SR05
“Thứ khiến người ta say mê”
Section titled ““Thứ khiến người ta say mê””
Phần 1
Section titled “Phần 1”Tiết học buổi sáng kết thúc, tôi vừa cất sách giáo khoa vừa lơ đễnh nhìn quanh lớp học.
Kỳ thi giữa kỳ đầy cam go của học kỳ một đã qua, cả lớp đang tràn ngập bầu không khí sôi động.
Có người mở hộp cơm ra ăn để tiết kiệm, có người lại rủ rê bạn bè cùng xuống nhà ăn, muôn hình muôn vẻ.
Trong bối cảnh đó, tôi chú ý đến Sudou đang chăm chú đọc một cuốn tạp chí nào đó.
Bất chợt ngẩng mặt lên, Sudou chạm mắt với tôi.
Cậu ta vẫy tay ra hiệu gọi tôi lại.
Ayanokouji: “Tự nhiên làm sao thế?”
Sudou: “Không, tao thấy đúng lúc lắm. Thực ra tao có việc muốn nhờ.”
Nếu muốn nhờ vả thì đáng lẽ cậu phải tự vác xác đến chỗ tôi chứ nhỉ…
Mặc kệ suy nghĩ đó của tôi, Sudou chìa ra trang tạp chí đang mở.
Ayanokouji: “Đừng bảo là trong giờ học cậu cũng ngồi đọc cái này đấy nhé.”
Sudou: “Tao bỏ tật đó rồi.”
Cuốn tạp chí chuyên về bóng rổ.
Thảo nào tôi thấy cậu ta nhiệt huyết thế, ra là vì cái này.
Sudou: “Này, mày hiểu chỗ này nghĩa là gì không? Tao chỉ lờ mờ đoán được nó viết cái gì thôi.”
Ayanokouji: “Chắc cậu cũng biết rồi, tôi không rành về bóng rổ đâu.”
Sudou: “Tao hỏi gì về bóng rổ đâu. Này, cái phần giải thích chỗ này này.”
Sudou: “Phiền chết đi được, tự nhiên lại dùng toàn mấy từ Hán tự khó nhằn.”
Tôi nhìn vào chỗ ngón tay Sudou đang chỉ.
Ra là vậy, đây là vấn đề về ngữ văn.
Hơn nữa toàn là mấy từ đơn giản học từ hồi sơ trung.
Chẳng có gì to tát. Tôi bắt đầu giải thích cho cậu ta.
Sudou: “Ra là thế à. Quả nhiên tạp chí này viết hay thật.”
Sudou: “Cảm giác mở mang đầu óc, kiểu như từng lời từng chữ thấm tuột vào đầu ấy…”
Thế thì sao còn phải đi hỏi tôi.
Tôi vừa nghĩ thầm vừa nhìn xuống cuốn tạp chí.
Có một điều làm tôi chú ý.
Ayanokouji: “Cuốn tạp chí này, trông tơi tả quá nhỉ.”
Dù có đọc say mê đến đâu thì cũng không đến mức nát bươm thế này được.
Sudou: “Thực ra tao mượn của một senpai đấy.”
Sudou: “Tao làm gì có tiền mua đồ mới, nên phải mượn lại mấy cuốn mà họ đã đọc nát ra rồi.”
Sudou: “Mà, không có điểm thì phải chịu thôi, biết sao được.”
Sudou cho tôi xem trang cuối của cuốn tạp chí.
Có vẻ là thông báo về chuyên đề của số tiếp theo.
Bên cạnh bức ảnh chụp cú ném rổ đầy uy lực của một cầu thủ nước ngoài là những dòng chữ quảng cáo đầy lôi cuốn.
Sudou: “Cơ mà, số đặc biệt tiếp theo tao nhất định phải có một cuốn trong tay…”
Ayanokouji: “Thế thì tự bỏ tiền ra mua là được chứ gì?”
Sudou: “Làm được thế thì tao đã chẳng phải đi mượn cuốn này.”
Sudou cố ý dí sát ngày phát hành tạp chí vào mặt tôi.
Cuối tháng, tức là thời điểm mà điểm số của mọi người eo hẹp nhất.
Sudou chắc chắn cũng nằm trong số đó.
Sudou: “Với lại tạp chí này hot lắm, có khi còn chẳng mua được ấy chứ…”
Dù có tiết kiệm được điểm, nhưng nếu không chắc chắn mua được tạp chí thì cũng vô nghĩa.
