Skip to content

SR55

Karuizawa: “Nè, ngày nghỉ tới bọn mình tụ tập đi chơi không?”

Giờ nghỉ trưa trong lớp học, tôi đang ăn trưa cùng nhóm bạn nữ.

Nữ sinh A: “Eh~, được đấy! Làm gì bây giờ?”

Mọi người rôm rả bàn tán, đưa ra ý tưởng xem nên làm gì thì―

Nữ sinh C: ”…Ah, nếu vậy thì tiệc đồ ngủ thì sao?”

Nữ sinh A: “Tiệc đồ ngủ! Tuyệt vời, tớ muốn thử lắm~!”

Nữ sinh B: “Mang bánh kẹo đến, rồi xem phim, tám chuyện tình cảm… chắc chắn sẽ vui lắm!”

Nữ sinh C: “Tớ cũng muốn đến xem phòng của Karuizawa-san quá!”

Karuizawa: “Ừm~ được thôi, làm ở phòng tớ nhé. Vừa hay tớ cũng mới dọn dẹp xong.”

Nữ sinh A: “Phòng của Karuizawa-san chắc sành điệu lắm nhỉ~.”

Karuizawa: “M-Mà… cũng tàm tạm thôi?”

Không biết mọi người tưởng tượng thế nào nhỉ…?

Phòng tôi cũng chẳng có gì đặc biệt lắm đâu.

Nữ sinh B: “Cơ mà, cũng phải chuẩn bị bộ đồ ngủ dễ thương nữa nhỉ~.”

Nữ sinh C: “Karuizawa-san bình thường mặc đồ ngủ kiểu gì? Sexy hay là kiểu bông xù dễ thương?”

Karuizawa: “Fufu, cái đó để hôm đấy rồi biết nhé.”

Miệng thì cười nói vậy nhưng mà…

Thực ra tôi chưa từng tham gia tiệc đồ ngủ bao giờ.

Mấy buổi tụ tập con gái thế này, mọi người đều quen thuộc cả rồi sao? Cảm giác hơi lo lắng không biết mình có hòa nhập được không.

Karuizawa: “Vậy chốt thứ Bảy tuần này nhé. Chơi bời nhẹ nhàng, rồi tối đến thì thư giãn thoải mái.”

Nữ sinh A: “Duyệt! Tớ tán thành!”

Nữ sinh B: “Mang bánh kẹo gì đi ta~. Sô cô la là không thể thiếu rồi nhỉ?”

Nữ sinh C: “Đồ uống cứ để tớ lo!”

Chủ đề câu chuyện cứ thế sôi nổi xoay quanh việc mang bánh kẹo và đồ uống gì.

Karuizawa: “Ừm. Háo hức chờ tiệc đồ ngủ quá.”

…Chắc là ổn thôi.

Cũng giống như lúc nói chuyện với mọi người bây giờ thôi mà.

Nhưng đã mang tiếng là cô gái có gu thẩm mỹ tốt rồi, tôi không muốn làm hỏng hình tượng đó.

Phải chuẩn bị bộ đồ ngủ thật dễ thương mới được.

Karuizawa: “Được rồi, vào đi~. Dép đi trong nhà ở kia, cứ lấy mà đi nhé.”

Nữ sinh A: “Xin phép nhé~!”

Nữ sinh B: “Woa~, phòng Karuizawa-san dễ thương quá~!”

Đêm diễn ra tiệc đồ ngủ.

Đây là lần đầu tiên tôi mời mọi người đến phòng thế này, cũng hơi hồi hộp một chút nhưng―

Các bạn nữ bước vào, cười nói vui vẻ hơn tôi tưởng.

Nữ sinh A: “Cơ mà bộ đồ ngủ đó! Karuizawa-san hợp cực kỳ luôn~!”

Nữ sinh C: “Có gu thật đấy! Hãng nào thế? Tớ chưa thấy bao giờ.”

Karuizawa: “Fufu, cảm ơn cậu. Đã cất công tổ chức tiệc nên tớ chọn thương hiệu tốt một chút ấy mà~.”

Mọi người trong bộ đồ ngủ quây quần bên chiếc bàn.

Vừa nhón bánh kẹo, rót đồ uống, câu chuyện cứ thế tự nhiên bắt đầu.

