Skip to content

SR62

Shiina: (Quả nhiên, những câu văn được dệt nên bởi tác giả này thật đẹp… Khung cảnh như hiện ra sống động trước mắt vậy.)

Kỳ thi trên tàu đã kết thúc, hôm nay là ngày cuối cùng của chuyến du lịch.

Tại bàn có dù che ở quán cà phê, Shiina đang ngồi đọc sách một mình.

Shiina: (Câu văn này… cứ như thơ vậy. Tâm trạng của nhân vật truyền đến đau nhói cả tim.)

Bị cuốn vào diễn biến câu chuyện, Shiina khẽ nín thở.

Bên cạnh cô gái đang đắm chìm trong thế giới sách là ly trà đá uống dở.

Shiina: (Diễn biến sau đó, rốt cuộc sẽ thế nào đây…)

Tuy nhiên, khoảng thời gian yên bình đó đột ngột bị phá vỡ.

Nam sinh A: “Ora ora! Ăn đạn này―!”

Trong hồ bơi, đám nam sinh đang chơi súng nước.

Một dòng nước lạc đạn bay về phía Shiina.

Shiina: ”…Kya!”

Cảm giác nước lạnh buốt chạm vào da, Shiina vội vàng ôm cuốn sách vào lòng che chắn.

May mắn thay, nước chỉ sượt qua, không trực tiếp dính vào sách.

Shiina: (…Phù. Giật cả mình. Nhưng may mà sách không sao.)

Lúc mới bắt đầu đọc, xung quanh còn vắng vẻ, thời gian trôi qua thật êm đềm.

Nhưng chẳng biết từ lúc nào, lượng học sinh đã tăng lên, xung quanh trở nên ồn ào náo nhiệt.

Shiina: (Mình muốn tránh để cuốn sách quý giá bị ướt… Chuyển chỗ thôi nhỉ.)

Shiina đứng dậy nhìn quanh.

Một lúc sau, cô tìm thấy một góc yên tĩnh và ít người ở khu vực ghế ngồi ngoài ban công phía trên cầu thang.

Ở đó dường như đã có vài vị khách đến trước.

Trong số đó, cũng có học sinh đang đọc sách giống như Shiina.

Shiina: (Ở đó chắc có thể bình tâm đọc sách được.)

Chắc cũng không lo bị ướt nước nữa.

Nghĩ vậy, Shiina bắt đầu di chuyển đến chỗ ngồi còn trống.

Nhưng trên đường đi, cô chợt nhận ra có một cuốn sách văn khổ nhỏ đặt trên bàn.

Bình thường thì cô sẽ đi lướt qua, nhưng…

Shiina: ”…Ara?”

Nhìn thấy tiêu đề cuốn sách, Shiina bất giác dừng bước.

Shiina: (Đây là… ‘The Long Goodbye’ của Raymond Chandler…!)

Khoảnh khắc nhìn thấy tiêu đề sách, trái tim Shiina khẽ rộn ràng.

Chandler là một trong những tác giả yêu thích của Shiina.

Tác phẩm tiêu biểu ‘The Long Goodbye’ này tất nhiên cô cũng đã từng đọc qua. Một cuốn sách danh tiếng lẫy lừng.

Shiina: (Chủ nhân cuốn sách… chắc là vừa rời đi một chút chăng?)

Shiina: (Hoặc cũng có khả năng là đồ để quên…)

Sau một hồi suy nghĩ, Shiina quyết định ngồi xuống chiếc bàn đó và chờ chủ nhân cuốn sách quay lại.

Nếu đợi một lúc mà không thấy ai đến thì đem đến quầy đồ thất lạc cũng chưa muộn.

Shiina: (Hơn nữa gu đọc sách có vẻ hợp nhau. Mình rất muốn trò chuyện thử xem sao.)

Một khoảng thời gian trôi qua, nhưng chủ nhân cuốn sách vẫn chưa xuất hiện.

Shiina lặng lẽ đọc sách của mình nhưng…

Cô không thể tập trung hoàn toàn, ánh mắt cứ liên tục bị hút về phía cuốn sách kia.

Shiina: (…Nhắc mới nhớ, lần cuối mình đọc lại cuốn này cũng đã lâu lắm rồi.)

Trong lòng Shiina, khao khát muốn đọc lại ngày càng lớn dần.

