SR23
“Quý ông ăn ảnh”
Section titled ““Quý ông ăn ảnh””
Phần 1
Section titled “Phần 1”Giờ nghỉ trưa tại lớp học, Kanzaki và Ichinose đang nhận lời tư vấn từ một bạn nữ cùng lớp.
Nữ sinh CLB Mỹ thuật: “Đại loại là thế. Tớ mãi chưa quyết được chủ đề cho bức tranh tham dự cuộc thi tới. Các cậu có ý tưởng nào hay không?”
Nữ sinh CLB Mỹ thuật: “Vì tớ giỏi vẽ tranh chân dung nên định đi theo hướng đó, nhưng mà bí ý tưởng quá…”
Kanzaki: “Ra là vậy. Nhưng tôi là dân nghiệp dư trong khoản hội họa này.”
Nữ sinh CLB Mỹ thuật: “Không cần nghĩ phức tạp quá đâu! Tớ chỉ cần chút gì đó gọi là cảm hứng thôi.”
Ichinose: “Ưm~, ví dụ như… cô gái mặc váy liền đội mũ rơm, kiểu kiểu thế thì sao?”
Nữ sinh CLB Mỹ thuật: “Đúng đúng, kiểu đó đó! Không cần nghĩ sâu xa đâu, cứ đưa ra thật nhiều ý tưởng giúp tớ là được.”
Kanzaki và Ichinose lần lượt liệt kê vài mô típ nảy ra trong đầu.
Cô bạn câu lạc bộ Mỹ thuật tuy có ghi chép lại, nhưng bầu không khí cho thấy vẫn chưa có ý tưởng nào thực sự ưng ý.
Kanzaki: (Còn thứ gì có thể tạo nên một bức tranh đẹp nữa không nhỉ…)
Kanzaki cầm điện thoại lên định tra cứu một chút. Màn hình bật sáng, hiển thị ngày tháng hôm nay.
Kanzaki: “Tháng 6 à. Nhắc mới nhớ, đây là mùa của ‘Cô dâu tháng Sáu’ nhỉ. Lễ cưới… Cô dâu chú rể thì sao, có hợp làm chủ đề tranh không?”
Nữ sinh CLB Mỹ thuật: ”…! Cái đó có khi được đấy!”
Ichinose: “Ồ, phản ứng tốt ghê?”
Nữ sinh CLB Mỹ thuật: “Kiểu như hình ảnh bức tranh hiện ra ngay trong đầu tớ luôn ấy! Cảm giác muốn vẽ ngay bây giờ!”
Nữ sinh CLB Mỹ thuật: “Cảm ơn Kanzaki-kun, Ichinose-san. Nhờ hai cậu mà tớ thấy có hy vọng rồi~.”
Kanzaki: “Đừng bận tâm. Tôi có làm được gì to tát đâu.”
Nữ sinh CLB Mỹ thuật: “Giờ chỉ còn việc tìm người mẫu thôi. Mong là sẽ tìm được người nhận lời ngay…”
Ichinose: “Nếu tớ làm được thì tớ sẽ giúp làm người mẫu cho. Nghe cũng thú vị mà.”
Nữ sinh CLB Mỹ thuật: “Eh, thật hả? Vậy thì thứ Bảy, Chủ nhật tuần này cậu có rảnh không?”
Ichinose: “Để xem nào… ừm, được đó! Cuối tuần này tớ rảnh cả hai ngày.”
Nữ sinh CLB Mỹ thuật: “Cứu tinh đây rồi! Thực ra do cứ mãi đắn đo chọn chủ đề nên lịch trình của tớ cũng sát nút lắm rồi.”
Nữ sinh CLB Mỹ thuật: “Được rồi, giờ chỉ cần tìm được mẫu nam nữa là…”
Kanzaki: “Nếu cậu đang vội thì tôi cũng sẽ giúp một tay. Lịch trình của tôi cũng ổn.”
Nữ sinh CLB Mỹ thuật: “K-Kanzaki-kun cũng giúp sao!?”
Ichinose: “Ồ, Kanzaki-kun cũng chịu giúp à.”
Cả hai người đều lộ vẻ ngạc nhiên.
Phản ứng đó khiến Kanzaki cảm thấy hơi bối rối.
Kanzaki: “Tôi nói gì lạ lắm sao?”
Nữ sinh CLB Mỹ thuật: “Không, tại tớ không nghĩ Kanzaki-kun lại nhận lời mấy vụ thế này ấy mà.”
Nữ sinh CLB Mỹ thuật: ”…Á, hình như tớ vừa nói gì đó thất lễ lắm thì phải!? Xin lỗi cậu nha!”
Kanzaki: “Mà, đúng là ngày nghỉ tôi thường dành thời gian ở một mình thật.”
