Skip to content

SR12

“Muốn nói chuyện thật trôi chảy”

Section titled ““Muốn nói chuyện thật trôi chảy””

Sakura: “Anou, Ayanokouji-kun. Cho tớ xin chút thời gian được không…?”

Tan học, vừa bước ra khỏi lớp thì tôi bị Sakura gọi lại.

Chuyện này hiếm gặp thật đấy…

Tiết học kết thúc cũng được một lúc rồi nên hành lang không còn bóng dáng học sinh nào.

Có lẽ Sakura đã căn đúng thời điểm này.

Sakura: “Ah, không lẽ sau đây cậu có việc bận…”

Ayanokouji: “Tôi không có việc gì đặc biệt đâu nên không sao. Thế cậu có chuyện gì?”

Sakura: “À, ừm…”

Sakura: “Cái đó…”

Có vẻ như cô ấy đang hơi căng thẳng nên không thể nói trôi chảy được.

Tôi quyết định đợi một chút cho Sakura bình tĩnh lại.

Sakura: “Chuyện là, tớ không giỏi nói chuyện với người khác lắm…”

Sakura: “Lúc máy ảnh bị hỏng cũng phải nhờ Ayanokouji-kun và Kushida-san đi cùng…”

Sakura: “Cứ như thế này mãi thì sẽ gây phiền phức cho mọi người…”

Sakura: “Thế nên, tớ muốn… sửa đổi bản thân.”

Sakura bắt đầu nói một cách ấp úng.

Xem ra Sakura muốn khắc phục việc ngại giao tiếp.

Không ngờ lại có ngày Sakura nói ra những lời như vậy.

Sakura: “Vì thế tớ muốn tham khảo ý kiến cậu, xem có cách nào hay không…”

Ayanokouji: “Ra là vậy. Nhưng tôi cũng đâu có giỏi ăn nói với người khác…”

Ayanokouji: “Nếu muốn tư vấn, chẳng phải có người phù hợp hơn sao. Ví dụ như Kushida chẳng hạn.”

Sakura: ”…”

Có vẻ khoảng cách giữa cô ấy và Kushida vẫn còn xa lắm.

Thế nên mới tìm đến tôi sao.

Mà, một Sakura vốn ngại giao tiếp đã chủ động bắt chuyện thế này. Từ chối thẳng thừng thì cũng hơi quá đáng.

Ayanokouji: “Tôi hiểu nội dung tư vấn rồi, nhưng mà cách hay sao. Thực tế thì tôi cảm giác đây là vấn đề về sự quen thuộc thôi…”

Sakura: “Đúng… là vậy nhỉ…”

Nói xong tôi cũng cảm thấy lời khuyên của mình chẳng đi đến đâu.

Muốn làm quen thì phải bắt chuyện, nhưng bản thân việc bắt chuyện đối với Sakura đã là một rào cản lớn rồi.

Tuy nhiên, Sakura chỉ không giỏi nói chuyện chứ không phải hoàn toàn không nói được.

Nếu có một cơ hội nào đó…

Ayanokouji: “Vậy thế này đi, cậu có muốn thử một việc không?”

Sakura: “Eh…”

Chúng tôi đã đến trung tâm mua sắm.

Vì là ngày nghỉ nên xung quanh rất đông người.

Ayanokouji: “Rồi, về kế hoạch hôm nay.”

Sakura: “Ư, ừm. Vào cửa hàng, rồi thử nói chuyện với nhân viên với tư cách khách hàng nhỉ…?”

Đây là chiến thuật mà tôi đã nghĩ ra.

Dù muốn làm quen với việc nói chuyện, nhưng bắt chuyện với những học sinh chưa từng tiếp xúc bao giờ thì độ khó quá cao.

Về điểm đó, nếu là nhân viên cửa hàng thì các mẫu câu giao tiếp thường cố định ở mức độ nào đó, rất thích hợp để luyện tập.

Sakura: “Vào đâu thì được nhỉ? Hay là, cửa hàng quần áo?”

Ayanokouji: “Cửa hàng quần áo thì hơi sớm quá không?”

Ayanokouji: “Cứ bắt đầu từ chỗ đơn giản hơn, rồi tăng dần số lần để làm quen đã.”

Sakura: “Vậy sao, ừm…”

Tôi nhìn quanh trong khi Sakura đang trầm ngâm suy nghĩ.

