Skip to content

SR31

Ôm một thùng các-tông khá lớn, tôi đi bộ trên đường về ký túc xá.

Sakura: ”…Fufu.”

Tôi vô thức mỉm cười.

Bên trong thùng này chứa rất nhiều trang phục diễn kịch.

Trước đây, khi tôi đang đau đầu về trang phục chụp ảnh tự sướng.

Tôi đã có cơ hội nhận được chiếc váy cưới sắp bị vứt đi từ một người trong câu lạc bộ kịch…

Nữ sinh CLB Kịch: “Lại có thêm một mớ trang phục không dùng đến nữa này. Mà nhiều lắm luôn ấy.”

Nữ sinh CLB Kịch: “Cứ thế vứt đi thì phí quá, nếu được thì cậu nhận giúp tớ nhé?”

Có vẻ cậu ấy vẫn nhớ chuyện lần trước nên đã nhượng lại số trang phục cần bỏ đi cho tôi.

Hẳn một thùng các-tông lớn…

Với ngần này đồ, chắc tôi sẽ không phải lo về trang phục chụp ảnh trong một thời gian dài.

Nên chụp kiểu gì đây ta… tôi vừa đi tôi vừa suy nghĩ miên man.

Nữ nhân viên: ”…”

Trên băng ghế trước Keyaki Mall, một người phụ nữ mặc đồng phục nhân viên đang ngồi đó. Chắc là đang nghỉ giải lao.

Nữ nhân viên: ”…Hmm.”

Trông cô ấy như đang suy nghĩ điều gì đó…

Khi tôi định đi ngang qua chiếc ghế cô ấy đang ngồi.

Sakura: “Oái…!?”

Tôi vấp phải cái gì đó và ngã nhào.

Không thấy đau, có vẻ tôi không bị thương.

Nhưng đống trang phục trong thùng các-tông thì văng tung tóe ra mặt đất.

Nữ nhân viên: “Em có sao không?”

Chị nhân viên đứng dậy khỏi ghế băng và ân cần đưa tay ra giúp tôi.

Sakura: “Ah, vâng…!? ”

Không ngờ lại bị bắt chuyện, tôi ấp úng không nói nên lời.

Sakura: “E-Em không sao ạ. Chắc là… không bị thương đâu ạ…”

Nữ nhân viên: “May quá. Để chị nhặt giúp em nhé.”

Nói rồi, chị nhân viên nhanh thoăn thoắt nhặt đống trang phục lên.

Ấy chết, sao mình lại đứng nhìn thế này!

Tôi cũng vội vàng cúi xuống thu gom những bộ đồ vương vãi.

Nữ nhân viên: “Em ở câu lạc bộ may vá à? Nhiều trang phục lạ mắt ghê…”

Sakura: “D-Dạ vâng…”

Nữ nhân viên: “Nhiều đồ thế này thì tha hồ tổ chức tiệc chụp ảnh cosplay nhỉ~.”

Sakura: ”…!?”

Cosplay…!?

Nghe thấy từ đó, tôi lỡ phản ứng hơi thái quá.

Bình thường thì làm sao chị ấy biết tôi định mặc mấy bộ này để tự sướng được chứ.

Nữ nhân viên: “Nhưng mà, đúng rồi ha… cosplay à… nếu có thêm chút điểm nhấn…”

Chị nhân viên lẩm bẩm gì đó rồi lại chìm vào suy tư.

Nhắc mới nhớ, lúc nãy ngồi trên ghế trông chị ấy cũng đang trăn trở điều gì đó…

Và rồi, tôi nhặt lên bộ trang phục cuối cùng bị rơi.

Chỉ cần nhìn qua là biết đó là bộ gì.

Bộ áo liền quần hở vai, tất đen, cái đuôi tròn vo mềm mại và đôi tai thỏ――

Nữ nhân viên: “Bunny girl…?”

Nhìn bộ đồ trên tay tôi, chị nhân viên ngẩn ra một lúc.

Nhưng ngay giây sau, chị ấy mở to mắt, rồi bất ngờ nắm chặt lấy tay tôi bằng cả hai tay.

Nữ nhân viên: “Chính là nó! Chị nảy ra ý tưởng rồi! Chiến dịch cosplay, tất cả nhân viên sẽ mặc đồ thỏ để phục vụ!”

Nữ nhân viên: “Nếu cosplay thì khách hàng cũng sẽ được ưu đãi… Được! Vụ này chắc chắn thành công!”

Sakura: “V-Vâng!?”

Nữ nhân viên: “Ah, xin lỗi em…! Tự nhiên chị nói thế em chả hiểu gì đâu nhỉ!”