Kanzaki: “Nhưng bạn cùng lớp đang gặp khó khăn thì giúp đỡ là chuyện đương nhiên thôi.”
Nữ sinh CLB Mỹ thuật: “T-Thực sự cảm ơn cậu nhiều lắm…! Vậy tớ không khách sáo mà nhờ cậu luôn nhé!”
Nữ sinh CLB Mỹ thuật: “Chà, bình thường hai người đã đẹp như tranh rồi, giờ chịu làm mẫu cho tớ thì… người vẽ như tớ cũng phải dồn hết tâm huyết vào mới được!”
Ichinose: “Cơ mà, trang phục thì sao đây? Chắc không có cửa hàng nào bán váy cưới hay lễ phục đâu nhỉ.”
Nữ sinh CLB Mỹ thuật: “Vụ đó tớ sẽ xoay sở được! Tớ có người quen bên câu lạc bộ kịch, cùng lắm thì đặt hàng qua mạng cũng―”
Và thế là Kanzaki cùng Ichinose đã nhận lời làm người mẫu tranh vào ngày nghỉ sắp tới.
Phần 2
Section titled “Phần 2”Nữ sinh CLB Mỹ thuật: “Woa~, không ngờ lại vượt qua cả mong đợi…”
Sáng thứ Bảy, ngày đã hẹn làm người mẫu tranh. Nhìn thấy Kanzaki trong bộ lễ phục tuxedo, cô bạn câu lạc bộ Mỹ thuật mắt sáng rực lên.
Kanzaki: “Tôi đã kiểm tra lại ngoại hình rồi, chắc không có chỗ nào kỳ cục chứ?”
Nữ sinh CLB Mỹ thuật: “Chuẩn không cần chỉnh! Đúng y như hình mẫu lý tưởng của tớ luôn! Chà chà, thế này càng làm tớ hăng máu hơn rồi đây!”
Địa điểm được chọn để vẽ tranh là con đường rợp bóng cây mà học sinh hay đi học qua.
Do gần ký túc xá nên Kanzaki và Ichinose đã hẹn sẽ thay đồ tại phòng riêng rồi mới tập trung.
Kanzaki: “Cơ mà, Ichinose vẫn chưa đến nhỉ.”
Nữ sinh CLB Mỹ thuật: “Ừm. Tớ chưa nhận được liên lạc gì, Kanzaki-kun có nghe cậu ấy nói gì không?”
Kanzaki: “Không, tôi cũng không…”
Đã quá giờ hẹn khoảng 10 phút, nhưng Ichinose vẫn chưa xuất hiện.
Kanzaki lấy điện thoại nhắn tin.
Nhưng đợi một lúc vẫn không thấy Ichinose trả lời.
Kanzaki: “Hiếm khi thấy Ichinose đến muộn thế này.”
Nữ sinh CLB Mỹ thuật: “Đúng ha. Ah, hay là mặc váy tốn thời gian quá chăng? Thôi tớ cứ chuẩn bị giá vẽ trước vậy.”
Sau đó, trong lúc vừa chuẩn bị vừa chờ đợi thêm một chút.
Cuối cùng cũng có tin nhắn từ Ichinose.
Ichinose: [Thực sự xin lỗi hai người! Tớ bị cảm rồi, chắc hôm nay không đi được đâu…]
Ichinose: [Xin lỗi vì báo muộn nhé. Đêm qua tớ thấy khó chịu và tỉnh dậy một lần, rồi sau đó là nằm liệt giường luôn…]
Kanzaki: [Đã rõ. Đừng bận tâm, cứ nghỉ ngơi cho khỏe đi]
Ichinose: [Hủy kèo phút chót thế này thực sự xin lỗi nhé. Tớ nhất định sẽ bù đắp vụ này!]
Ichinose: [Để tớ thử tìm xem có bạn nào chịu làm thay không nhé! Cơ mà tìm được ngay trong hôm nay thì chắc hơi khó…]
Kanzaki: ”…Tình hình là vậy, Ichinose không đến được, giờ tính sao đây.”
Nữ sinh CLB Mỹ thuật: “Hừm, nếu được thì tớ muốn đẩy nhanh tiến độ trong hôm nay và ngày mai… nhưng mà ốm đau thì đành chịu thôi.”
Kanzaki: “Hình như cậu bảo hạn nộp bài dự thi cũng sắp đến rồi mà.”
Nữ sinh CLB Mỹ thuật: “Ahaha, thôi thì tớ sẽ cố xoay sở vậy. Khá là sát nút, nhưng nếu bắt đầu vẽ từ tuần sau thì chắc vẫn kịp.”
Kanzaki: “Có vẻ không dư dả thời gian lắm nhỉ. Nếu được thì vẫn nên tiến hành theo kế hoạch là tốt nhất.”
