Skip to content

Event12

“Chào mừng đến với trường học Giáng sinh ~Another Side~”

Section titled ““Chào mừng đến với trường học Giáng sinh ~Another Side~””

Hoshinomiya: “Oáp…”

Hoshinomiya-sensei đang đi đến lớp để chủ nhiệm buổi sáng.

Miệng cô ngáp dài.

Sắp kết thúc học kỳ 2 và bước vào kỳ nghỉ đông.

Cuối học kỳ, giáo viên cũng bận rộn hơn hẳn.

Hoshinomiya: (…Hừm? Sao ồn ào hơn mọi khi thế nhỉ.)

Đứng trước cửa lớp, cô nghe thấy tiếng cười nói vui vẻ vọng ra.

Hoshinomiya: “Được rồi, bắt đầu giờ chủ nhiệm nào~.”

Shiranami: “Ah, Hoshinomiya-sensei! Phải rồi, rủ cả cô nữa đi?”

Hoshinomiya: “Vui vẻ ghê ta~. Có chuyện gì thế?”

Ichinose: “Thực ra Giáng sinh này cả lớp định tổ chức đi chơi ạ!”

Bữa tiệc dự kiến có sự tham gia của toàn bộ lớp B.

Mọi người đang bàn bạc chi tiết về nó.

Ichinose: “Nếu được thì Hoshinomiya-sensei đi cùng luôn không ạ? Không phải đúng ngày, bọn em định đi vào ngày 26.”

Hoshinomiya: “Eh~, nghe vui thế! Cho cô tham gia với!”

Ichinose: “Thật ạ? Tuyệt quá!”

Shiranami: “Thế là lớp B tham gia đủ 100% rồi nhé!”

Kanzaki: “Vậy, về bữa tiệc. Sau khi ăn uống xong thì làm gì?”

Ichinose: “Đúng rồi. Giáng sinh mà, hay là mình trao đổi quà đi, chắc sẽ vui lắm.”

Shiranami: “Ah, được đấy! Nhưng mà tổ chức ở đâu?”

Ichinose: “Ưm… nơi nào tập trung được tất cả mọi người nhỉ.”

Amikura: “Karaoke thì sao? Nhưng có phòng nào đủ lớn cho cả lớp không ta?”

Thấy học sinh đang phân vân, Hoshinomiya mỉm cười đưa ra gợi ý.

Hoshinomiya: “Nếu vậy thì dùng phòng học trống được không? Chỉ cần đăng ký trước là dùng được đấy.”

Ichinose: “Eh, thật ạ!”

Hoshinomiya: “Tha hồ trang trí nữa, quá hợp để làm tiệc còn gì?”

Kanzaki: “Ra là vậy, cảm ơn cô. Thế thì tốt quá.”

Nữ sinh A: “Thế thì bọn mình cùng làm bánh kem đi? Làm kiểu buffet bánh ngọt ấy―”

Khi câu chuyện đang đến hồi cao trào thì chuông báo bắt đầu giờ chủ nhiệm vang lên.

Ichinose: “Ahaha, để sau bàn tiếp nhé.”

Hoshinomiya: “Được rồi, hôm nay cũng cố gắng hết mình nào~.”

Học sinh về chỗ ngồi.

Nhìn vẻ vui tươi của học sinh, Hoshinomiya cũng cảm thấy như được tiếp thêm năng lượng.

Sau giờ học tại phòng kinh tế gia đình.

Ichinose và một vài bạn nữ lớp B đang tập làm bánh kem.

Nữ sinh CLB Nấu ăn: “Khi trộn kem thì di chuyển theo chiều dọc thế này này… đúng rồi, giỏi lắm!”

Ichinose: “Woa, thật nè! Mịn hơn lúc nãy rồi!”

Kể từ hôm đó, cuộc thảo luận diễn ra suôn sẻ, chi tiết về tiệc Giáng sinh đã được quyết định.

Hôm đó, sau bữa ăn tại nhà hàng, mọi người sẽ đến phòng học trống để trao đổi quà và chơi trò chơi.

Ichinose và các bạn quyết định sẽ tự làm bánh kem để chiêu đãi mọi người như một điểm nhấn của bữa tiệc.

Mỗi người làm một loại bánh khác nhau mang đến, tạo thành tiệc buffet bánh ngọt.

Hôm nay mọi người đang nhận lời khuyên từ bạn cùng lớp thuộc CLB nấu ăn và làm thử.

