Skip to content

SR54

Kushida: “Món trứng cuộn hôm nay có vẻ thành công rồi~♪”

Giờ nghỉ trưa trong lớp, nhóm Kushida đang vui vẻ ăn trưa.

Nữ sinh A: “Kushida-chan, hộp cơm hôm nay cũng đỉnh ghê. Màu sắc hài hòa quá.”

Kushida: “Eh~, đâu có. Tớ chỉ nhét đại mấy thứ còn thừa trong tủ lạnh thôi mà!”

Nữ sinh B: “Haizz~… Ngưỡng mộ thật. Tớ toàn phải ăn đồ cửa hàng tiện lợi…”

Mới chuyển vào ký túc xá chưa được bao lâu.

Chắc nhiều học sinh vẫn còn lúng túng với nhịp sinh hoạt và việc chuẩn bị bữa ăn.

Ngay cả tôi hôm nay cũng chỉ có bánh ngọt và sữa.

Vốn dĩ có nhà ăn nên chắc cũng ít người tự làm cơm hộp mang đi.

Kushida: “Vậy thì hôm nào đó chúng mình cùng nấu ăn nhé? Mấy món đơn giản tớ dạy được đấy.”

Nữ sinh B: “Hả, thật á? Nhờ cậu nha…!”

Nữ sinh C: “Thực ra tớ cũng nấu ăn dở lắm. Nếu được thì cho tớ tham gia với.”

Nghe thấy vậy, các nữ sinh xung quanh cũng nhao nhao “Vui thế”, “Dạy tớ với!” và tham gia vào cuộc trò chuyện.

Yamauchi: “Lớp học nấu ăn của Kushida-chan… sao?”

Ike: “N-Này Kushida-chan… con trai tham gia có được không?”

Kushida: “Ừm, tất nhiên rồi! Đã thế thì mọi người cùng làm cho vui.”

Ike: “Yoshaaa…!”

Yamauchi: “Tao nghe đồn con trai đeo tạp dề cũng hút gái lắm đấy… Phải triển thôi.”

Vài nam sinh khác cũng bày tỏ ý muốn tham gia, lớp học tự nhiên hình thành bầu không khí sôi nổi.

Nữ sinh A: “Thế địa điểm ở đâu? Có vẻ đông người tham gia đấy.”

Kushida: “Vậy mượn phòng kinh tế gia đình thì sao? Sau giờ học chắc xin phép giáo viên là được thôi!”

Nữ sinh B: “Nghe như một buổi tiệc giao lưu nhỏ ấy nhỉ.”

Kushida: “Ahaha, đúng là vậy thật.”

Trong lúc đó, Kushida chợt nhìn về phía này và tiến lại gần.

Kushida: “Horikita-san và Ayanokouji-kun có muốn tham gia không?”

Horikita: ”…Tôi không hứng thú.”

Câu trả lời của Horikita vẫn dứt khoát như mọi khi.

Kushida có vẻ muốn thân thiết hơn với Horikita, nhưng xem ra không có tác dụng mấy.

Kushida: “Vậy à, tiếc nhỉ. Nhưng nếu đổi ý thì cậu cứ tham gia nhé.”

Kushida: “Còn Ayanokouji-kun?”

Ayanokouji: ”…Ừ, tôi tham gia.”

Cũng chẳng có lý do gì để từ chối.

Hơn nữa, đây có thể là cơ hội tốt để kết bạn trong lớp.

Kushida: “Tốt quá! Vậy khi nào chốt ngày tớ sẽ báo nhé.”

Và thế là, tôi quyết định tham gia buổi nấu ăn của lớp.

Kushida: “Mọi người chuẩn bị xong chưa?”

Sau giờ học, ngày diễn ra buổi nấu ăn.

Chúng tôi tập trung tại phòng kinh tế gia đình, chia thành các nhóm và chuẩn bị bắt tay vào nấu nướng.

Kushida: “Vậy bắt đầu luôn nhé. Có gì không hiểu cứ hỏi tớ nha.”

Nữ sinh A: “Không biết có làm được không… hơi lo.”

Tôi cùng nhóm với Ike và Yamauchi, bắt đầu sơ chế rau củ.

Mỗi nhóm làm một món khác nhau.

Nhóm tôi làm món cà ri, món được cho là dễ làm với người mới bắt đầu.

Ike: “Cà ri thì dễ ợt! Cắt ra rồi ninh là xong chứ gì!”