Nữ sinh C: “Nè nè, dạo này cậu dùng son hãng nào thế? Tớ tìm mãi mà chưa thấy loại nào ưng~.”

Nữ sinh B: “Tớ cũng muốn hỏi cái đó! Karuizawa-san lúc nào trang điểm cũng đẹp hết á!”

Karuizawa: “Eh~? Đâu có đâu. Nhưng dạo này tớ hay dùng loại lâu trôi ấy. Kiểu đánh từ sáng mà đến chiều tan học vẫn còn nguyên.”

Nữ sinh A: “Woa, xịn thế! Hôm nào cho tớ xin tên nhé!”

Khi bầu không khí đang lên cao trào―

Nữ sinh C: “Cơ mà này… nói chuyện tình yêu được không? Thực ra tớ đang có chút chuyện phiền lòng.”

Nữ sinh A: “Đến rồi đây~! Nhắc đến tiệc đồ ngủ là phải có cái này chứ!”

Nữ sinh B: “Thế thì phải hỏi Karuizawa-san rồi~. Dù sao cậu ấy cũng đang hẹn hò với Hirata-kun mà!”

Karuizawa: “Ừm… chắc là vậy nhỉ~…!?”

Uwoa… đến rồi, chủ đề tình yêu.

Đã đoán trước rồi nhưng khi bị hỏi trực tiếp thế này, áp lực kinh khủng!?

Mọi người đều nghĩ tôi dày dặn kinh nghiệm tình trường. Nên tôi không thể tỏ ra bối rối hay nói không biết được.

Tóm lại là, bình tĩnh. Giữ nụ cười.

Dù trong lòng đang đánh trống liên hồi nhưng―tôi phải cố mà vượt qua thôi.

Nữ sinh C: “Thực ra là… tớ đang để ý một bạn nam, nhưng mãi chẳng có cớ bắt chuyện…”

Nữ sinh A: “Hiểu luôn~! Cứ định nói chuyện là lại lỡ mất thời cơ ấy~.”

Nữ sinh C: “Karuizawa-san có lời khuyên nào hay không?”

Karuizawa: “À, ừm…”

Kinh nghiệm gần như bằng không. Nhưng lúc này phải tỏ ra hiểu biết để qua mặt thôi.

Karuizawa: “Để xem nào… Trước tiên cứ bắt đầu bằng chào hỏi, hay nói chuyện trường lớp xem sao? Bắt chuyện một cách tự nhiên ấy?”

Karuizawa: “Đừng vồ vập quá, cứ từ từ từng chút một thôi.”

Nữ sinh C: “Ra là vậy… Đúng là thế thì sẽ nói chuyện tự nhiên hơn!”

Nữ sinh B: “Lời khuyên hữu ích ghê! Quả không hổ danh~!”

Phù… thoát nạn rồi?

Có vẻ cũng ra dáng lời khuyên, tôi thở phào nhẹ nhõm một chút.

―Vừa nghĩ thế xong thì.

Nữ sinh A: “Nhân tiện, Karuizawa-san và Hirata-kun bắt đầu hẹn hò thế nào vậy?”

Nữ sinh B: “Tớ muốn nghe chuyện đó! Có phải Karuizawa-san tỏ tình trước không?”

Karuizawa: “Hả!? C-Cái đó là…”

Uwoa, đến rồi. Chủ đề khó nhằn nhất đây mà…!

Không thể nói lý do thực sự được, tôi cũng đã nghĩ ra một câu chuyện bịa rồi, nhưng cuống quá nên quên sạch sành sanh.

Karuizawa: “Ưm~… kiểu như, tự nhiên nó đến thôi.”

Nữ sinh C: “Tự nhiên là sao? Kiểu như thế nào?”

Nữ sinh A: “Chẳng phải kiểu gọi ra sau giờ học rồi tỏ tình… như trong phim sao?”

Karuizawa: “Hừm, không phải kiểu đó… Cũng chẳng có tỏ tình gì đặc biệt cả. Do thời điểm, hay bầu không khí chăng?”

Karuizawa: “Kiểu nhận ra thì đã hẹn hò rồi ấy?”

Nữ sinh B: “Eh~! Người lớn thế~!”

Nữ sinh C: “Nghe bảo ở Mỹ không có văn hóa tỏ tình đâu! Kiểu kiểu thế hả?”

Karuizawa: “Đ-Đúng đúng, kiểu thế đó… chắc vậy?”