Ichinose: “Phết kem tươi cho đẹp khó thật đấy. Cứ bị lồi lõm sao ấy.”

Shiranami: “Công nhận. Có bí quyết gì không?”

Nữ sinh CLB Nấu ăn: “Ban đầu phết một lớp mỏng làm nền trước thì sẽ dễ làm đẹp hơn đấy.”

Ichinose: “Ra là vậy… thế này được chưa?”

Loại bánh Ichinose làm là Fraisier, một dạng bánh kem dâu tây.

Xếp dâu tây xong, cô bắt đầu công đoạn trang trí kem cuối cùng.

Ichinose: “Được rồi, xong!”

Ichinose cắt bánh để nếm thử.

Lớp dâu tây và kem kẹp giữa cốt bánh bông lan tạo nên mặt cắt tuyệt đẹp.

Ăn thử một miếng, vị ngọt của kem hòa quyện hoàn hảo với vị chua của dâu tây, Ichinose gật gù hài lòng.

Shiranami: “Woa, bánh của Honami-chan trông ngon quá! Cho tớ nếm thử được không?”

Ichinose: “Tất nhiên rồi. Nào, a~.”

Ichinose xúc một miếng bánh đưa đến miệng Shiranami.

Shiranami: “H-Honami-chan đút cho tớ…”

Shiranami: “I-Itadakimasu!”

Shiranami hơi ngượng ngùng, há miệng ăn miếng bánh của Ichinose.

Shiranami: “Ưm, ngon quá!”

Ichinose: “Fufu, may quá. Cho tớ nếm thử bánh của Chihiro-chan luôn nhé?”

Shiranami: “T-Tất nhiên rồi! Nào, a~.”

Mọi người trao đổi bánh cho nhau và bắt đầu nếm thử.

Nhờ sự giúp đỡ của bạn cùng lớp thuộc CLB nấu ăn, cái nào cũng ngon tuyệt.

Nữ sinh CLB Nấu ăn: “Mọi người giỏi quá! Cứ đà này thì hôm tiệc chính thức sẽ hoàn hảo!”

Nữ sinh A: “Lần đầu làm mà không ngờ ngon thế này. Làm bánh vui thật đấy!”

Ichinose: “Hôm nay nắm được bí quyết rồi, hôm tới tớ sẽ làm bánh ngon hơn nữa cho xem!”

Shiranami: “Quả không hổ danh Honami-chan. Tớ cũng không thể thua được!”

Ichinose: “Fufu, cùng làm nên bữa tiệc tuyệt vời nhất nhé!”

Giáng sinh đầu tiên của lớp B.

Công tác chuẩn bị cho bữa tiệc đang tiến triển thuận lợi.

Hoshinomiya: “Phù~, cuối cùng cũng xong một việc. Giai đoạn này bận tối mắt tối mũi.”

Chabashira: “Tại cậu cứ dồn việc lại đấy chứ. Tự làm tự chịu thôi.”

Mashima: “Chabashira nói đúng đấy. Cô nên làm việc có kế hoạch hơn đi.”

Hoshinomiya: “Ồn ào quá đi~. Hai người nghiêm túc quá đấy!”

Phòng giáo viên sau giờ học.

Hoshinomiya vui vẻ tán gẫu với đồng nghiệp Chabashira và Mashima.

Đúng lúc đó, một học sinh đến gặp Mashima.

Kamuro: “Em muốn xin phép sử dụng phòng học trống ạ. Đây là đơn đăng ký.”

Mashima: “Ừ, thầy nhận rồi. Nếu không có vấn đề gì thì vài ngày nữa sẽ có giấy phép.”

Xong việc, Kamuro rời khỏi phòng giáo viên.

Nhìn theo bóng lưng cô bé, Hoshinomiya lẩm bẩm.

Hoshinomiya: “Không lẽ lớp A cũng định tổ chức tiệc Giáng sinh sao?”

Mashima: “Trong đơn đăng ký có ghi như vậy.”

Hoshinomiya: “Thực ra lớp bên này cũng làm tiệc đấy. Mọi người trông vui lắm, đúng chất thanh xuân luôn~.”

Như nhớ lại thời học sinh, Hoshinomiya nheo mắt hoài niệm.

Hoshinomiya: “Ah, đúng rồi. Hay là chúng ta cũng làm tiệc Giáng sinh đi?”

