ngoãn trong năm qua.”

Hoshinomiya: “Nào xuất phát―! Đưa cô về phòng nhé, chú tuần lộc!”

Và thế là, tôi dìu vai Hoshinomiya-sensei đi về phía ký túc xá.

Hoshinomiya: “Người Ayanokouji-kun rắn chắc phết nhỉ~.”

Ayanokouji: ”…Cô đừng dính sát quá được không ạ.”

Hoshinomiya: “Eh~, có sao đâu. Ayanokouji-kun cũng thích mà đúng không? Nè nè~.”

Hoshinomiya-sensei nép sát vào người tôi như muốn ôm chầm lấy.

Ayanokouji: “Khó đi lắm, cô xích ra chút đi ạ.”

Hoshinomiya: “Eh~. Đừng lạnh lùng thế chứ.”

Hoshinomiya: “Với lại mặc thế này hơi lạnh~. Không dính vào nhau thế này là cảm lạnh đó?”

Ayanokouji: ”…Haizz, đành chịu vậy.”

Hoshinomiya: “Ahaha, phản ứng đó, không lẽ em ngượng à? Cũng dễ thương đấy chứ.”

Cô ấy vẫn dính chặt lấy tôi.

Chắc là đang trêu chọc tôi cho vui.

…Thú thật tôi chỉ muốn mình được tha.

Bị ai nhìn thấy cảnh này thì hiểu lầm tai hại mất.

Horikita: ”…Ayanokouji-kun?”

Ayanokouji: “Horikita à…”

…Gặp người quen vào thời điểm tệ nhất.

Horikita nhìn tình trạng của chúng tôi, rồi lảng tránh ánh mắt với vẻ khó xử.

Trời tối mờ mờ, có vẻ cô ấy không nhận ra người bên cạnh tôi là Hoshinomiya-sensei.

…Trong tình huống này, chắc chắn nhìn giống một cặp đôi đang tình tứ đêm Giáng sinh.

Horikita: ”…Tôi làm phiền rồi. Vậy nhé.”

Ayanokouji: “Horikita, chờ chút―”

Hoshinomiya: “Kìa Ayanokouji-kun, em định ngoại tình hả?”

Định gọi Horikita lại thì cô ấy kéo tay tôi.

Hoshinomiya: “Trước mặt cô mà dám nói chuyện với cô gái khác, quá đáng ghê~.”

Ayanokouji: ”…Này.”

Hoshinomiya: “Nào, nhanh về phòng cô đi? Em hứa đưa cô về rồi mà?”

Horikita: “Haizz.”

Horikita quay lại, thở dài ngán ngẩm.

Horikita: “Tôi không định xía vào đời tư của người khác, nhưng nhắc trước.”

Horikita: “Quan hệ nam nữ không lành mạnh là vi phạm nội quy nhà trường đấy nhé.”

Bỏ lại câu đó, Horikita bỏ đi.

Hoshinomiya: “Ahaha, quan hệ nam nữ không lành mạnh cơ đấy. Giáo viên với học sinh mà làm thế thật thì còn hơn cả vi phạm nội quy ấy chứ~.”

Ayanokouji: “Haizz… thôi bỏ đi.”

Cứ phản ứng lại từng câu của Hoshinomiya-sensei lúc này thì cũng chẳng được gì cả.

Nhanh chóng đưa cô ấy về phòng cho xong việc.

Ayanokouji: “Sắp đến ký túc xá rồi. Cô đi đứng cho đàng hoàng vào.”

Hoshinomiya: “Rõ~.”

…Không ngờ chăm sóc người say lại phiền phức thế này.

Hoshinomiya: “À, phòng này nè… ực.”

Ayanokouji: ”…Cô ổn không đấy?”

Cuối cùng cũng lết được đến trước cửa phòng.

Khác với vẻ cao hứng lúc nãy, cô ấy trông có vẻ hơi mệt.

Ayanokouji: “Chìa khóa đâu ạ.”

Hoshinomiya: “Ưm~… hình như trong túi này… có rồi có rồi.”

Cô ấy loay hoay lấy chìa khóa và mở cửa.

Ayanokouji: “Vậy em xin phép về đây.”

Hoshinomiya: “Chờ đã chờ đã~. Không muốn nhận quà Giáng sinh từ Chie-Santa à? Cảm ơn em đã đưa cô về.”

Ayanokouji: “Em từ chối.”

Hoshinomiya: “Ufufu, đừng nói thế. Đợi cô chút nhé~.”

Nói rồi cô ấy bước vào phòng với những bước chân loạng choạng.

…Nhưng đợi một lúc mà chẳng thấy quay ra.

Gọi vọng vào trong cũng không thấy trả lời.

