SR82
“Một khía cạnh đảm đang”
Section titled ““Một khía cạnh đảm đang””
Phần 1
Section titled “Phần 1”Sudou: “Đói quá! Này, đi ăn nhanh lên tụi mày!”
Giờ nghỉ trưa đến, những học sinh đói meo bụng đứng dậy khỏi chỗ ngồi để đi ăn.
Ike: “Hôm nay lại ăn suất miễn phí ở nhà ăn à… nhưng mà đành chịu, không tiết kiệm từ bây giờ thì sao trụ nổi đến tháng sau.”
Yamauchi: “Ai cho tao vay ít điểm đi! Tháng sau tao trả gấp đôi luôn!”
Đối với lớp D, nơi nhận được ít điểm trợ cấp hàng tháng, cuối tháng là thời điểm đau đầu vì chuyện tiết kiệm.
Trong đó, thiếu thốn tiền ăn là một vấn đề nghiêm trọng.
Nhà ăn cũng có thực đơn miễn phí, nhưng nội dung thì khá đạm bạc.
Nhìn theo nhóm Ike ồn ào rời đi, tôi hướng mắt sang chỗ ngồi bên cạnh.
Horikita: ”…”
Như mọi khi, Horikita bắt đầu ăn một mình. Horikita văn võ song toàn, lại còn nấu ăn giỏi, nên thường ăn bento tự làm, nhưng…
Horikita: “Chuyện gì vậy. Cậu cứ nhìn chằm chằm thế này tôi khó ăn lắm.”
Ayanokouji: “Không, tôi chỉ thấy lạ vì hôm nay cậu không ăn cơm hộp tự làm thôi.”
Hiếm khi mới thấy cô ấy ăn sandwich của cửa hàng tiện lợi.
Chà, chắc thỉnh thoảng cũng có những lúc đổi hứng thế này.
Horikita: “Sáng nay tôi định làm bento nhưng… lại không làm được.”
Ayanokouji: “Cậu ngủ quên à?”
Horikita: “Làm gì có chuyện đó. Bếp ga bị hỏng nên không dùng được thôi.”
Ayanokouji: “Ra là vậy… xui xẻo thật.”
Để tiết kiệm, Horikita thường sử dụng những nguyên liệu miễn phí được cung cấp ở siêu thị.
Nếu không tự nấu ăn được, chi phí ăn uống chắc chắn sẽ tăng lên.
Horikita: “Có vẻ phải mất một thời gian mới sửa xong. Tôi thì muốn tiết kiệm tiền ăn nhiều nhất có thể…”
Horikita: ”…Đúng rồi. Ayanokouji-kun, cậu có sắm đủ bộ dụng cụ nấu ăn không?”
Ayanokouji: “Ừ, những thứ cơ bản thì chắc là có.”
Horikita: “Nếu vậy… cho tôi mượn bếp phòng cậu dùng tạm được không?”
Horikita: “Tất nhiên, tôi không dùng chùa đâu. Coi như trả tiền thuê chỗ, tôi sẽ thiết đãi cậu món tôi nấu.”
Ayanokouji: “Chỉ là cái bếp thôi mà, cậu cứ dùng miễn phí cũng được.”
Horikita: “Thế thì tôi áy náy lắm. Tôi không muốn nợ nần không cần thiết.”
Ayanokouji: ”…Vậy à. Đã cất công thế rồi, tôi xin nhận lời thiết đãi vậy.”
Tôi cũng có nấu vài món đơn giản, nhưng không hẳn là giỏi giang gì.
Bình thường tôi cũng toàn ăn ở nhà ăn hoặc mua cơm hộp ở cửa hàng tiện lợi.
Tôi cũng hơi tò mò không biết Horikita sẽ làm món gì.
Horikita: “Vậy làm luôn cho nóng nhé, chiều nay tan học cậu rảnh không?”
Ayanokouji: “Ừ, tôi không có kế hoạch gì đặc biệt nên không sao.”
…Đồ ăn do bạn nữ cùng lớp đích thân nấu sao.
Nghĩ kỹ lại thì, đây có vẻ là một sự kiện rất mang đậm chất thanh xuân đấy chứ.
Phần 2
Section titled “Phần 2”Horikita: “Vậy, bắt đầu luôn nhé.”
Tan học, Horikita đến phòng tôi đúng như lịch hẹn.
Cô ấy mặc chiếc tạp dề mang theo và buộc tóc gọn lại phía sau. Không ngờ bộ dạng đảm đang này cũng hợp với cô ấy phết.
Ayanokouji: “Cơ mà, cậu mua lượng nguyên liệu hơi bị nhiều đấy. Tính làm gì với đống này thế?”
Horikita: “Tôi không định nấu ăn hết trong một lần đâu. Tôi tính làm sẵn đồ ăn dự trữ cho vài ngày luôn.”
