SR66
“Nữ y tá chữa lành”
Section titled ““Nữ y tá chữa lành””
Phần 1
Section titled “Phần 1”Sudou: “Này chúng mày, đừng có lề mề nữa! Hô to lên xem nào!”
Chỉ còn ít ngày nữa là đến hội thao.
Lớp D cũng đang bắt đầu bước vào giai đoạn luyện tập nghiêm túc.
Tất nhiên tôi định tham gia tất cả các môn có thể.
Từ chạy tiếp sức đến kỵ mã chiến, tôi sẽ đảm nhận vai chính và giúp lớp chiến thắng.
Sudou: ”…Được rồi!”
Hiện tại đang tập chạy tiếp sức.
Nhận gậy từ người chạy trước, tôi tăng tốc hết cỡ.
Cắt gió lao đi trên đường chạy, tôi trao gậy cho người tiếp theo.
Ike: “Nhanh thật! Mày vẫn trâu bò như mọi khi nhỉ Ken!”
Sudou: “Đương nhiên rồi! Có tao ở đây thì chấp cả trăm thằng!”
Về khoản học hành thì tôi biết mình kéo chân cả lớp.
Chính vì thế, tại hội thao này, tôi phải cho mọi người thấy thực lực của mình.
Những kẻ từng coi thường tôi, tôi sẽ khiến họ phải lác mắt hết.
Horikita: ”…”
Đúng lúc đó, tôi nhìn thấy Horikita cũng đang tập chạy về phía này.
Cũng muốn thể hiện cho Horikita thấy là tôi làm được―
Coong!
Bỗng nhiên, tiếng kim loại va chạm chói tai vang lên từ phía đội bóng chày đang tập ở xa.
Một quả bóng bay thẳng tắp như kẻ chỉ về phía đường chạy của Horikita.
Sudou: “Nguy hiểm!”
Cơ thể tôi phản ứng nhanh hơn cả suy nghĩ.
Không được để chuyện gì xảy ra.
Dù có phải đẩy ngã cô ấy, tôi cũng phải bảo vệ―!
Không chút do dự, tôi lao về phía Horikita.
Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo.
Horikita: ”…!”
Có vẻ Horikita đã nhận ra quả bóng đang lao tới, cô ấy cúi người né tránh trong gang tấc.
Sudou: “Ui…!?”
Cánh tay vươn ra của tôi chới với trong không trung, tôi mất đà và cứ thế―
Bốp!
Cơn đau điếng chạy dọc đầu. Tầm nhìn chao đảo.
Horikita: “Sudou-kun…!?”
Đầu đau như búa bổ.
Xung quanh trở nên ồn ào, nhưng những âm thanh đó nghe thật xa xăm.
Tiếng bước chân hối hả lại gần.
Nhưng tôi chẳng thể suy nghĩ được gì nữa.
Thế giới cứ thế mờ dần đi―.
Horikita: “Ai đó gọi giáo viên y tế đi! Nhanh lên!”
Trong ý thức đang dần lịm đi, chỉ có giọng nói đầy lo lắng của Horikita là nghe rõ mồn một bên tai.
Phần 2
Section titled “Phần 2”Sudou: “Ugh…? Mình bị sao thế này…?”
Mở mắt ra là trần nhà trắng toát của trường học.
Định ngồi dậy thì cơn đau nhói lên trong đầu.
Sudou: “Đau…”
Vô thức nhăn mặt vì đau, ngay bên cạnh có tiếng rèm cửa được kéo ra soạt một cái.
Horikita: “Cậu tỉnh rồi à, Sudou-kun.”
Sudou: “Horikita… hả, bộ đồ đó là sao…!?”
Trong thoáng chốc, tôi tưởng mình nhìn nhầm.
Horikita, thay vì bộ đồ thể dục lúc nãy… lại đang mặc bộ đồ y tá trông như cosplay.
Horikita: “Cậu bị đập đầu trong lúc tập luyện và ngất đi. Có vẻ chấn động não nhẹ, nhưng để chắc chắn thì hãy nằm yên tĩnh dưỡng.”
Horikita: “Giáo viên y tế đi vắng nên tôi đã sơ cứu tạm thời cho cậu. Cậu thấy thế nào rồi?”
Giọng điệu điềm tĩnh như mọi khi.
…Không không, nghĩ kiểu gì cũng thấy sai sai mà!?
Sudou: “Không, cái đó thì tôi hiểu rồi… nhưng tại sao cậu lại mặc đồ y tá!”
Horikita: “À… bộ đồ này ấy hả?”
Horikita nhìn xuống trang phục của mình.
