SR16
“Một thoáng độc tài”
Section titled ““Một thoáng độc tài””
Phần 1
Section titled “Phần 1”Nghĩ rằng nên thay đổi không khí một chút, tôi đi dạo vào ngày nghỉ.
Vì vụ bài kiểm tra giữa kỳ mà gần đây tôi không có thời gian để ở một mình.
Thỉnh thoảng đi dạo trên những con đường mình thường không đi thế này cũng không tệ.
Ayanokouji: “Kia là…”
Giữa đường, tôi chợt nhận ra một nhân vật quen mặt đang ngồi trên ghế băng.
Ryuuen: ”…À, vụ đó có vẻ thuận lợi nhỉ.”
Đó chắc chắn là gã lớp C…
Ryuuen: ”…Hử?”
Đang đứng nhìn thì tôi vô tình chạm mắt với cậu ta.
Tôi tự nhiên lảng tránh ánh mắt, cố gắng tỏ ra mình chỉ là một học sinh bình thường đang đi dạo.
Ryuuen: ”…Hừ.”
Đúng như dự đoán, cậu ta coi tôi là một kẻ chẳng đáng bận tâm.
Với vẻ không để tôi vào mắt, đối phương lập tức quay lại cuộc điện thoại.
Ryuuen: “Vậy thì cứ tiến hành theo lời tao nói. Đừng có mà làm hỏng việc như lần trước đấy?”
Ryuuen: ”…Chà.”
Ngay lúc tôi đi ngang qua trước băng ghế thì cuộc gọi cũng vừa kết thúc.
Ayanokouji: ”…”
Ryuuen: ”…”
Có vẻ như chúng tôi cùng hướng di chuyển, thành ra cả hai đi song song với nhau nhưng giữ một khoảng cách nhỏ.
Cảm giác có chút khó xử.
Khi đi cùng hướng với người lạ thì nên làm thế nào mới đúng đây. Tạm thời cứ đường hoàng mà đi vậy.
Ryuuen: ”…”
Tôi lén nhìn ra sau thì thấy cậu ta chẳng thèm để ý gì đến tôi cả.
…Là do tôi lo nghĩ quá rồi.
Đang nghĩ vậy thì vừa hay đến ngã rẽ, chúng tôi mỗi người đi một ngả.
Phần 2
Section titled “Phần 2”Đang đi dạo trong khu trung tâm thương mại và tự hỏi nên ăn trưa món gì, tôi thấy người ta bán loại sandwich trông khá ngon.
Tôi mua nó cùng với đồ uống rồi nhìn quanh.
Đông đúc hơn tôi tưởng, nhưng may là có một chiếc ghế băng trống ở gần đó.
Ngồi xuống ghế, tôi bắt đầu thưởng thức món sandwich ngay.
Khá là ngon đấy chứ.
Lượng nhân cũng nhiều, có vẻ tôi đã lựa chọn chính xác.
???: “Hừ…”
Ayanokouji: ”…?”
Đúng lúc đó, có ai đó ngồi xuống ngay cạnh tôi.
Bình thường thì tôi chẳng bận tâm đâu, nhưng giọng nói đó làm tôi chú ý một cách kỳ lạ, tôi liếc mắt sang để xác nhận đối phương.
Ryuuen: ”…”
Cái sự tình cờ gì thế này…
Hơn nữa trên tay cậu ta cũng đang cầm loại sandwich y hệt của tôi.
Ryuuen: ”…Hả?”
Cậu ta cũng đã nhận ra sự hiện diện của tôi.
Đối phương làm vẻ mặt hơi khó hiểu, nhưng rồi cũng mất hứng ngay lập tức.
Tôi cũng không nên để ý quá làm gì.
Vừa tỏ ra không quan tâm, tôi vừa cắm cúi ăn sandwich.
Ryuuen: “Tch…”
Tôi cảm thấy một bầu không khí bực dọc tỏa ra.
Tôi muốn ăn xong rồi rời khỏi đây ngay, nhưng cái bánh sandwich đầy đặn này lại phản chủ mất rồi.
Ryuuen: ”…Có việc gì?”
Chẳng lẽ đối phương muốn bắt chuyện với tôi――
…Tôi cứ tưởng thế, nhưng hóa ra là điện thoại reo.
Cậu ta áp chiếc điện thoại vừa lấy ra vào tai.
Ryuuen: “Tất nhiên là tao không quên. Mày nghĩ tao mà lại bỏ chạy à?”
