Skip to content

SR24

Ibuki: ”…Haizz. Xui xẻo thật.”

Ibuki ngước nhìn bầu trời dưới mái hiên cửa hàng và thở dài thườn thượt.

Đang định về ký túc xá thì trời đổ mưa, nên cô ấy đành phải đứng đây trú mưa.

Ishizaki: “Gì đây, mưa à. Vừa định về thì lại dính mưa, đúng là không biết chọn lúc.”

Albert: ”…”

Ishizaki và Albert bước ra từ trung tâm mua sắm.

Ishizaki: “Ồ, Ibuki đấy à. Cô cũng đi chơi à.”

Ibuki: “Cũng đại loại thế. Mà này, hai người không mang ô à? Có thì cho tôi mượn với.”

Ishizaki: “Bọn tôi cũng làm gì mang ô đâu…”

Ibuki: “Mà, chắc chỉ là mưa rào thôi, lát nữa sẽ tạnh ấy mà.”

Ishizaki: “Ừ ha… mua ô thì lách cách lắm, chờ thêm chút nữa vậy.”

Albert: ”…”

Trong lúc hai người nói chuyện, Albert vẫn im lặng nhìn chăm chú về phía con đường rợp bóng cây.

Ishizaki: “Này, có chuyện gì thế?”

Albert: ”…!”

Ryuuen: ”…”

Ở hướng nhìn của Albert, bóng dáng Ryuuen đang bước đi dưới con đường rợp bóng cây mà không hề che ô.

Ishizaki: “Ryuuen-san…!?”

Thấy Ishizaki định vội vàng lao ra khỏi mái hiên, Ibuki cất tiếng với vẻ ngán ngẩm.

Ibuki: “Này, bị đần à? Không có ô thì chạy ra đó làm gì.”

Ishizaki: “Ừ nhỉ… phải đi mua ô ngay! Để xem nào, cửa hàng gần nhất là――”

Ibuki: “Tự nhiên xung phong đi làm chân sai vặt, cậu cũng rảnh thật đấy… Kệ hắn ta đi.”

Ishizaki nhìn xung quanh, nhưng chẳng thấy cửa hàng nào có vẻ bán ô.

Trong lúc đó, Ryuuen vẫn cứ thế bước đi, chẳng màng đến việc bản thân đang ướt sũng.

Ishizaki: “Aaa… đi mất rồi…”

Ibuki: “Trông có vẻ là đang về ký túc xá… nhưng mà mưa thế này sao hắn ta lại không che ô nhỉ?”

Ishizaki: “Chắc là có việc quan trọng đến mức không thể giao cho chúng ta chứ gì.”

Ishizaki: “Có khi vì lo việc đó mà làm mất ô cũng nên… Này, Albert nghĩ sao?”

Albert: ”…”

Albert đưa tay lên cằm, ra vẻ suy nghĩ.

Rồi như đã hiểu ra, cậu ta gật đầu cái rụp.

Ishizaki: “Ra là vậy, Albert cũng nghĩ thế à. Nghe cũng có lý đấy.”

Ibuki: ”…Tại sao cậu lại hiểu được ý Albert chỉ qua cái gật đầu đó thế hả.”

Ishizaki: “Thì bọn này là bạn chí cốt mà.”

Như để khẳng định lời Ishizaki, Albert lại gật đầu thêm cái nữa.

Ishizaki: “Nhưng là Ryuuen-san cơ mà, biết đâu lại là trường hợp này thì sao―”

Và thế là Ishizaki bắt đầu kể cho hai người nghe tưởng tượng của mình về việc Ryuuen đã làm gì trong mưa.

Dưới cơn mưa tầm tã, Ryuuen đang đứng ở công viên ven biển. Vừa che ô, vừa nói chuyện với một nam sinh.

Ryuuen: “Nếu chấp nhận điều kiện này, tao có thể xem xét việc bắt tay với mày.”

Nam sinh: “Chẳng phải hơi quá có lợi cho bên cậu sao?”

Ryuuen: “Tao chỉ đang yêu cầu phần thưởng xứng đáng thôi. Điều kiện thấp hơn thế này thì tao không nuốt trôi được đâu.”

Nam sinh: “Hiểu rồi, nếu vậy thì―”

Bầu không khí căng thẳng bao trùm, hai người tiếp tục cuộc đàm phán.

Không ai chịu nhường ai, cả hai đều cố gắng giành lấy những điều kiện có lợi cho mình.

