SR17
“Ngày nghỉ tình cờ gặp gỡ”
Section titled ““Ngày nghỉ tình cờ gặp gỡ””
Phần 1
Section titled “Phần 1”Ibuki: ”…Tch.”
Vào một ngày nghỉ nọ. Đang đi dạo quanh các cửa hàng trong khu mua sắm để tìm chỗ ăn trưa thì tôi chạm mặt Ibuki lớp C.
Tuy nhiên, chúng tôi không thân thiết đến mức có thể thoải mái chào hỏi nhau.
Cả hai đều nhận ra sự hiện diện của đối phương, nhưng cứ thế bước qua mà không nói lời nào.
Ayanokouji: ”…”
Ibuki: ”…”
Có vẻ như chúng tôi cùng đi về một hướng.
Thành ra tôi đang đi theo sau Ibuki với một khoảng cách nhỏ.
Đi được một lúc, Ibuki quay lại nhìn tôi với vẻ mặt nghi ngờ.
Ibuki: ”…Này, đừng có đi theo tôi nữa được không?”
Ayanokouji: “Chỉ là tình cờ cùng đích đến thôi. Sẽ sớm tách ra ở đâu đó thôi mà.”
Ibuki: “Có thể là vậy. Nhưng có người cứ đi theo sau lưng suốt làm tôi thấy khó chịu lắm.”
Ayanokouji: “Cô nói vậy thì tôi cũng chịu.”
Ibuki: “Hiểu rồi. Vậy cậu đi trước đi.”
Ibuki dừng lại và giục tôi đi lên trước.
Chà, cũng chẳng có lý do gì để từ chối, cứ ngoan ngoãn làm theo vậy.
Ayanokouji: “Vậy nhé.”
Vượt qua Ibuki, tôi tiếp tục công cuộc chọn quán ăn trưa.
Trong lúc đó, tấm biển quảng cáo đặt trước một quán cà phê thu hút sự chú ý của tôi.
Bữa trưa thay đổi theo ngày sao… nhìn ảnh thì có vẻ ngon đấy chứ.
Quyết định chọn chỗ này, ngay khi tôi định bước vào quán thì――
Ibuki: “Tch… Chẳng lẽ cậu cũng định ăn trưa ở đây à?”
Có vẻ Ibuki không nhận ra tôi đã đến trước, cô ấy cũng đang nhắm đến quán này.
Ayanokouji: ”…À, trùng hợp thật đấy.”
Ibuki: ”…Mà, kệ đi. Cũng đâu phải là ăn cùng nhau.”
Chúng tôi bước vào quán và tìm chỗ ngồi. Tuy khá đông khách, nhưng có vẻ vẫn còn chỗ trống ở quầy bar.
Vừa ngồi xuống và định gọi món thì…
Ibuki: ”…”
Ibuki ngồi xuống ngay ghế bên cạnh tôi với vẻ mặt khó ở.
Ibuki: ”…Gì chứ. Đành chịu thôi, chỉ còn mỗi chỗ này trống mà.”
Ayanokouji: “Chà, tôi thì không phiền đâu.”
Nhắc mới nhớ, cảm giác như tôi hay tình cờ gặp Ibuki trong những tình huống thế này nhỉ…
Phần 2
Section titled “Phần 2”Ibuki: ”…”
Chúng tôi gọi món xong và ngồi chờ đồ ăn, sự im lặng khiến tôi hơi để tâm một chút.
Dù sao Ibuki cũng là người quen, cứ im thin thít thế này cũng kỳ.
Ayanokouji: “À thì, cô cũng đến đây mua sắm à?”
Ibuki: “Tại sao tôi lại phải nói chuyện với cậu chứ.”
Ayanokouji: “Đã lỡ ngồi cạnh nhau rồi, nói chuyện một chút cũng được mà nhỉ?”
Ibuki: ”…Đúng vậy. Tiện thể ăn trưa luôn.”
Ayanokouji: “Cô đang tìm mua thứ gì à.”
Ibuki: ”…Thì cũng nhiều thứ. Mà này, tại sao tôi phải trả lời mấy câu đó chứ?”
Bị nói vậy thì tôi cũng chẳng biết đáp lại thế nào.
Ibuki: “Nếu định miễn cưỡng tìm chủ đề nói chuyện thì cậu không cần cố bắt chuyện đâu.”
Ibuki: “Không cần khách sáo quá mức sẽ tốt cho cả hai hơn đấy?”
Nói xong, Ibuki lấy điện thoại ra và bắt đầu bấm.
Cô ấy tỏa ra luồng khí “đừng có bắt chuyện với tôi” rõ rệt.
Mà đối với tôi thì như vậy cũng thoải mái hơn.
