Skip to content

SR09

“Cuộc sống đậm chất thanh xuân”

Section titled ““Cuộc sống đậm chất thanh xuân””

Ike: [Dạo này chúng ta ít gặp nhau nhỉ?]

Sudou: [Đúng rồi, tại tao còn bận câu lạc bộ mà]

Yamauchi: [Còn tao thì bận hẹn hò với mấy em nên chả có thời gian]

Ike: [Chém gió vừa thôi, hễ rủ chơi game cái là mày vác xác đến ngay còn gì!]

Nhóm chat vốn dĩ im ắng dạo gần đây bỗng nhiên sôi nổi trở lại.

Chắc là sự mới mẻ của kỳ nghỉ dài đã phai nhạt, và bọn họ bắt đầu không còn gì để làm nữa.

Trong lúc tôi đang nhìn màn hình chat, câu chuyện bỗng chuyển hướng sang tôi.

Ike: [Hay là cùng quẩy một bữa ra trò đi, Ayanokouji cũng nghĩ thế đúng không?]

Ayanokouji: [Tôi không nghĩ thế đâu]

Ike: [Đừng nói thế chứ, anh em đồng cam cộng khổ suốt 3 năm cơ mà]

Yamauchi: [Tao biết rồi! Chắc là mày có hẹn đi chơi với Horikita chứ gì!]

Sudou: [Thật hả!?]

Ayanokouji: [Làm gì có chuyện đó]

Sudou: [Gì, tin vịt hả!? Đừng có đùa với tao!]

Lại dính vào rắc rối vì tên Yamauchi rồi.

Mà, tôi cũng đoán trước được mọi chuyện sẽ diễn biến thế này.

Ike: [Vậy thì, để chứng minh sự trong sạch, chúng ta quẩy một bữa tại phòng Ayanokouji đi!]

Yamauchi: [Tại phòng Ayanokouji!]

Sudou: [Tại phòng Ayanokouji!]

Tại sao lại là phòng tôi chứ… Tôi thầm phản đối trong lòng.

Nhưng dù có từ chối thì chắc bọn họ cũng sẽ kéo đến thôi.

Dù sao thì họ cũng có chìa khóa phòng tôi mà.

Nhưng nếu họ tự tiện tụ tập thì cũng phiền phức.

Thôi thì được báo trước thế này âu cũng là điều may mắn.

Ayanokouji: [Hiểu rồi]

Ike: [Ok, chốt nhé]

Ike: [Lâu rồi mới có dịp thắt chặt tình anh em!]

Yamauchi: [Ừ, để tình bạn bùng nổ nào!]

Sudou: [Tao tin mày đấy, Ayanokouji]

Và rồi cũng đến ngày họp mặt thân mật do nhóm Ike ấn định.

Tôi bắt đầu dọn dẹp từ sáng sớm.

Phòng cũng chẳng bẩn lắm, nhưng dọn dẹp lại một chút vẫn hơn.

Đúng lúc đó, tiếng cửa mở toang vang lên, chẳng chút ngại ngần.

Đến rồi sao.

Dù gì thì cũng sớm quá đấy.

Ike: “Gì đây, Ayanokouji mới ngủ dậy hả.”

Ayanokouji: “Tôi đang định dọn dẹp chút. Đằng nào tí nữa cũng bẩn nên cứ để thế này cũng được.”

Yamauchi: “Thiệt tình, hết cách với mày. Nè, bọn tao mua nước ngọt với bánh kẹo đến rồi đây. Biết ơn đi nhé.”

Sao tự nhiên lại ra vẻ bề trên thế nhỉ.

Người cho mượn phòng là tôi cơ mà.

Mặc kệ tiếng lòng của tôi, bọn họ bày la liệt nước ngọt và bánh kẹo ra sàn.

Đằng nào cũng bị làm bẩn, có lẽ tôi đã đúng khi nghĩ việc dọn trước là vô nghĩa.

Sudou: ”…”

Ayanokouji: “Sudou. Cậu nhìn quanh phòng tôi làm gì đấy?”