Ý cậu ta là sự thiếu chắc chắn đó khiến việc duy trì động lực tiết kiệm điểm trở nên khó khăn.
Ayanokouji: “Vậy sao cậu không nhờ họ giữ lại cho?”
Sudou: “Giữ lại?”
Ayanokouji: “Cậu không biết à? Nói nôm na là đặt trước ấy. Tiền sẽ thanh toán sau khi cậu đến lấy sách.”
Ayanokouji: “Vì biết sau này phải trả tiền, nên dù không muốn thì tâm lý cậu cũng sẽ tự động thắt chặt chi tiêu để tiết kiệm thôi.”
Sudou: ”…”
Sudou lộ vẻ ngạc nhiên như thể lần đầu biết đến chiêu này.
Biểu cảm thái quá đến mức tôi chẳng biết phải phản ứng sao cho phải.
Phần 2
Section titled “Phần 2”Tan học, tôi hội ngộ với Sudou vừa xong hoạt động câu lạc bộ và cùng đến hiệu sách.
Nhân viên: “Vậy, phiền quý khách điền vào đây ạ.”
Sudou: “Ờ, ừm…”
Sudou điền những thông tin cần thiết vào tờ phiếu được đưa. Chắc do không quen nên cậu ta có vẻ hơi căng thẳng.
Sudou: “Mày cứu tao rồi đó, Ayanokouji!”
Ayanokouji: “Nói quá rồi, chuyện ai cũng làm được mà.”
Sudou: “Có thể là thế, nhưng với tao thì đây là lần đầu tiên đấy.”
Sudou: “Giờ chỉ cần không tiêu xài quá tay cho đến ngày phát hành là ngon.”
Sudou: “Gì chứ hai tuần thì muỗi!”
Gương mặt Sudou dưới ánh hoàng hôn trông thật rạng rỡ.
Chắc là cậu ta đang háo hức lắm.
Sudou: “À, có cái máy bán hàng tự động đúng chỗ ghê. Phải rồi, để tao khao mày nước trái cây nhé?”
Ayanokouji: “Này, hành động của cậu trái ngược hoàn toàn với lời vừa nói đấy.”
Sudou: “Đừng có cứng nhắc thế. Chừng đó thì tao vẫn dư dả mà.”
Mặc kệ lời cảnh báo của tôi, Sudou tiến về phía máy bán hàng tự động.
Tuy nhiên, cậu ta mãi chẳng có vẻ gì là sẽ mua mà cứ đứng trước cái máy.
Ayanokouji: “Sao thế. Đổi ý rồi à?”
Sudou: “Này, Ayanokouji…”
Sudou: “Tháng này, thế này liệu có ổn không nhỉ?”
Sudou chìa màn hình điện thoại ra cho tôi xem.
Trên đó hiển thị số điểm còn lại ít ỏi sau khi trừ đi tiền cuốn tạp chí.
Phần 3
Section titled “Phần 3”Ayanokouji: “Chẳng phải cậu bảo dư dả để mời nước tôi sao?”
Sudou: “Đáng lẽ là thế…”
Trái ngược với sự phấn khích lúc vừa ra khỏi hiệu sách, Sudou giờ trông như đang ở dưới vực sâu tuyệt vọng.
Ayanokouji: “Có muốn hủy giữ hàng không? Giờ chắc vẫn hủy được đấy.”
Sudou: “Không, không thể thế được. Tao muốn cuốn tạp chí đó.”
Ayanokouji: “Vậy à…”
Sudou: “Không sao, sẽ xoay sở được thôi! Trước giờ tao vẫn vượt qua được với số điểm ít ỏi mà.”
Sudou: “Nghĩ đến cuốn tạp chí là tao thấy chẳng sao hết!”
May mắn là ở trường có nhiều thứ được cung cấp miễn phí.
Nếu tận dụng triệt để thì chắc sẽ vượt qua được thôi.
Đó là nếu chịu đựng được cuộc sống kham khổ kiểu đó.
Tuy nhiên, đó chỉ là cảm nhận trong phạm vi của tôi.
Sudou còn tham gia câu lạc bộ nên tình hình chắc sẽ khác.
Sẽ có những lúc cần dùng điểm đột xuất không chừng.
Sudou: “Gì đấy, mày lo cho tao hả?”
Sudou: “Nếu lo thế thì ngày nào tao cũng cho mày xem điểm! Đừng có mà bất ngờ trước nỗ lực của tao đấy nhé!”
