SR30
“Hậu trường lễ hội mùa hè”
Section titled ““Hậu trường lễ hội mùa hè””
Phần 1
Section titled “Phần 1”Tôi đến tham gia thử thách gan dạ tại lễ hội mùa hè do hội học sinh tổ chức.
Tất nhiên, mục đích không phải để vui chơi bình thường.
Tôi nghi ngờ lễ hội này có thể là một bài kiểm tra đặc biệt của các khóa trên, nên đến đây để điều tra.
Có vẻ Katsuragi-kun cũng có cùng suy nghĩ, tôi tình cờ gặp cậu ấy trên đường tham gia thử thách, nhưng mà…
Katsuragi: “Nghe đồn đại trước đó thì nội dung có vẻ quy mô lắm mà…”
Sakayanagi: “Hơi thất vọng một chút nhỉ.”
Kết thúc thử thách gan dạ, tôi và Katsuragi-kun bước ra khỏi khu biệt lập.
Nửa sau số lần bị dọa cũng ít, cảm giác như chúng tôi về đích một cách quá dễ dàng.
Nhân viên thử thách gan dạ: “Xin lỗi, do xảy ra sự cố nên chúng tôi buộc phải tạm ngừng hoạt động!”
Nam sinh: “Eh, mất công xếp hàng mãi mới đến lượt mà!”
Nữ sinh: “Bao giờ mới mở lại vậy ạ?”
Đám học sinh đang xếp hàng bắt đầu nhao nhao phàn nàn.
Trong lúc tham gia thử thách tôi đã thấy có gì đó sai sai, quả nhiên là có rắc rối xảy ra giữa các nhân viên.
Ike: “Aaa, tao cứ tưởng tim ngừng đập luôn rồi chứ…”
Yamauchi: “May mà còn giữ được cái mạng…”
Nhân viên thử thách gan dạ: “Này, mấy đứa kia! Sao lại bỏ vị trí hả!”
Yamauchi: “Tch, trưởng nhóm…!”
Nhân viên thử thách gan dạ: “Chuyện này là sao! Tại bọn mày bỏ chạy nên hoạt động mới bị đình trệ đấy!”
Ike: “Nhưng mà, bọn em nhìn thấy thật mà! Tiếng cộp cộp vang lên từ hư không, rồi sau đó là con ma vô diện―”
…Ra là vậy, hiểu rồi.
Nghe đặc điểm của con ma mà cậu ta kể, tôi đã nắm được toàn bộ sự tình.
Tiếng cộp cộp chắc là tiếng gậy của tôi. Còn chân tướng của con ma vô diện có lẽ là…
Katsuragi: ”…? Sao thế.”
Sakayanagi: “Nguyên nhân khiến nhân viên bỏ chạy, có vẻ nằm ở chúng ta rồi.”
Chà, dù sao thì lỗi cũng không phải do phía này.
Vẫn còn vài gian hàng chưa xem, tôi định quay lại điều tra tiếp nhưng…
Sakayanagi: “Fufu… Bán cho các anh chị khóa trên một món nợ ân tình ở đây cũng không tồi đâu nhỉ.”
Katsuragi: “Cô định giúp thử thách gan dạ sao?”
Sakayanagi: “Cơ hội để tạo mối quan hệ với các khóa trên rất quý giá mà. Đương nhiên, Katsuragi-kun cũng sẽ hợp tác chứ?”
Katsuragi: “Được thôi. Nếu có lợi cho lớp A thì không có lý do gì để từ chối.”
Chúng tôi tiến lại gần chỗ các nhân viên đang bàn bạc.
Nhân viên thử thách gan dạ: “Muốn mở lại hoạt động càng sớm càng tốt, nhưng mà…”
Nhân viên đóng vai ma: “Tạm thời cứ thử nhờ bạn bè giúp xem sao… nhưng không biết có tập hợp ngay được không…”
Sakayanagi: “Nếu không phiền, chúng em có thể giúp một tay với tư cách nhân viên được không ạ?”