Hoshinomiya: “Hai người ngày 25 có rảnh không?”

Mashima: “Xin lỗi, hôm đó tôi có chút việc riêng.”

Hoshinomiya: “Tch, Mashima-kun chán thế.”

Hoshinomiya: “Cơ mà, ‘việc riêng’ á?”

Mashima: ”…Thì sao.”

Hoshinomiya: “Không lẽ là hẹn hò với bạn gái hả? Ái chà chà~!”

Mashima: “Đó là chuyện riêng tư. Tôi không cần phải trả lời.”

Mashima thở dài ngán ngẩm rồi quay lại làm việc.

Hoshinomiya: “Chà, Mashima-kun không tham gia thì đành chịu. Giáng sinh năm nay tớ sẽ uống thâu đêm với Sae-chan vậy.”

Chabashira: ”…Tại sao cậu lại mặc định là tớ sẽ tham gia thế.”

Hoshinomiya: “Được mà, đằng nào cậu chả rảnh?”

Chabashira: ”…Mà, cũng được thôi.”

Chốt được kèo nhậu Giáng sinh, Hoshinomiya gật đầu hài lòng.

Hoshinomiya: “Vậy quyết định thế nhé! Tớ đi đặt bánh kem ngay đây! Xin phép về trước nha~.”

Và thế là Hoshinomiya kết thúc công việc và đi đến Keyaki Mall.

Ichinose: (Ưm, chọn cái gì đây ta…)

Ichinose đến Keyaki Mall một mình để chọn quà trao đổi.

Ichinose: (Món quà mà cả con trai lẫn con gái đều thích thì tốt nhỉ…)

Nhìn ngắm các kệ hàng tạp hóa, Ichinose trầm ngâm suy nghĩ.

Cốc, bộ văn phòng phẩm, khăn tay thời trang…

Có vài ứng cử viên nhưng chưa có cái nào thực sự ưng ý.

Hoshinomiya: “Ara, Ichinose-san đây mà. Tình cờ nhỉ.”

Ichinose: “Hoshinomiya-sensei! Cô cũng đi mua sắm ạ?”

Hoshinomiya: “Ừm, đại loại vậy. Cô đi đặt bánh kem Giáng sinh ấy mà.”

Hoshinomiya: “Ichinose-san đi mua gì thế?”

Ichinose: “Em đang chọn quà để trao đổi trong bữa tiệc sắp tới ạ. Cô đã chuẩn bị chưa?”

Hoshinomiya: “À, nhắc mới nhớ cô cũng chưa chuẩn bị. Tiện thể đi xem cùng nhau nhé.”

Thế là hai người vừa nghĩ quà vừa đi dạo quanh các cửa hàng ở Keyaki Mall.

Ichinose: “Ưm~, mãi chưa thấy cái nào ưng ý… Mấy cái này mà bắt đầu phân vân là không có điểm dừng luôn ạ.”

Hoshinomiya: “Hiểu luôn~. Chọn quà khó phết đấy chứ.”

Đúng lúc đó, Hoshinomiya phát hiện một món hàng và mắt sáng rực lên.

Hoshinomiya: “Ara, bộ tinh dầu thơm này được đấy chứ? Cảm giác thư giãn lắm.”

Hoshinomiya: “Ah, đằng kia có máy mát-xa mặt kìa! Đúng cái cô đang muốn mua!”

Ichinose: “Ahaha, nãy giờ toàn thấy cô chọn đồ cô muốn mua không à.”

Hoshinomiya: “Fufu, quà tặng là phải chọn món nào mà bản thân người tặng thấy thực sự tốt mới được chứ?”

Ichinose: “Ra là vậy, cũng có lý ạ…”

Trong lúc đi xem các cửa hàng, khi đi ngang qua một tiệm quần áo, Ichinose nhìn thấy người quen.

Ichinose: “Kia là… Kushida-san và Sakayanagi-san?”

Kushida: “Woa, đúng như tớ nghĩ! Sakayanagi-san hợp lắm luôn!”

Sakayanagi: ”…Cảm ơn cậu. Nhưng tớ thấy hơi trẻ con quá.”

Sắp đến Giáng sinh nên có vẻ cửa hàng đang bán trang phục Santa và tuần lộc giới hạn.

Thấy Kushida và Sakayanagi trong bộ trang phục dễ thương, mắt Ichinose sáng lên.