Nữ sinh CLB Mỹ thuật: “Nhưng đúng như Ichinose-san nói, tớ cũng không nghĩ sẽ tìm được người mẫu thay thế ngay đâu. Tạm thời tớ cũng thử hỏi bạn bè xem sao…”
Trong lúc hai người đang đau đầu suy nghĩ, một nhóm nữ sinh đi ngang qua gần đó.
Nữ sinh A: “Kanzaki-kun phải không?”
Nữ sinh B: “Sao cậu ấy lại mặc lễ phục thế kia?”
Là các nữ sinh cùng lớp 1-B.
Có vẻ họ đang trên đường đến Keyaki Mall chơi.
Kanzaki: (Giờ mà nhờ làm mẫu ngay lập tức thì chắc sẽ bị từ chối thôi nhưng… biết đâu có người đồng ý làm từ ngày mai trở đi.)
Kanzaki: “Đúng lúc lắm. Thực ra bọn tôi đang tìm người mẫu tranh―”
Kanzaki quyết định giải thích sơ qua tình hình cho họ.
Phần 3
Section titled “Phần 3”Nữ sinh A: “Làm mẫu tranh á, nghe cũng muốn thử phết!”
Sau khi nghe giải thích, cô bạn cùng lớp vui vẻ nhận lời làm người mẫu.
Nữ sinh CLB Mỹ thuật: “Thật hả! Bắt đầu ngay bây giờ có được không?”
Nữ sinh A: “Ok luôn. Chà, đóng vai cô dâu của Kanzaki-kun làm tớ hồi hộp ghê!”
Kanzaki: “Tìm được người thay thế ngay lập tức thế này đúng là may mắn thật.”
Chiếc váy cưới đang ở chỗ Ichinose.
Kanzaki lấy điện thoại ra định liên lạc với cô ấy.
Ichinose: [Tớ tìm được bạn chịu làm người mẫu rồi! Tình cờ là hôm nay và ngày mai bạn ấy cũng rảnh!]
Ichinose: [Bạn ấy bảo sẽ đến chỗ các cậu ngay! Tớ cũng đưa váy cho bạn ấy rồi!]
Kanzaki: ”…Cái gì, thật sao?”
Một lúc trước, Ichinose đã gửi tin nhắn đó đến. Đã tìm được người thay thế rồi, Kanzaki định nhắn tin từ chối nhưng…
Nữ sinh cầm váy: “Nghe bảo được đóng vai cô dâu của Kanzaki-kun là tớ bay đến liền!”
Ngay lúc Kanzaki định gửi tin nhắn thì nữ sinh cầm chiếc váy xuất hiện.
Nữ sinh A: “Hể~, chiếc váy xịn sò đó hả? Được đấy! Tớ đi thay đồ liền đây!”
Nữ sinh cầm váy: ”…Eh? Là sao?”
Kanzaki: “Có vẻ như bị trùng lịch mất rồi. Xin lỗi nhưng, chắc chúng tôi chỉ có thể nhờ một trong hai người làm mẫu thôi.”
Nữ sinh cầm váy: “Hừm, quả nhiên nhiều đối thủ cạnh tranh thật…! Vậy thì đường đường chính chính oẳn tù tì đi――”
Nữ sinh B: “Ah, chờ chút. Đã mất công thế này rồi, tớ ứng cử làm người mẫu luôn được không?”
Nữ sinh C: “Tớ nữa tớ nữa! Váy dễ thương thế kia tớ cũng muốn mặc thử!”
Đám con gái bắt đầu nhao nhao lên như thế.
Cộng thêm sự hiện diện của Kanzaki trong bộ lễ phục, họ bắt đầu thu hút sự chú ý của mọi người xung quanh.
Người qua đường nữ A: “Nghe bảo đang tuyển người mẫu tranh đấy.”
Người qua đường nữ B: “Thú vị ghê! Vai cô dâu à, hay mình cũng thử ứng cử xem sao!”
Người qua đường nam: “Này, đằng kia có vẻ đang làm gì đấy. Qua xem chút đi.”
Người hiếu kỳ và cả những người muốn làm người mẫu mới cứ thế xuất hiện, đám đông dần dần lớn lên.
Nữ sinh CLB Mỹ thuật: “Ahaha… chưa gì đã đông vui thế này rồi…”
Kanzaki: “Làm sao để dọn dẹp tình hình này đây.”
Nữ sinh CLB Mỹ thuật: “E-Etou… mọi người ơi, nghe tớ nói chút này―”
Nữ sinh A: “Ưm, hay là bỏ vụ oẳn tù tì đi?”
Do ồn ào quá nên tiếng của cô bạn câu lạc bộ Mỹ thuật dường như không đến được tai họ.
Nữ sinh A: “Đã là người mẫu thì phải chọn người mặc váy cưới đẹp nhất chứ nhỉ!”
