Skip to content

SR34

“Cô bé quàng khăn đỏ và chó sói”

Section titled ““Cô bé quàng khăn đỏ và chó sói””

Một buổi tối nọ, Ichinose cùng vài nữ sinh lớp B tụ tập tại phòng ở ký túc xá.

Ichinose: “Thế nào, hợp không? Có chỗ nào kỳ không?”

Nữ sinh A: “Woa~, dễ thương cực kỳ luôn!”

Nữ sinh B: “Chuẩn không cần chỉnh!”

Trước màn hóa trang của Ichinose, các nữ sinh phản ứng đầy phấn khích.

Bản thân họ cũng đang khoác lên mình những bộ trang phục dễ thương lấy cảm hứng từ ác quỷ hay phù thủy.

Nữ sinh C: “Háo hức ghê, Halloween sắp tới rồi!”

Nữ sinh A: “Vừa Trick or Treat, vừa có cơ hội nhận bánh kẹo và quà đặc biệt nữa chứ.”

Ichinose: “Sự kiện thú vị ha. Nghe nói các lớp khác cũng đang bàn tán xôn xao lắm.”

Chiến dịch Halloween do Keyaki Mall tổ chức vừa được thông báo hôm nọ.

Ichinose và các bạn đang ướm thử trang phục để chuẩn bị cho sự kiện đó.

Một số học sinh và nhân viên nhà trường đã bí mật được phát trước bánh kẹo và phiếu giảm giá dùng tại Keyaki Mall.

Vào ngày Halloween, nếu bắt chuyện với họ, may mắn thì sẽ nhận được bánh kẹo cùng các phần quà đặc biệt đó.

Hội học sinh cũng hợp tác tổ chức, nghe nói còn có cả cuộc thi hóa trang nữa.

Nữ sinh A: “Honami-chan, sao cậu lại chọn bộ này thế?”

Ichinose: “Ưm~, chắc là thích từ cái nhìn đầu tiên. Đặc biệt tớ thấy cái đuôi này siêu dễ thương luôn!”

Nữ sinh B: “Công nhận! Cái đuôi đó gắn kiểu gì vậy?”

Ichinose: “Ahaha. Này, nhột quá đi!”

Mỗi khi Ichinose cử động, cái đuôi lại đung đưa sang trái sang phải.

Nữ sinh B: “Thế hôm đó hẹn nhau ở đâu đây?”

Ichinose: “Ừ nhỉ. Hôm đó tớ có việc giáo viên nhờ, nhưng xong việc tớ sẽ đi cùng mọi người nhé.”

Nữ sinh A: “Không biết mọi người sẽ chuẩn bị trang phục thế nào ha.”

Ichinose: “Cái đó phải đợi đến hôm đó mới biết được~.”

Ichinose và các bạn cùng lớp trải qua những ngày chờ đợi Halloween với đầy ắp sự kỳ vọng.

Ayanokouji: “Quầy đồ thất lạc cũng không có à…”

Ichinose: “Tớ cũng đoán là có ai nhặt mất rồi.”

Ngày Halloween.

Tôi và Ichinose đang tìm đồ bị mất ở Keyaki Mall.

Ichinose: “Xin lỗi nhé Ayanokouji-kun, bắt cậu phải giúp tớ tìm đồ thế này.”

Ayanokouji: “Đừng bận tâm. Cậu có nhớ mang máng là rơi ở đâu không?”

Ichinose: “Tớ không biết nữa. Nó biến mất từ lúc nào không hay. Bình thường thì tớ phải nhận ra chứ nhỉ…”

Ichinose nhìn về phía sau lưng mình.

Ichinose: “Thật tình, nó đi đâu mất rồi không biết… cái đuôi của tớ.”

…Đúng vậy, thứ chúng tôi đang tìm là cái đuôi gắn trên bộ đồ hóa trang của Ichinose.

Rốt cuộc là rơi ở đâu được nhỉ.

Tôi nhớ lại quãng đường đã đi kể từ lúc gặp Ichinose.

Mọi chuyện bắt đầu khi tôi tình cờ gặp Ichinose trong thang máy ký túc xá.

Việc cô ấy được nhờ đã bị hủy, nên Ichinose định giết thời gian một mình cho đến giờ hẹn với bạn.

Cô ấy rủ tôi đi cùng cho vui, vốn dĩ tôi không hứng thú với sự kiện này lắm, nhưng cuối cùng cũng đến Keyaki Mall.

Đi xem hết cửa hàng này đến cửa hàng khác, lúc nhận ra thì cái đuôi của Ichinose đã không cánh mà bay.

…Thực sự là rơi từ lúc nào không hay. Tôi cũng chẳng có manh mối gì.

Ayanokouji: ”…Mãi không thấy nhỉ.”

Ichinose: “Tớ thích cái đuôi đó lắm. Với lại nếu rơi thì nó cũng nổi bật mà, tớ cứ nghĩ sẽ tìm thấy ngay chứ.”

Chúng tôi đã tìm một lượt quanh Keyaki Mall nhưng vẫn chưa thấy tăm hơi cái đuôi đâu.