Ichinose: “Woa, dễ thương quá! Hay là em cũng mặc đồ hóa trang trong bữa tiệc nhỉ…!”

Hoshinomiya: “Được đấy, chắc chắn sẽ sôi động lắm! Ichinose-san mặc đồ dễ thương thì đám con trai thích mê cho xem?”

Ichinose: “Eh!? V-Vậy sao ạ… Cô thấy mặc bộ nào thì được ạ?”

Hoshinomiya: “Để xem nào… Ichinose-san dáng đẹp, chắc chắn mặc đồ Santa là dễ thương nhất rồi! Mọi người sẽ ngẩn ngơ cho xem~.”

Ichinose: “Ehehe… Vậy em đi thử chút nhé!”

Ichinose: “Được rồi, không có chỗ nào kỳ đâu… nhỉ?”

Ichinose thay đồ xong, kiểm tra lại mình trong gương phòng thử đồ.

Ichinose: (Trông xịn hơn mình tưởng… Hơi xấu hổ chút nhưng có vẻ ổn!)

Ichinose: “Thưa cô, thế nào ạ… eh?”

Bước ra khỏi phòng thử đồ, nhưng không thấy bóng dáng Hoshinomiya đâu.

Đang thắc mắc thì rèm phòng thử đồ bên cạnh xoạt một cái mở ra.

Hoshinomiya: “Tada―! Cô cũng mặc thử rồi nè!”

Ở đó là Hoshinomiya cũng đang khoác lên mình bộ trang phục ông già Noel.

Hoshinomiya: “Thấy bộ Santa dễ thương quá nên cô cũng muốn mặc thử. Thế nào?”

Ichinose: “Woa, dễ thương quá ạ! Rất hợp với cô luôn!”

Hoshinomiya: “Fufu, đương nhiên rồi? Cô vẫn còn trẻ chán mà!”

Hoshinomiya ưỡn ngực tự hào.

So với các bộ Santa khác thì bộ này hở hang hơn một chút, thiết kế khá nổi bật.

Hoshinomiya: “Ichinose-san mới gọi là siêu dễ thương ấy! Cô mà là con trai chắc yêu từ cái nhìn đầu tiên luôn~.”

Ichinose: “Cảm ơn cô ạ. …Em cũng thích bộ này, hay là mua luôn nhỉ?”

Hoshinomiya: “Thế là tốt nhất đấy. Hôm tiệc hai cô trò mình mặc đồ đôi xuất hiện, cho mọi người bất ngờ luôn!”

Ichinose: “Được đấy ạ! Fufu, chắc chắn sẽ là một bất ngờ thú vị!”

Đang vui vẻ nói chuyện thì bỗng nghe thấy giọng nói quen thuộc.

Shiranami: “Ah, Honami-chan! Cả sensei nữa…!”

Quay lại thì thấy vài bạn cùng lớp đang đứng đó.

Có vẻ họ cũng đến cửa hàng này.

Ichinose: “Ái chà… bị phát hiện mất rồi.”

Shiranami: “Woa…! Bộ đồ đó là sao!? Dễ thương quá đi…!”

Ichinose: “Cảm ơn cậu. Tớ định mặc đến bữa tiệc cho không khí thêm sôi động.”

Shiranami: “C-Cực kỳ hợp luôn Honami-chan! Cho tớ chụp ảnh nhé!?”

Nữ sinh A: “Ah, nhìn kìa! Đằng kia có khu bán đồ thú bông đấy!”

Nam sinh A: “Thật hả! Thế cùng cosplay cái gì đó đi?”

Các bạn cùng lớp bắt đầu hào hứng với trang phục Giáng sinh.

Nam sinh A: “Này này, nhìn này! Tôi biến thành người tuyết rồi!”

Nữ sinh A: “Ahaha, dễ thương phết! Thế tớ lấy cái bờm tuần lộc này nha!”

Ichinose: “Ahaha… Thực ra định cùng cô tạo bất ngờ cơ.”

Hoshinomiya: “Fufu, thôi cũng được mà. Thế này cũng vui đấy chứ?”

Kết quả là, bữa tiệc hứa hẹn sẽ trở nên náo nhiệt hơn bao giờ hết.

Hasebe: “Airi chọn được quà chưa?”

Sakura: “Chưa… Haruka-chan thì sao?”

Sakura và Hasebe đang chọn quà Giáng sinh ở Keyaki Mall.