Horikita: “Tôi mặc bộ này là có lý do hợp lý cả đấy.”
Horikita: “Trang phục y tá được thiết kế dựa trên tâm lý học con người, với màu sắc và kiểu dáng mang lại cảm giác an tâm và tin tưởng nhất cho bệnh nhân.”
Horikita: “Việc mặc nó được kỳ vọng sẽ giảm thiểu căng thẳng tinh thần cho bệnh nhân và thúc đẩy quá trình hồi phục. Cậu không thấy rất hợp lý sao?”
Sudou: “À, ừ…? Chả hiểu lắm nhưng mà…”
Mà Horikita đã nói thế thì chắc là cần thiết thật.
Cơ mà… tôi quan sát lại bộ dạng của Horikita.
Đồ y tá, hợp phết…
Cơ mà, váy có ngắn quá không đấy?
Cảm giác không biết nhìn vào đâu―
Horikita: “Sao thế? Nhìn chằm chằm tôi thế.”
Sudou: “K-Không! K-Không có gì…!”
Nhận ra mình đang nhìn chằm chằm, tôi vội vàng quay mặt đi.
Horikita: “Nhìn cũng không sao đâu. Tôi mặc để cho cậu nhìn mà.”
Sudou: “Hả…?”
Horikita: “Nếu bộ trang phục này mang lại cảm giác an tâm cho cậu, thì đó là bằng chứng cho thấy hiệu quả tâm lý đang phát huy tác dụng.”
Nghe phát ngôn đó, tôi chỉ biết ngẩn ra.
Cảm giác Horikita hôm nay khác hẳn mọi khi…
Nhìn Horikita trong bộ đồ y tá, tim tôi cứ đập thình thịch.
Phần 3
Section titled “Phần 3”Horikita: “Vậy thì, tôi sẽ kiểm tra tình trạng của cậu. Đừng cử động nhé.”
Nói rồi, Horikita bắt đầu bắt mạch ở cổ tay tôi, rồi dùng đèn pin soi đồng tử.
Động tác của cô ấy nhẹ nhàng đến ngạc nhiên, tôi chỉ biết nằm im phó mặc.
Horikita: “Để chắc chắn, tôi sẽ kiểm tra cả nhịp tim nữa.”
Horikita lấy ống nghe từ cái tủ gần đó.
Sudou: “H-Hả!? Ống nghe á!?”
Horikita: “Xin phép một chút nhé.”
Cái ống nghe lạnh toát chạm nhẹ vào ngực tôi.
Sudou: “N-Này… có cần thiết phải làm đến mức đó không…?”
Horikita: “Đã bị đập đầu thì cẩn thận vẫn hơn. Tim đập nhanh nhỉ, chắc cũng do ảnh hưởng của chấn thương và… vận động lúc nãy chăng?”
Sudou: “K-Không… tại vì, g-gần quá…”
Lại còn mùi thơm thoang thoảng nữa chứ…
Mỗi lần bàn tay lạnh lẽo chạm vào, tim tôi lại đập nhanh một cách kỳ lạ.
Horikita: “Sắc mặt có vẻ tốt hơn rồi đấy. Còn đau không?”
Sudou: “À… đỡ nhiều rồi… chắc thế.”
Horikita: “Vậy à. Nhưng không được chủ quan đâu. Hôm nay cậu không được quay lại tập luyện nữa, cứ ở đây nghỉ ngơi đi.”
Sudou: “Eh, nhưng mà… giờ đâu phải lúc nghỉ! Phải thắng hội thao chứ!”
Horikita: “Tôi hiểu cậu lo lắng, nhưng nếu cố quá làm chấn thương nặng thêm thì sôi hỏng bỏng không à? Vì cả lớp nữa, giờ cậu nên tập trung hồi phục đi.”
Chết tiệt… nói đúng quá chẳng cãi được câu nào.
Nhưng cách nói không lạnh lùng như mọi khi, mà có cảm giác quan tâm lo lắng.
Sudou: ”…Cậu cũng có lúc dịu dàng ghê nhỉ.”
Horikita: ”…Không có gì. Tôi chỉ phán đoán hợp lý thôi. Nếu cậu không ở trạng thái tốt nhất, sức mạnh của lớp D chắc chắn sẽ giảm sút.”
Horikita: “Tôi trông cậy vào cậu đấy, Sudou-kun.”
Vừa nói, Horikita vừa hơi quay mặt đi chỗ khác.