Ayanokouji: ”…Khoai tây nhớ bỏ mầm đi đấy.”

Yamauchi: “Biết rồi! Đừng có coi thường trai bếp núc.”

Nhưng chỉ vài phút sau khi bắt đầu, tiếng kêu ca lo lắng vang lên khắp nơi.

Nữ sinh B: “Ưm… cắt mãi không được… Cảm giác dùng lực cứ sợ sợ thế nào ấy.”

Nam sinh A: “Kushida-san ơi! Cà rốt gọt vỏ dày cỡ nào thì được?”

Nữ sinh C: “Gạo này, lượng nước thế này đúng chưa nhỉ…?”

Kushida: “Đâu nào… Ừm, được rồi đấy, cứ thế mà làm tiếp nha ♪.”

Kushida luôn giữ nụ cười trên môi, lần lượt đi đến từng nhóm đang nấu ăn.

Kushida: “Dao thì cầm thế này, dịch ngón tay lên một chút, giữ ở phần gốc lưỡi dao sẽ chắc tay hơn. …Đúng rồi, cảm giác đó đó!”

Nữ sinh B: “Thật nè… dễ cắt hơn lúc nãy nhiều!”

Nhờ sự hỗ trợ của Kushida, các nhóm đều tiến hành nấu nướng khá suôn sẻ.

Nữ sinh D: “Ah…!?”

Bỗng nhiên, một nữ sinh thốt lên đầy kinh ngạc.

Kushida: ”…!”

Nữ sinh D: “X-Xin lỗi Kushida-san! Tớ lỡ làm đổ nước…!”

Có vẻ cô ấy đang định đặt nồi vào nồi cơm điện thì mất thăng bằng, làm nước tạt vào người Kushida.

Nữ sinh D: “Thực sự xin lỗi cậu…!”

Kushida: “Không sao đâu. Hơi giật mình chút thôi, đừng bận tâm.”

Đồng phục của Kushida bị ướt sũng từ vai xuống ngực.

Kushida: “Xin lỗi, tớ đi thay đồ chút nhé. Sẽ quay lại ngay!”

Nói rồi, Kushida rời khỏi phòng kinh tế gia đình.

Nữ sinh A: “Ninh thế này chắc được rồi nhỉ?”

Nữ sinh B: “Ưm~, hình như chưa chín lắm đâu.”

Sau khi Kushida ra ngoài, các nhóm vẫn tiếp tục vừa nấu vừa kiểm tra quy trình.

Ike: “Này Ayanokouji, khoai tây to cỡ này được chưa? Hơi to quá không?”

Ayanokouji: “Chắc không ảnh hưởng đến vị đâu. Tùy sở thích thôi.”

Đang trao đổi thì cửa phòng mở ra.

Kushida: “Xin lỗi để mọi người chờ lâu~♪.”

Nữ sinh C: “Woa… Kushida-chan dễ thương quá…!”

Nữ sinh B: “Bộ đồ gì thế~! Sao lại mặc thế này?”

Kushida: “Fufu, bạn bên câu lạc bộ mỹ thuật cho tớ mượn đấy. Tớ bảo đồng phục bị bẩn, cậu ấy bảo ‘Dùng cái này đi’.”

Ike: “Uoooo…!”

Yamauchi: “Kushida-chan mặc tạp dề đó hợp cực kỳ luôn!”

Mấy nam sinh bắt đầu xôn xao.

Bên ngoài bộ đồ thể dục màu xanh nhạt là chiếc tạp dề trắng trơn.

Chắc là dùng khi vẽ tranh, nhưng trông nó mang lại cảm giác dễ thương hơn là thực dụng.

Kushida: “Vậy tiếp tục nào. Lúc tớ đi vắng có gặp khó khăn gì không?”

Nói rồi, Kushida trong bộ tạp dề lại tiếp tục đi quanh các nhóm.

Kushida: “Nhóm Ayanokouji-kun tiến độ thế nào rồi?”

Ayanokouji: “Vừa cho viên gia vị vào và đang ninh. Chắc không có vấn đề gì.”

Kushida: “Nhìn màu đẹp đấy. Cho tớ nếm thử chút được không?”

Kushida cầm thìa, múc một ít nước sốt đưa lên miệng.

Kushida: “Ừm, ngon đấy. Ninh kỹ thêm chút nữa là tuyệt vời!”

Ike: “Khoai tây là tớ cắt đấy! Thấy sao Kushida-chan!”