Ayanokouji: “Chà, nếu chỉ xem thôi thì cũng không sao.”
Sudou: “Được rồi.”
Và thế là, những ngày tháng thắt lưng buộc bụng của Sudou bắt đầu…
Sudou: “Nhìn đi Ayanokouji, tao đang cố gắng lắm đúng không?”
Ngày đầu tiên khá suôn sẻ.
Mà mới qua chưa đầy một ngày, gọi là suôn sẻ thì cũng hơi buồn cười.
Rồi đến ngày thứ hai.
Sudou: “Chết tiệt, hôm qua tao lỡ tay dùng hơi nhiều…”
Ngay lập tức, Sudou bắt đầu tiêu điểm.
Vốn dĩ số điểm còn lại cũng chẳng nhiều gì nên lượng tiêu cũng chỉ là con số nhỏ.
Hơn nữa Sudou vẫn giữ vẻ mặt kiểu “vẫn còn gỡ gạc được”.
Sudou: “Hừm, chuyện là thế đó. Có khoản chi bất ngờ ấy mà…”
Rồi ngày thứ ba trôi qua.
Đến ngày thứ tư, Sudou không đến cho tôi xem điểm nữa.
Đúng là kiểu “cả thèm chóng chán”.
Nhưng chúng tôi là bạn cùng lớp.
Dù có tránh mặt kiểu gì thì cũng không thể không chạm mặt trong lớp học.
Sudou: ”…”
Ayanokouji: “Sudou…”
Vẻ mặt của Sudou đã nói lên tất cả về tình hình tài chính của cậu ta.
Phần 4
Section titled “Phần 4”Sudou: ”…”
Sudou ngượng ngùng đưa tôi xem số dư điểm.
Có vẻ cậu ta vẫn nhớ đến cuốn tạp chí nên chưa tiêu lạm vào số tiền cần thiết để mua nó.
Nhưng vấn đề là giữ được tình trạng này bao lâu.
Ayanokouji: “Cứ đà này là không mua được đâu.”
Sudou: “Tao biết chứ, thế nên tao mới đang rầu hết cả người đây…”
Rầu rĩ cái gì, người tiêu là cậu chứ ai.
Sudou: “Tại nó cứ ở ngay trong tay, lại còn dùng được luôn nên tao cứ lỡ tay…”
Sudou: “Giá mà là ví tiền nhỉ. Tao sẽ chỉ mang theo số tiền cần thiết thôi.”
Sudou nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại.
Mà, tôi cũng hiểu ý cậu ta.
Chỉ là dù có là ví tiền đi nữa, tôi cũng không nghĩ Sudou làm được điều đó.
Sudou: “À, đúng rồi. Có cách hay này!”
Sudou: “Này, điểm có thể chuyển cho người khác được đúng không?”
Ayanokouji: “Ừ, thẻ học sinh có chức năng đó.”
Sudou: “Mày giữ hộ điểm cho tao được không?”
Ayanokouji: “Hả?”
Sudou: “Thì đúng quá còn gì? Gửi hết cho mày thì tao muốn tiêu cũng chả được nữa!”
Sudou: “Đi mà, Ayanokouji. Giúp tao đi!”
Cậu ta nói không sai, nhưng điểm số có thể coi là tiền bạc. Tùy vào cách nghĩ của Sudou mà sau này có thể nảy sinh rắc rối.
Thực lòng tôi muốn tránh, nhưng đúng là với Sudou thì đây là một cách hay.
Hơn nữa nếu Sudou không thanh toán được tiền đặt trước, có thể sẽ bị nhà trường phạt.
Sudou thì chắc sẽ lại đi vay mượn ai đó để xoay sở thôi, nhưng…
Quan hệ giữa Sudou và các bạn cùng lớp không được vững chắc lắm.
Việc đó cũng có khả năng gây ra xích mích.
Sau một hồi suy nghĩ, tôi đưa ra kết luận.
Ayanokouji: ”…Hiểu rồi. Nhưng chỉ lần này thôi đấy.”
Sudou: “Tao biết là mày sẽ đồng ý mà, Ayanokouji!”
Tôi nhận lấy điện thoại từ Sudou và thao tác.
Chỉ vài giây sau, việc chuyển điểm đã hoàn tất.
Sudou: ”…”
Ayanokouji: “Sao thế?”
Sudou: “Không, không có gì…”
Sudou nhìn luân phiên giữa thiết bị đã bị trừ điểm và tôi.