Tôi nhét miếng sandwich cuối cùng vào miệng rồi nuốt trôi cùng với đồ uống.
Ayanokouji: ”…Phù.”
Uổng công mua cái bánh ngon, rốt cuộc tôi chẳng cảm nhận được vị gì mấy.
Tuy nhiên, sự trùng hợp cứ liên tiếp đến thế này khiến tôi có cảm giác chẳng lành.
Cậu ta vẫn đang nói chuyện gì đó, còn tôi thì đứng dậy khỏi ghế và rời đi.
Phần 3
Section titled “Phần 3”Do những sự trùng hợp cứ chồng chất, đôi chân tôi tự nhiên lựa chọn những con đường ít người qua lại.
Ayanokouji: “Chà, chắc hẳn cậu ta sẽ không đến những chỗ thế này đâu.”
Đây là một con hẻm tối tăm, chẳng có lý do gì để người ta lui tới cả.
Nhưng ngay khi định rẽ ở góc đường, tôi vội vàng dừng bước.
???: “Ugh.”
Lén lút quan sát tình hình, tôi thấy vài nam sinh đang nằm đo ván trên mặt đất.
Ryuuen: “Kuku, dù có tụ tập bao nhiêu đi nữa thì rốt cuộc cũng chỉ là lũ tép riu thôi. Tụi mày nghĩ quây tao ở chỗ không có camera là ăn được tao chắc?”
Giữa những tiếng rên rỉ đau đớn vang lên, chỉ có một người vẫn đứng vững và đang nhìn xuống đám nam sinh kia.
Nam sinh: “Ryuuen… ugh.”
Ryuuen: “Gì đây, nhìn cái mặt láo toét gớm nhỉ.”
Nam sinh: “Khốn…”
Có vẻ như mọi chuyện đã ngã ngũ.
Dù không liên quan gì đến tôi, nhưng có một điều chắc chắn là ở lại đây không tốt chút nào.
Nghĩ vậy, ngay khi tôi định quay gót bỏ đi thì―
Ryuuen: “Này, có ai ở đó không?”
Nguy rồi, hình như bị phát hiện.
Tiếng bước chân đang tiến lại gần phía này.
Ryuuen: “Không có ai cả à…”
Ryuuen: “Rõ ràng cảm thấy có hơi người mà…”
Ayanokouji: ”…May mà qua mặt được.”
Tôi ló đầu ra khỏi chỗ ẩn nấp, xác nhận không còn ai ở đó nữa.
Ayanokouji: “Tha cho tôi đi mà…”
Đã định ra ngoài thay đổi không khí, thế mà tôi lại cảm thấy mệt mỏi tinh thần hơn.
Phần 4
Section titled “Phần 4”Tôi đang đi bộ trên đường về ký túc xá.
Vốn chỉ định đi dạo một chút, không ngờ lại thành ra thế này.
Ayanokouji: “Mà, cũng phải có những ngày thế này ha…”
Ryuuen: ”…”
Ayanokouji: ”…”
Ngay lúc vừa bước ra khỏi cửa hàng tiện lợi, tôi lại chạm mặt cậu ta.
…Đúng là chỉ có thể gọi là ngẫu nhiên.
Và tất nhiên, đường về cũng sẽ giống nhau.
Tôi vừa cảm thấy bầu không khí khó xử, vừa giữ khoảng cách và bước đi.
Ryuuen: ”…”
Lén liếc nhìn sang, trái ngược với tâm trạng của tôi, đối phương có vẻ gì đó khá thỏa mãn.
Vì chứng kiến vụ việc trong con hẻm, nên tần suất tôi gặp cậu ta nhiều hơn là cậu ta gặp tôi.
Nhưng từ phía đối phương, chắc chỉ nhận thức là có một tên học sinh bình thường hay đi lượn lờ thôi.
Tóm lại, chỉ có mình tôi thấy khó xử trong không gian này.
Ayanokouji: “Haizz…”
Ryuuen: “Hử…?”
Cảm thấy ánh mắt hướng về phía mình, tôi cố gắng toát ra vẻ của một học sinh bình thường vừa trải qua một ngày xui xẻo.
Mà thực tế đúng là như vậy, diễn xuất này quả thực quá hoàn hảo.
Tôi tự nghĩ mà thấy buồn cho bản thân.
Mong sao nhanh chóng về đến sảnh ký túc xá.
Không, có khi nào lại đi thang máy cùng nhau nữa không?
Tự nhiên cảm thấy mệt mỏi rã rời…