Đột nhiên, một cửa hàng lọt vào mắt tôi.

Ayanokouji: “Quán cà phê kia thì sao?”

Sakura: “Ừm, được đấy.”

Nếu là quán cà phê tương tự thế này thì Sakura cũng từng đến rồi.

Một nơi vừa vặn để bắt đầu.

Được nhân viên dẫn vào chỗ ngồi, chúng tôi xem qua thực đơn.

Sakura ngồi đối diện tôi có vẻ đứng ngồi không yên.

Có lẽ cô ấy đang quá để ý đến chuyện giao tiếp.

Ayanokouji: “Mà, cậu không cần phải căng thẳng thế đâu.”

Ayanokouji: “Thế, cậu chọn món xong chưa?”

Sakura: “Ừm. Tớ ổn…”

Thấy Sakura đã bình tĩnh lại, tôi quyết định gọi nhân viên tới.

Nhân viên: “Xin lỗi đã để quý khách chờ lâu, quý khách dùng gì ạ?”

Tôi khẽ giơ tay lên, nhân viên liền đi tới ngay lập tức.

Nhưng mà, đó là một nam nhân viên trông hơi dữ dằn.

Sakura: “A, ơ… cái đó…”

Sakura: “A-Anou… đó là…”

Nhân viên: ”…”

Vừa nhìn thấy nhân viên, Sakura bắt đầu cuống quýt.

Mãi mà vẫn chưa nói được món mình muốn gọi.

Về phía nhân viên thì có vẻ không để bụng chuyện đó lắm, nhưng chắc do vẻ mặt dữ dằn nên Sakura đang cảm thấy áp lực.

Ayanokouji: “Xin lỗi, tôi gọi món trước được không?”

Sakura: “Eh…”

Tôi cầm thực đơn lên và chỉ vào chỗ ghi cà phê.

Ayanokouji: “Cho tôi cái này.”

Nhân viên: “Vâng, còn vị khách bên kia thì sao ạ?”

Sakura: “Etou… chọn cái này.”

Sakura cũng bắt chước tôi, chỉ tay vào thực đơn để gọi món.

Nhân viên nhận thực đơn xong, cúi chào một cái rồi đi vào trong.

Ayanokouji: “Gọi món được rồi ha.”

Sakura: “Ừm. Nhưng tớ cảm giác mình làm tệ hơn mọi khi…”

Ayanokouji: “Tại gặp trúng kiểu nhân viên khó bắt chuyện mà. Tuy nhiên, có lẽ nên chuẩn bị sẵn phương án đối phó cho những tình huống bất ngờ thế này.”

Ayanokouji: “Có nhiều cách gọi món mà, nghĩ sẵn vài kiểu dự phòng cũng tốt đấy.”

Sakura: “Đ-Đúng thế nhỉ. Tớ sẽ thử nghĩ cách phù hợp với bản thân. Cảm ơn cậu, Ayanokouji-kun.”

Rời khỏi quán cà phê, chúng tôi đến hiệu sách.

Ở hiệu sách, về cơ bản nhân viên sẽ không tiếp khách trừ khi mình chủ động bắt chuyện.

Sakura có thể bắt chuyện vào thời điểm của riêng mình, nên đây là cửa hàng có độ khó phù hợp tiếp theo.

Sakura: “Thực ra lúc nhìn Ayanokouji-kun gọi món ban nãy, tớ đã nghĩ ra một cách.”

Nói rồi Sakura bắt đầu thao tác gì đó trên điện thoại. Hình như đang tra cứu thứ gì đó.

Sakura: “Được rồi… Tớ sẽ cố gắng, cậu nhìn nhé. Ayanokouji-kun.”

Ayanokouji: “Ừ, cố lên.”

Sakura gật đầu một cái rồi đi về phía nhân viên.

Sakura: “A-Anou…”

Nhân viên: “Tôi có thể giúp gì cho quý khách?”

Sakura: “Ở đây… có cuốn sách này không ạ?”

Nói rồi Sakura đưa điện thoại cho nhân viên xem.

Thứ cô ấy tra cứu ban nãy có vẻ là thông tin về cuốn sách.

Nhân viên: “Nếu là cuốn đó thì nằm ở kệ đằng kia ạ.”