Sudou: “Được rồi. Có vẻ Horikita không có ở đây…”

Điều đầu tiên cậu lo lắng là cái đó sao…

Ike, Yamauchi, Sudou: “Cạn ly!!”

Những chiếc cốc va vào nhau, buổi tiệc bắt đầu.

Cũng chưa phải là lâu không gặp, nhưng bầu không khí sôi động này khiến tôi thấy chút hoài niệm.

Yamauchi: “Nhắc mới nhớ, Ike bảo dạo trước kiếm bạn gái mà, có triển vọng gì chưa?”

Ike: “Đương nhiên rồi. Tao mới tậu cái kính râm. Đeo vào là gái đổ rầm rầm.”

Sudou: “Mày nghĩ đeo kính râm mà gái nó theo à.”

Yamauchi: “Đúng, đúng. Tao thì chuẩn bị chiến thuật người lớn hơn nhiều.”

Ike: “Gì cơ, chiến thuật người lớn á. Kể nghe coi.”

Yamauchi: “Ờ, nghe nè. Theo kế hoạch của tao thì Kushida-chan sẽ…”

Ike: “Từ từ đã. Sao mày lại dám ảo tưởng về Kushida-chan của tao hả!”

Yamauchi: “Chiến thuật người lớn mà! Cần sự chân thực dễ tưởng tượng chứ!!”

Ảo tưởng hay chân thực.

Rốt cuộc là cái nào…

Ike: “Này, toàn đực rựa tụ tập thế này không thấy trống vắng sao?”

Yamauchi: “Ừ nhỉ, sao nghỉ hè mà toàn lũ đàn ông tụ tập với nhau thế này…”

Sau một hồi hăng hái, nhóm Ike bỗng bắt đầu than thở.

Có vẻ họ quên béng mất mấy cái vụ thắt chặt tình anh em hay bùng nổ tình bạn rồi.

Ike: “Chờ chút, để tao thử liên lạc với Kushida-chan xem sao.”

Nói rồi Ike bắt đầu bấm điện thoại.

Còn tôi thì chạm mắt với Sudou đang ngồi ở vị trí quen thuộc trên giường.

Sudou: ”…Này Ayanokouji, mày rủ Horikita được không?”

Ayanokouji: “Muốn rủ thì tự cậu liên lạc đi chứ.”

Sudou: “Đừng nói thế. Tao làm gì có số liên lạc của cô ấy, giờ ở đây chỉ có mỗi mày nhờ được thôi.”

Ra là vậy, không có thông tin liên lạc sao.

Có lẽ tôi đã lỡ nói lời hơi phũ phàng.

Ayanokouji: “Tôi chỉ gửi tin nhắn thôi đấy. Đừng có mong chờ gì.”

Ike: “Á, Kushida-chan trả lời rồi!”

Ike: “Xem nào, Kushida-chan bảo sẽ đến. Nhưng hình như có việc nên không ở lại muộn được.”

Sudou: “Còn Ayanokouji thì sao!?”

Ayanokouji: “Không, Horikita chưa trả lời.”

Sudou: “Vậy à…”

Ike: “Thế Ayanokouji, Kushida-chan sắp đến rồi, mày đi mua đồ đi.”

Ayanokouji: “Hả?”

Yamauchi: “Thì bánh kẹo với nước ngọt sắp hết rồi còn gì.”

Yamauchi: “Với lại đợt đầu bọn tao mua rồi mà? Nên đợt này mày bao là hợp lý rồi.”

Ike: “Hơn nữa bọn tao còn phải đợi Kushida-chan nữa.”

Khoan đã, đống đồ nhóm Ike mua lúc đầu hình như chia tiền 3 người mà, tính kiểu gì thì tôi cũng chịu thiệt thòi hơn hẳn.

Mua sắm xong, tôi bước ra khỏi cửa hàng tiện lợi, hai tay xách túi ni lông đầy ắp bánh kẹo và nước ngọt.