Những chỗ đã đi qua đều được kiểm tra kỹ lưỡng.

Ayanokouji: “Nếu vậy thì có thể rơi ở ngoài Keyaki Mall rồi.”

Ayanokouji: “Lúc gặp ở ký túc xá, chắc chắn cậu vẫn còn đuôi mà…”

Ichinose: “Có khi tớ làm rơi trên con đường rợp bóng cây lúc đến đây rồi.”

Ayanokouji: “Tạm thời ra khỏi đây và quay lại đường cũ xem sao.”

Ichinose: “Thực sự xin lỗi cậu… Để tạ lỗi, lát nữa tớ mời cậu món parfait giới hạn mùa Halloween ở quán cà phê nhé!”

Chúng tôi rời Keyaki Mall và quyết định tìm dọc con đường về ký túc xá.

Ichinose: “Ưm… hay là bị gió thổi bay mất rồi?”

Ayanokouji: ”…Ai biết được. Khả năng thấp nhưng cứ kiểm tra cả xung quanh xem sao.”

Chúng tôi vừa đi vừa chú ý quan sát mặt đất và xung quanh trên đường về ký túc xá.

Thi thoảng lại lướt qua những học sinh đang hóa trang.

Ai nấy đều có những bộ đồ độc đáo, làm tôi cứ vô thức nhìn theo…

Giữa lúc đó, Ichinose bỗng reo lên như phát hiện ra điều gì.

Ichinose: “Ah, nhìn kìa Ayanokouji-kun! Cái thò ra từ bụi cây kia, có phải là cái đuôi không?”

Ayanokouji: “Đúng thật.”

Ở bụi cây xa xa mà Ichinose chỉ tay, quả thực có thứ gì đó giống cái đuôi.

Chắc là bị vướng vào đó lúc nào không hay. Chúng tôi lại gần kiểm tra…

Ayanokouji: “Cái đuôi kiểu này à…?”

Ichinose: “Không, hình như không phải của tớ. Nhưng mà, cảm giác quen quen thế nào ấy…?”

Có lẽ ngoài Ichinose ra cũng có người đánh rơi đuôi.

Ichinose định nhặt cái đuôi lên, nhưng ngay khoảnh khắc tay cô ấy sắp chạm vào.

Ichinose: “Hả?”

Cái đuôi giật nảy lên rồi thụt lùi vào trong bụi cây.

Tiếng lá cây xào xạc vang lên.

Và rồi một bóng hình nhỏ bé xuất hiện trước mặt chúng tôi.

Ichinose: “Woa, mèo con. Hóa ra là em à.”

Ayanokouji: “À, con mèo đó.”

Khu vực này có mèo hoang sinh sống, nghe nói Ichinose thỉnh thoảng vẫn đến thăm nó.

Con mèo ló đầu ra khỏi bóng cây, nhìn chằm chằm vào chúng tôi.

Ichinose: “Sao cảm giác em ấy cảnh giác hơn mọi khi thế nhỉ… Rõ ràng là thân nhau rồi mà.”

Ayanokouji: “Tại cậu tự nhiên định sờ đuôi nó đấy chứ?”

Ichinose: “Xin lỗi nhé mèo con. Nào, lại đây~?”

Ichinose ngồi xổm xuống vẫy tay gọi, nhưng con mèo không có vẻ gì là muốn lại gần.

Ichinose: “K-Không lẽ tớ bị ghét rồi…?”

Ayanokouji: “Không… có khi tại bộ dạng của cậu làm nó cảnh giác đấy.”

Ichinose: “Ra là vậy… Chắc em ấy tưởng tớ là con mèo khổng lồ chăng?”

Con mèo vẫn giữ khoảng cách, không có vẻ gì là buông lỏng cảnh giác.

Ichinose: “Hôm nay chắc không được rồi… Mèo con, lần tới chị sẽ mặc đồ bình thường đến thăm em nhé~.”

Tạm biệt chú mèo, chúng tôi quay lại công cuộc tìm kiếm cái đuôi.

Ichinose: “Về đến ký túc xá mất rồi.”

Ayanokouji: “Có muốn quay lại tìm ở Keyaki Mall lần nữa không?”

Ichinose: “Ưm, làm sao đây ta…”

Vừa đi vừa tìm, cuối cùng chúng tôi đã về đến đây mà vẫn tay trắng.

Vậy là đã tìm hết những nơi có khả năng rơi rồi.

Ichinose: “Tìm kỹ thế mà không thấy thì chắc nên bỏ cuộc thôi.”

Ayanokouji: “Được không đấy?”

Ichinose: “Đành chịu thôi. Thiếu cái đuôi thì bộ hóa trang cũng bớt đẹp đi một chút…”

Ichinose có vẻ đang tiếc nuối.

Chắc cô ấy thích bộ đồ này lắm.

Nhưng tôi cũng chẳng nghĩ ra được nơi nào khác có thể rơi.

Cũng có khả năng ai đó đã nhặt được và đem đến quầy đồ thất lạc ở Keyaki Mall―――

Nhưng khả năng kịp giờ hẹn với bạn cùng lớp là rất thấp.