Làm sao đây… phân vân một chút, tôi quyết định vào xem tình hình thế nào.

Hoshinomiya: ”…”

Ayanokouji: “Sensei? Cô có sao không.”

Vào phòng, tôi thấy Hoshinomiya-sensei nằm gục ngay lối vào như thể cạn kiệt sức lực.

Hoshinomiya: “Khò…”

Chỉ là ngủ say vì quá chén thôi.

Nhưng mà… cứ nằm thế này thì cảm lạnh mất.

Với lại dù là ký túc xá, để cửa mở toang thế này cũng không an toàn.

Ayanokouji: “Sensei, dậy đi ạ.”

Hoshinomiya: “Ưm~… 5 phút nữa thôi~…”

Gọi mãi không dậy, tôi lay vai cô ấy.

…Đúng lúc đó, chuông cửa reo.

Mong là ai đó bấm nhầm, nhưng có vẻ là có khách thật.

Chabashira: “Này Chie, ngủ rồi à?”

Hoshinomiya: “Ưm~? Chắc là ngủ rồi~…”

Hoshinomiya-sensei trả lời vọng ra với giọng ngái ngủ.

Chabashira: “Hình như tớ để quên điện thoại trong phòng cậu. Xin lỗi cho tớ vào lấy nhé.”

Hoshinomiya: “Vâng, mời vào~…”

Ayanokouji: “Eh…”

Chưa kịp ngăn lại, Chabashira-sensei đã mở cửa bước vào.

Chabashira: ”…A-Ayanokouji?”

Nhìn thấy tôi, cô ấy hiếm khi lộ vẻ bối rối.

…Từ góc nhìn của Chabashira-sensei, chắc chắn trông giống như tôi đang đè lên người Hoshinomiya-sensei đang ngủ.

Ayanokouji: “Hiểu lầm thôi ạ.”

Chabashira: “Hiểu lầm chuyện gì.”

Ayanokouji: “Chuyện là, cô ấy say quá đi không vững nên em đưa về phòng.”

Ayanokouji: “Vừa về đến nơi thì cô ấy lăn ra ngủ ngay cửa, em đang định gọi dậy thôi.”

Chabashira: ”…V-Vậy à. Tôi hiểu rồi.”

Ayanokouji: “Vậy phần còn lại nhờ cô nhé.”

Tôi định rời đi thì Hoshinomiya-sensei trong cơn mơ màng nắm lấy vạt áo tôi.

Hoshinomiya: “Ưm~… Ayanokouji-kun, ở lại với cô đi~…”

Chabashira: ”…Hai người, thực sự không có quan hệ kiểu đó chứ?”

Ayanokouji: “Đừng tin lời người say chứ. Cô làm gì đi ạ.”

Chabashira: “Haizz… Dậy đi Chie. Trước mặt học sinh mà không ra thể thống gì thế này.”

Hoshinomiya: “Ưm~… đau đầu quá~…”

Có vẻ đã tỉnh táo hơn chút, Hoshinomiya-sensei ngồi dậy.

Chabashira: “Thật tình. Uống cho lắm vào, người lớn cả rồi mà…”

Hoshinomiya: “Ugh, không muốn nghe thuyết giáo đâu~…”

Chabashira: ”…Kiểu này là hỏng hẳn rồi. Khiêng lên giường thôi, giúp tôi một tay nào, Ayanokouji.”

Ayanokouji: ”…Vâng.”

Tôi và Chabashira-sensei xốc nách Hoshinomiya-sensei đưa lên giường.

Hoshinomiya: “Are~? Sao cứ bồng bềnh như đang bay thế này… ufufufu.”

Hoshinomiya: “Ah, đúng rồi… quà cho Ayanokouji-kun…”

Bất chợt, Hoshinomiya-sensei chỉ tay về phía tủ lạnh.

Hoshinomiya: “Trong tủ lạnh… có bánh kem đấy… cho Ayanokouji-kun~…”

Ayanokouji: “Vâng, cảm ơn cô.”

Hoshinomiya: “Fufu… chú tuần lộc làm tốt lắm, phần thưởng từ Chie-Santa đấy~…”

Vất vả lắm mới đưa được lên giường, Hoshinomiya-sensei lăn ra ngủ ngay lập tức.

…Cuối cùng nhiệm vụ đưa cô ấy về cũng kết thúc.

Tưởng đưa về nhanh gọn, ai ngờ tốn thời gian phết.

Chabashira: “Mai chắc chắn là mệt lử vì say nguội cho xem…”

Hoshinomiya: “Munya… không ngoan là ông già Noel cho điểm kém đấy~…”

Đã được tặng rồi, về phòng ăn thử xem sao.