Nữ sinh C: “Quả nhiên Karuizawa-san là bậc thầy tình yêu rồi…!”

Bậc thầy tình yêu cái gì chứ, sao lại thành ra thế này!?

Tôi chỉ đang cố gắng lấp liếm thôi mà!?

Nhưng giờ cũng chẳng thể phủ nhận được nữa, tôi đành cười gượng cho qua chuyện.

Nữ sinh A: “Nè, thực ra tớ cũng muốn nhờ tư vấn chút.”

Nữ sinh A: “Gần đây tớ đang để ý một người, nhưng cậu ấy có vẻ không hứng thú yêu đương lắm… Làm sao để cậu ấy để ý đến tớ nhỉ?”

Lại nữa!

Tưởng xong rồi chứ…!?

Nhưng đã đâm lao thì phải theo lao thôi. Tôi đang bị coi là “cô gái rành rọt chuyện yêu đương” mà.

Karuizawa: “Trước tiên… chắc là tăng cơ hội nói chuyện với tư cách bạn bè đã. Thử tìm hiểu sở thích của đối phương, rồi từ đó mở rộng câu chuyện xem sao―”

Dưới ánh mắt ngưỡng mộ của mọi người, tôi tiếp tục đưa ra những lời khuyên nghe có vẻ hợp lý.

Nữ sinh A: “Tạm biệt nhé, Karuizawa-san!”

Karuizawa: “Ừm, hẹn gặp lại~”

Các bạn nữ vẫy tay chào đầy tiếc nuối rồi trở về phòng mình.

Và thế là bữa tiệc đồ ngủ vui vẻ đã kết thúc êm đẹp.

Karuizawa: “Phù… cuối cùng cũng xong…”

Cánh cửa vừa đóng lại, sự mệt mỏi ập đến như sóng trào.

Tôi ngã gục xuống giường.

Karuizawa: “Haizz… Mệt quá. Bậc thầy tình yêu cái gì chứ, quá sức chịu đựng.”

Một lúc sau, tin nhắn mới trong nhóm chat của hội con gái hiện lên.

[Hôm nay vui cực! Hôm nào lại tám chuyện tình yêu tiếp nhé!]

[Lời khuyên của Karuizawa-san hữu ích dã man! Đúng là đỉnh thật~!]

Karuizawa: ”…Thật á? Mà mình toàn nói bừa thôi…”

Nhưng mà, không bị nghi ngờ gì, chuyện với Hirata-kun cũng lấp liếm trót lọt.

Xét về mặt thể hiện cuộc sống viên mãn… chắc là thành công rồi nhỉ.

Karuizawa: “Chà, dù sao cũng vượt qua rồi… Thế này chắc yên ổn được một thời gian.”

Đặt điện thoại sang bên cạnh, tôi nhắm mắt lại.

Hình ảnh mọi người mặc đồ ngủ cười đùa hiện lên sau mí mắt.

Dù hơi vất vả chút… nhưng bữa tiệc hôm nay, cũng vui phết đấy chứ.

Vừa nghĩ vậy, tôi từ từ chìm vào giấc ngủ―

Sáng hôm sau. Bị đánh thức bởi tiếng chuông báo thức, tôi mơ màng cầm điện thoại lên.

Karuizawa: “Ưm… sao nhiều thông báo thế…?”

Tin nhắn toàn là từ các bạn nữ trong lớp.

[Nghe bảo hôm qua trong tiệc cậu tư vấn tình cảm hả? Chỉ cho tớ với~!]

[Nghe đồn Karuizawa-san rành chuyện yêu đương lắm! Tớ muốn hỏi chút chuyện…!]

[Chiều nay tan học, cậu dành chút thời gian tám chuyện yêu đương với tớ được không?]

Karuizawa: “Hả…? Khoan, vẫn còn tiếp tục sao!?”

Cơn ngái ngủ bay biến sạch sành sanh.

Chẳng hiểu sao, mấy lời khuyên tình cảm hôm qua lại được đồn đại và đánh giá cao một cách kỳ lạ.

―Thật luôn?

Đã cố gắng gồng mình lên rồi, giờ lại còn bị nhờ tư vấn tiếp…

Tôi úp mặt vào gối và hét lên hết cỡ.

Karuizawa: “Mồ~! Làm ơn tha đi mà!”