…Nhắc mới nhớ, Horikita lúc ngồi đọc sách trong giờ nghỉ cũng có bầu không khí tương tự thế này.
Cả hai đều thích ở một mình. Theo lời Horikita thì Ibuki cũng có kinh nghiệm võ thuật…
Ayanokouji: “Có khi cô và Horikita lại giống nhau đến bất ngờ đấy.”
Ibuki: ”…Hả?”
Ibuki ngừng tay đang bấm điện thoại, đứng hình một lúc.
Ibuki: ”…Này, tôi chả hiểu cậu đang nói cái quái gì cả. Tại sao lại lôi Horikita vào đây? Đừng có đánh đồng tôi với con nhỏ đó được không?”
Có vẻ rất ghét Horikita, Ibuki lộ rõ vẻ mặt chán ghét thực sự.
Ibuki: “Vậy nhé, tôi đi hướng này.”
Ayanokouji: “Ừ.”
Ăn xong, tôi tạm biệt Ibuki trước cửa quán.
Lần này có vẻ khác hướng, khả năng gặp lại chắc thấp thôi.
Ibuki: ”…Đùa nhau à.”
Vừa đi được vài bước, Ibuki đột nhiên dừng lại.
Cô nàng dáo dác nhìn quanh, rồi vội vàng nấp vào một góc khuất.
Ayanokouji: “Làm gì thế?”
Ibuki: “Này, sao cậu cứ đi theo tôi hoài vậy?”
Ayanokouji: “Không, thấy hành động khả nghi như thế thì ai mà chẳng tò mò…”
Ibuki: “Haizz… Tôi không muốn bị phát hiện nên cậu giữ im lặng giùm cái được không?”
Ibuki ngồi thụp xuống tại chỗ, lén lút quan sát tình hình. Tôi nhìn theo hướng đó――
Ayanokouji: “Đám lớp C à.”
Ryuuen đang đi cùng vài tên đàn em.
Ibuki: “Chắc hôm nay bọn họ lại định đi karaoke làm loạn chứ gì. Tôi chả hiểu có gì vui ở đó nữa.”
Ayanokouji: “Sao cô phải trốn?”
Ibuki: “Ngày nghỉ hiếm hoi, tôi không muốn chạm mặt họ. Dính dáng vào lúc thi cử đặc biệt là đủ rồi.”
Ibuki ném cái nhìn đầy căm ghét về phía Ryuuen đang đi cùng đồng bọn.
Ibuki: “Phù… Cuối cùng cũng đi rồi. Vậy nhé.”
Sau khi xác nhận nhóm Ryuuen đã đi khuất, Ibuki lần này mới thực sự rời đi.
Tôi cũng đã xong việc hôm nay rồi, về ký túc xá thôi.
…Vừa nghĩ vậy thì tôi chợt nhận ra có chiếc điện thoại rơi dưới chân.
Chắc là của Ibuki.
Có lẽ lúc nãy vội vàng ngồi thụp xuống nên làm rơi từ trong túi ra.
Tôi lập tức nhìn về hướng Ibuki vừa đi, nhưng bóng dáng cô ấy đã không còn ở đó nữa.
Nhớ không nhầm thì Ibuki bảo là đến đây để mua sắm.
…Tốt nhất là nên mang trả lại sớm.
Phần 3
Section titled “Phần 3”Ayanokouji: “Cũng không có ở đây à.”
Tôi đã đi một vòng quanh khu mua sắm nhưng vẫn chưa thấy tăm hơi Ibuki đâu.
Nơi Ibuki có thể đến… thành thật mà nói, tôi không biết nữa.
Cũng có khả năng cô ấy xong việc và về rồi.
Mang đến nộp ở quầy đồ thất lạc có khi còn nhanh hơn. Ngay lúc tôi bắt đầu nghĩ vậy――
Ayanokouji: “Kia là…”
Ở một quầy hàng có một hàng người đang xếp hàng.
Hầu hết những người đang xếp hàng đều là nữ sinh.
Ai nấy đều cầm trên tay món đồ của cùng một nhân vật và chờ thanh toán.
Là hình… con mèo à?
Những món đồ mang hình dáng nhân vật có thiết kế kỳ lạ, trông ngớ ngẩn nhưng cũng hay ho đang được bày bán.
Tôi không nghĩ Ibuki lại muốn mấy thứ này đâu.
Định bỏ qua và đi tiếp thì――
Ibuki: “Quái lạ… Rõ ràng mình đã bỏ vào túi rồi mà.”
Tôi phát hiện Ibuki đang đứng ở đầu hàng, ngay chỗ quầy thanh toán.
Có vẻ cô ấy đang định mua con thú nhồi bông hình nhân vật đó.
