SR61
“Khoảnh khắc nghỉ hè giữa mùa hạ”
Section titled ““Khoảnh khắc nghỉ hè giữa mùa hạ””
Phần 1
Section titled “Phần 1”Yamauchi: “Airi-chan đúng là dễ thương thật… Dù kín cổng cao tường nhưng thế mới kích thích chứ.”
Ike: “Tao thì vẫn chọn Kikyou-chan! Nụ cười như thiên thần cộng thêm bộ đồ bơi đó… phạm luật rồi!”
Chúng tôi ngồi trên ghế dài bên hồ bơi, tay cầm ly nước, tận hưởng giây phút nghỉ ngơi.
Hôm nay là ngày cuối cùng của chuyến du lịch trên biển, cũng là ngày lớp D xả hơi ăn mừng.
Được nhìn thấy các nữ sinh trong trang phục áo tắm đời thường hiếm hoi, nhóm Ike phấn khích tột độ.
Ike: “Này Ayanokouji, nhắc mới nhớ mày thích mẫu con gái thế nào?”
Yamauchi: “Cái này tao cũng tò mò! Chưa nghe mày nói bao giờ luôn!”
Ayanokouji: ”…À ừm.”
Tôi chưa từng yêu đương, thú thật là tôi cũng chẳng biết trả lời sao cho phải với mấy chủ đề này.
Ayanokouji: ”…Hmm?”
Đúng lúc đó, một bóng người trong quán cà phê phía xa thu hút sự chú ý của tôi.
Ike: “Ồ, thấy em nào ngon nghẻ à?”
Yamauchi: “Đâu đâu… Thật á!?”
Chabashira: ”…”
Ở đó là giáo viên chủ nhiệm của chúng tôi―Chabashira-sensei. Cô ấy đang gọi đồ uống tại quầy bar quán cà phê bên hồ bơi.
Khoác lên mình bộ bikini đen đơn giản nhưng táo bạo, trông cô ấy khác hẳn với vẻ nghiêm túc thường ngày trong bộ vest.
Gọi đồ xong, cô ấy cầm ly nước về chỗ ngồi và bắt đầu đọc sách.
…Hóa ra cô giáo cũng biết tận hưởng kỳ nghỉ thế này cơ đấy.
Ike: “Ra là vậy, Ayanokouji thích kiểu như sensei à~!”
Ayanokouji: ”…Không, chỉ là tình cờ thấy thôi.”
Yamauchi: “Cơ mà Sae-chan sensei, dáng chuẩn quá đi mất! Nhìn cái đó xong… tao không chịu nổi…!”
Ike: “Chuẩn! Bikini đen… đơn giản nhưng quyến rũ kiểu người lớn, tuyệt vời!”
Sự khác biệt so với thường ngày cùng nét quyến rũ trưởng thành của Chabashira-sensei khiến nhóm Ike càng thêm phấn khích.
Không chỉ nhóm Ike, mấy nam sinh khác đi ngang qua cũng lén lút liếc nhìn cô ấy.
Ike: “Cảnh tượng sensei mặc đồ bơi thế này có khi cả đời không gặp lại lần hai đâu…! Phải chụp lại làm kỷ niệm mới được!”
Yamauchi: “Nhưng mà, mày nghĩ cô ấy cho chụp chắc? Không đời nào…”
Ike: “Cũng đúng… Vậy thì phải lén lút―”
Ike cầm điện thoại lên, định rời chỗ để di chuyển.
Ayanokouji: ”…Định chụp trộm à?”
Ike: “Không phải chụp trộm bình thường! Đây là nhiệm vụ cao cả vì lớp D… không, vì toàn thể nam sinh!”
Yamauchi: “Không bị bắt thì không sao hết! Ayanokouji cũng giúp một tay đi! Mày cũng muốn ảnh sensei mặc đồ bơi còn gì!”
…Hơi phân vân không biết nên làm thế nào.
Lần trước cũng suýt xảy ra vụ chụp trộm rồi… Thôi thì cứ đi theo làm vai trò giám sát cho chắc ăn.
Ayanokouji: “À… được thôi.”
Ike: “Tốt, quyết định vậy đi! Họp chiến thuật nào!”