Horikita: “Làm nhiều món cùng lúc cũng không tốn công lắm. Cất tủ đông thì để được một tuần, vừa tiện lại vừa tiết kiệm thời gian.”
Ayanokouji: “Ra là vậy…”
Đúng là người quen việc bếp núc có khác.
Tôi thành thật thán phục trước tư duy và kiến thức mà mình không hề có này.
Sự khéo léo trong lúc nấu nướng cũng rất đáng nể.
Bếp ga, lò vi sóng, lò nướng được sử dụng hết công suất, các món ăn làm sẵn lần lượt được cất gọn vào hộp nhựa.
Xong xuôi việc đó, cô ấy bắt đầu nấu bữa tối cho hôm nay.
Món chính có vẻ là Nikujaga (Thịt hầm khoai tây).
Món phụ có cải bó xôi luộc trộn nước tương và trứng cuộn.
Horikita: “Ayanokouji-kun. Cậu nếm thử chút được không?”
Trong chiếc đĩa nhỏ cô ấy đưa cho tôi có chứa chút nước dùng của món thịt hầm khoai tây.
Horikita: “Tôi nêm nếm theo khẩu vị phổ thông, nhưng nếu không hợp khẩu vị của cậu thì tôi sẽ điều chỉnh lại.”
Ayanokouji: “Ngon đấy. Cứ giữ nguyên thế này là được rồi.”
Horikita: “Vậy à. Thế thì ninh thêm một chút nữa là xong.”
Sau đó, Horikita tiện tay rửa luôn thớt, dao và các đồ dùng vừa nấu.
…Không ngờ chỉ trong thời gian ngắn mà cô ấy đã làm xong chừng đó món ăn.
Ayanokouji: “Chắc tương lai sẽ hữu ích lắm đây.”
Horikita: “Cậu đang trêu tôi đấy à. Chút việc nhà cỏn con này thì ai làm chẳng được.”
Nồi thịt hầm khoai tây sôi lục bục, tỏa ra mùi thơm phức. Bụng tôi cũng đói meo rồi, thật háo hức chờ đến lúc nấu xong.
Ayanokouji: “Nhắc mới nhớ, Horikita có biết làm chả giò không?”
Horikita: “Chả giò? Ừm, tôi từng làm rồi… Sao thế?”
Ayanokouji: “Dạo trước xem tivi thấy người ta giới thiệu công thức. Trông ngon lắm, nhưng tự làm thì có vẻ khó nhằn.”
Horikita: “Cũng không phải món gì khó lắm đâu. Nếu chưa quen thì công đoạn chiên ngập dầu cần chú ý một chút thôi…”
Đúng lúc đó, chuông gọi cửa phòng vang lên.
Trên màn hình camera hiển thị bộ ba Ike, Yamauchi và Sudou.
…Đúng là cái thời điểm dở khóc dở cười.
Bình thường thì tôi sẽ cho bọn họ vào, nhưng tuyệt đối không thể để họ thấy cảnh này được.
Kiểu gì cũng bị hiểu lầm rồi sinh ra rắc rối cho xem.
Tôi chỉ mở hé cửa một chút rồi thò mặt ra.
Ayanokouji: ”…Có chuyện gì?”
Ike: “Yo, Ayanokouji! Rảnh rỗi quá, tụ tập hội anh em đi mày!”
Yamauchi: “Chủ đề hôm nay là: Bảng xếp hạng các chị khóa trên ngực bự――”
Ayanokouji: “Xin lỗi, hiện tại tôi đang hơi bận. Để khi khác được không?”
Yamauchi: “Gì chứ, đừng có khách sáo thế! Có chuyện gì quan trọng hơn bọn tao à?”
Ayanokouji: ”…Tụ tập thì qua phòng một người trong ba cậu là được mà?”
Sudou: “Nói sao nhỉ, phòng mày ít đồ đạc nhất nên ngồi thoải mái nhất.”
Vì muốn biến phòng tôi thành nơi tụ tập nên bọn họ còn tự tiện đánh thêm chìa khóa cơ mà.
Dù tôi đã từ chối thẳng thừng, nhóm Ike vẫn không có vẻ gì là định về.
Sudou: ”…Này, nãy giờ tao cứ ngửi thấy mùi gì thơm cực kỳ ấy nhỉ?”
Yamauchi: “Đúng thật, hình như mùi món kho thì phải…”
Ike: “Thật á! Không lẽ mày đang tự nấu ăn hả Ayanokouji?”
Ayanokouji: “À ừm… thì đại loại vậy.”
Sudou: “Dạo này toàn phải ăn mấy suất cơm miễn phí phát ngán rồi. Đồ ăn thừa cũng được, cho tao ăn với!”