Sắp đến Giáng sinh rồi. Hôm đó nhóm Ayanokouji cũng dự định tụ tập đi chơi.

Hasebe: “Nhưng mà tiếc thật, Kiyopon không đến được.”

Sakura: “Ừm… Nhưng vì thế nên tớ muốn chọn món quà thật ý nghĩa để cậu ấy vui…”

Sakura đã chọn xong quà cho các thành viên khác.

Nhưng riêng quà cho Ayanokouji thì mãi vẫn chưa quyết định được.

Đã một tiếng trôi qua kể từ lúc bắt đầu suy nghĩ.

Càng nghĩ, Sakura càng thấy rối rắm.

Đúng lúc đó, hai người nhìn thấy nhóm Ichinose mặc trang phục Santa.

Sakura: “Ah… Ichinose-san…”

Hasebe: “Ồ, cosplay Santa kìa. Dễ thương ghê.”

Sakura: “H-Haruka-chan! Tớ nghĩ ra quà cho Ayanokouji-kun rồi…!”

Hasebe: “Ồ, là gì thế?”

Sakura: “T-Tớ cũng sẽ mặc đồ Santa… rồi, ừm, tự sướng…!”

Hasebe: ”…Airi, bình tĩnh lại nào. Ừm thì, cái đó chắc cậu ấy cũng vui thật, nhưng mà…”

Sakura: “Ừ-Ừm… đ-đúng ha…”

Lời nhận xét bình tĩnh của Hasebe kéo Sakura về với thực tại.

Hasebe: “Là quà tặng Kiyopon đúng không? Tuy hơi sáo rỗng nhưng tớ nghĩ chỉ cần có lòng là cậu ấy vui rồi.”

Sakura: “Tấm lòng sao…”

Bất chợt, Sakura chú ý đến một món đồ.

Cô nhớ lại cảnh Ayanokouji đút tay vào túi áo, trông có vẻ lạnh.

Sakura: ”…! Đúng rồi, găng tay…!”

Hasebe: “Găng tay à? Ah, Kiyopon từng than lạnh mà. Được đấy!”

Chọn được quà, Sakura thở phào nhẹ nhõm.

Hasebe: “Rồi rồi, giờ là vấn đề khi nào và đưa thế nào.”

Sakura: “L-Lén bỏ vào hòm thư được không…”

Hasebe: “Mồ, thế thì nói làm gì! Đã mất công rồi, trực tiếp đưa vào đêm Giáng sinh đi! Chắc chắn cậu ấy sẽ vui lắm!”

Sakura: “Hả!? C-Chuyện đó… k-không thể nào…!”

Hasebe: “Được mà! Dũng cảm lên, Airi!”

Đến phòng Ayanokouji một mình vào đêm Giáng sinh. Chỉ tưởng tượng thôi Sakura đã thấy tim muốn nhảy ra khỏi lồng ngực…

Sakura: (Ayanokouji-kun bảo có hẹn với Satou-san vào Giáng sinh…)

Sakura: (Đó chắc chắn là hẹn hò nhỉ… Dù Ayanokouji-kun bảo không phải… nhưng dạo này hai người họ thân thiết lắm…)

Sự nôn nóng “không thể cứ thế này mãi” đã thúc đẩy Sakura.

Sakura: ”…Ừm. Tớ sẽ… cố gắng…!”

Sakura nắm chặt tay, hạ quyết tâm nho nhỏ.

Nữ sinh A: “Kanzaki-kun, trang trí cây thông thế này ổn chưa?”

Kanzaki: “Ừ, được đấy.”

Ngày mai là tiệc Giáng sinh, Kanzaki và các bạn cùng lớp đang hoàn tất những khâu chuẩn bị cuối cùng.

Phòng học trống, nơi tổ chức tiệc đã lột xác hoàn toàn với không khí Giáng sinh.

Nam sinh A: “Hóng màn đổi quà quá đi! Không biết ai sẽ trúng quà của mình đây… Hehehe.”

Nữ sinh A: “Eh, cười kiểu gì thế… Chắc chắn là đồ kỳ quái rồi…”

Dưới sự chỉ đạo của Kanzaki, công việc tiến triển thuận lợi.

Nam sinh A: “Được rồi, đại khái là xong. Còn lại… à, vụ bất ngờ kia sao rồi?”

