SR08
“Người đàn ông chính trực”
Section titled ““Người đàn ông chính trực””
Phần 1
Section titled “Phần 1”Ayanokouji: “Thế này thì không thể về ký túc xá rồi…”
Trên đường về ký túc xá, tôi bất ngờ gặp phải một cơn mưa rào.
Xui xẻo thay, tôi lại không mang ô.
Hè đã qua rồi mà vẫn còn kiểu mưa rào buổi chiều thế này sao. Số đen thật.
Chẳng còn cách nào khác, tôi đành tấp vào một quán cà phê gần đó.
Bên trong quán vẫn tấp nập nữ sinh như mọi khi.
Đã đến đây vài lần rồi nên tôi cũng chẳng ngạc nhiên mấy, nhưng cảm giác lạc lõng thì vẫn còn nguyên.
Trong lúc tôi đang giũ bớt nước mưa trên tóc, cánh cửa phía sau bật mở.
Katsuragi: “Hmm, Ayanokouji đấy à. Tình cờ thật đấy.”
Ayanokouji: “Ừ. Trú mưa hả?”
Katsuragi cũng không cầm ô.
Chắc cậu ta cũng bị cơn mưa bất chợt này chặn đường giống tôi.
Katsuragi: “Phải, thật là phiền phức quá đi…”
Ayanokouji: “Đồng quan điểm.”
Cuộc trò chuyện cũng chẳng kéo dài thêm.
Tôi quyết định đi đến quầy để gọi đồ.
Nhận đồ uống tại quầy xong, tôi đảo mắt tìm chỗ ngồi. Nhưng hầu như các chỗ đều đã kín.
Chỗ duy nhất còn trống là một chiếc bàn lớn.
Khi tôi đang đi về phía đó thì cảm nhận được có người ở phía sau.
Katsuragi: “Xin lỗi, tôi ngồi chung bàn được chứ? Chẳng may hết sạch chỗ rồi.”
Ayanokouji: “Có vẻ là vậy…”
Phần 2
Section titled “Phần 2”Katsuragi: “Nhưng mà bất ngờ thật đấy. Không ngờ Ayanokouji lại lui tới những quán kiểu này.”
Đặt một gói đồ nhỏ lên bàn, Katsuragi vừa ngồi xuống vừa bắt chuyện.
Ayanokouji: “Cậu có hiểu lầm gì không đấy? Tôi cũng giống cậu, bị mưa chặn đường nên bất đắc dĩ mới vào đây thôi.”
Katsuragi: “Vậy sao. Thấy cậu gọi món ở quầy thành thục thế, tôi cứ tưởng…”
Ayanokouji: “Chà, tôi từng vào đây rồi. Nhưng chủ yếu là đi cùng người khác thôi.”
Katsuragi: “Ra là vậy, thảo nào. Bảo sao cậu quen thế.”
Katsuragi: “Xin lỗi vì định kiến, nhưng tôi không nghĩ cậu thuộc tuýp người hay vào những chỗ này.”
Ayanokouji: “Nói thế thì Katsuragi đã từng đến đây chưa?”
Katsuragi: “Không, đây là lần đầu. Dù tôi biết quán này cũng lâu rồi…”
Chuyện quán này rất được lòng nữ sinh thì ngay cả một đứa vừa nhập học như tôi còn biết.
Katsuragi chắc hẳn cũng chẳng bao giờ nghĩ mình sẽ chủ động đặt chân đến một nơi như thế này.
Trông thì đường hoàng thế thôi, nhưng có khi chính Katsuragi lúc này cũng đang cảm thấy lạc lõng.
Phần 3
Section titled “Phần 3”Một khoảng thời gian im lặng trôi qua, ly nước gọi lúc mới vào quán cũng sắp cạn.
Katsuragi: “Mưa chẳng có vẻ gì là tạnh nhỉ…”
Ayanokouji: “Ừ…”
Bên ngoài trời đã tối hẳn nhưng mưa vẫn chưa tạnh. Dù có vẻ đã ngớt hơn một chút, nhưng không có ô thì vẫn khó mà đi được.
Katsuragi: “Cứ ngồi đợi không thế này thì phí thời gian quá… Mà này Ayanokouji, cậu đã ăn tối chưa?”
Ayanokouji: “Chưa, tôi chưa ăn.”
Cũng đến giờ cơm tối rồi.
Lạ thật, vừa nhận ra điều đó là bụng tôi bắt đầu biểu tình ngay.
Katsuragi: “Hay là ăn tối luôn ở đây đi? Tất nhiên là tôi không ép…”
Ayanokouji: “Cũng được thôi. Tôi cũng đang đói.”
Katsuragi: “Vậy thì gọi món thôi. Chỗ này gọi món tại quầy nhỉ…”
Katsuragi: “Tôi ít khi ăn ở mấy quán kiểu này, nhưng biết thêm về những quán được học sinh yêu thích cũng chẳng mất gì.”
Ayanokouji: “Mong là cậu tìm được món hợp khẩu vị.”
Tôi đưa thực đơn trên bàn cho Katsuragi.
Vẫn toàn là mấy món mà con gái hay thích.
Katsuragi: “Nhiều món trông có vẻ ngọt quá nhỉ…”
Ayanokouji: “Bên này cũng có mì Ý đấy.”
Thấy Katsuragi nheo mắt soi kỹ thực đơn, tôi quyết định trổ tài thuyết minh món ăn học lỏm được từ Kushida.
Sau khi gọi xong phần mình, tôi đứng chờ đồ uống và quan sát Katsuragi gọi món.
Nhân viên: “Quý khách chốt đơn thế này đúng không ạ?”