Cuộc thương lượng đi vào bế tắc, chẳng có dấu hiệu nào cho thấy sẽ đi đến hồi kết.

Nam sinh: “Đây là cơ hội cuối cùng đấy, Ryuuen. Hãy hợp tác với bọn tôi. Nếu cậu không muốn hối hận.”

Ryuuen: “Từ chối. Hết chuyện để nói rồi chứ?”

Nam sinh: ”…Vậy là đàm phán thất bại rồi.”

Ryuuen: “Mất công đội mưa đến đây, đúng là phí thời gian.”

Ryuuen nhún vai đầy khiêu khích.

Nam sinh: “Vậy à. Tiếc thật đấy…”

Vừa dứt lời, khóe miệng nam sinh nhếch lên một nụ cười nham hiểm.

Ngay lúc đó, một nam sinh to con lén lút tiếp cận Ryuuen từ phía sau.

Nam sinh ẩn nấp: “Hự…!”

Hắn lao vào Ryuuen đang có vẻ lơ là không chút thương tiếc.

Nắm đấm sắc bén, mang dáng dấp của người có võ, lao vút tới Ryuuen――

Ryuuen: “―Nguy hiểm thật đấy.”

Ryuuen dùng chiếc ô đang cầm đỡ đòn đánh lén từ phía sau một cách nhẹ nhàng.

Và ngay khi quay lại, Ryuuen tung một cú đá phản đòn vào bụng kẻ tập kích.

Nam sinh ẩn nấp: “Ugh…!?”

Ryuuen: “Dám coi tao là kẻ địch, gan mày cũng to đấy. Chính mày mới là kẻ đừng để phải hối hận đấy nhé?”

“Dọn dẹp cho sạch sẽ vào,” Ryuuen vứt chiếc ô đã hỏng lại hiện trường và bỏ đi như chẳng có chuyện gì xảy ra.

Ishizaki: ”…Đại loại thế, ngầu bá cháy luôn đúng không!?”

Ibuki: ”…Cậu bị điên thật rồi à?”

Thấy Ishizaki tự tưởng tượng rồi tự sướng, Ibuki ném cho cậu ta một ánh nhìn lạnh lùng.

Ibuki: “Thật tình, cậu quen thói làm đàn em của Ryuuen quá rồi đấy… Hồi mới nhập học cậu với Albert còn chống đối hắn ta cơ mà.”

Ishizaki: “Thì bây giờ tôi công nhận Ryuuen-san là cần thiết để lớp mình chiến thắng mà.”

Ishizaki: “Tất nhiên cách đối xử với người khác thì tôi cũng có ý kiến. Nhưng mà, gọi là nể phục cũng được.”

Ibuki: ”…Gớm quá. Cậu sùng bái Ryuuen thái quá rồi đấy?”

Ishizaki: “Hả? Thì có sao đâu chứ!”

Ibuki: “Chẳng hiểu nổi cậu. Tên đó thì có cái gì tốt đẹp chứ.”

Ibuki: “Để xem nào… Cậu thì mơ mộng Ryuuen ngầu lòi các kiểu, nhưng biết đâu hắn ta lén lút làm mấy chuyện thế này thì sao.”

Ibuki nở nụ cười tinh quái rồi bắt đầu kể về tưởng tượng của mình giống như Ishizaki, về việc Ryuuen đã làm gì dưới mưa.

Dưới mưa, Ryuuen đang che ô đi bộ về ký túc xá.

Ryuuen: ”…Cái gì thế?”

Cậu dừng bước như thể nhận ra điều gì đó.

Lẫn trong tiếng mưa rơi là tiếng kêu yếu ớt của một sinh vật sống.

Ryuuen: (Nghe nhầm à? Không――)

Mèo con: “Meo…”

Một chú mèo con đang nép mình dưới gốc cây ven đường để tránh mưa.

Ryuuen: (…Đi lạc từ đâu đến à?)

Toàn thân mèo con ướt sũng, run rẩy vì lạnh.

Dù nấp dưới bóng cây nhưng cũng không thể tránh mưa hoàn toàn.

Cứ đà này mà bị mưa làm mất thân nhiệt thì có khi mất mạng cũng nên.

Ryuuen: (Mà, đâu phải chuyện của mình)

Ryuuen định bỏ đi.

Nhưng như muốn níu kéo, mèo con lại kêu lên.

Mèo con: “Meo meo, meooo…!”

Ryuuen: ”…Gì chứ, tao không nuôi mày được đâu.”