…Làm thế nào để bọn họ bỏ cuộc rồi đi về đây. Đang đau đầu suy nghĩ thì một giọng nói vang lên từ phía sau.
Horikita: “Ayanokouji-kun, cơm chuẩn bị xong rồi. Không ăn nhanh là nguội mất đấy.”
Ike & Yamauchi & Sudou: ”…Hả?”
Phần 3
Section titled “Phần 3”Ike & Yamauchi & Sudou: “Ể ể ể!?”
Horikita: ”…Ồn ào quá. Mấy cậu không biết nghĩ đến việc làm phiền hàng xóm xung quanh à.”
Sudou: “H-Horikita!? S-Sao cậu lại ở phòng Ayanokouji… cơ mà bộ dạng kia là sao!?”
Ike: “Tạp dề… rồi cả nấu ăn nữa!? Quả nhiên hai người có quan hệ mờ ám với nhau!!”
Yamauchi: “Cảnh cô vợ đảm đang qua phòng nấu ăn, tao đã mơ bao nhiêu lần mày có biết không! Đồ phản bội!!”
Ayanokouji: “Hiểu lầm thôi. Nghe tôi giải thích đã, trước hết bình tĩnh lại đi.”
Sudou: “Hiểu lầm cái quái gì! Nấu ăn mời nhau thế kia thì nhìn kiểu gì chả ra một cặp đang yêu!”
Horikita: ”…Hỏi để cho chắc thôi, ai với ai là một cặp đang yêu cơ?”
Sudou: “Th-Thì cậu với Ayanokouji chứ ai!!”
Horikita: “Thật kinh tởm. Nói đùa thôi cũng đủ buồn nôn rồi.”
Bị phủ nhận thẳng thừng thế này, thú thật tim tôi cũng rỉ máu đôi chút.
Ayanokouji: “Tóm lại là, nghe tôi nói một lần đi.”
Tôi cố gắng dỗ dành ba kẻ đang làm loạn.
Rồi giải thích rằng bếp ga ở phòng Horikita bị hỏng nên cô ấy mượn tạm bếp của tôi thôi.
Sudou: “V-Vậy à… tưởng gì, chỉ đến mượn chỗ thôi sao. Làm hú hồn…”
Sudou vuốt ngực thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng ánh mắt nghi ngờ của đám Yamauchi vẫn chưa hề biến mất.
Yamauchi: ”…Nhưng mà, lúc nãy Horikita ra gọi Ayanokouji là cơm chuẩn bị xong rồi mà?”
Ike: “Nhắc mới nhớ, đúng là có nói…! Ăn tối riêng tư trong phòng kín… Khả nghi, quả nhiên là rất khả nghi!”
Sudou: “C-Cái, quả nhiên là mày đang định lừa bọn tao à…!?”
Sự nghi ngờ lại bùng lên, ba người bọn họ hùng hổ xông vào phòng.
Muốn tránh phiền phức mà… kết cục lại thành ra thế này sao.
Và dĩ nhiên, trên bàn phòng khách đã bày sẵn bữa tối cho hai người.
Yamauchi: “Này nhìn kìa! Rõ ràng là định ăn tối thân mật với nhau mà! Hai người đang hẹn hò đúng không!”
Horikita: “Haizz… Đó là tiền thuê chỗ tôi trả cho cậu ta――”
Ayanokouji: “Chuyện là thế này, hình như cô ấy lỡ nấu hơi nhiều.”
Tôi muốn tránh rắc rối càng nhiều càng tốt.
Tôi vội vàng cắt lời Horikita.
Ayanokouji: “Khối lượng này một mình Horikita ăn không hết. Nghe nói tủ lạnh cũng không chứa nổi, nên cô ấy nhờ tôi ăn hộ cho đỡ phí đấy mà.”
Sudou: “N-Nấu nhiều quá sao!? Thế tao ăn có được không!? Tao đang đói meo đây!”
Ayanokouji: “Được chứ. Vốn dĩ tôi cũng định mua cơm hộp cửa hàng tiện lợi ăn cho qua bữa mà.”
Sudou: “Yoshaaa! Thế thì, tao không khách sáo đâu nhé!”
Hét lên sung sướng, Sudou lao ngay vào đồ ăn.
Thấy vậy, Ike và Yamauchi cũng nhao nhao “Cho tao một miếng!” rồi xúm lại.
Sudou: “Ngon vãiiii!! Có khi đây là món ngon nhất tao từng ăn trong đời luôn!”
Yamauchi: “Đỉnh thật đấy Horikita! Thiên tài à!”
Giữa khung cảnh hỗn loạn đó, Horikita thở dài thườn thượt và ném cho tôi một cái nhìn đầy nghi hoặc.
Horikita: ”…Cậu, tính làm gì đây?”
Ayanokouji: “Vì tôi muốn tránh rắc rối thêm nữa thôi.”