Rốt cuộc tôi cũng đòi được chút điểm từ 3 người họ, coi như tránh được việc phải bao trọn gói…

Ayanokouji: “Ít nhất cũng phải có một người đi cùng chứ.”

Không phải là không xách nổi, nhưng đồ ăn thức uống cho 5 người cũng khá nặng.

Tôi đặt túi xuống đất một lúc để kiểm tra xem túi có bị rách không.

Horikita: “Cậu làm gì mà lẩm bẩm giữa đường thế?”

Ayanokouji: “Tình cờ thật, Horikita. Nếu được thì cậu có thể…”

Horikita: “Tôi không giúp đâu. Với lại, đống đó là do cậu tự muốn mua mà? Tự làm tự chịu đi.”

Lâu ngày không gặp mà Horikita vẫn thế.

Nhưng ít nhất cũng nên xác nhận xem tôi có muốn mua hay không chứ.

Ayanokouji: “Là nhóm Ike nhờ tôi mua…”

Ayanokouji: “Tôi đã nhắn tin rồi, cậu không xem à? Mọi người đang tụ tập ở phòng tôi đấy.”

Horikita: “Nhắc mới nhớ, có tin nhắn đến thật. Nội dung nhảm nhí quá nên tôi lờ đi. Cậu không nói thì tôi cũng quên béng mất rồi.”

Ayanokouji: “Lờ đi… ít nhất cậu cũng nên trả lời chứ?”

Horikita: “Tôi không nghĩ thế. Mà sao cậu lại gửi cho tôi? Cậu thừa biết ngay từ đầu là tôi sẽ từ chối mà.”

Thì đúng là vậy.

Nhưng chuyện nào ra chuyện đó chứ.

Horikita: “Vậy tôi đi trước đây.”

Ayanokouji: “N-Này. Nếu cậu về ký túc xá thì ít nhất xách giúp tôi đến thang máy được không? Cậu cũng hiểu tình cảnh của tôi mà?”

Horikita: “Phí thời gian.”

Kushida: “A-Ayanokouji-kun. Lâu rồi không gặp~.”

Kushida: “Woa, nhiều đồ ghê. Cậu xách có nặng không?”

Ayanokouji: “Cũng tương đối.”

Về đến ký túc xá thì thấy Kushida đã đến.

Mong là Horikita học được chút tinh tế này.

Mà chắc là không thể nào đâu.

Ike: “Về muộn thế.”

Ayanokouji: “Thực ra trên đường về tôi tình cờ gặp Horikita.”

Sudou: “Cái gì!?”

Sudou nhìn ra cửa với vẻ mặt đầy hy vọng.

Sudou: “Làm gì có đâu!?”

Ayanokouji: “Ừ, bị từ chối như mọi khi rồi.”

Tôi quyết định không nói chuyện cô ấy đã xem tin nhắn nhưng không thèm trả lời.

Kushida: “Vậy à, tiếc nhỉ. Giá mà Horikita-san cũng đến chơi thì vui…”

Ike: “Đừng buồn Sudou. Hôm nay chúng ta uống tới sáng luôn!”

Sudou: “Ờ, đã thế thì quẩy tới bến luôn!”

Không, tôi muốn các cậu về trong đêm nay cơ.

Ike: “Này nhé, Kushida-chan!”

Kushida: “Ừm ừm, vậy sao~.”

Yamauchi: “Nghe chuyện này trước đi đã!”

Kể từ khi buổi tiệc bắt đầu lại đến giờ cũng đã 2 tiếng trôi qua.

Suốt thời gian đó, Ike và Yamauchi cứ tranh nhau nói chuyện với Kushida.

Tôi đứng dậy đi vào bếp để vứt vỏ gói bánh snack đã hết.

Mà công nhận họ nói nhiều thật đấy.

Kushida phải tiếp chuyện chắc cũng mệt lắm.

Kushida: “Tớ giúp gì được không?”

Ayanokouji: “Không sao đâu. Tôi chỉ đi vứt rác thôi.”

Kushida: “Vậy à, fufufu…”

Ayanokouji: “Có gì buồn cười sao?”