Amikura: “Tất nhiên là chuẩn bị xong xuôi rồi! Chỉ còn chờ thời điểm thôi, đúng không Kanzaki-kun!”

Kanzaki: “Ừ. Cuối bữa tiệc, tôi muốn đưa ra một cách tự nhiên nhất…”

Amikura: “Không biết sensei có vui không nhỉ~?”

Đúng lúc các học sinh đang chụm đầu thì thầm to nhỏ.

Hoshinomiya: “Chuẩn bị thuận lợi không~?”

Amikura: “Á!?”

Cánh cửa bất ngờ mở ra, nhân vật chính trong câu chuyện của họ thò đầu vào.

Amikura: “S-Sensei!? S-Sao cô lại ở đây…!”

Hoshinomiya: “Cô ghé qua xem chút thôi mà. Cơ mà, hình như mọi người đang nói xấu cô hả?”

Amikura: “D-Dạ đâu có… cái đó là…”

Kanzaki: “Vâng. Bọn em đang có chuyện muốn xác nhận với cô ạ.”

Kanzaki đứng chắn trước Amikura đang bối rối, bình tĩnh tiếp lời.

Hoshinomiya: “Chuyện cần xác nhận?”

Kanzaki: “Vâng. Về việc xử lý rác sau bữa tiệc ngày mai ạ.”

Kanzaki: “Vì lượng rác sẽ nhiều, nên em nghĩ không thể cứ thế vứt vào thùng rác lớp học được.”

Hoshinomiya: “À, ra là vậy. Các em cứ phân loại đàng hoàng rồi mang ra khu tập kết rác sau nhà thi đấu là được.”

Kanzaki: “Em đã rõ. Cảm ơn cô ạ.”

Hoshinomiya: “Fufu, cô mong chờ bữa tiệc ngày mai lắm đấy. Hẹn gặp lại nhé~.”

Cô ấy vẫy tay chào với vẻ hài lòng rồi rời đi.

Khi bóng cô khuất hẳn, các học sinh thở phào nhẹ nhõm.

Amikura: “Cứ tưởng tim ngừng đập luôn rồi chứ…! Làm tốt lắm Kanzaki-kun!”

Kanzaki: “Chuyện nhỏ thôi. Quan trọng là hoàn thành chuẩn bị trước giờ đóng cửa trường đã.”

Trước thềm bữa tiệc ngày mai, các học sinh tiếp tục chuẩn bị với trái tim rộn ràng.

Hoshinomiya: “Hà~, sống lại rồi…!”

Uống cạn ly bia, Hoshinomiya thở ra một hơi đầy sảng khoái.

Đêm Giáng sinh.

Tại phòng Hoshinomiya, cô và Chabashira Sae đang tổ chức một buổi nhậu nhẹ nhàng.

Hoshinomiya: “Mồ, dạo này bận tối mắt tối mũi! Mong nhanh đến ngày nghỉ quá đi.”

Chabashira: “Năm nào tớ cũng nghe cậu nói câu này.”

Hoshinomiya: “Thì đúng là thế thật mà! Sae-chan cũng thấy thế đúng không?”

Chabashira: ”…Tớ không phủ nhận.”

Công việc bận rộn cuối học kỳ cũng tạm ổn, giờ chỉ còn chờ ngày nghỉ.

Quen với những lời than vãn của Hoshinomiya, Chabashira điềm nhiên nhấp rượu.

Hoshinomiya: “Haa~… Quả nhiên rượu là nhất. Cảm giác mệt mỏi bay biến hết luôn~.”

Chabashira: ”…Đừng uống nhiều quá đấy.”

Thấy Hoshinomiya uống ngày càng nhanh, Chabashira thở dài nhắc nhở.

Hoshinomiya: “Yên tâm, tầm này sao say được.”

Hoshinomiya: “À, đúng rồi, Sae-chan! Nhìn này, hôm nay tớ chuẩn bị rượu xịn đấy nhé!”

Nói rồi Hoshinomiya đứng dậy đi về phía tủ lạnh.

Hoshinomiya: “Giáng sinh là phải có sâm panh! Chai này đắt phết đấy~.”

Tiếng nút bần bật ra nghe vui tai.

Hoshinomiya: “Nào, Sae-chan cũng uống đi! Hôm nay không say không về~!”

Hoshinomiya rót sâm panh vào ly của Chabashira.