Lời đề nghị của tôi đối với họ lúc này chẳng khác nào chết đuối vớ được cọc.
Nhân viên thử thách gan dạ: “T-Thật hả! Cứu tinh đây rồi, nhận cả hai đứa luôn!”
Sakayanagi: “Không có gì ạ, thấy người gặp khó khăn thì giúp đỡ là chuyện đương nhiên mà.”
Katsuragi: ”…”
Nhân viên thử thách gan dạ: “Tuy nhiên, dù có thêm hai đứa thì vẫn chưa đủ người để mở lại hoạt động…”
Sakayanagi: “Về điểm đó thì em có chút ý tưởng. Các anh chị có thể tập hợp nốt những nhân viên còn lại được không ạ?”
Phần 2
Section titled “Phần 2”Nhân viên đóng vai ma A: “Mục tiêu đang di chuyển đến điểm A…”
Nhân viên đóng vai ma B: “Bên này đã vào vị trí!”
Sakayanagi: “Theo đúng kế hoạch, đội ma triển khai đội hình B.”
Sakayanagi: “Đội kích hoạt bẫy tiếp tục xoay tua như cũ. Thời gian không có nhiều, xin hãy di chuyển nhanh chóng.”
Tại phòng học dành cho nhân viên nằm ngoài lộ trình thử thách gan dạ, tôi dùng bộ đàm để đưa ra chỉ thị.
Từ lúc mở cửa trở lại, đã đón vài nhóm khách vào nhưng hiện tại chưa thấy vấn đề gì xảy ra.
Nhân viên thử thách gan dạ: “Cứ đà này thì ngon ăn rồi! Không ngờ với số lượng người ít ỏi thế này mà vẫn vận hành được…”
Sakayanagi: “Chà, tài nguyên cũng không dư dả lắm đâu ạ.”
Rốt cuộc số lượng nhân viên vẫn không đủ, nhưng chúng tôi vẫn quyết định mở cửa trở lại.
Trước đây, các nhân viên dường như chỉ đứng yên tại vị trí quy định chờ khách đến để dọa.
Nhưng với nhân lực thiếu hụt hiện tại, việc bố trí người ở tất cả các bẫy là bất khả thi.
―Vậy thì, chỉ cần thay đổi vị trí nhân viên theo thời gian thực dựa trên tiến độ di chuyển của khách là được.
Tất nhiên, người đưa ra chỉ thị chính là tôi, người đề xuất ý tưởng này.
Sakayanagi: “Thế này thì có thể đẩy nhanh tốc độ đón khách vào hơn một chút đấy ạ.”
Nhân viên thử thách gan dạ: “Hiểu rồi, anh quay lại quầy lễ tân đây. Tiếp tục nhờ em nhé!”
Thỉnh thoảng, tiếng la hét thất thanh của khách vọng lại từ xa.
Các chiêu trò hù dọa đều được đầu tư kỹ lưỡng, có vẻ đáng sợ đúng như lời đồn.
…Hơi tiếc là tôi không được trải nghiệm nó trong trạng thái hoàn hảo nhất.
Vừa quan sát tình hình, tôi vừa tiếp tục đưa ra chỉ thị cho nhân viên.
Nhân viên trinh sát: “Tình huống khẩn cấp…!”
Liên lạc từ nhân viên trinh sát với giọng điệu đầy vẻ cấp bách.
Sakayanagi: “Có chuyện gì thế ạ?”
Nhân viên trinh sát: “Có một đối tượng mà các cạm bẫy của chúng ta hoàn toàn vô dụng…!? ”
Sakayanagi: “Bình tĩnh nào. Anh có thể nói rõ tình hình hơn được không?”
Nhân viên trinh sát: “Vâng, thực ra là…”
Nhân viên bắt đầu kể với giọng hốt hoảng.
Quả nhiên, hiện trường luôn đi kèm với những điều ngoài dự tính.
Phần 3
Section titled “Phần 3”Nhân viên đóng vai ma A: “C-Cái gì, tốc độ di chuyển nhanh hơn dự kiến!?”