Sakura: “Cảm ơn anh ạ.”

Sakura cúi đầu cảm ơn rồi quay trở lại chỗ tôi.

Sakura: “Thế nào…?”

Ayanokouji: “Cậu làm tốt lắm.”

Sakura: “Ừm, nhờ Ayanokouji-kun cả đấy.”

Ayanokouji: “Không, tôi có làm gì đâu. Là do Sakura đã cố gắng thôi.”

Ayanokouji: “Hy vọng lần tới cũng suôn sẻ.”

Sakura: “Ư, ừm!”

Sau đó, tôi dẫn theo Sakura đang tràn đầy khí thế đi thêm vài cửa hàng nữa.

Nhưng kết quả lại không được suôn sẻ cho lắm.

Đến cửa hàng quần áo thì bị nhân viên bắt chuyện liên tục từ đầu đến cuối.

Dù đã biết trước, nhưng quả nhiên thử thách này vẫn còn quá cao đối với Sakura.

Ayanokouji: “Chắc là mệt rồi ha?”

Sakura: “Ư-Ừm. Một chút thôi… xin lỗi nhé.”

Ayanokouji: “Đâu có, hôm nay cậu đã rất cố gắng rồi mà. Nghỉ ngơi chút thôi.”

Sakura: “Ừm. Tớ muốn tránh xa đám đông một chút.”

Ayanokouji: “Hiểu rồi, phải đi bộ một chút đấy, được không?”

Sakura: “Cảm ơn cậu.”

Nơi chúng tôi đến là một chiếc ghế băng bên bờ biển vắng người.

Vừa đúng lúc mặt trời đang dần lặn xuống biển.

Sakura: “Woa… đẹp quá…”

Ayanokouji: “Đúng thật.”

Sakura: “Sóng biển nhuộm màu cam lấp lánh kìa…”

Ayanokouji: “Cậu không ngồi sao?”

Sakura: “Xin lỗi nhé, tớ thấy chỗ này chụp ảnh đẹp quá nên mải ngắm, thành ra quên mất…”

Ayanokouji: “Công nhận, chỗ này lên hình chắc đẹp lắm.”

Hai người chúng tôi cùng ngồi xuống ghế băng ngắm hoàng hôn.

Gió biển thổi vào nhưng không lạnh chút nào.

Ayanokouji: “Thế hôm nay cậu thấy có kết quả gì không?”

Sakura: “Ưm…”

Sakura: “Dù đã biết trước rồi, nhưng quả nhiên nói chuyện trôi chảy với người khác khó thật.”

Sakura: “Đúng như Ayanokouji-kun đã nói, để quen được thì chắc phải thử thách thêm nhiều lần nữa mới được.”

Sakura: “Ayanokouji-kun. Hôm nay, cảm ơn cậu nhé…”

Ayanokouji: “Ừ. Nhưng người cố gắng là Sakura mà.”

Sakura: “Không đâu. Nếu chỉ có một mình, tớ chắc chắn không đủ dũng khí đi quanh các cửa hàng như thế đâu…”

Ayanokouji: “Vậy sao.”

Sakura: “Ừm…”

Sakura: ”…”

Một khoảng lặng trôi qua.

Mặt trời bắt đầu lặn hẳn xuống phía bên kia đường chân trời.

Sakura: “Khung cảnh ở đây đẹp thật đấy…”

Sakura đứng dậy khỏi ghế như để lấy lại tinh thần.

Bước ra sát mép biển, Sakura đặt tay lên lan can và bắt đầu ngắm nhìn mặt biển.

Sakura: “Ngắm khung cảnh này, tớ cảm thấy khỏe khoắn hơn một chút rồi…”

Sakura: “Cảm ơn cậu đã dẫn tớ đến đây nhé…”

Ayanokouji: “Ừ.”

Sakura: “Tớ lại tìm thấy một địa điểm đặc biệt nữa rồi…”

Sakura: “Lần sau tớ muốn quay lại đây chụp ảnh quá…”

Tôi ngắm nhìn Sakura từ phía sau dưới ánh hoàng hôn chiếu rọi.

Dáng vẻ đó đẹp tựa như tranh vẽ――

Ayanokouji: “Chắc sẽ thành một bức ảnh đẹp đấy.”

Sakura: “Ừm, chắc chắn rồi.”