Ryuuen ngồi xổm xuống bên cạnh mèo con.

Thấy vậy, mèo con dụi đầu vào chân Ryuuen như cầu xin.

Ryuuen: ”…”

Bị đôi mắt ứa nước của mèo con nhìn chằm chằm―

Ryuuen: “Chậc, hết cách thật…”

Ryuuen đặt chiếc ô đang mở xuống đất, che mưa tạm thời cho mèo con.

Ryuuen: “Tao không nuôi mày được… nhưng chờ ở đây một chút.”

Sau khi dùng đầu ngón tay xoa nhẹ đầu mèo con, Ryuuen quay về ký túc xá để lấy khăn và mấy thứ cần thiết.

Ibuki: ”…Kiểu như thế, biết đâu hắn lại đang cưng nựng mèo hoang ấy chứ.”

Ishizaki: “Không không, không đời nào. Ryuuen-san đâu phải kiểu người như thế?”

Ibuki: “Hừ, đùa thôi. Nhưng mà nếu cái tên Ryuuen đó mà lén lút làm mấy chuyện như vậy thì buồn cười lắm đúng không?”

Ishizaki: “Đừng có chế nhạo Ryuuen-san. Quá đà là tôi không để yên đâu đấy?”

Albert: ”…”

Giữa lúc hai người đang tranh cãi, Albert ngước nhìn bầu trời. Mưa bắt đầu nặng hạt hơn.

Ibuki: ”…Nhưng rốt cuộc thì hắn ta làm cái quái gì dưới trời mưa thế này nhỉ.”

Ishizaki: “Ai biết… Mai lên trường hỏi thử xem?”

Có vẻ ba người họ sẽ còn phải trú mưa thêm một lúc nữa.

Ryuuen: (Lớp D…)

Ryuuen vừa đi dạo vừa suy tính chiến lược sắp tới.

Trong bài kiểm tra trên đảo hoang trước đó, mưu kế của Ryuuen đã bị nhìn thấu, và lớp D đã giành được kết quả tốt.

Ryuuen: (Horikita Suzune sao)

Lãnh đạo lớp D, người đã phá giải mưu kế của Ryuuen.

Trong bài kiểm tra trên tàu, Ryuuen đã vài lần tiếp cận Horikita để thăm dò.

Ryuuen: (Đã nhìn thấu được cô ta rồi, hội thao lần tới tao sẽ nghiền nát nó)

Ryuuen: (Tuy nhiên… Dù bị chơi một vố đau ở đảo hoang, nhưng vẫn có gì đó lấn cấn. Khó có thể nghĩ đó là cách làm của cô ta)

Ryuuen bắt đầu cảm nhận được sự hiện diện của một kẻ có thực lực khác ngoài Horikita ở lớp D.

Ryuuen: (Kẻ giật dây lớp D trong bóng tối sao. Giả sử có kẻ đó thật, thì lý do hắn ẩn mình là gì?)

Ryuuen: (…Nhắc mới nhớ, mưa nặng hạt hơn rồi. Lúc bắt đầu mưa chỉ lất phất thôi mà)

Ryuuen nhận ra mình đã ướt sũng trong lúc mải mê suy nghĩ.

Ryuuen: (Giờ này thì trú mưa cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa)

Nghĩ bụng về ký túc xá tắm rửa cho xong, Ryuuen bắt đầu rảo bước về phía ký túc xá mặc kệ trời mưa.

Bỗng từ phía bên kia, một nam sinh che ô đi tới lọt vào tầm mắt.

Ryuuen: (Thằng đó hình như là…)

Ayanokouji: ”…”

Khoảng cách thu hẹp, khuôn mặt dần rõ nét, Ryuuen nhớ ra nhân vật đó.

Ryuuen: (…À, cái đuôi của Suzune đây mà)

Ayanokouji: ”…?”

Ayanokouji ném ánh nhìn khó hiểu về phía Ryuuen đang đi dưới mưa mà không che ô.

Ryuuen: (Chỉ là một thằng tép riu chẳng có gì nổi trội. Cũng chẳng hiểu sao Suzune lại chọn thằng này làm quân cờ nữa…)

Hai người chạm mắt nhau trong chốc lát, rồi lướt qua nhau mà không nói một lời.

Ryuuen: (Tên nó là gì ấy nhỉ… Mà thôi, chắc chẳng cần bận tâm đâu)

Ryuuen nhanh chóng mất hứng thú và tiếp tục suy nghĩ về kẻ giật dây của lớp D.