Skip to content

SR43

Một ngày trong kỳ nghỉ đông, thời điểm cận kề cuối năm.

Tôi trải qua khoảng thời gian bồn chồn trong phòng.

Karuizawa: “Ừm, chắc không có chỗ nào kỳ đâu nhỉ…?”

Tôi đứng trước gương, kiểm tra lại ngoại hình một lượt.

Lát nữa tôi có kế hoạch đi mua sắm ở Keyaki Mall.

Nhưng không phải là mua sắm cho riêng mình…

Chuyện bắt đầu từ giờ nghỉ trưa ở lớp.

Lúc tôi và Yousuke-kun làm trung tâm của nhóm đang trò chuyện.

Hirata: “Nhân tiện, cuối năm rồi, cả lớp mình tụ tập làm gì đó đi?”

Khi chủ đề chuyển sang cách trải qua kỳ nghỉ đông, Yousuke-kun đã đề xuất như vậy.

Nam sinh: “Được đấy, cuối năm tao cũng rảnh. Nếu tụ tập thì tao tham gia!”

Nữ sinh: “Tớ cũng tán thành! Karuizawa-san thì sao?”

Karuizawa: “Cũng được đấy chứ? Nghe có vẻ vui, tớ sẽ tham gia.”

Vì Yousuke-kun là người đề xuất nên mọi người có vẻ hào hứng lắm.

Cứ đà này thì chắc phần lớn lớp sẽ tham gia thôi.

Hirata: “Nếu xin phép thì có thể dùng phòng học trống đấy. Nếu số người tham gia đông thì―”

…Và thế là, quyết định cuối năm cả lớp sẽ tụ tập.

Hôm nay đi mua sắm là để chuẩn bị cho buổi tụ tập đó. Sau khi phân chia công việc, tôi được giao nhiệm vụ đi mua đồ.

Nhưng người đi mua đồ không chỉ có mình tôi.

Karuizawa: “Không ngờ lại phải đi cùng tên đó…”

Vẫn còn hơi sớm so với giờ hẹn, nhưng cứ ở trong phòng thế này cũng không yên.

Kiểm tra lại ngoại hình lần cuối, tôi rời phòng và đi đến điểm hẹn.

Đang đứng xem điện thoại ở điểm hẹn, một nam sinh cất tiếng gọi tôi.

Ayanokouji: “Đến sớm nhỉ. Tôi tưởng mình đã đến sớm rồi chứ.”

Karuizawa: ”…Cũng bình thường. Có chút việc nên tớ đến trước thôi.”

Ayanokouji: “Vậy à. Thế thì đi mua đồ luôn cho xong việc nào.”

Karuizawa: ”…Ừm.”

Chúng tôi bắt đầu đi quanh các cửa hàng ở Keyaki Mall để mua đồ.

…Đúng vậy, người tôi hẹn gặp là Kiyotaka.

Kiyotaka cũng tham gia buổi tụ tập cuối năm, và tình cờ lại cùng nhận nhiệm vụ đi mua đồ với tôi.

Karuizawa: “Kiyo… Ayanokouji-kun. Ở cửa hàng này còn phải mua gì nữa không nhỉ?”

Ayanokouji: “À, hình như là―”

Tôi và Kiyotaka, bề ngoài chỉ là bạn cùng lớp bình thường, nên cũng chẳng bao giờ đi chơi riêng thế này.

…Ý thức được ánh mắt của người xung quanh, cảm giác khó nắm bắt khoảng cách ghê.

Về phía Kiyotaka thì vẫn cái mặt vô cảm như mọi khi, chẳng hiểu đang nghĩ gì.

Cuộc trò chuyện cũng chẳng sôi nổi gì mấy, cứ thế đìu hiu tiếp tục mua sắm.

Sau khi đi được một nửa số cửa hàng dự kiến.

Nhân viên: “Xin lỗi, cho tôi hỏi chút được không ạ?”

Khi đi ngang qua một cửa hàng, nhân viên cửa hàng gọi chúng tôi lại.

Nhân viên: “Chúng tôi đang tìm người mẫu ảnh, bạn có hứng thú không?”

Karuizawa: “Ảnh ạ?”

