SR78
“Với bộ trang phục đặc biệt”
Section titled ““Với bộ trang phục đặc biệt””
Phần 1
Section titled “Phần 1”Karuizawa: “Xin lỗi để quý khách chờ lâu. Kem sô cô la đây ạ!”
Nữ sinh: “Woa, tuyệt quá! Trông ngon ghê!”
Karuizawa: “Chúc quý khách ngon miệng!”
Hôm nay là ngày mở cửa quán cà phê Valentine do câu lạc bộ nấu ăn tổ chức.
Tôi mặc bộ đồng phục nhân viên, đảm nhận công việc tiếp khách.
Địa điểm là một phòng học trống trong trường.
Nội thất được trang trí theo phong cách Pop, tạo nên bầu không khí đậm chất Valentine.
Satou: “Ah, Karuizawa-san kìa!”
Karuizawa: “Satou-san. Kính chào quý khách!”
Satou-san vừa bước vào quán, thấy bộ dạng của tôi liền tròn mắt ngạc nhiên.
Satou: “Sao Karuizawa-san lại làm nhân viên quán cà phê thế?”
Karuizawa: “Nghe bảo thiếu người nên tớ giúp một tay ấy mà. Thấy cũng thú vị.”
Chuyện bắt đầu từ hôm tôi đến buổi ăn thử thực đơn quán cà phê.
Ở đó, câu lạc bộ nấu ăn thông báo thiếu người nên tuyển thêm người giúp việc.
Lúc nãy tôi còn giúp phát tờ rơi quảng cáo cho quán, giờ thì đang làm phục vụ bàn.
Satou: “Ồ, ra là vậy. Mà bộ đồ đó dễ thương dã man!”
Karuizawa: “Cảm ơn nhé. Tớ cũng kết bộ này ngay từ cái nhìn đầu tiên đấy, ưng lắm!”
Thực ra, muốn mặc thử bộ đồ này cũng là một trong những lý do khiến tôi nhận lời giúp đỡ.
Có vài mẫu trang phục dễ thương được chuẩn bị cho nhân viên phục vụ, và tôi được chọn mẫu mình thích.
Kushida: “Karuizawa-san, nhận order bàn số 5 giúp tớ nhé?”
Karuizawa: “À, ok! Vậy hẹn gặp lại sau nhé, Satou-san!”
Giống tôi, Kushida-san cũng đang làm nhân viên phục vụ.
Vẫn quan hệ rộng như mọi khi, trong lúc làm việc cô ấy được rất nhiều học sinh bắt chuyện.
Kushida: “Xin lỗi để quý khách chờ lâu! Đây là thức uống sô cô la quý khách đã gọi ạ!”
Kushida: “À, đúng rồi! Cái này hơi sớm một chút nhưng là sô cô la Valentine tớ tặng cậu đấy! Cảm ơn cậu luôn giúp đỡ tớ nhé!”
Nam sinh: “Thật á!? Yeah, cảm ơn Kushida-chan!”
Nhận được sô cô la từ Kushida-san, cậu bạn nam sinh sướng rơn người.
Valentine… tôi nên làm gì đây nhỉ.
Đã chia tay Yousuke-kun rồi, tôi chẳng còn đối tượng nam nào có quan hệ để tặng sô cô la cả.
…Đáng lẽ là vậy.
Gần đây tôi cứ băn khoăn không biết có nên tặng sô cô la cho Kiyotaka hay không.
Mối quan hệ giữa tôi và Kiyotaka là gì nhỉ?
Ban đầu là quan hệ có qua có lại…
Nhưng trải qua thời gian bên nhau, có lẽ giờ đây không chỉ đơn thuần là người hợp tác nữa.
Có nên tặng sô cô la không nhỉ? Có bị nghĩ là kỳ cục không?
Tôi chưa từng tặng sô cô la cho con trai, nên chẳng biết làm thế nào cho đúng trong tình huống này.
Nam sinh: “Xin lỗi, cho gọi món với ạ?”
Karuizawa: ”…Ah, vâng! Đến ngay!”
Giờ phải tập trung tiếp khách đã!
Gạt bỏ tạp niệm, tôi đi đến bàn khách để nhận order.
