SR21
“Người chơi hệ đồng đội”
Section titled ““Người chơi hệ đồng đội””
Phần 1
Section titled “Phần 1”Vào một ngày nghỉ nọ, nhóm lớp D chúng tôi rủ nhau đi xem trận đấu tập của câu lạc bộ bóng đá.
Nghe đâu sắp có giải đấu dành cho tân binh nên các thành viên trong câu lạc bộ có vẻ rất khí thế.
Yamauchi: “Cất công đến tận đây cổ vũ, tao cũng muốn đội của Hirata thắng lắm, nhưng nghĩ đến cảnh nó lại được gái bu vào là tao không nuốt trôi cục tức này…!”
Ike: “Mà thua 3-0 rồi thì lật ngược thế cờ kiểu gì, khó phết chứ đùa?”
Ayanokouji: “Ừ, thường thì là vậy.”
Hiệp hai đã bắt đầu được khoảng 10 phút.
Đội của Hirata vẫn chưa ghi được bàn nào.
Không khí thất bại bắt đầu bao trùm lên các cầu thủ.
Tuy nhiên trong tình cảnh đó, Hirata có vẻ vẫn chưa từ bỏ hy vọng chiến thắng.
Hirata: “Được rồi, để tớ――!”
Nhận đường chuyền, Hirata rê bóng điệu nghệ, xé toang hàng phòng ngự đối phương.
Karuizawa: “Hirata-kun, cố lên―!”
Nữ sinh lớp D: “Cứ thế mà tiến lên―!”
Tiếng hò reo cổ vũ của đám con gái vang lên. Như đáp lại sự kỳ vọng đó, Hirata lừa bóng qua hết người này đến người khác.
Và khi đã ở vị trí trống trải, Hirata nhắm thẳng vào khung thành―――
Hirata: “Hây…!”
Cú sút đầy uy lực găm thẳng vào lưới không chút sai lệch.
Karuizawa: “Đỉnh quá…! Nè, pha vừa rồi ảo tung chảo luôn nhỉ?”
Nữ sinh lớp D: “Siêu ngầu luôn!”
Bàn thắng của Hirata đã thay đổi cục diện trận đấu.
Thừa thắng xông lên, đội của cậu ấy liên tiếp ghi thêm bàn thứ hai.
Ayanokouji: “Vậy là 3-2 rồi.”
Ike: “Có khi lội ngược dòng thật đấy!”
Và khi hiệp hai sắp kết thúc, cơ hội ghi bàn lại đến.
Bóng đến chân Hirata ở một thời điểm rất đẹp, cứ tưởng cậu ấy sẽ sút luôn nhưng…
Hirata: “Nhờ cậu đấy!”
Hirata thu hút sự chú ý của hàng phòng ngự đối phương rồi chuyền bóng cho đồng đội đang ở vị trí trống trải.
Nam sinh CLB bóng đá: “À, ừ…! Để đó cho tôi! …”
Cầu thủ nhận đường chuyền của Hirata đối mặt với thủ môn ngay trước khung thành.
Nếu vào thì tỉ số sẽ được san bằng. Mọi người nín thở theo dõi kết quả.
Nam sinh CLB bóng đá: “Vào đi…!!”
Rốt cuộc, kết quả là――
Ike: “Á!? Tiếc quá!?”
Hướng sút đã đánh lừa được thủ môn, nhưng bóng lại đập trúng cột dọc và bật ra ngoài.
Bóng rơi vào chân đối thủ và cứ thế…
Một lát sau, tiếng còi kết thúc trận đấu vang lên.
Nam sinh CLB bóng đá: ”…Chết tiệt… hỏng ăn rồi…”
Hirata: “Đừng bận tâm, pha cuối tiếc thật đấy!”
Nam sinh CLB bóng đá: “Ừ, xin lỗi nhé…”
Kết quả, trận đấu khép lại với thất bại thuộc về đội của Hirata.
Yamauchi: “Aaa, giá mà pha cuối Hirata sút luôn thì ngon rồi. Sao lại chuyền làm gì không biết.”