Ichinose: “Không biết có kiếm được cái đuôi thay thế không nhỉ… mà chắc Keyaki Mall không bán đuôi rời đâu ha?”

Ichinose: “Chỗ cho thuê trang phục cũng hết sạch đồ rồi…”

Ichinose suy nghĩ một lúc nhưng có vẻ không tìm ra cách nào để có cái đuôi mới. Tuy nhiên…

Ayanokouji: “Đuôi thay thế à.”

Ichinose: “Sao thế Ayanokouji-kun.”

Ayanokouji: “Để xem nào… Thử liên lạc xem sao.”

Tôi chợt nhớ ra một người có thể giúp vụ này. Gửi mail thử thì nhận được phản hồi ngay lập tức.

Ayanokouji: “Có thể sẽ tìm được cái đuôi thay thế đấy. Cậu chờ một chút nhé.”

Ichinose: “Hả? Thật sao?”

Để Ichinose lại đó, tôi vội vã chạy về ký túc xá.

Cầm túi giấy trên tay, tôi quay lại chỗ Ichinose.

Ayanokouji: “Cậu cứ chọn cái nào cậu thích trong này đi.”

Nhìn vào bên trong túi giấy tôi đưa, Ichinose tròn mắt ngạc nhiên.

Ichinose: “Cái này, toàn là đuôi ư…?”

Đuôi chó, đuôi mèo, thậm chí cả đuôi thỏ, rất nhiều loại đuôi được đựng trong túi.

…Lúc nhận được cái túi này tôi cũng bất ngờ lắm.

Ichinose: “Sao cậu kiếm được nhiều đuôi thế này?”

Ayanokouji: “Tôi có chút quan hệ ấy mà.”

Ichinose: “Quan hệ..? Người đó cuồng đuôi lắm hay sao…?”

Ayanokouji: “Chà… đại loại thế.”

Ichinose thắc mắc cũng phải.

Nhưng tôi không định tiết lộ nguồn gốc số đuôi này.

…Thực ra lúc nãy người tôi liên lạc là Sakura.

Sakura từng bảo nhận được rất nhiều trang phục bỏ đi từ câu lạc bộ kịch.

Ngoài ra cô ấy cũng tự sưu tầm trang phục cá nhân, biết đâu lại có đuôi.

Nghĩ vậy nên tôi hỏi thử, và nhận được câu trả lời là có.

Tôi cũng định dẫn cả Ichinose đi cùng để chọn tại chỗ, nhưng mà… tôi đã bỏ ý định đó.

Sakura có vẻ không muốn cho người khác biết mình sở hữu nhiều trang phục dùng để tự sướng.

Ichinose: “Cái đuôi này có vẻ được đấy…! Ah, nhưng màu bên này cũng đẹp…”

Ichinose so sánh vài cái đuôi và đắn đo suy nghĩ.

Nhiều thế này chắc chắn sẽ có cái hợp với bộ đồ.

Ichinose: “Cái đuôi này nhìn giống cái tớ đang đeo lúc trước này?”

Ichinose cầm cái đuôi lên và đeo thử ngay tại chỗ.

Ichinose: “Thế nào, Ayanokouji-kun. Hợp không?”

Ayanokouji: “Được đấy chứ.”

Tuy là đồ thay thế nhưng trông không hề lạc quẻ chút nào.

Tôi chụp thử tấm ảnh cho cô ấy xem, Ichinose có vẻ cũng hài lòng với cái đuôi này.

Ichinose: “Cứu tinh đời tớ đây rồi! Cậu nhớ chuyển lời cảm ơn của tớ đến người cho mượn đuôi nhé?”

Ayanokouji: “Ừ. Tôi sẽ nhắn lại.”

Ichinose: “Xin lỗi vì bắt cậu đi tìm đuôi cùng tớ nãy giờ. Vậy thì xốc lại tinh thần nào――”

Ayanokouji: ”…Hmm?”

Đúng lúc đó, tôi chợt thấy bóng dáng chú mèo lúc nãy.

Ban nãy nó chỉ đứng nhìn từ xa, giờ lại đang tiến về phía Ichinose.

Ichinose: “Mèo con! Cuối cùng em cũng nhận ra chị rồi hả?”

Có vẻ đã bớt cảnh giác, hay là nó đã mở lòng rồi?

Ichinose đưa tay ra định vuốt ve nó nhưng…

Con mèo né tránh bàn tay đó và vòng ra sau lưng Ichinose.

Ichinose: “Sao thế?”

Con mèo vung chân cào liên tục vào cái đuôi của Ichinose như đang vờn.

Ayanokouji: “Thay vì mở lòng thì… trông giống nó đang chơi đùa với đồ chơi hơn đấy.”

Ichinose: “Này này, cái đuôi này là đồ mượn đấy, không được mạnh tay thế đâu nha.”

Ichinose định bỏ chạy, nhưng con mèo cứ như đang săn mồi, đuổi theo cô ấy một lúc lâu.