Nữ nhân viên: “Chị là nhân viên quán karaoke, đang đau đầu nghĩ kế hoạch cho sự kiện khuyến mãi sắp tới…”

Nữ nhân viên: “Mãi không nghĩ ra ý tưởng nào hay ho, nhờ em mà chị giải quyết được rồi! Cảm ơn em nhé!”

Chị nhân viên nói một tràng với vẻ đầy phấn khích.

…Tôi có làm gì đâu, ngược lại tôi mới là người phải cảm ơn chị ấy chứ.

Nữ nhân viên: “Chắc chắn sẽ là một sự kiện vui lắm đấy, nếu rảnh em ghé chơi nhé!”

Sakura: ”…D-Dạ vâng…”

Karaoke à… nếu có ai rủ thì biết đâu cũng có dịp đi.

…Mà hiện tại thì chắc là không có kế hoạch đó rồi.

Về đến phòng, tôi sắp xếp xong xuôi đống trang phục vừa nhận được.

Có váy như quý tộc thời trung cổ, lễ phục tuxedo, còn có cả đồ ninja nữa.

Vì là đồ định bỏ đi nên danh sách toàn mấy món độc lạ.

Và trong số đó, bộ trang phục tỏa sáng nhất chính là…

Sakura: “Bunny girl à…”

Tôi nhớ lại cuộc trò chuyện với chị nhân viên lúc nãy.

Có vẻ chị ấy đã được truyền cảm hứng rất nhiều từ bộ đồ thỏ này.

Tôi cầm bộ đồ lên, ướm thử vào người.

Ra là vậy, kích cỡ có vẻ vừa vặn.

Thử mặc xem sao nhỉ…

Thay đồ xong, tôi đứng trước gương toàn thân.

Sakura: ”…Thế này có hơi táo bạo quá không nhỉ?”

Nhưng mà thiết kế dễ thương thật.

Tôi thử tạo dáng vài kiểu rồi chụp lại bằng điện thoại.

Sakura: ”…Ừm, trông cũng ổn đấy chứ!”

Nhưng đã mặc đồ thỏ rồi, phải nhấn mạnh vào đôi tai thỏ chứ nhỉ, thử góc chụp từ trên xuống chút xem sao―

…Cứ mải mê thử nghiệm như vậy, thời gian trôi qua lúc nào không hay.

Nhưng mà ảnh chụp được thì ưng ý lắm.

…Kiểu tạo dáng tay để lên tai thỏ có hơi “thả thính” quá không ta.

Chuẩn bị đi tắm thôi… vừa đưa tay định cởi bộ đồ thỏ ra thì.

Bỗng nhiên, tiếng chuông điện thoại vang lên.

Có người gọi đến.

Số người tôi trao đổi liên lạc chỉ đếm trên đầu ngón tay thôi mà…

Tôi cầm điện thoại lên kiểm tra tên người gọi.

Sakura: ”…!”

Trên màn hình hiển thị tên của Ayanokouji-kun.

Sakura: “A-Alo.”

Ayanokouji: “Xin lỗi vì gọi đột xuất thế này. Bây giờ cậu có rảnh không?”

Sakura: “Ừ-Ừm, tớ không bận gì…”

Không biết có chuyện gì nhỉ. Gọi điện thoại thế này chắc là việc gấp.

Ayanokouji: “Thực ra tôi có chút việc muốn nhờ―”

Ayanokouji-kun bắt đầu nói.

Nhưng tôi cứ bồn chồn thế nào ấy, chẳng tập trung được vào nội dung câu chuyện.

Tất cả là tại bộ đồ Bunny girl này.

Biết là nói chuyện qua điện thoại thì cậu ấy không nhìn thấy, nhưng mà… tôi vẫn thấy căng thẳng.

Ayanokouji: “Sakura, có nghe thấy không?”

Sakura: “Hả!?”

Sakura: “X-Xin lỗi, cậu nói lại lần nữa được không…?”

Ayanokouji: “À. Ngày mai có bài tập giải bài trong sách giáo khoa rồi nộp đúng không?”

Ayanokouji: “Tôi định làm nhưng hình như để quên sách ở trường rồi. Cậu có thể chụp ảnh đề bài gửi cho tôi được không?”

Sakura: “À, ừm! Cậu chờ tớ chút nhé…!”

Tôi vội vàng lấy sách giáo khoa ra.

Chụp vài trang cần thiết, đính kèm vào mail rồi gửi cho Ayanokouji-kun.

Sakura: “Tớ gửi rồi đấy. Chắc là ổn rồi nhỉ…?”

Ayanokouji: “Ừ. Tôi đang kiểm tra đây, không có vấn đề gì… hmm?”

Ayanokouji-kun bỗng ngập ngừng giữa chừng.