Phần 2
Section titled “Phần 2”Karuizawa: “Ưm~, cái nào được nhỉ…”
Vài ngày sau khi giúp việc ở quán cà phê Valentine.
Tôi một mình đến Keyaki Mall.
Mục đích là chọn mua sô cô la Valentine.
Rốt cuộc, tôi đã quyết định tặng sô cô la cho Kiyotaka.
Chỉ là sô cô la nghĩa vụ cho con trai thôi mà, đâu cần phải suy nghĩ nhiều.
Coi như cảm ơn cậu ta đã giúp đỡ.
Chỉ là nghĩa vụ thôi, cứ tặng thoải mái là được.
Horikita: ”…”
Đang xem khu vực Valentine, tôi chợt thấy bóng dáng Horikita-san.
Cô ấy cầm hộp sô cô la trên tay, vẻ mặt rất nghiêm túc.
Cảm giác hơi bất ngờ.
Vì tôi cứ nghĩ Horikita-san không hứng thú với Valentine hay mấy thứ tương tự.
Horikita: ”…?”
Nhận ra ánh mắt của tôi, Horikita-san nhìn lại.
Horikita: “Đúng lúc lắm. Karuizawa-san, tôi nhờ chút được không.”
Karuizawa: “Eh, chuyện gì thế?”
Horikita: “Tôi muốn tham khảo ý kiến của cậu, trong hai loại sô cô la này, cậu thấy thiết kế nào ưu việt hơn?”
Horikita-san giơ hai món hàng trên tay cho tôi xem.
Một cái là sô cô la hình vuông màu nâu sẫm trông khá sang trọng.
Cái còn lại là sô cô la hình trái tim lớn màu hồng rất dễ thương.
…Cái này chắc chắn là “chuyện đó” rồi nhỉ?
Sô cô la tình yêu để tặng con trai ấy?
Karuizawa: “À ừm… cái sô cô la đơn giản này có vẻ hợp với phong cách của Horikita-san hơn đấy?”
Horikita: “Tôi đâu có tìm kiếm phong cách của mình… Mà thôi, cảm ơn cậu. Tôi sẽ tham khảo.”
Nghe lời khuyên xong, Horikita-san gật đầu vẻ đã hiểu.
…Horikita-san cũng có người muốn tặng sô cô la sao. Mà học sinh cao trung thì chuyện này cũng bình thường.
Rốt cuộc là định tặng ai nhỉ… vừa nghĩ, một cái tên chợt hiện lên trong đầu tôi.
Không, chắc không phải đâu…
Định không hỏi nhưng tôi không kìm được sự tò mò.
Karuizawa: “Nè, người cậu định tặng sô cô la đó… không lẽ là Ayanokouji-kun?”
Horikita: ”…Hả? Tại sao lại nhắc tên cậu ta ở đây?”
Tôi đã lấy hết can đảm để hỏi, thế mà Horikita-san lại ngơ ngác.
Karuizawa: ”…Eh, không phải à? Thấy hai người hay đi cùng nhau, tớ cứ tưởng…”
Horikita: “Haizz… Cậu đang hiểu lầm gì đó rồi. Tôi đâu có chọn sô cô la để tặng ai đâu.”
Horikita: “Tôi chỉ đang xem thiết kế để tham khảo cho cuộc thi làm sô cô la sắp tới thôi.”
Karuizawa: “À, ra là vậy.”
Sắp tới Keyaki Mall sẽ tổ chức cuộc thi làm sô cô la thủ công giữa các lớp.
Horikita-san là đại diện lớp, đang chỉ đạo việc làm sô cô la…
Nghiêm túc đến mức này, chắc là cô ấy muốn giành được giải thưởng phiếu giảm giá lắm đây.
Nhân viên: “Hội chợ Valentine đang diễn ra đây ạ! Rất nhiều sô cô la tuyệt vời đang chờ đón quý khách!”
Nhân viên: “Không chỉ người yêu, mà cả gia đình và bạn bè quan trọng nữa! Hãy gửi gắm lòng biết ơn qua những thanh sô cô la nhé!”
Horikita: ”…”
Phản ứng lại lời mời gọi của nhân viên, Horikita-san cúi nhìn hộp sô cô la trên tay.