Ayanokouji: “Chắc cậu ấy đánh giá làm thế thì chắc ăn hơn.”
Đồng đội nhận bóng lúc đó hoàn toàn không bị ai kèm, vị trí sút cũng thuận lợi hơn Hirata.
Phong cách thi đấu cũng phản ánh tính cách con người nhỉ.
Đặt lợi ích của đội lên trên sự tỏa sáng của cá nhân, đúng là rất giống Hirata.
Phần 2
Section titled “Phần 2”Hirata: “Cảm ơn mọi người đã cất công đến cổ vũ nhé.”
Sau khi buổi tập của câu lạc bộ bóng đá kết thúc, Hirata đến chào hỏi chúng tôi.
Karuizawa: “Hirata-kun, tiếc quá đi mất~. Nếu pha cuối mà vào thì chưa biết mèo nào cắn mỉu nào đâu nhỉ?”
Nữ sinh lớp D: “Cậu đá hay lắm luôn!”
Hirata: “Ahaha, chỉ là đấu tập nội bộ thôi, mọi người đừng làm quá lên thế.”
Hirata khiêm tốn nở nụ cười không chút âu lo.
Cộng thêm bộ đồng phục thi đấu, cảm giác cậu ấy trông còn sảng khoái hơn mọi ngày…
Hirata: “Hmm? Sao thế Ayanokouji-kun.”
Thấy tôi nhìn chằm chằm, cậu ấy tưởng tôi có điều muốn nói.
Ayanokouji: “Không có gì to tát đâu. Chỉ là, ừm. Cậu hợp với bộ đồng phục đó lắm.”
Hirata: “Haha, cậu nói thế làm tớ vui lắm.”
Hirata: “Bình thường tớ mặc đồ tập thôi, nhưng vì sắp đến giải đấu rồi. Mọi người bảo mặc đồng phục thi đấu để làm quen cảm giác như thi đấu thật.”
Karuizawa: “Vậy Hirata-kun, lát nữa tính sao đây? Nếu được thì mọi người cùng đi ăn mừng đi?”
Nữ sinh lớp D: “Được đấy, coi như tiệc cảm ơn sau trận đấu. Đi karaoke không?”
Kushida: “Đông người thế này thì chắc khó mà kiếm được phòng cho tất cả mọi người cùng vào nhỉ.”
Ike: “Nếu Kushida-chan đi thì tao cũng tham gia!”
Nhìn bầu không khí thì có vẻ hầu hết mọi người ở đây đều sẽ tham gia.
Hirata: ”…”
Giữa lúc mọi người đang hào hứng, Hirata lại nhìn về một nơi xa xăm.
Ở hướng nhìn đó là… các thành viên câu lạc bộ bóng đá.
Hirata: ”…Xin lỗi mọi người. Tớ quên mất là có chút việc liên quan đến câu lạc bộ.”
Hirata: “Chắc sẽ hơi lâu một chút, tớ đến sau có được không?”
Karuizawa: “Hôm nay Hirata-kun là nhân vật chính mà, bắt đầu trước thì kỳ lắm?”
Nữ sinh lớp D: “Cũng đúng ha~.”
Rốt cuộc, mọi người quyết định đợi Hirata xong việc.
Hirata: “Vậy thì ngại quá, mọi người chờ tớ một chút nhé?”
Nói rồi, Hirata nhanh chóng rời khỏi sân bóng.
Vừa hoạt động câu lạc bộ vừa đi chơi, lịch trình của người có cuộc sống viên mãn cũng vất vả thật đấy.
Phần 3
Section titled “Phần 3”Trong lúc chờ Hirata, thấy hơi khát nước nên tôi ra máy bán hàng tự động gần sân bóng mua đồ uống.
Ayanokouji: ”…Ồ, trúng thưởng à.”
Mua xong chai nước, màn hình tinh thể lỏng hiện lên dãy số giống nhau và phát ra tiếng nhạc vui tai.