Ibuki: “Lúc thanh toán ở quán cà phê vẫn còn, chẳng lẽ lúc nãy…”
Ayanokouji: “Ibuki, cô làm rơi cái này này.”
Ibuki: “Hả…? Sao cậu lại…”
Ibuki tỏ vẻ ngạc nhiên trong giây lát, nhưng nhận ra mình đang để hàng người phía sau chờ đợi, cô nàng nhận lấy điện thoại từ tôi và thanh toán ngay lập tức.
Ibuki: ”…Tôi không cảm ơn đâu đấy.”
Ayanokouji: “À, chuyện nhỏ ấy mà. Cũng chẳng tốn công sức gì.”
Ibuki: “Vậy à…”
Ibuki có vẻ hơi ngượng ngùng.
Một bầu không khí khó xử khác hẳn với lúc tình cờ gặp nhau ban nãy.
Ayanokouji: “Cơ mà, Ibuki cũng mua mấy món đồ kiểu này nhỉ.”
Ibuki: “Hả? Cậu có ý kiến gì à?”
Ayanokouji: “Không… chỉ là cảm thấy hơi bất ngờ thôi.”
Ibuki: “Cậu không biết à? Con này đang là mốt trong giới nữ sinh cao trung đấy.”
Đúng là nhìn vào hàng người này thì chắc chắn là nó rất nổi tiếng.
…Nhưng thú thật tôi vẫn không hiểu tại sao nó lại thịnh hành đến thế.
Phần 4
Section titled “Phần 4”Ibuki: “Haizz… Sao hôm nay gặp cậu nhiều thế nhỉ…”
Ayanokouji: “Vậy thì, lần này giải tán thật nhé.”
Chắc không có việc gì còn sót lại nữa đâu.
Ra khỏi cửa hàng, ngay khi định chia tay Ibuki thì――
Horikita: ”…Ồ. Một sự kết hợp hiếm thấy nhỉ, hai người.”
Ibuki: “Tch, Horikita…”
Horikita: “Tôi không ngờ hai người thân thiết đến mức đi chơi vào ngày nghỉ đấy. Mối quan hệ này hình thành từ bao giờ vậy.”
Ayanokouji: ”…Không phải đâu, hôm nay chỉ tình cờ gặp thôi.”
Horikita: “Vậy sao. Tôi không định xía vào các mối quan hệ của cậu, nhưng cô ta là đối tượng từng thực hiện hành vi gián điệp đấy nhé?”
Horikita: “Tôi muốn tránh tình trạng thông tin bị rò rỉ sang đối thủ trực tiếp là lớp C.”
Horikita có vẻ đang khó chịu. Đúng là Ibuki và Horikita có ân oán với nhau…
Thấy thái độ đó của Horikita, Ibuki nhếch mép cười khẩy.
Ibuki: “Hừm, sợ bị cướp mất quân cờ nên cuống lên à?”
Horikita: “Ý cô là sao?”
Ibuki: “Ayanokouji, nếu cứ ở dưới trướng Horikita thì cậu không thắng nổi đâu? Thực lực con nhỏ này chỉ đến mức thua tôi thôi mà.”
Horikita: “Nếu cô đang nói đến chuyện trên đảo hoang, thì đó là trận đấu chấp. Thắng một đối thủ đang bệnh tật vui đến thế sao?”
Ibuki: “Nói đến mức đó rồi thì phân thắng bại ngay tại đây đi.”
Horikita: “Tôi thì không ngại đâu. Chỉ là sau này bị nói ra nói vào cũng phiền phức, nên cần cô viết giấy cam kết đã.”
Hai người họ lườm nhau tóe lửa.
Nếu là Horikita mọi khi thì mấy lời khiêu khích cỡ này sẽ bị bỏ ngoài tai ngay…
Ayanokouji: ”…Này, cậu không định làm thật đấy chứ?”
Horikita: ”…Ừm, tôi chỉ đáp trả một chút thôi.”
Horikita: “Chừng nào còn ở ngôi trường này, sớm muộn gì cũng sẽ đến lúc phải đối đầu. Khi đó thì ai đúng ai sai sẽ rõ thôi.”
Bỏ lại những lời đó, Horikita rời đi.
…Cảm giác hiếm khi thấy cô ấy bị kích động như vậy.
Có lẽ phía Horikita cũng để tâm đến Ibuki không ít thì nhiều.
Ibuki: “Tôi nhất định sẽ giải quyết dứt điểm với con nhỏ đó…”
Ibuki nhìn theo bóng lưng Horikita với ánh mắt đầy thù địch.
Trong manga thì kiểu nhân vật đối thủ sau này hay trở thành đồng đội lắm…
Nhưng với hai người này thì tôi không thể tưởng tượng ra viễn cảnh đó được.