Katsuragi: “Không có vấn đề gì. Nhờ chị nhé.”
Nhân viên: ”…”
Tôi cảm nhận được sự gượng gạo từ người nhân viên đang phục vụ.
Rõ ràng là cô ấy đang dè chừng.
Nói sao nhỉ, Katsuragi toát ra một khí thế áp bức.
Khác hẳn với tệp khách hàng mà cô ấy thường phục vụ.
Katsuragi: “Còn cần gì nữa không?”
Nhân viên: “Dạ không… Khi nào có đồ ăn chúng tôi sẽ mang ra, quý khách vui lòng mang số này về bàn ạ.”
Nhân viên: “Đồ uống đang được chuẩn bị, xin quý khách chờ một chút.”
Gọi món xong, Katsuragi đi về phía tôi.
Do mải nhìn nên tôi lỡ chạm mắt với cậu ta.
Katsuragi: “Sao thế? Có gì đáng bận tâm à?”
Ayanokouji: “Không, tôi chỉ nghĩ làm ngành dịch vụ vất vả thật.”
Katsuragi: “Hử? À, đúng vậy. Học sinh thì cũng có người nọ người kia mà.”
Katsuragi: “Dù có sách hướng dẫn, nhưng chắc cũng nhiều tình huống khó xử…”
Phần 4
Section titled “Phần 4”Katsuragi: “Thử cho biết thôi nhưng hơi ngọt thật. Tuy nhiên vị cũng không tệ.”
Trở lại bàn, chúng tôi vừa nhâm nhi đồ uống vừa chờ món ăn.
Đúng như lời nói muốn biết thêm về quán ăn yêu thích của học sinh, Katsuragi có vẻ đang thử những món khác hẳn với khẩu vị thường ngày.
Ayanokouji: “Nhắc mới nhớ, hôm nay cậu có việc gì à?”
Hình như trước giờ tôi chưa từng thấy Katsuragi ở trung tâm mua sắm.
Katsuragi: “Ừm, tôi đi mua sách chút thôi.”
Ayanokouji: “Cất công ra hiệu sách cơ à. Mấy cuốn thông thường thì thư viện chắc cũng có mà.”
Katsuragi: “Không, thư viện cũng có, nhưng cuốn này tôi muốn giữ bên mình.”
Tôi tò mò về nội dung cuốn sách mà cậu ta phải cất công mua cho bằng được.
Chắc nhận ra ánh nhìn của tôi, Katsuragi định mở gói đồ trên bàn ra.
Ayanokouji: “Không cần phải cho tôi xem đâu.”
Katsuragi: “Đừng nói thế, cũng chẳng phải thứ gì cần giấu giếm.”
Cuốn sách Katsuragi đưa ra là sách về kỹ năng sinh tồn.
Muốn giữ bên mình, có lẽ trong bài kiểm tra đặc biệt đó, Katsuragi cũng đã gặp những chuyện không như ý muốn.
Ra là vậy, ôn tập sau thực chiến và bổ sung kiến thức là điều không thể thiếu sao.
Ayanokouji: “Cậu ham học hỏi thật đấy.”
Katsuragi: “Ở ngôi trường này thì nhiều thứ sẽ có đất dụng võ lắm. Trang bị kiến thức cũng chẳng thiệt đi đâu được.”
Trong lúc chúng tôi đang trò chuyện thì đồ ăn được mang tới.
Katsuragi: “Cảm ơn.”
Katsuragi mỉm cười với nhân viên phục vụ vừa đặt đồ ăn xuống.
Quả nhiên vẫn có cái khí thế áp bức, nên nói sao nhỉ…
Phần 5
Section titled “Phần 5”Cuối cùng mưa cũng tạnh, chúng tôi rời khỏi quán cà phê.
Cả hai cùng đi bộ về ký túc xá.
Katsuragi: “Phải rồi, chuyện hôm nay tôi phải cảm ơn cậu. Nhờ cậu mà tôi có được trải nghiệm quý giá.”
Ayanokouji: “Trải nghiệm quý giá… ý cậu là chuyện quán cà phê à?”
Katsuragi: “Đúng vậy.”
Ayanokouji: “Ai cũng vào quán được mà? Cậu nói quá rồi.”
Katsuragi: “Không đâu. Nhờ có Ayanokouji mà tôi không bị bỡ ngỡ, đó là sự thật.”
Katsuragi: “Tôi đã quan sát để học hỏi, từ cách cậu gọi món ở quầy, rồi cả việc cậu giới thiệu thực đơn cho tôi nữa.”
Katsuragi: “Mọi chuyện suôn sẻ là nhờ có cậu đã quen với nơi đó.”
Dù đi một mình thì chắc cậu ta vẫn xoay sở được thôi, nhưng nhìn thái độ này thì có vẻ Katsuragi thực sự nghĩ vậy.
Quả nhiên, Katsuragi là một người đàn ông chính trực.
Dù tôi thấy chuyện đó cũng chẳng đáng để cảm ơn.
Ayanokouji: “Thôi được, tôi nhận lời cảm ơn của cậu.”
Ayanokouji: “Cơ mà nên nhanh chân lên thì hơn. Mây đen lại kéo đến rồi kìa.”
Katsuragi: “Ừ nhỉ, lại dính mưa nữa thì khổ.”
Và thế là hôm đó, chúng tôi đã về đến ký túc xá an toàn trước khi trời đổ mưa lần nữa.
Về sau, nghe Kushida - người đã nghe ngóng được việc tôi đi cùng Katsuragi ở quán cà phê - kể lại thì hình như có tin đồn không hay ho gì đó đang lan truyền hay sao ấy…