Và thế là chúng tôi bắt đầu hành động để săn ảnh Chabashira-sensei.
Phần 2
Section titled “Phần 2”Ike: “Được rồi, tao xung phong đi đầu!”
Cầm điện thoại trên tay, Ike tiến lại gần khu vực Chabashira-sensei đang ngồi.
Chiến thuật của Ike là thế này.
Giả vờ chụp ảnh biển và quang cảnh trên tàu, rồi nhân tiện ‘tình cờ’ đưa cô ấy vào khung hình.
Đơn giản nhưng cũng không tệ.
Ike vào vị trí, giơ điện thoại lên chụp trời chụp biển vài tấm.
Rồi với động tác trông rất tự nhiên, cậu ta từ từ lia ống kính về phía Chabashira-sensei.
Ike: “Được rồi, chính lúc này―!”
Ngay khoảnh khắc bấm máy—
Kouenji: ”…Oya?”
Gần như cùng lúc với tiếng màn trập, Kouenji đi ngang qua đó.
Ike: “Aaa, cơ hội ngàn vàng thế mà…!? Đừng có phá đám chứ, Kouenji!”
Kouenji: “Hmm… Cậu định chụp tôi sao, Ike-boy.”
Ike: ”…Hả?”
Kouenji: “Tôi hiểu cảm giác đó mà. Vẻ đẹp hình thể hoàn hảo của tôi thì ai mà chẳng muốn lưu lại trong ống kính.”
Nói rồi, Kouenji đứng chắn trước mặt Ike và tạo dáng một cách điệu nghệ.
Kouenji: “Nào, đừng ngại ngùng. Cứ chụp thỏa thích đi!”
Ike: “Không, tao có định chụp mày đâu… mà này, gần quá đấy!”
Ike hoàn toàn bị cuốn theo nhịp độ của Kouenji.
Hành động kỳ quặc của Kouenji và sự ồn ào của Ike đương nhiên thu hút sự chú ý của mọi người xung quanh.
Chabashira: ”…”
Trong số những ánh nhìn đó, có cả Chabashira-sensei đang đọc sách.
Ayanokouji: “Kiểu này chắc không ăn thua rồi.”
Yamauchi: “Ừ… Nhiệm vụ thất bại…”
Kouenji: “Sao thế Ike-boy? Chẳng lẽ vẻ đẹp của tôi khiến cậu run rẩy đến mức không bấm nổi máy sao?”
Vừa nói dứt lời, Kouenji giật lấy điện thoại từ tay Ike.
Kouenji: “Vậy thì đành chịu thôi. Để chính tôi tự chụp cho cậu vậy.”
Ike: “Này! Đừng có tự tiện chụp chứ! Trả đây Kouenji!”
Nhìn hai người họ, Chabashira-sensei cau mày, liếc nhìn với vẻ ngán ngẩm.
Chabashira: ”…Thật tình, ồn ào quá.”
Thở dài nhẹ, cô ấy lại quay trở về với cuốn sách.
Phần 3
Section titled “Phần 3”Yamauchi: “Lại gần thì dễ bị phát hiện… Vậy thì tấn công từ trên không!”
Tự tin tuyên bố, Yamauchi mang ra một chiếc trực thăng điều khiển từ xa.
Hình như là mượn của “Tiến sĩ” (biệt danh của Sotomura).
Yamauchi: “Tao lái mấy cái này siêu đỉnh luôn! Cứ để tao lo!”
Yamauchi chuyển điện thoại sang chế độ quay video rồi gắn vào trực thăng.
Yamauchi: “Nào, xuất kích!”
Chiếc trực thăng kêu vù vù bay lên, lượn lờ quanh khu vực hồ bơi.
Ban đầu hơi chao đảo, nhưng quỹ đạo bay nhanh chóng ổn định.
Nó từ từ tiếp cận vị trí Chabashira-sensei đang ngồi thư giãn.
Ike: “Ồ, được phết đấy Haruki!”
Yamauchi: “Hehe, tao đã bảo mà?”
Trực thăng đang bay lơ lửng ở vị trí tuyệt đẹp.
Điện thoại đang quay, chắc chắn đã bắt được hình ảnh cô ấy… vừa nghĩ thế xong.