Kushida: “Ừm, rau củ cắt to thế này cũng hay mà. Cảm giác rất ‘nhà làm’, tớ thích lắm~.”

Ike: “Chuẩn chưa! Tớ cố tình làm thế đấy!”

Các nhóm khác cũng đang bước vào giai đoạn hoàn thiện món ăn.

Phòng kinh tế gia đình ngập tràn mùi thơm của các món hầm, món kho.

Kushida: “Woa~… thơm quá!”

Ike: “Uoooo…! Đói quá đi mất! Ăn nhanh thôi!”

Vừa mở nắp nồi, mùi thơm cay nồng đặc trưng của cà ri tỏa ra.

Nữ sinh C: “Hambagu hầm bên này chín mềm rồi nè!”

Nam sinh B: “Okonomiyaki xong rồi đây! Woa, trông ngon vãi!”

Các nhóm khác cũng đã nấu xong.

Hương thơm của đủ loại món ăn hòa quyện trong phòng.

Kushida: “Vậy thì, đã cất công nấu rồi, mọi người cùng nhau ăn nhé.”

Món ăn của các nhóm được bày ra, mọi người cùng ngồi vào bàn.

Tiếng cười nói vui vẻ vang lên khắp nơi.

Nữ sinh A: “Ừm… ngon quá…! Tự mình làm cảm giác thành tựu ghê.”

Nữ sinh B: “Hambagu hầm mềm cực! Chắc là thành công rồi♪.”

Tôi cũng nếm thử món cà ri của nhóm mình.

Với những thành viên không quen nấu nướng thì thế này là không tồi.

Yamauchi: “Có khi còn ngon hơn cà ri nhà tao làm… Cái này đem bán ở nhà ăn khéo không ai nhận ra đâu.”

Kushida: “Cà ri tuy đơn giản nhưng cũng sâu sắc lắm. Lần tới thử thách món cầu kỳ hơn xem sao nhé.”

Xoay quanh Kushida, các học sinh vui vẻ trò chuyện và thưởng thức món ăn do chính tay mình làm ra.

Nữ sinh D: “Cảm ơn Kushida-chan hôm nay nhé! Nhờ cậu chỉ dạy mà tớ thấy tự tin hơn chút rồi!”

Nữ sinh B: “Đúng đúng! Lần sau lại làm tiếp nhé!”

Việc dọn dẹp cũng đã xong, buổi nấu ăn kết thúc.

Học sinh thu dọn đồ đạc và lần lượt ra về.

Kushida: “Không có gì đâu. Mọi người vui là tớ mừng nhất rồi.”

Sau khi vẫy tay chào mọi người, Kushida vẫn ở lại trong phòng.

Tôi cũng định về, nhưng thấy dáng vẻ đó của Kushida nên dừng lại.

Ayanokouji: ”…Cậu không về à?”

Kushida: “À… không, tớ ở lại chút thôi.”

Hơi ngập ngừng, Kushida nhìn về phía bếp ga.

Kushida: “Dọn xong rồi nhưng… vẫn còn vài chỗ chưa lau sạch lắm. Là thiết bị của trường mà, phải giữ gìn sạch sẽ chứ.”

Kushida: ”…Mà, cũng chỉ để thỏa mãn bản thân thôi. Nên tớ định tự làm một mình.”

Ayanokouji: “Nếu vậy thì tôi giúp một tay.”

Kushida: “Hả?”

Kushida ngẩn ra trước đề nghị của tôi.

Kushida: “Vậy à… cảm ơn cậu. Ayanokouji-kun cũng tốt bụng ghê nhỉ.”

Ayanokouji: “Cũng không hẳn. Chỉ là lát nữa tôi cũng rảnh thôi.”

Kushida: “Fufu, cứ cho là thế đi.”

Hai người chúng tôi cùng nhau lau chùi khu vực bếp.

―Lắng nghe tâm tư của bạn cùng lớp, tạo cơ hội để mọi người thân thiết hơn.

Một người hành động vì mọi người một cách tự nhiên đến thế này, quả thực hiếm thấy.

Kushida: “Mấy chỗ này bẩn phết đấy~.”

Ayanokouji: “Công nhận. Nhìn thì không thấy nhưng lau mới biết bẩn.”

Kushida: “Ừm ừm. Thế nên tớ cứ muốn làm cho đến nơi đến chốn.”

Chúng tôi nán lại thêm một chút để tiếp tục dọn dẹp phòng kinh tế gia đình.