Nghe vậy tôi mới nhận ra mình đang đứng trước cửa hàng chụp ảnh.

Nhân viên: “Thực ra để quảng bá cho cửa hàng, chúng tôi muốn chụp ảnh với người mẫu là học sinh.”

Nhân viên: “Sẽ có chút quà cảm ơn là phiếu giảm giá dùng tại Keyaki Mall ạ!”

Karuizawa: “Ồ… người mẫu ảnh sao…”

Có vẻ không tốn nhiều thời gian lắm, và sẽ chụp ngay bây giờ.

Cơ hội hiếm có, nghe cũng thú vị đấy chứ.

Ayanokouji: “Cậu có hứng thú à?”

Kiyotaka hỏi vậy làm tôi nhớ ra mình đang đi mua đồ dở.

Karuizawa: “À, đúng rồi. Thực ra bọn em đang có việc…”

Ayanokouji: ”…Cũng được mà? Sau đây tôi cũng không có kế hoạch gì đặc biệt.”

Ayanokouji: “Nếu chỉ một chút thì tôi đi cùng cũng được.”

Kiyotaka đề nghị như vậy.

…Mặt mình lộ rõ vẻ muốn làm thế sao?

Karuizawa: “Vậy sao? Thế thì nhân cơ hội này… tớ thử làm người mẫu xem sao.”

Nhân viên: “Thật ạ? Cảm ơn em!”

Mà không ngờ lại được mời làm người mẫu ảnh đấy.

Hôm nay tôi đã chuẩn bị ngoại hình kỹ càng rồi, chụp ảnh chắc cũng không đến nỗi nào―

Nhân viên: “Vậy chúng ta chuẩn bị thay đồ ngay nhé!”

Karuizawa: ”…Hả? Thay đồ á?”

Nhân viên: “Tiếp theo cười tươi lên nhé em.”

Karuizawa: “Ưm… thế này ạ?”

Trong studio của cửa hàng, tôi đang chụp ảnh với tư cách người mẫu.

…Trong bộ Furisode (kimono dài tay) được chuẩn bị sẵn.

Cứ tưởng được chụp ảnh với bộ đồ thường ngày cơ chứ…

Sắp hết năm rồi nên họ muốn chụp ảnh với trang phục Furisode.

Nhân viên: “Vất vả cho em rồi. Chị kiểm tra ảnh chút nhé, em đợi một lát.”

Chụp xong, chị nhân viên đi vào phía sau cửa hàng.

Ayanokouji: “Ồ… cũng có loại trang phục này sao.”

Karuizawa: “Lạ nhỉ. Tớ cũng lần đầu mặc Furisode kiểu này đấy.”

Ayanokouji: “Furisode á?”

Karuizawa: “Ừm. Dù thiết kế không giống kiểu truyền thống lắm.”

Kiyotaka có vẻ không nhận ra bộ đồ này là Furisode.

Nhưng với người không rành thì cũng dễ hiểu thôi.

Có đính ren, kết hợp với mũ, bộ trang phục được cách tân theo phong cách phương Tây.

Karuizawa: “Cái khăn choàng này dễ thương nhỉ? Hình như lấy cảm hứng từ con rắn thì phải.”

Ayanokouji: “Đúng thế. Hợp với cậu đấy.”

Karuizawa: “Hừm… mà, cảm ơn.”

…Hợp à.

Coi như là được khen đi.

Dù cảm giác cậu ta nói cho có lệ.

Nhân viên: “Để hai em đợi lâu rồi.”

Đang nói chuyện thì chị nhân viên quay lại.

Chụp xong rồi, chắc là hướng dẫn đi thay đồ.

Nhân viên: “Ảnh không có vấn đề gì. Cảm ơn em nhé!”

Nhân viên: “Buổi chụp hình dự kiến đến đây là kết thúc, nhưng thực ra chị có một đề xuất―”

Lúc nãy chụp trong nhà, giờ chị ấy muốn thử chụp ngoại cảnh nữa.

Về mặt trang phục, chị ấy nghĩ chụp ngoại cảnh có khi sẽ đẹp hơn.

Nhân viên: “Cái này nằm ngoài kế hoạch nên nếu không có thời gian thì em cứ từ chối nhé!”

Karuizawa: “Ưm… sao đây ta.”