Chabashira: “Nhắc mới nhớ, mai cậu tham gia tiệc của lớp B đúng không…”

Hoshinomiya: “Ấy chết! Xin lỗi, tớ lỡ tay làm đổ rồi. Giấy ăn, giấy ăn…”

Chabashira: “Haizz… Có thật là không sao không đấy?”

Có vẻ men rượu đã ngấm, mặt Hoshinomiya đỏ bừng.

Chabashira không nói gì thêm, lặng lẽ nhấp môi vào ly rượu.

Ichinose: “Cảm ơn mọi người đã đến đông đủ!”

Ngày tiệc Giáng sinh.

Lớp B bắt đầu bữa ăn tại nhà hàng đã đặt trước.

Ichinose: “Vậy thì, tiệc Giáng sinh lớp B bắt đầu! Cạn ly!”

Học sinh lớp B: “Cạn ly!”

Theo hiệu lệnh của Ichinose, các học sinh vui vẻ nâng ly nước ngọt.

Nhưng giữa vòng tròn náo nhiệt đó, có một người ỉu xìu.

Hoshinomiya: “C-Cạn ly~…”

Cụng ly yếu ớt xong, Hoshinomiya gục ngay xuống bàn.

Hoshinomiya: “Xin lỗi nhé~, hôm qua cô quá chén… buồn nôn quá…”

Đây không phải lần đầu Hoshinomiya xuất hiện trước lớp B trong tình trạng say xỉn.

Các học sinh vừa ngán ngẩm “lại thế nữa rồi”, vừa ân cần chăm sóc cô giáo.

Amikura: “Cô uống nước đi ạ.”

Hoshinomiya: “Cảm ơn em… ưm, đỡ hơn chút rồi…”

Ichinose: “Cô có thực sự ổn không ạ? Đừng cố quá nhé cô.”

Hoshinomiya: “B-Bình thường mà! Đã được mời đến tiệc rồi thì…”

Hoshinomiya cố nặn ra nụ cười nhưng mặt vẫn xanh mét.

Ichinose: “Em chạy ra hiệu thuốc mua thuốc giải rượu cho cô nhé!”

Hoshinomiya: “Nh-Nhờ em nhé… Cô sẽ trả lại điểm đàng hoàng.”

Vừa ra khỏi quán, Ichinose tình cờ gặp một người quen.

Ichinose: “Ah, Ayanokouji-kun!”

Ayanokouji: “Ichinose à. Hình như hôm nay là tiệc của lớp B nhỉ.”

Ayanokouji liếc nhìn vào trong nhà hàng nơi lớp B đang tụ tập.

Ichinose: “À, đúng rồi, cảm ơn cậu chuyện nếm thử bánh hôm nọ nhé!”

Hôm trước, vì lý do nào đó, Ichinose đã nhờ Ayanokouji nếm thử bánh kem tự làm.

Ayanokouji: “Không có gì to tát đâu. Mà cậu đang giữa bữa tiệc cơ mà?”

Ichinose: “Ahaha… Cô giáo hôm qua uống hơi nhiều nên tớ đi mua thuốc ấy mà.”

Hoshinomiya: “Ưm~…”

Ayanokouji nhìn tình trạng của Hoshinomiya trong quán, thở dài ngán ngẩm.

Ayanokouji: ”…Chà, biết ngay mà.”

Ichinose: “À, đúng rồi. Ayanokouji-kun có biết hiệu thuốc ở đâu không?”

Ayanokouji: “Đi thẳng đường này, đến ngã rẽ đầu tiên thì――”

Cảm ơn Ayanokouji xong, Ichinose vội vã chạy đến hiệu thuốc.

Ichinose: “Vậy thì, hiệp 2 của tiệc Giáng sinh bắt đầu nào!”

Ăn xong ở nhà hàng, lớp B di chuyển đến phòng học trống đã được trang trí.

Hoshinomiya: “Hồi sinh hoàn toàn! Giờ thì chấp hết say nguội luôn!”

Ichinose: “Ahaha… may quá rồi ạ, thưa cô.”

Hoshinomiya: “Thuốc đặc hiệu của Honami-chan hiệu nghiệm thật đấy!”

Ichinose và Hoshinomiya trong trang phục Santa làm MC, hiệp 2 bắt đầu.

Đầu tiên là tiết mục thưởng thức bánh kem do các thành viên tình nguyện dốc sức làm.

Amikura: “Woa, cái nào cũng ngon! Của Honami-chan là cái nào thế?”