Nữ sinh B: “Duyệt! Ai là cô dâu xứng đôi nhất với Kanzaki-kun! Quyết định thế đi!”
Nữ sinh C: “Nhưng mà ai làm giám khảo? Cứ oẳn tù tì cho nhanh không?”
Nữ sinh B: “Chuyện đó thì… Kanzaki-kun, cậu thấy sao?”
Kanzaki: ”…Hỏi tôi trả lời thế nào đây.”
Tuy nhiên cứ đà này thì Kanzaki lo là mãi chẳng quyết định được người mẫu mất.
Kanzaki: (Những lúc thế này, nếu có Ichinose ở đây thì cô ấy sẽ khéo léo tổng hợp ý kiến mọi người ngay… Đành chịu thôi)
Kanzaki: “Xin lỗi mọi người, có thể lắng nghe tôi nói một chút được không. Đầu tiên là về việc chọn người mẫu lần này―“
Phần 4
Section titled “Phần 4”Đầu tuần, sức khỏe của Ichinose có vẻ đã tốt lên nhiều, cô ấy đã đi học trở lại.
Ichinose: “Ui chà, hôm trước thực sự xin lỗi nhé. Hôm nay tớ khao!”
Như một lời xin lỗi vì đã hủy hẹn, Ichinose mời Kanzaki và cô bạn câu lạc bộ Mỹ thuật đến quán cà phê sau giờ học.
Nữ sinh CLB Mỹ thuật: “Ahaha, cậu không cần bận tâm thế đâu.”
Kanzaki: “Bị ốm thì cũng đành chịu thôi mà.”
Ichinose: “Cơ mà, lúc đó liên lạc bị chồng chéo lên nhau nên xin lỗi nhé. Nghe bảo việc quyết định người mẫu thay thế vất vả lắm ha.”
Kanzaki: ”…À, ừ.”
Nhớ lại sự tình hôm đó, Kanzaki lộ vẻ hơi mệt mỏi.
Việc thống nhất ý kiến của đám con gái đang chia phe chia phái không phải là việc dễ dàng đối với một người không giỏi đối phó với phụ nữ như Kanzaki.
Việc chọn người mẫu gặp nhiều khó khăn, rốt cuộc cậu ta đã phải tổ chức một buổi như kiểu tuyển chọn người mẫu cho tất cả các ứng viên.
Kanzaki: “Quả nhiên Ichinose giỏi thật đấy. Qua vụ này, sự tôn trọng của tôi dành cho cậu lại tăng thêm rồi.”
Ichinose: “Ý cậu là sao? Lần này tớ gây phiền phức cho mọi người mà.”
Kanzaki: “Tôi nghĩ nếu là Ichinose thì chắc chắn sẽ giải quyết tình hình khéo léo hơn tôi nhiều.”
Ichinose: “Cậu đánh giá tớ cao quá rồi. Nhưng được Kanzaki-kun khen thế tớ cũng thấy vinh dự lắm.”
Nữ sinh CLB Mỹ thuật: “Ahaha, đúng là vất vả thật… nhưng nhờ có nhiều người ứng cử nên tớ đã tìm được người mẫu lý tưởng rồi!”
Nữ sinh CLB Mỹ thuật: “Người mẫu xịn thì vẽ cũng trôi chảy hẳn! Tiến độ đang thế này đây…”
Cô bạn đưa điện thoại cho xem hình ảnh chụp bức tranh.
Nghe nói công đoạn cần người mẫu đã hoàn tất.
Tuy vẫn đang trong giai đoạn hoàn thiện, nhưng đã có thể cảm nhận được bầu không khí của toàn bộ bức tranh.
Ichinose: “Woa~, trông đẹp ghê! Tớ hóng bản hoàn chỉnh lắm đấy!”
Kanzaki: “Hmm… nhìn bức tranh vẽ chính mình cảm giác kỳ lạ thật đấy.”
Kanzaki: “Tôi cũng rất mong chờ bản hoàn thiện. Dù là ý kiến của dân nghiệp dư, nhưng tôi nghĩ đây sẽ là một bức tranh tuyệt vời.”
Nữ sinh CLB Mỹ thuật: “Cảm ơn Kanzaki-kun nhé! Cậu giúp tớ nhiều lắm luôn!”
Kanzaki: “Đừng bận tâm. Giúp đỡ bạn cùng lớp là chuyện đương nhiên mà.”
Kanzaki nhấp một ngụm cà phê.
Kanzaki: “Nếu có việc gì tôi làm được, sau này tôi sẽ lại giúp một tay.”
Trông vẻ ngoài vẫn điềm tĩnh như mọi khi, nhưng trên môi cậu ta thoáng hiện một nụ cười mãn nguyện.