Horikita: ”…Nii-san chắc chắn sẽ không nhận đâu nhỉ.”
Karuizawa: “Eh?”
Horikita: “Không, không có gì. Vậy nhé.”
Horikita-san đặt món hàng trở lại kệ và rời khỏi khu vực Valentine.
Phần 3
Section titled “Phần 3”Sau khi chia tay Horikita-san, tôi đã mua được sô cô la ưng ý.
Tôi nghĩ mình chọn khá chuẩn.
Sô cô la sữa cơ bản, chắc không đến nỗi không hợp khẩu vị.
Vừa suy nghĩ vừa đi bộ về ký túc xá, tủ kính của một cửa hàng đập vào mắt tôi.
Karuizawa: “Ah…”
Vài bộ trang phục dễ thương lấy cảm hứng từ Valentine được trưng bày.
Trong số đó có một bộ… chính là bộ đồng phục nhân viên tôi đã mặc ở quán cà phê Valentine hôm nọ.
Hóa ra trang phục được mua ở cửa hàng này sao.
Nhìn lại vẫn thấy thiết kế dễ thương thật.
Nhắc mới nhớ, hôm ở quán cà phê.
Kushida-san mặc trang phục đó tặng sô cô la, làm mấy tên con trai sướng rơn người.
Kushida: “À, đúng rồi! Cái này hơi sớm một chút nhưng là sô cô la Valentine tớ tặng đấy! Cảm ơn cậu luôn giúp đỡ tớ nhé!”
Nam sinh: “Thật á!? Yeah, cảm ơn Kushida-chan!”
Chà, cũng hiểu được cảm giác đó. Được Kushida-san mặc đồ dễ thương tặng sô cô la như thế cơ mà.
…Quả nhiên con trai vẫn thích được tặng quà theo cách đặc biệt nhỉ.
Karuizawa: “Đây, sô cô la…! Nhận lấy tình cảm của tớ đi nhé.”
Ayanokouji: “Cảm ơn. Bộ đồ này, không lẽ là vì tôi sao?”
Karuizawa: “Đ-Đúng rồi đấy! Có ý kiến gì không? Tớ nghĩ cậu sẽ thích nên mới cất công thay đồ đấy…”
Ayanokouji: “Vậy sao… tôi thấy hợp lắm. Đáng yêu lắm, Kei.”
Karuizawa: ”…Ấy, không không không!”
Tôi lắc đầu thật mạnh xua tan ảo tưởng hoang đường.
Mình đang nghĩ cái quái gì thế này… xấu hổ chết mất.
Ayanokouji: “Kei?”
Chỉ là sô cô la nghĩa vụ thôi mà. Tôi đâu có định tỏ tình với Kiyotaka.
Làm gì có gan mà làm thế.
Hơn nữa, bên kia chắc cũng chẳng nghĩ gì về tôi đâu…
Ayanokouji: “Sao thế?”
Karuizawa: ”…Hả!?”
Giật mình quay về thực tại, tôi mới nhận ra Kiyotaka đang bắt chuyện với mình.
Karuizawa: “Sao cậu lại ở đây!?”
Ayanokouji: “Không, chỉ tình cờ đi ngang qua thôi. Mà cậu nhìn chăm chú ghê nhỉ…”
Kiyotaka nhìn theo hướng mắt tôi lúc nãy, vào tủ kính trưng bày trang phục.
Ayanokouji: “Nhắc mới nhớ, hôm nọ cậu mặc bộ đó ở quán cà phê. Không lẽ cậu định mua à?”
Karuizawa: “Hả? L-Làm gì có chuyện đó…?”
Tôi lén giấu túi giấy đựng sô cô la vừa mua ra sau lưng để cậu ta không thấy.
Karuizawa: “Đúng là dễ thương thật, nhưng đâu phải đồ mặc thường ngày. Mua về mặc lúc nào chứ?”
Ayanokouji: “Cũng đúng.”
Ayanokouji: “Tôi thấy cậu mặc hợp lắm mà.”
Karuizawa: “Hả?”
Câu nói giống hệt trong ảo tưởng lúc nãy khiến tôi nghi ngờ tai mình.