Dù với bất kỳ lý do nào, chỉ riêng việc tôi được thưởng thức tài nghệ nấu nướng của Horikita cũng đủ khiến bọn họ ghen tị chết đi được rồi.
Ayanokouji: “Làm thế này là êm thấm nhất rồi còn gì.”
Horikita: “Haizz… Cậu đã thấy thế là ổn thì tôi cũng chẳng ý kiến gì nữa.”
Ike: “Ngon thật! Cái gì thế này, ngon hơn cả ngoài tiệm luôn!”
Horikita: “Này. Chỗ đó là phần của tôi, đừng có ăn.”
Và thế là, thời gian ăn tối ở phòng tôi diễn ra ồn ào như vậy.
…Lát nữa chắc tôi lại phải ra cửa hàng tiện lợi mua đồ ăn tối rồi.
Phần 4
Section titled “Phần 4”Vài ngày kể từ khi Horikita đến phòng tôi nấu ăn.
Cái bếp ga hỏng nghe đâu đã sửa xong rồi.
Các tiết học buổi sáng kết thúc, chuông báo giờ nghỉ trưa vang lên.
Vừa đứng dậy định đến nhà ăn thì có tiếng gọi từ bàn bên cạnh.
Horikita: “Ayanokouji-kun, cho tôi nói chuyện chút.”
Ayanokouji: “Hmm? Chuyện gì thế.”
Horikita: “Tôi muốn đổi chỗ một chút. Đi cùng tôi được không?”
Chẳng nói mục đích là gì, Horikita đi thẳng ra cửa lớp. …Rốt cuộc là chuyện gì cơ chứ.
Tôi ngoan ngoãn nối gót theo cô ấy.
Nơi cô ấy dẫn tôi tới là khu sân trong vắng vẻ.
Tôi cùng Horikita ngồi xuống băng ghế.
…Không lẽ có chuyện gì đó không muốn ai nghe thấy sao.
Thấy tôi cảnh giác, Horikita lấy một bọc đồ từ trong cặp ra và đưa cho tôi.
Horikita: “Đây, cầm lấy.”
Thứ cô ấy đưa cho tôi là một hộp cơm.
…Rốt cuộc là chuyện gì thế này. Não tôi vẫn chưa xử lý kịp.
Ayanokouji: “Nhận thật đấy à?”
Horikita: “Ừ. Hôm trước tôi chưa thực hiện được lời hứa đãi cậu ăn. Nên đây là để bù đắp.”
Ayanokouji: ”…Tôi có bận tâm gì đâu.”
Horikita: “Tôi đã nói rồi. Nguyên tắc của tôi là không muốn mắc nợ không cần thiết.”
Ayanokouji: “Cất công tìm chỗ khác là để đám Sudou không nhìn thấy à.”
Horikita: “Đúng vậy. Có vẻ bọn họ đang viêm màng túi nên lúc nào cũng đói meo. Nhỡ mà bị vòi vĩnh xin cơm hộp như lần trước thì phiền phức lắm.”
Viêm màng túi chỉ là cái cớ… chứ đám Sudou đơn thuần là muốn thưởng thức tài nấu ăn của Horikita thôi.
Ayanokouji: “Vậy thì, tôi xin nhận lòng thành của cậu nhé.”
Tôi mở nắp hộp cơm được đưa.
Những món ăn kèm màu sắc bắt mắt, cơm trắng được rải rong biển và cá bào lên trên.
Bày trí truyền thống nhưng rõ ràng là một hộp cơm chứa đầy tâm huyết.
Trong số những món ăn đó, tôi tìm thấy một món quen thuộc.
Ayanokouji: “Chả giò à.”
Món ăn mà tôi đã thấy trên TV và có chút tò mò.
Tôi nhớ hôm nọ mình đã đề cập chuyện đó với Horikita.
Ayanokouji: “Cậu cất công làm riêng món này sao?”
Horikita: ”…Tình cờ thấy vỏ chả giò đang giảm giá nên tôi mua thôi. Hơn nữa, món này làm cũng chẳng khó khăn gì.”
Horikita bất chợt quay mặt đi, lảng tránh ánh mắt và trả lời cộc lốc.
Tự mình chọn lối sống cô độc, khiến những người xung quanh cảm thấy khó gần…
Biết đâu Horikita cũng có một khía cạnh đáng yêu và dễ gần ngoài sức tưởng tượng.
Vừa suy nghĩ, tôi vừa gắp miếng chả giò do Horikita làm lên.
Ayanokouji: “Ngon thật. Vỏ giòn rụm, gia vị bên trong nêm nếm cũng rất vừa vặn.”
Horikita: “Vậy sao. Dù tôi chẳng mất công chế biến gì mấy…”
Horikita: “Nhưng được cậu khen như vậy, coi như công sức bỏ ra cũng không uổng phí.”