Nhìn góc nghiêng đó, cảm giác tai cô ấy hơi đỏ lên…
Sudou: “Hehe, Horikita…”
Trông cậy vào mình à…
Lại còn được chăm sóc dịu dàng thế này―
Cái gì thế này, cứ như mơ vậy.
Đang nghĩ thế thì cơn buồn ngủ ập đến.
Không được, ngủ lúc này thì phí quá…!
Hiếm khi Horikita mặc đồ y tá thế này…
Tôi cố gắng mở to mắt, nhưng trái ngược với ý chí, mí mắt cứ nặng dần.
Hình ảnh Horikita đang cúi xuống nhìn tôi cũng mờ dần đi―
Horikita: “Sudou-kun―“
Phần 4
Section titled “Phần 4”Sudou: “Hehe, Horikita…”
Sudou-kun đang ngủ trên giường bệnh bỗng thốt lên.
…Đang mơ sao?
Horikita: “Sudou-kun?”
Tôi gọi, cậu ấy từ từ mở mắt.
Sudou: “Ưm… Horikita…?”
Cậu ấy nhìn tôi với vẻ mặt vẫn còn ngái ngủ.
Rồi ngay giây sau, cậu ấy bật dậy như lò xo.
Sudou: “Bộ đồ y tá đâu!? Cậu thay đồ lúc nào thế!?”
Horikita: ”…Cậu đang nói cái gì vậy?”
Đồ y tá…?
Trước câu nói kỳ quặc đó, tôi chỉ biết bối rối.
Sudou: “Không, nhưng mà… rõ ràng lúc nãy… c-chuyện này là sao…?”
Horikita: ”…Có lẽ cậu nên đi bệnh viện kiểm tra kỹ hơn đấy.”
Để trấn an Sudou-kun, tôi giải thích lại tình hình.
Trong lúc tập luyện cho hội thao, cậu ấy bị đập đầu và ngất xỉu.
Không có gì nghiêm trọng, nhưng để đề phòng nên cậu ấy đang nằm nghỉ ở phòng y tế.
Sudou: ”…Ra là vậy à… chết tiệt, toàn là mơ sao…”
Sudou-kun gục vai xuống đầy thất vọng.
Thật sự không sao chứ?
Đúng lúc đó, cửa phòng y tế mở ra.
Hoshinomiya: “Xin lỗi xin lỗi, cô đi vắng một chút. Em học sinh bị thương đâu rồi?”
Hoshinomiya-sensei vội vã bước vào và bắt đầu kiểm tra tình trạng của Sudou-kun.
Hoshinomiya: “Hừm hừm… không bị chảy máu nhỉ. Ara, ai băng bó đây? Khéo tay quá.”
Horikita: “Cô đi vắng nên em đã làm. Em chỉ sơ cứu tối thiểu thôi ạ.”
Đã từng học võ nên tôi quen với việc xử lý chấn thương hơn người bình thường.
Sudou: “V-Vậy à… cái này là Horikita…”
Sudou: ”…Cảm ơn nhé, Horikita.”
Horikita: “Không có gì, chuyện đương nhiên phải làm thôi. Đừng bận tâm.”
Hoshinomiya: “Cảm ơn em đã sơ cứu nhé Horikita-san. Phần còn lại cứ để cô.”
Horikita: “Vâng, nhờ cô ạ.”
Nói xong, tôi định rời khỏi phòng y tế.
…Nhưng chợt nhớ ra điều muốn nói, tôi quay lại phía Sudou-kun.
Horikita: “Sudou-kun. Chuyện lúc nãy…”
Ngập ngừng một chút, tôi nói tiếp.
Horikita: ”…Cậu định đỡ bóng cho tôi đúng không? Dù sao thì, cũng cảm ơn cậu.”
Sudou: “À, ừm! Mà, có vẻ như tôi làm việc vô ích rồi…”
Horikita: “Giờ thì tập trung nghỉ ngơi cho khỏe đi. Để lớp D chiến thắng hội thao, sức mạnh của cậu là không thể thiếu.”
Horikita: “―Tôi trông cậy vào cậu đấy, Sudou-kun.”
Sudou: ”…!”
Lần này thì tôi thực sự rời khỏi phòng y tế.
Ngay trước khi đóng cửa, tôi nghe loáng thoáng cuộc trò chuyện giữa Hoshinomiya-sensei và Sudou-kun.
Hoshinomiya: “May mà không bị thương nặng~. Em nằm nghỉ thêm chút nữa đi.”
Sudou: “Nè cô… Em không còn ở trong mơ nữa đấy chứ?”
Nhắc mới nhớ, cậu ấy có nói gì đó về đồ y tá… rốt cuộc là mơ thấy cái gì không biết.