Sakura: “Không lẽ tớ chụp thiếu trang nào à…?”

Ayanokouji: “Không, phần bài tập thì đủ rồi nhưng mà… tấm ảnh cuối cùng này là sao?”

Sakura: ”…?”

Tấm ảnh cuối cùng…?

Hay là có tấm nào bị mờ?

Để kiểm tra, tôi mở lại tệp đính kèm trong mail đã gửi cho Ayanokouji-kun―

Sakura: ”~~~!?? ”

Lúc đó, tôi mới nhận ra sai lầm tai hại mà mình vừa gây ra.

Vấn đề không phải là thiếu ảnh, mà là thừa một tấm.

Tấm ảnh tự sướng mặc đồ thỏ lúc nãy, tôi lỡ tay gửi nhầm cho Ayanokouji-kun mất rồi…!?

Sakura: “K-Không phải đâu Ayanokouji-kun! Cái đó là―”

Những lời bào chữa bật ra theo phản xạ.

Nhưng bào chữa thế nào bây giờ?

Đầu óc tôi rối tung vì hỗn loạn và xấu hổ.

Sakura: “K-Không phải tớ cố tình gửi đâu! Tớ lỡ tay gửi nhầm tấm ảnh vừa chụp thôi!”

Sakura: “Ah, nhưng mà bình thường tớ không mặc thế này để chụp ảnh đâu nhé! Hôm nay tình cờ nhận được đồ từ câu lạc bộ kịch nên―”

Ayanokouji: “Sakura, bình tĩnh lại chút nào…”

Sakura: “Đ-Đúng rồi! Nếu được thì Ayanokouji-kun có muốn thử chụp ảnh cosplay không!?”

Sakura: “Trong đống đồ được cho cũng có đồ nam đấy, máy ảnh thì tớ cho mượn! T-Thế nào!?”

Aaa, nãy giờ mình đang nói cái quái gì thế này!?

Biết là mình đang nói năng lung tung, nhưng tôi chẳng kiểm soát được nữa rồi.

Sakura: “Awawawa…!?”

Ayanokouji: ”…Cosplay à.”

Ayanokouji-kun lẩm bẩm nhỏ.

Rồi sau một khoảng lặng ngắn như để suy nghĩ.

Ayanokouji: “Tôi chưa hiểu lắm về sức hấp dẫn của cosplay hay nhiếp ảnh, nhưng tôi cũng muốn xem thử có những trang phục gì.”

Sakura: ”…Hả?”

Phản ứng ngoài dự đoán khiến não tôi đình trệ hoàn toàn.

Ayanokouji: “Dưới con mắt nghiệp dư của tôi, tấm ảnh tự sướng lúc nãy khá đẹp đấy.”

Sakura: “Đ-Đẹp á!?”

Tấm ảnh cosplay thỏ của tôi sao!?

Ayanokouji: “Nói sao nhỉ, nhìn tấm ảnh cảm giác như Sakura đang rất vui vẻ khi chụp vậy.”

Ayanokouji: “Thế nên tôi thực sự tò mò xem việc chụp những bức ảnh như thế có sức hấp dẫn gì.”

Ayanokouji: “Vì vậy, bắt đầu từ việc xem thử trang phục được không?”

Sakura: “Ừ-Ừm…”

Ayanokouji: “Vậy vụ đó để sau nhé. Cảm ơn cậu đã giúp tôi chuyện bài tập hôm nay.”

Nói xong, Ayanokouji-kun cúp máy.

Sakura: ”…”

Căn phòng chìm vào tĩnh lặng một lúc lâu.

Lúc nãy đầu óc còn quay cuồng như bão tố, giờ thì tôi ngẩn ngơ chẳng nghĩ được gì.

Cứ tưởng Ayanokouji-kun là người tuyệt đối không bao giờ dính dáng đến cosplay hay tự sướng chứ… Cậu ấy có chút hứng thú sao?

Lại còn hứa lần tới cho xem trang phục nữa…

Dù xấu hổ muốn độn thổ, nhưng kết quả thế này chắc là ổn… nhỉ.

Sakura: ”…Ah, đúng rồi!? Phải bảo cậu ấy xóa tấm ảnh tự sướng lúc nãy đi chứ!”

Tấm ảnh đó mà cứ nằm trong điện thoại Ayanokouji-kun, để cậu ấy xem lúc nào cũng được thì… nghĩ kiểu gì cũng thấy xấu hổ chết đi được.

Định nhắn tin bảo cậu ấy xóa, tôi bắt đầu soạn tin nhắn nhưng…

Sakura: “Ư-Ưm… Nhưng mà cậu ấy khen ảnh đẹp…”

Giữa xấu hổ và vui sướng, tôi cứ băn khoăn mãi không thôi.