Ayanokouji: “Cậu cứ làm theo ý thích đi.”

Vẫn đang đi mua đồ dở nên tôi hơi phân vân nhưng…

Karuizawa: “Vậy thì, tớ chụp thêm một chút nữa nhé?”

…Mà, bộ đồ dễ thương thế này, thay ra ngay thì phí lắm.

Nhân viên: “Đẹp lắm! Giữ nguyên tư thế đó chụp một tấm nhé!”

Karuizawa: “Vâng ạ!”

Tôi đang chụp ảnh ngoài trời.

Bối cảnh là đang đi bộ trên con đường rợp bóng cây.

Nam sinh: “Gì kia? Câu lạc bộ điện ảnh quay phim à?”

Nữ sinh: “Trang phục dễ thương ghê.”

Chắc do bộ đồ nên tôi hơi nổi bật, cảm nhận được ánh nhìn của mọi người xung quanh.

Karuizawa: “Vậy thử tạo dáng kiểu này xem sao?”

Nhân viên: “Được đấy! Giữ nguyên vậy chụp thêm tấm nữa nhé!”

Nhân viên: “Cảm ơn em đã hợp tác! Chị chụp được nhiều ảnh đẹp lắm!”

Buổi chụp hình bổ sung kết thúc suôn sẻ, chị nhân viên nói lời cảm ơn.

Ayanokouji: “Trông cậu có vẻ vui nhỉ.”

Karuizawa: “Ồ? Nhìn thấy rõ vậy à?”

Karuizawa: ”…Đúng là đoạn giữa tớ thấy vui thật.”

Bản thân tôi cũng chẳng hiểu tại sao.

Chắc là do được mặc đồ đẹp nên tâm trạng lên cao hơn tưởng tượng.

Nhân viên: “Vậy chúng ta quay lại cửa hàng… À, đúng rồi!”

Đang định quay về thì chị nhân viên như nhớ ra điều gì đó.

Nhân viên: “Chụp một tấm kỷ niệm với bạn trai không em? Chị tặng ảnh cho!”

Karuizawa: “Hả… bạn trai?”

Yousuke-kun đâu có ở đây…

Thoáng nghĩ vậy, tôi nhận ra chị nhân viên đang nói đến Kiyotaka.

Karuizawa: ”…!”

Đúng là nam nữ đi cùng nhau thế này, người không biết nhìn vào dễ tưởng là người yêu thật.

…Chụp ảnh cùng Kiyotaka sao.

Ayanokouji: “À, tôi là…”

Kiyotaka định nói gì đó thì.

Nữ sinh A: “Are, Karuizawa-san?”

Mấy bạn nữ cùng lớp đi ngang qua bắt chuyện.

Nữ sinh B: “Dễ thương quá! Sao cậu lại mặc Furisode thế?”

Karuizawa: “À ừm, thực ra tớ đang làm người mẫu ảnh…”

Nữ sinh A: “Ah, thế bọn tớ có làm phiền không?”

Karuizawa: “Không đâu, vừa chụp xong rồi.”

Nhân viên: “Là bạn của em à? Đã thế thì nếu được, mọi người cùng chụp chung một tấm nhé?”

Nữ sinh B: “Được ạ? Nhờ chị nhé!”

Ayanokouji: ”…”

Kiyotaka đã tách khỏi cuộc trò chuyện từ lúc nào không hay.

Chuyện chụp ảnh cùng Kiyotaka rốt cuộc cũng bị lờ đi.

Mất công mặc bộ Furisode dễ thương thế này mà không chụp được ảnh chung thì cũng hơi tiếc―

Karuizawa: ”…!”

…Ấy, không không không!

Tiếc vì không chụp được ảnh… làm gì có chuyện đó.

Nghĩ thế chẳng khác nào tôi đang để ý đến Kiyotaka.

Nữ sinh A: “Sao thế Karuizawa-san?”

Karuizawa: “Không, không có gì!”

…Lúc nãy khi được hỏi có chụp ảnh không, Kiyotaka định trả lời thế nào nhỉ.

Thắc mắc đó thoáng qua trong đầu, nhưng tôi gạt đi và tập trung vào việc chụp ảnh cùng các bạn nữ trong lớp.