Ichinose: “Fufu, cái bánh dâu tây kia kìa. Tên là Fraisier đấy.”

Nam sinh A: “Bánh của Ichinose chua ngọt ngon quá! Nữ công gia chánh đỉnh thật!”

Ichinose: “Bánh sô cô la của Chihiro-chan cũng ngon cực! Đậm đà, mịn màng…!”

Hoshinomiya: “Công nhận, cái nào cũng chất lượng cao ha~! Cô muốn ăn hết các loại quá!”

Các học sinh mắt sáng rực trước bàn tiệc đầy ắp bánh kem đủ màu sắc.

Tiếp theo là màn trao đổi quà, mỗi khi có món quà độc đáo xuất hiện là cả lớp lại reo hò.

Nam sinh B: “A-Ai lại tặng sách tham khảo thế này…!?”

Nữ sinh A: “Ah, của tớ đấy! Cố gắng học tập nhé!”

Amikura: “Ưm~, số 12… sao to thế này?”

Kanzaki: “À, là quà của tôi đấy.”

Amikura: “Eh, thật á? Để xem nào… Bộ dụng cụ phòng chống thiên tai!?”

Kanzaki: “Cẩn tắc vô áy náy mà.”

Trao đổi quà xong, cả lớp chuyển sang thời gian trò chuyện thoải mái.

Ai nấy đều cười nói vui vẻ về những kỷ niệm hôm nay.

Khi bữa tiệc dần đi đến hồi kết.

Kanzaki khẽ ra hiệu bằng mắt cho Ichinose.

Ichinose: “Mọi người vui chứ? Bữa tiệc cũng sắp kết thúc rồi nhưng…”

Ichinose: “Thực ra vẫn còn một bất ngờ đặc biệt nữa!”

Hoshinomiya: “Ồ, gì thế gì thế~?”

Lời nói của Ichinose khiến không gian ồn ào bỗng chốc im bặt.

Trừ Hoshinomiya, tất cả mọi người đều biết nội dung.

Ánh mắt cả lớp đổ dồn về nhân vật chính Hoshinomiya.

Ichinose: “Ngoài trao đổi quà, chúng em còn chuẩn bị một món quà riêng tặng Hoshinomiya-sensei ạ!”

Hoshinomiya: “Eh, tặng cô á!? Gì thế~!”

Trước vẻ mặt đầy mong đợi của Hoshinomiya, Kanzaki đưa món quà ra.

Kanzaki: “Mời cô ạ.”

Hoshinomiya: “Cảm ơn các em! Cô mở luôn ở đây được không?”

Ichinose: “Vâng, cô cứ tự nhiên ạ!”

Hoshinomiya mở gói quà.

Bên trong là một chiếc hộp nhỏ của thương hiệu cao cấp.

Là bộ sản phẩm thư giãn gồm tinh dầu thơm và muối tắm.

Shiranami: “Dạo này cô bận rộn quá… bọn em muốn cô được thư giãn chút. Cả lớp cùng chọn đấy ạ!”

Hoshinomiya: “Cái này, không lẽ là hàng giới hạn? Hãng này không bán ở Keyaki Mall mà nhỉ?”

Kanzaki: “Vâng. Bọn em đã tìm hiểu thương hiệu cô thích và đặt mua qua mạng ạ.”

Hoshinomiya: “Các em… cảm ơn nhé~! Cô xúc động quá! Làm giáo viên thật tuyệt~!”

Trước bất ngờ này, Hoshinomiya vừa ngạc nhiên vừa thể hiện niềm vui sướng tột độ.

Hoshinomiya: “C-Cái này thì… phải uống mừng thôi!”

Kanzaki: “Tất nhiên là không có rượu đâu ạ.”

Amikura: “Với lại, người vừa nãy còn vật vã vì say nguội không nên nói câu đó đâu ạ!”

Cả lớp cười ồ lên ấm áp.

Ichinose: “Hôm nay cảm ơn mọi người nhiều lắm! Nhờ có các cậu mà bữa tiệc tuyệt vời thế này!”

Ichinose: “Vậy thì, tuy muộn một ngày nhưng… Merry Christmas, mọi người!”

Học sinh lớp B: “Merry Christmas!”

Tiếng hô vang vọng khắp phòng học.

Và thế là, bữa tiệc của lớp B trôi qua trong những nụ cười.