Tôi ấn chọn đại một chai nước thể thao.
Lát nữa cho Ike hoặc Yamauchi cũng được.
Cơ mà, nóng thật đấy.
Mới đi bộ một chút mà mồ hôi đã túa ra rồi.
Cứ thế này dễ bị say nắng lắm, tôi quyết định ngồi nghỉ ở ghế băng một lát.
Vừa uống nước được một lúc.
Hirata: “Ah, cậu ở đây à.”
Giọng Hirata vang lên từ phía sau.
Tưởng cậu ấy gọi mình, tôi quay lại nhưng…
Nam sinh CLB bóng đá: “Hirata à… có chuyện gì thế?”
Hirata: “Thấy cậu có vẻ không vui nên tớ hơi lo.”
Hirata ngồi xuống chiếc ghế băng được đặt đấu lưng với ghế của tôi.
Bên cạnh cậu ấy là nam sinh trong câu lạc bộ bóng đá vẫn đang mặc đồng phục thi đấu.
Nam sinh CLB bóng đá: “Haizz… Thật sự xin lỗi về trận đấu hôm nay. Tôi làm hỏng cú sút cuối cùng rồi…”
Hirata: “Ai mà chẳng có lúc mắc sai lầm. Chỉ là đấu tập thôi, cậu đừng để tâm quá.”
Nam sinh CLB bóng đá: “Biết là thế nhưng mà… Tôi chịu áp lực kém thật. Cứ đà này thì vào giải tôi lại làm khổ mọi người mất…”
Sau trận đấu tập, cậu bạn kia có vẻ đã mất đi khá nhiều sự tự tin.
Hirata chăm chú lắng nghe những lời tâm sự đó với thái độ chân thành.
Hirata: ”…Ra là vậy.”
Hirata: “Tớ nói lại lần nữa nhé, ai cũng có lúc thất bại cả. Ngay cả tớ cũng chưa chắc đã không mắc sai lầm trong những tình huống quan trọng.”
Hirata: “Nhưng bóng đá là môn thể thao đồng đội. Một đội bóng mạnh thực sự là đội bóng mà mọi người có thể bọc lót cho sai lầm của nhau, đúng không?”
Nam sinh CLB bóng đá: “Hirata…”
Hirata: “Trận đấu hôm nay đúng là đáng tiếc thật, nhưng không ai trách cậu cả. Thế nên…”
Hirata kiên nhẫn động viên cậu bạn.
Dần dần, cậu nam sinh kia cũng có vẻ phấn chấn hơn.
Hirata: “Cố gắng cho giải đấu chính thức sắp tới nhé. Chúng ta nhất định sẽ thắng.”
Nam sinh CLB bóng đá: ”…Ừ, đúng rồi. Giờ không phải lúc ủ rũ nữa!”
Hirata và cậu bạn cùng cười vui vẻ.
Ở lớp, Hirata đóng vai trò kết nối mọi người, và có vẻ ở câu lạc bộ cậu ấy cũng luôn quan tâm đến những người xung quanh như vậy.
Phần 4
Section titled “Phần 4”Nam sinh CLB bóng đá: “Cảm ơn nhé, Hirata. Nói ra được nhẹ cả người!”
Hirata: “Nếu cậu thấy ổn thì cứ tìm tớ tâm sự bất cứ lúc nào.”
Cậu bạn kia chào tạm biệt rồi rời đi.
Hirata cũng đứng dậy khỏi ghế băng, chuẩn bị rời đi thì.
Hirata: “Are, Ayanokouji-kun?”
Ayanokouji: ”…À, tôi đang ngồi nghỉ chút thôi.”
Hirata: “Không lẽ cậu nghe thấy chuyện lúc nãy rồi sao?”
Ayanokouji: “Xin lỗi nhé. Tôi không cố ý nghe lén đâu, nhưng việc bận mà cậu nói là…”
Hirata: “Ừ, chắc cậu cũng đoán ra rồi, tớ hơi lo cho cậu ấy. Tớ muốn nói chuyện một chút.”