Đột nhiên, một cơn gió biển thổi mạnh qua.
Chiếc trực thăng nhẹ hều mất thăng bằng ngay lập tức và bắt đầu chao đảo.
Yamauchi: “Này… sao nó tự nhiên… uwa!?”
Ike: “Nguy rồi Haruki! Điều khiển cho tử tế vào!”
Yamauchi: “K-Không sao! Cỡ này thì… ơ á!?”
Chiếc trực thăng xoay mòng mòng rồi lao thẳng xuống hồ bơi.
Yamauchi: “Ôi không! Trực thăng mượn của Tiến sĩ―!! Điện thoại của tao―!!?”
Yamauchi lao đi, vội vàng chộp lấy chiếc trực thăng.
―Trong gang tấc, cậu ta bắt được nó.
Nhưng theo đà lao tới, cậu ta mất thăng bằng và ngã sấp mặt xuống đất.
Và toàn bộ sự việc đó, Chabashira-sensei đã chứng kiến từ đầu đến cuối.
Cô ấy đứng dậy và đi tới chỗ Yamauchi đang ngã.
Yamauchi: “Đ-Đau…”
Chabashira: “Yamauchi à. Có bị thương không?”
Yamauchi: “Ahaha… e-em không sao ạ…”
Chabashira: “Đừng có chạy ở khu vực hồ bơi. Với lại, cấm thả trực thăng điều khiển ở nơi đông người thế này. Hiểu chưa.”
Cảnh cáo lạnh lùng xong, cô ấy quay trở lại chỗ ngồi.
Yamauchi chẳng nói được gì thêm, ôm chiếc trực thăng quay lại.
Yamauchi: “Suýt chết! Phù, may mà cứu được…!”
Ike: ”…Thế, quay được chưa!?”
Yamauchi: “Rồi! Hehe, để xem quay được gì nào~!”
Mọi người cùng xúm lại xem video trên điện thoại nhưng…
Yamauchi: “Are?”
Đầu tiên là khuôn mặt phóng to của Yamauchi, sau đó là cảnh bầu trời quay mãi không dứt.
Và sau cú rung lắc dữ dội khi trực thăng rơi, video kết thúc đột ngột.
Có vẻ hướng camera bị ngược so với dự tính.
Yamauchi: “Chết tiệt, tao quay nhầm bằng camera trước rồi…!?”
Ike: ”…Mày không thể làm cái kết bớt nhảm hơn được à?”
Yamauchi: “I-Im đi…!”
Và thế là, tiếp nối Ike, kế hoạch quay lén bằng trực thăng của Yamauchi cũng thất bại thảm hại.
Phần 4
Section titled “Phần 4”Ike: “Đến nước này thì… chỉ còn trông cậy vào Ayanokouji thôi…! Mày là hy vọng duy nhất của bọn tao…!”
Yamauchi: “Nhờ mày đấy! Bằng mọi giá hãy mang ảnh Sae-chan về đây…!”
Bị Ike và Yamauchi khóc lóc van xin, tôi đành miễn cưỡng bắt tay vào kế hoạch cuối cùng.
Ayanokouji: ”…Tôi sẽ thử xem sao. Nhưng đừng kỳ vọng quá.”
Vừa nói, tôi vừa cầm điện thoại bước đi.
Yamauchi: “Thế rốt cuộc là kế hoạch gì?”
Ayanokouji: ”…Chà, tôi có một ý tưởng.”
Mang theo kỳ vọng của hai người họ, tôi tiến về phía Chabashira-sensei.
…Thực ra chẳng có mưu mẹo gì đặc biệt cả.
Ayanokouji: “Thưa cô.”
Chabashira: ”…Ayanokouji à. Có việc gì?”
Ayanokouji: “Dạ không, tình cờ thấy cô thôi. Cô cũng đang tận hưởng kỳ nghỉ ạ.”
Chabashira: “Ừ… Thật ra tôi không định mặc đồ bơi đâu.”
Ngập ngừng một chút, tôi mở lời.
Ayanokouji: “Nếu được… cô cho em chụp một tấm ảnh được không?”
Chabashira-sensei thoáng lộ vẻ cảnh giác.