Nhân viên đóng vai ma B: “Dính bẫy mà mặt không biến sắc luôn!?”
Nhân viên kích hoạt bẫy: “Chết tiệt… mất dấu mục tiêu!?”
Các báo cáo tới tấp bay về.
Đối tượng không hề nao núng trước bất kỳ cạm bẫy nào chúng tôi giăng ra, cứ thế tiến băng băng với tốc độ nhanh hơn dự tính.
Là học sinh đã từng tham gia thử thách rồi chăng?
…Không, dù có là vậy thì bẫy và vị trí nhân sự cũng đã thay đổi, ít nhiều cũng phải có chút bỡ ngỡ chứ.
Tốc độ này, quả nhiên không bình thường.
Sakayanagi: ”…Xem ra là một đối thủ đáng gờm đây.”
Sự xuất hiện đột ngột của biến số này có vẻ đang khiến các nhân viên hiện trường bắt đầu hoang mang.
Sakayanagi: “Mọi người bình tĩnh. Ta sẽ hoãn thời gian đón khách tiếp theo một chút. Trong lúc đó hãy quay về quy trình xoay tua bình thường.”
Tôi đưa ra chỉ thị cho các bên để ổn định lại đội hình.
Nhưng mà, tốc độ di chuyển nhanh thật đấy.
Nhân viên chưa kịp vào vị trí thì đối phương đã sắp về đích đến nơi rồi.
Không còn thời gian nữa, nếu muốn đối phó thì chỉ còn cách phục kích ở gần đích thôi.
Trong số các nhân viên có thể điều động lúc này, người ở gần nhất là…
Tôi liên lạc với người cần tìm qua bộ đàm.
Sakayanagi: “Katsuragi-kun, đến lượt cậu rồi. Khẩn trương di chuyển đến điểm E.”
Katsuragi: “Chỗ đó làm gì có bẫy nào đâu. Tôi đang mặc thường phục, không thể trực tiếp đóng vai dọa ma được…”
Sakayanagi: “Tôi định đặt bẫy mới ở đó. Katsuragi-kun có thể câu giờ cho đến khi chuẩn bị xong không?”
Katsuragi: “Rõ rồi. Tôi sẽ cố gắng hết sức…”
Đã đích thân chỉ huy thế này mà để đối phương về đích dễ dàng quá thì mất vui.
Cũng phải cho họ nếm chút sợ hãi chứ.
Sakayanagi: “Nào… Khẩn trương tập hợp các bẫy dự phòng về khu vực gần đích.”
Phần 4
Section titled “Phần 4”Ayanokouji: “Ở đây rồi.”
Tôi nhặt chiếc quạt giấy rơi trên sàn lên.
Lúc đi thử thách gan dạ cùng Horikita, tôi nhận ra mình đánh rơi đồ nên quay lại tìm.
May mà tìm thấy nhanh hơn tôi tưởng.
Đã trải nghiệm rồi nên giờ cứ thế đi thẳng về đích cho nhanh.
Nhân viên đóng vai ma: “Urameshiya~~!?”
Ma nữ (Ma-nơ-canh): “Hííí…!!!”
Ayanokouji: ”…”
Họ dùng đủ mọi chiêu trò để hù dọa.
Có vẻ bẫy và vị trí nhân sự đã thay đổi so với lần đầu tôi đi.
Bản thân các mánh lới thì tôi đều đã thấy qua, nhưng chỉ cần thay đổi thứ tự và thời điểm là cảm giác đã khác hẳn, thú vị thật.
…Tuy nhiên đã biết tỏng mánh khóe rồi thì cũng đoán được phần nào cái gì sắp tới.
Không dừng lại, tôi cứ thế băng băng tiến về đích.
Katsuragi: “Hmm…”
Bất chợt ở khúc cua, tôi suýt va phải ai đó.
Ayanokouji: “Katsuragi à. Cậu cũng quay lại chơi tiếp hả.”