Cô hiểu rằng tự tiện chạm vào sách của người khác là điều không nên, nhưng…

Shiina: (…Một chút thôi. Xin phép đọc một chút thôi nhé.)

Shiina thầm xin lỗi trong lòng, rồi nhẹ nhàng đưa tay lấy cuốn sách.

Như thể chạm vào báu vật, cô cẩn thận mở trang sách và bắt đầu đọc.

Shiina: (…Quả nhiên, dù đọc bao nhiêu lần đi nữa, bầu không khí ở phần mở đầu này vẫn tuyệt vời.)

Cứ thế đắm chìm vào thế giới của câu chuyện, thời gian trôi qua nhanh như gió thoảng.

Chẳng mấy chốc, cô đã đọc được khoảng một phần tư, đến đúng trang có kẹp đánh dấu sách.

Shiina: (Ara… người đó đọc đến đây rồi sao. Diễn biến sau đó cũng hấp dẫn không thể rời mắt được nhỉ.)

――Đúng lúc đó.

Một cơn gió mạnh thổi qua khu vực hồ bơi.

Shiina: “Ah… kẹp sách…”

Chiếc kẹp sách làm bằng celluloid kẹp trong cuốn sách bị gió cuốn đi, bay lơ lửng trong không trung.

Shiina vội vàng với tay theo nhưng…

Chiếc kẹp sách nương theo gió, bay qua lan can và rơi thẳng xuống khu vực hồ bơi bên dưới.

Shiina: (Nguy rồi…! Phải đuổi theo nhanh…!)

Shiina hốt hoảng đứng dậy.

Cô gấp cuốn ‘The Long Goodbye’ lại, định đặt xuống bàn thì…

Shiina: (…Không được để mất trang người đó đang đọc dở.)

Thay cho chiếc kẹp sách bị gió thổi bay, Shiina lấy chiếc kẹp sách đang dùng trong cuốn sách của mình kẹp vào đó.

Shiina: (Được rồi… thế này là ổn.)

Shiina khẽ gật đầu, rồi rảo bước về hướng chiếc kẹp sách bay đi.

Shiina: (Nó bay đến quanh đây mà… đi đâu mất rồi nhỉ.)

Shiina đuổi theo chiếc kẹp sách bị gió thổi bay và xuống đến khu vực hồ bơi tầng dưới.

Shiina: (Không lẽ… rơi xuống biển rồi sao… Không, không muốn nghĩ đến chuyện đó đâu.)

Shiina nhìn quanh, cẩn thận tìm kiếm tung tích chiếc kẹp sách.

Dưới ghế nằm, trong bóng râm bụi cây.

Cô kiểm tra từng nơi có khả năng, nhưng không thấy vật gì giống chiếc kẹp sách.

Shiina: (Gay go rồi… Thử mở rộng phạm vi tìm kiếm xem sao.)

Vừa định di chuyển thì―

Shiina phát hiện một vật phát sáng trên mặt nước hồ bơi.

Shiina: “Ah… ở đằng kia…”

Thứ trôi nổi trên mặt nước, không nghi ngờ gì nữa, chính là chiếc kẹp sách vừa bị thổi bay.

Hồ bơi này là dạng hồ bơi có dòng chảy, chiếc kẹp sách đang từ từ trôi theo dòng nước êm đềm.

Biết đâu bất chợt nó bị cuốn vào dòng nước xoáy và hút xuống cống thoát nước cũng nên―

Nỗi bất an thoáng qua trong lòng, Shiina không chút do dự cởi xăng đan và bước chân xuống hồ bơi.

Shiina: (Mong là nó không bị bẩn… Biết đâu đó là vật quan trọng đối với chủ nhân cuốn sách.)


Ike: “Phuhaaa―! Hồ bơi dòng chảy đúng là tuyệt nhất!”

Yamauchi: “Chuẩn luôn! Vận động tốt phết!”

Sudou: “Mày toàn nằm phè phỡn trên phao chứ vận động cái quái gì.”

Sau khi chơi đùa thỏa thích, chúng tôi vừa bước lên khỏi hồ bơi.

Hirata: “Đông đủ cả rồi nhỉ. Chuẩn bị di chuyển thôi.”

Hôm nay là tiệc ăn mừng của lớp D.

Sau đây, mọi người dự định cùng đến khu vui chơi giải trí.