Karuizawa: “M-Mà, tớ mặc gì chả hợp!”
Karuizawa: “V-Vậy nhé! Tớ đang vội, đi trước đây!”
Ayanokouji: “À, ừ.”
Trước khi bị phát hiện sô cô la, tôi chia tay Kiyotaka và rảo bước về phía cửa ra của Keyaki Mall.
…Hợp à. Tên đó, hóa ra cũng nhìn mình kỹ phết nhỉ.
Hôm quán cà phê Valentine, Kiyotaka cũng đến nhưng không có thời gian nói chuyện tử tế.
Karuizawa: “Thật tình… câu đó đáng lẽ phải nói lúc mình đang mặc ở quán chứ.”
Phần 4
Section titled “Phần 4”Karuizawa: ”…”
Đêm trước ngày Valentine.
Tôi cầm điện thoại trên tay, sự bực bội ngày càng tăng.
Karuizawa: “Tại sao không nghe máy chứ!”
Mối quan hệ giữa tôi và Kiyotaka, bề ngoài chỉ là bạn cùng lớp.
Tôi không thể đường hoàng tặng sô cô la trước mặt mọi người được.
Thế nên tôi mới đang cố hẹn gặp riêng thế này…
[Số máy quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được hoặc đang nằm ngoài vùng phủ sóng…]
Karuizawa: “Mồ!”
Tôi ném điện thoại xuống giường.
Đã mất công chuẩn bị sô cô la rồi mà.
…Dù chỉ là nghĩa vụ! Chỉ là nghĩa vụ thôi!
Karuizawa: “Aaa, mặc kệ. Tại tên đó không nghe máy thôi.”
Kiyotaka cứ việc trải qua một Valentine cô đơn không được ai tặng sô cô la đi.
Nghĩ vậy, tôi tắt đèn và nằm xuống giường.
Karuizawa: ”…”
Sao mà chẳng ngủ được thế này.
Đã đến giờ phải chuẩn bị đi học rồi.
Rốt cuộc đêm qua tôi cứ kiểm tra điện thoại suốt, kết quả là thiếu ngủ trầm trọng.
Tất nhiên, không có cuộc gọi lại nào từ Kiyotaka.
Mà, thời điểm không tốt thì không liên lạc được cũng là chuyện thường.
Biết thế hẹn sớm hơn thì tốt rồi?
Không nhưng mà, thế thì lộ liễu quá…
Chuẩn bị đi học xong, tôi cầm hộp sô cô la trên bàn lên.
Cũng không nhất thiết phải tặng đúng hôm nay.
Là sô cô la nghĩa vụ mà, hôm sau đưa kèm câu ‘Hơi muộn một chút nhưng mà…’ cũng chẳng sao.
…Nhưng nếu được thì tôi vẫn muốn tặng hôm nay hơn.
Tôi không bỏ sô cô la vào cặp mà định cứ thế ra khỏi phòng.
――Ngay lúc đó, điện thoại trong túi rung lên.
FROM: A
TO: KK
Chủ đề:
Chiều nay sau giờ học gặp nhau nói chuyện một chút.
Với lại, vụ điện thoại hôm qua có việc gì thế?
Karuizawa: “Hôm nay là ngày gì mà không biết à!?”
Liên lạc vào đêm trước Valentine thì phải đoán ra chứ!?
Tôi cố nén sự dao động trong lòng, giả vờ bình tĩnh nhắn tin trả lời.
FROM: KK
TO: A
Chủ đề:
Không có gì, tớ gọi vu vơ thôi đừng bận tâm.
Mà gặp nhau sớm một chút được không?
Kiyotaka xác nhận thời gian, tôi trả lời OK.
…Thật tình, sao lúc nào cũng sát nút mới liên lạc thế không biết.
Nhắn tin xong, tôi bỏ sô cô la vào cặp và đi ra cửa.
Karuizawa: “Fufu.”
Chắc cậu ta chẳng nhận được sô cô la của ai ngoài tôi đâu.
Để trả thù vụ hôm qua không nghe máy, lúc đưa sô cô la tôi phải trêu chọc cậu ta một chút mới được.