Kushida: “Ah, không phải. Không phải chuyện của Ayanokouji-kun.”

Nói rồi, Kushida nhìn về phía nhóm 3 người Ike đang ồn ào.

Kushida: “Từ lúc nghỉ hè đến giờ, lâu lắm rồi mới thấy không khí náo nhiệt thế này.”

Ayanokouji: “Ừ. Tôi cũng nghĩ vậy.”

Ayanokouji: “Nhắc mới nhớ, hình như Kushida bảo không ở lại muộn được đúng không?”

Kushida: “Hả, đã giờ này rồi sao? Ah, đúng thật.”

Ike: “Eh, cậu phải về rồi à!? Ở lại thêm chút nữa đi.”

Thấy Kushida lấy điện thoại ra xem giờ, Ike lên tiếng đầy tiếc nuối.

Kushida: “Ừm, xin lỗi nhé. Tớ cũng muốn ở lại lắm nhưng mà có hẹn mất rồi…”

Kushida bước ra khỏi bếp và bắt đầu thu dọn đồ đạc để trên sàn.

Kushida: “Tớ phải đi rồi nên không giúp được, nhưng các cậu nhớ dọn dẹp sạch sẽ trước khi về nhé. Đừng để Ayanokouji-kun làm một mình đấy.”

Ike: “Biết rồi mà, cứ để đó cho bọn tớ!”

Yamauchi: “Đương nhiên rồi, bọn tớ không làm thế đâu!”

Kushida: “Vậy nhé, hẹn gặp lại.”

Buổi tiệc vẫn tiếp tục sau đó, nhưng đúng như dự đoán, Ike và Yamauchi tụt hứng thấy rõ, còn Sudou chắc do mệt vì tập buổi sáng nên có vẻ buồn ngủ.

Ike: “Nhớ ra rồi, hôm nay có hẹn chơi game đúng không nhỉ?”

Yamauchi: “Ồ, nhắc mới nhớ…”

Ike: “Chết dở, mấy giờ rồi? Muộn thế này rồi á, phải về thôi! Mọi người đang đợi.”

Sudou: “Tao cũng về đây. Mai còn tập sáng nữa.”

Ayanokouji: “Này, không dọn dẹp à?”

Ike: “Nói thế nhưng mà chịu thôi, biết sao được.”

Yamauchi: “Đúng đúng. Lời hứa quan trọng mà.”

Không biết cái miệng nào nói ra được câu đó nữa.

Phải để Kushida nghe thấy mới được.

Bọn họ về thật rồi…

Tôi nhìn quanh căn phòng la liệt vỏ bánh kẹo và chai nước uống dở.

Căn phòng mới lúc nãy còn ồn ào giờ yên ắng lạ thường. Tự nhiên thấy hơi cô đơn.

Ayanokouji: “Nhưng mà, dọn đống này một mình thì…”

Dù có hẹn khác thật, nhưng ít nhất cũng phải dọn dẹp rồi mới về chứ.

Nhưng than thở một mình cũng chẳng giải quyết được gì.

Trước mắt, tôi bắt đầu phân loại rác và nhét vào túi.

Hmm, nhóm Ike đến à?

Không, nếu là nhóm Ike thì chắc họ cứ thế xông vào luôn rồi.

Chẳng lẽ là, Horikita…?

Mở cửa ra, không phải Ike cũng chẳng phải Horikita, mà là Kushida - người lẽ ra đã về rồi.

Ayanokouji: “Kushida à. Sao thế, để quên đồ gì sao?”

Kushida: “Không, không phải thế. Tớ chỉ lo không biết nhóm Ike-kun có dọn dẹp không thôi.”

Ayanokouji: “À, ra là vậy. Chà, tiếc là đúng như cậu nghĩ đấy.”

Tôi lùi lại để Kushida nhìn vào trong phòng.

Ngay từ cửa vào cũng có thể thấy rác.

Kushida: “Biết ngay mà. Xin lỗi nhé. Tớ sẽ nói chuyện lại với nhóm Ike-kun sau.”