Ike: “Đầu tiên là phi tiêu nhé! Ai ném trúng hồng tâm thì được khao nước!”

Yamauchi: “Không không, phân thắng bại bằng điểm karaoke đi! Hôm nay họng tao đang ngon lắm!”

Tôi cũng định đi theo mọi người nhưng―

Chợt nhớ ra một chuyện, tôi dừng bước.

Ike: “Hmm? Sao thế Ayanokouji?”

Ayanokouji: ”…À. Tôi nhớ ra mình để quên đồ.”

Rời khỏi sự ồn ào của hồ bơi, tôi quay lại chiếc bàn nơi mình để quên cuốn sách.

Ayanokouji: ”…Hmm?”

Trên bàn, cuốn sách văn khổ nhỏ tôi đang đọc dở và một cuốn sách khác của ai đó đang được đặt cạnh nhau.

Trong lúc tôi rời đi, có vẻ ai đó đã ngồi đây đọc sách.

Và người đó hiện tại cũng đang vắng mặt.

Cầm cuốn sách của mình lên, tôi thấy một chiếc kẹp sách ép hoa khô đang được kẹp bên trong. Đúng vị trí tôi kẹp chiếc kẹp sách cũ.

…Chuyện này là sao đây.

Tôi nhìn sang cuốn sách còn lại trên bàn.

Tình cờ thay, đó là tác phẩm của một nhà văn tôi khá thích.

Nhắc mới nhớ, tôi cũng từng định lúc nào đó sẽ đọc cuốn này.

Tôi thử lật vài trang, nhưng cuốn này không có kẹp sách bên trong.

…Ra là vậy. Tôi lờ mờ đoán được tình hình.

Có lẽ chủ nhân cuốn sách này đã đọc sách của tôi.

Và vì lý do gì đó, người ấy đã kẹp chiếc kẹp sách của mình vào thay thế. Chắc là vậy.

Đợi chủ nhân cuốn sách bên cạnh quay lại để hỏi chuyện cũng được, nhưng mà…

Ike: “Này―, Ayanokouji―! Đi nhanh lên!”

Để cả lớp chờ lâu quá cũng không hay.

Hơn nữa, kẹp sách của tôi chỉ là hàng rẻ tiền bán sẵn.

Có mất cũng chẳng sao.

Ayanokouji: “Ừ, tôi ra ngay.”


Shiina: (Phù… cuối cùng cũng tìm thấy. Giờ có thể trả lại cho chủ nhân cuốn sách rồi.)

Thu hồi an toàn chiếc kẹp sách rơi xuống hồ bơi, Shiina quay lại chiếc bàn lúc nãy ngồi đọc.

Shiina: (…Ara?)

Cuốn ‘The Long Goodbye’ đáng lẽ nằm trên bàn giờ đã không còn ở đó nữa.

Chỉ còn lại cuốn sách của Shiina vẫn nằm nguyên trên bàn.

Trong lúc cô đi tìm kẹp sách, có lẽ chủ nhân cuốn sách đã quay lại.

Shiina: (Không lẽ người đó không nhận ra kẹp sách bị đổi và cứ thế mang sách đi sao―)

Shiina thoáng lo lắng.

Nhưng ngay lập tức, cô nhận ra chiếc kẹp sách của mình đang được kẹp trong cuốn sách của cô.

Rõ ràng Shiina đã kẹp nó vào cuốn ‘The Long Goodbye’ trước khi rời đi.

Shiina: (…Họ đã đoán được sự tình và trả lại cho mình sao.)

Dù không thể trực tiếp xin lỗi hay cảm ơn, nhưng trước sự quan tâm tinh tế đó, Hiyori khẽ mỉm cười.

Shiina: (Mình đã làm chuyện thất lễ… nhưng họ quả là một người tốt bụng.)

Chợt cô nhớ lại cảm giác rằng mình và người đó có gu đọc sách rất hợp nhau.

Shiina: (Tiếc là không thể trò chuyện cùng người này. Nhưng nếu là học sinh cùng trường thì―biết đâu sẽ có cơ hội gặp lại.)

Shiina: (Mong là một ngày nào đó, mình có thể trả lại chiếc kẹp sách này.)

Nghĩ vậy, Shiina ngồi xuống ghế và lặng lẽ quay trở lại với những trang sách.