Vừa gửi điểm xong là đã bắt đầu lo tôi tiêu mất hay sao ấy nhỉ.
Ayanokouji: “Đừng lo, tôi sẽ giữ cẩn thận cho đến ngày phát hành tạp chí.”
Sudou: “À, ừ…”
Ayanokouji: “Vậy tôi đi đây.”
Sudou: “Đi đâu cơ…?”
Ayanokouji: “Đi đâu là sao, về chỗ ngồi chứ đâu. Với lại tôi muốn đi vệ sinh trước khi tiết học sau bắt đầu.”
Sudou: “Vậy à…”
Sudou: ”…”
Sudou lẳng lặng đi theo tôi.
Thế này thì sao mà thoải mái đi vệ sinh được.
Ayanokouji: “Điểm vẫn còn nguyên đó.”
Sudou: “Ờ, ừm. Tao tin mày mà, Ayanokouji…”
Phần 5
Section titled “Phần 5”Sudou: “Yoshaaa!”
Ngay khi tôi chuyển trả lại điểm, Sudou hét toáng lên.
Vì là ngày nghỉ nên trung tâm mua sắm rất đông người.
Mấy người xung quanh quay lại nhìn chúng tôi.
Sudou: “Vượt qua được rồi, người anh em…”
Ayanokouji: “Ừ…”
Tôi nhớ lại mấy ngày giữ điểm hộ cậu ta.
Sudou cứ viện đủ lý do để bám theo tôi.
Nếu không nhờ khoảng thời gian Sudou phải tập luyện ở câu lạc bộ, thì chắc tôi chẳng còn chút thời gian riêng tư nào.
Nói đúng hơn thì chỉ có mình tôi là người vừa trải qua kiếp nạn này thôi.
Sudou: “Này, ghé hiệu sách xong mày rảnh không?”
Ayanokouji: “Tôi cũng không có kế hoạch gì đặc biệt.”
Sudou: “Thế thì chốt nhé. Ta kiếm chỗ nào đó làm lễ ‘khui’ tạp chí đi!”
Sudou: “Mày đã giúp tao nhiều rồi, tao muốn cho mày xem cùng!”
Ayanokouji: “Nhưng mà tôi có xem thì cũng…”
Sudou: “Đừng có nói mấy câu chán ngắt thế. Nào, đi lấy tạp chí thôi. Hóng quá đi mất!”
Nhân viên: “Xin cảm ơn quý khách.”
Ngay khoảnh khắc vừa ngồi xuống băng ghế, Sudou đã xé toạc túi giấy và lôi cuốn tạp chí ra.
Sudou: “Woaaa…”
Sau khi nhìn ngắm trang bìa với vẻ đầy xúc động, Sudou bắt đầu dán mắt vào nội dung bên trong.
Cái gì mà hai đứa cùng xem chứ.
Sudou: “Quả nhiên, chuyên đề lần này đỉnh thật…”
Sudou: “Ồ, ra là thế.”
Thế này thì khó mà nói chuyện được.
Tôi quan sát Sudou một lúc rồi lấy cuốn sách mang theo ra đọc.
Sudou: “Này, Ayanokouji…”
Tôi ngước mắt khỏi cuốn sách nhìn sang Sudou.
Sudou cũng đang nhìn về phía tôi.
Sudou: “Cảm ơn mày nhiều lắm.”
Ayanokouji: “Ừ, tốt quá rồi ha.”
Sudou cầm cuốn tạp chí trên tay, đôi mắt sáng rực.
Có một thứ để say mê như vậy thật đáng ghen tị.
Sudou: “Này Ayanokouji. Để tao trả lễ cho mày nhé? À, nhưng mà giờ tao đang rỗng túi mất rồi…”
Ayanokouji: “Đã bảo là không cần cảm ơn rồi mà.”
Sudou: “Đúng rồi. Tao sẽ dạy mày bóng rổ!”
Sudou: “Quả nhiên trả ơn thì phải dùng cái gì chứa đựng nhiều tình cảm nhất mới được!”
Sudou: “Tao sẽ dùng giờ nghỉ trưa để dạy kèm một kèm một cho mày luôn.”
Ayanokouji: “N-Này, khoan…”
Sudou: “Tao chạy đi lấy bóng chút, chờ ở đây nhé!”
Cuộc sống bị bám đuôi sắp chuyển sang cuộc sống bị huấn luyện khổ sai sao.
Tôi tuyệt đối muốn tránh vụ này…