Kushida: “Vậy, coi như làm thay bọn họ đi. Tớ phụ một tay nhé.”

Ayanokouji: “Được sao?”

Kushida: “Tớ cũng tham gia mà. Với lại, lúc nãy tớ về giữa chừng chưa dọn dẹp được gì.”

Ayanokouji: “Vậy à, cậu giúp tôi rất nhiều đấy.”

Nhờ có Kushida, đống rác nhanh chóng được dọn sạch.

Việc vứt rác có hai người làm nên cũng đỡ phải đi thang máy nhiều chuyến.

Trở lại phòng, chúng tôi đang nghỉ ngơi và uống nốt chỗ nước còn thừa.

Ayanokouji: “Cảm ơn cậu nhiều lắm. Rác nhiều hơn tôi tưởng.”

Kushida: “Vậy thì tốt rồi. Nhưng mà thật tình, nhóm Ike-kun về mà chẳng chịu dọn dẹp gì cả…”

Ayanokouji: “Chà, có vẻ họ có việc bận thật. Trừ Sudou ra…”

Kushida: “Eh, có ai hẹn đến à?”

Ayanokouji: “Không có đâu. Với lại giờ này ai còn đến phòng người khác nữa…”

Ike: “Yo, Ayanokouji. Vẫn thức hả.”

Mở cửa ra, Ike và Yamauchi đang đứng sóng đôi.

Ayanokouji: “Các cậu mà cũng biết bấm chuông cơ à, hiếm thấy đấy…”

Yamauchi: “Cũng muộn rồi mà. Lỡ mày ngủ rồi mà xông vào thì kỳ lắm.”

Ayanokouji: “Báo trước một tiếng cũng được mà… Thế, có chuyện gì?”

Ike: “À, thực ra là…”

Nói rồi Ike lảng tránh ánh mắt của tôi.

Hiếm khi thấy cậu ta có vẻ hối lỗi thế này.

Ike: “Thực ra đã hứa với Kushida-chan rồi, nên bọn tao thấy áy náy quá.”

Yamauchi: “Đúng đúng, bọn tao định là nếu không vướng lịch hẹn thì đã dọn dẹp đàng hoàng rồi.”

Ike: “Thế nên là, chơi game xong rồi. Bọn tao định quay lại giúp nếu mày chưa dọn xong.”

Ra là vậy. Ít nhất hai người họ cũng thấy có lỗi.

Tôi không nghĩ họ sẽ quay lại, nên thú thật là tôi đã có cái nhìn khác về họ.

Mặc dù phần lớn cảm giác tội lỗi đó chắc là đối với Kushida.

Kushida: “Are, Ike-kun và Yamauchi-kun?”

Lúc đó, có vẻ nhận ra giọng nói quen thuộc, Kushida bước ra.

Yamauchi: “Hả? Hảả!?”

Ike: “K-Kushida-chan!? Sao Kushida-chan lại ở đây!?”

Kushida: “Câu đó tớ phải hỏi mới đúng. Các cậu về mà không dọn dẹp hả?”

Sau khi hai người họ về, tôi đã định kể lại sự tình cho Kushida và giải quyết êm đẹp, nhưng bị bắt quả tang thế này thì đành chịu.

Hơn nữa chuyện họ bỏ về là sự thật.

Lần này phải để họ kiểm điểm thôi.

Ike: “Khoan đã Kushida-chan, bọn tớ quay lại để dọn dẹp mà. Đúng không?”

Yamauchi: “Đúng thế, đã hứa rồi mà.”

Kushida: “Muộn rồi. Tớ với Ayanokouji-kun dọn xong từ đời nào rồi!”

Căn phòng yên tĩnh lại trở nên ồn ào.

Trước khi nhập học, tôi chưa từng tưởng tượng ra cảnh này.

Không ngờ những chuyện đậm chất thanh xuân như việc bạn bè tụ tập ồn ào lại diễn ra ngay trong phòng tôi thế này.