Katsuragi: “À… ừ, đại loại vậy.”
Katsuragi: “Nhân tiện, gần đây cậu có thấy khách nào phía sau vượt lên không?”
Ayanokouji: “Không, tôi không thấy ai cả.”
Katsuragi: “Hmm, vậy sao… Vậy khả năng cao mục tiêu vẫn còn ở phía đằng kia―”
Katsuragi vội vàng chạy ngược lại lộ trình thử thách gan dạ.
Và rồi, khi sắp đến lối ra.
Ayanokouji: ”…Cái này là.”
Khung cảnh trước mắt khiến tôi cảm thấy kỳ lạ.
Khu vực này, tôi nhớ lần trước đi qua đâu có gì đâu nhỉ…
Được che giấu khéo léo, nhưng nhìn kỹ thì có vẻ bẫy được đặt ở khắp mọi nơi.
Nhân viên kích hoạt bẫy: ”…Hự.”
Nhìn quanh quất, tôi bắt gặp ánh mắt của một nhân viên đang nấp trong bóng tối quan sát.
Ra là vậy, có vẻ cũng có những cái bẫy được kích hoạt từ xa bằng cách canh thời điểm.
…Nhắc mới nhớ, vụ ma quỷ ồn ào lúc nãy khiến hoạt động bị tạm ngưng.
Nghe bảo nguyên nhân là do nhóm Ike và một số nhân viên bỏ chạy.
Các nhân viên chắc cũng vất vả lắm… Tôi chỉ đến lấy đồ đánh rơi mà lại dính bẫy thì chỉ tổ làm phiền họ thêm.
Tôi cố gắng hết sức để không dẫm phải bẫy và đi qua khu vực đó.
Nhân viên kích hoạt bẫy: “Xin lỗi, bọn tôi bất lực rồi… Mục tiêu đã về đích một cách dễ dàng.”
Sakayanagi: “Vậy sao, cảm ơn đã báo cáo.”
Đã cố gắng hết sức rồi nhưng có vẻ những mánh khóe vặt vãnh không có tác dụng với đối thủ này.
…Khá lắm.
Tuy nhiên, nếu những khách hàng ở đẳng cấp này cứ tiếp tục xuất hiện thì có lẽ cần phải xem xét lại kế hoạch.
Đang suy nghĩ miên man, tôi chợt phát hiện bóng dáng một nữ sinh đang đi dọc hành lang.
Sakura: “K-Kỳ lạ thật… Rõ ràng mình thấy Ayanokouji-kun đi vào đây mà.”
…Đây là khu vực ngoài lộ trình thử thách, vốn dĩ ngoài nhân viên ra thì không ai được phép lui tới.
Có vẻ cô bạn này đã đi lạc khỏi lộ trình rồi.
Là nhân viên, tôi không thể bỏ mặc được.
Tôi bước ra khỏi phòng học và cất tiếng gọi.
Sakayanagi: “Chỗ này nằm ngoài lộ trình thử thách gan dạ―”
Sakura: ”~~~!!? ”
Khoảnh khắc tôi bắt chuyện, cô bạn quay lại, hét lên một tiếng thất thanh không thành lời rồi cắm đầu bỏ chạy thục mạng.
Sakura: “Oái!?”
…Vấp ngã ngay chỗ chẳng có chướng ngại vật nào cả.
Sakayanagi: ”…Cậu có sao không?”
Sakura: ”…”
Có vẻ ngất xỉu hoàn toàn rồi.
Nhìn qua thì không có vết thương ngoài da… chắc là do sợ quá chăng.
…Chà, quả nhiên khả năng chịu đựng những thứ này tùy thuộc vào mỗi người.
Vị khách lúc nãy chắc chắn là một trường hợp ngoại lệ rồi.
Sakayanagi: “Xin lỗi, có một học sinh bị ngất, phiền mọi người đến gấp―”
Tôi liên lạc với nhân viên để nhờ họ đến xem xét cho cô nữ sinh vừa ngất xỉu.