Hirata nhìn theo bóng lưng người bạn vừa rời đi với ánh mắt hài lòng.
Hirata: “Phù… nhắc mới nhớ, tập xong tớ vẫn chưa được nghỉ ngơi tử tế nữa.”
Hirata thở hắt ra một hơi dài rồi ngồi xuống cạnh tôi.
Ayanokouji: “Lúc nãy tôi trúng thưởng ở máy bán hàng tự động, cậu uống không?”
Tôi đưa chai nước thể thao lúc nãy cho Hirata.
Hirata: “Được sao? Ayanokouji-kun chắc cũng đang nóng mà.”
Ayanokouji: “Tôi vừa uống một chai rồi.”
Hirata: “Vậy tớ không khách sáo nhé.”
Nhận lấy chai nước, Hirata uống một hơi ngon lành.
Ayanokouji: ”…Nói sao nhỉ, vất vả cho cậu thật.”
Cố gắng hết mình ở câu lạc bộ, rồi lắng nghe tâm sự của đồng đội, sau đó lại còn có hẹn đi chơi với bạn cùng lớp.
Cả thể xác lẫn tinh thần chắc chẳng có lúc nào được nghỉ ngơi.
Trên gương mặt cậu ấy thoáng hiện nét mệt mỏi.
Ayanokouji: “Nếu mệt sau trận đấu thì hôm nay cậu cứ nghỉ ngơi đi cũng được mà.”
Hirata: “Đừng lo. Tớ không hề cảm thấy mình đang cố quá sức đâu.”
Hirata: “Tớ chỉ muốn mọi người vui vẻ hòa thuận với nhau thôi. Vì điều đó thì tớ…”
Hirata buông lời, trông cậu ấy có vẻ hơi khác so với mọi khi.
Tôi nhớ lại cậu bạn lúc nãy.
Có lẽ chính Hirata cũng đang mang trong mình những nỗi niềm khó nói.
Hirata: “Ahaha, tớ lỡ nói mấy điều kỳ quặc rồi.”
Ayanokouji: “Mà, nếu có chuyện gì thì ít nhất tôi cũng có thể lắng nghe cậu nói.”
Hirata: “Ừm, lúc đó tớ sẽ không ngại mà nhờ cậu tư vấn đâu.”
Một người có nhiều bạn bè và năng lực cao như Hirata thì sẽ có những nỗi khổ tâm gì nhỉ.
Tôi thử suy nghĩ… nhưng quả thực không tài nào tưởng tượng ra nổi.
Hirata: ”…Nào, đến lúc phải đi rồi. Mọi người đang đợi mà.”
Hirata: “Tớ đi tắm rồi thay đồ nhanh đây. Cậu nhắn với mọi người là tớ sắp quay lại nhé?”
Ayanokouji: “Ừ, hiểu rồi.”
Sau đó, Hirata tham gia buổi tiệc mà không hề tỏ ra mệt mỏi chút nào.
Cậu ấy vẫn chủ động bắt chuyện với mọi người và khuấy động bầu không khí như mọi khi.
Karuizawa: “Nhìn này nhìn này! Lúc nãy tớ chụp được ảnh Hirata-kun thi đấu nè, trông xịn sò chưa?”
Nữ sinh lớp D: “Eh, gửi cho tớ với. Tớ sẽ cài làm hình nền!”
Hirata: “Ahaha, thế thì hơi xấu hổ đấy…”
Bức ảnh của Hirata được đăng lên nhóm chat của lớp.
Ra là vậy, chụp đẹp thật.
Chắc là khoảnh khắc cậu ấy ghi bàn mở tỉ số làm thay đổi cục diện trận đấu.
Hirata: “Vào giải đấu chính thức, tớ sẽ cố gắng để đóng góp cho đội bóng.”
Tài năng trên sân cỏ của Hirata chắc chắn là rất cao, nhưng có lẽ vai trò của một người truyền lửa bên ngoài sân đấu cũng là điều khiến cậu ấy được đánh giá cao như vậy.