Đúng vậy, chiến thuật của tôi là… tấn công trực diện.
Chắc là sẽ bị từ chối thôi, nhưng còn đỡ hơn là lén lút chụp trộm.
Chabashira: “Không ngờ em lại nói mấy lời bỡn cợt thế đấy. Có âm mưu gì không?”
Ánh mắt cô ấy nhìn chằm chằm như muốn dò xét ý đồ của tôi.
Nhưng tôi trả lời mà chẳng cần che giấu gì.
Ayanokouji: “Không có ý gì sâu xa đâu ạ. Chỉ là em muốn lưu giữ lại hình ảnh mặc đồ bơi hiếm có của cô thôi.”
Chabashira: “Hừ, hồ bơi với đồ bơi làm em phấn khích à? Không ngờ em cũng có mặt này đấy.”
Ayanokouji: ”…Vâng, có lẽ là vậy.”
Chabashira: “Ồ?”
Thấy tôi thừa nhận thẳng thắn, khóe môi Chabashira-sensei thoáng nở nụ cười.
Chabashira: “Được thôi. Nhưng nếu muốn chụp ảnh tôi―thì 100.000 điểm cá nhân. Ít nhất cũng phải thể hiện thành ý cỡ đó chứ.”
Ayanokouji: ”…Trường mình có quy định đó ạ?”
Chabashira: “Ngoại lệ. Nếu em thực sự chịu trả thì tôi cho phép chụp.”
Trong giọng nói có pha chút trêu chọc.
…Tóm lại là cô ấy không định cho chụp.
Định bỏ cuộc quay về thì đúng lúc đó.
Hoshinomiya: “Eh~, được mà. Cho em ấy chụp một tấm đi~.”
Hoshinomiya-sensei trong bộ đồ bơi đi tới và xen vào cuộc nói chuyện.
Có vẻ cô ấy cũng đang tận hưởng kỳ nghỉ hết mình.
Hoshinomiya: “Nè, đi mà Sae-chan. Ayanokouji-kun đã năn nỉ thế rồi~.”
Vừa nói, Hoshinomiya-sensei vừa khoác vai Chabashira-sensei.
Rồi tay kia cô ấy quàng luôn qua vai tôi, tự nhiên kéo 3 người lại gần nhau.
Chabashira: ”…Này, Chie…!”
Hoshinomiya: “Nào nào, Sae-chan cũng cười lên đi~♪ Ayanokouji-kun đưa điện thoại đây. Cô chụp cho!”
Hoshinomiya-sensei cầm lấy điện thoại của tôi, thành thục bật camera trước.
Trong khi cả 3 người gồm Chabashira-sensei, Hoshinomiya-sensei và tôi nằm gọn trong khung hình, tiếng màn trập vang lên liên tiếp.
Hoshinomiya: “Ừm ừm, ảnh đẹp lắm nha~! Đây, trả Ayanokouji-kun.”
Trên màn hình điện thoại là bức ảnh với bố cục: Chabashira-sensei vẻ mặt hơi khó chịu, Hoshinomiya-sensei cười tươi rói, và tôi với gương mặt vô cảm.
Chabashira: ”…Rồi, chụp xong rồi đấy. Theo đúng lời hứa, trả tôi 100.000 điểm nào.”
Ayanokouji: ”…Cô nói thật à?”
Im lặng một chút, Chabashira-sensei thở dài.
Chabashira: “Haizz… Đùa thôi. Xong việc rồi thì đi nhanh đi.”
Và thế là, tôi đã hoàn thành nhiệm vụ được Ike và Yamauchi giao phó theo một cách không ngờ tới.
Chabashira: “Em muốn làm gì với bức ảnh là quyền của mình… nhưng đừng có dùng vào việc kỳ quái đấy.”
Sau đó, khi tôi báo cáo với Ike và Yamauchi là đã chụp được ảnh, ban đầu họ reo hò vui sướng.
Nhưng khi nhận ra tôi có mặt trong ảnh, họ lập tức bắt đầu phàn nàn.
Nào là ảnh harem à, ghen tị chết đi được, rồi nào là ảnh đồ bơi quý giá của Chabashira-sensei bị phá hỏng, tôi bị họ cằn nhằn đủ điều.