Skip to content

SR47

Sakayanagi: “Món bánh này ngon đấy chứ.”

Kamuro: ”…Ừm, không tệ.”

Tôi cùng Masumi-san đang ở quán cà phê trong Keyaki Mall.

Món bánh tôi gọi là Sachertorte.

Toàn bộ chiếc bánh được phủ một lớp sô cô la bóng bẩy, tuy đơn giản nhưng lại toát lên vẻ quý phái.

Không hổ danh là vua của các loại bánh sô cô la, chắc chắn là một món tuyệt phẩm đối với những tín đồ hảo ngọt.

Sakayanagi: “Thử làm bánh kem cũng là một ý kiến hay nhỉ. Masumi-san nghĩ sao?”

Kamuro: “Chịu. Cậu thích làm gì thì làm. Người đại diện là cậu mà.”

Masumi-san trả lời với vẻ không hứng thú.

…Đúng vậy, người đại diện.

Trong cuộc thi làm sô cô la thủ công giữa các lớp sắp tới, tôi được giao trọng trách đại diện cho lớp A.

Cuộc thi này do Keyaki Mall tổ chức như một phần của hội chợ Valentine, và có sự hợp tác của hội học sinh.

Chỉ là sự kiện giải trí không liên quan đến bài kiểm tra đặc biệt.

Tôi quyết định tham gia để giết thời gian.

Hôm nay đến Keyaki Mall là để tìm kiếm ý tưởng xem nên làm loại sô cô la nào.

Kamuro: “Thế rốt cuộc là chốt làm bánh sô cô la à?”

Sakayanagi: “Ừm… Làm món an toàn cũng được, nhưng mà…”

Đã mất công thi thố rồi, tôi muốn có thêm chút sáng tạo và thú vị hơn.

Rời quán cà phê, chúng tôi quyết định đi xem khu vực bán sô cô la.

Đang là hội chợ Valentine nên danh mục sản phẩm phong phú hơn hẳn ngày thường.

Kamuro: “Nhắc mới nhớ, điểm dùng để làm sô cô la ai trả thế?”

Sakayanagi: “Điểm sử dụng cho cuộc thi sau này sẽ được Keyaki Mall hoàn trả nếu nộp đơn đăng ký.”

Tất nhiên, chỉ giới hạn trong các mặt hàng bán tại Keyaki Mall thôi.

Sakayanagi: “Tạm thời cứ xem qua khu vực nguyên liệu làm đồ thủ công đã.”

Sô cô la chuyên dụng làm bánh, nguyên liệu trang trí, dụng cụ như khuôn và bát trộn… có vẻ đầy đủ hết.

Với sự phong phú này thì chắc sẽ không thiếu thứ gì đâu.

Trong lúc đang ngắm nghía khu vực đồ thủ công…

Bỗng nhiên, một sản phẩm thu hút sự chú ý của tôi.

Kamuro: “Sao thế?”

Sakayanagi: “Ra là vậy. Cái này có vẻ thú vị đây.”

Một ý tưởng nảy ra trong đầu, tôi quyết định mua thử sản phẩm đó.

Sau khi từ Keyaki Mall về ký túc xá.

Tôi bắt tay vào làm thử sô cô la ngay.

Công việc tôi sắp làm không cần công thức gì đặc biệt.

Sau khi đun cách thủy, tôi đổ sô cô la vào khuôn đã chuẩn bị sẵn.

Hình dáng khuôn không phải là những hình cơ bản như ngôi sao hay hình tròn, mà là…

Sakayanagi: “Khuôn làm quân cờ vua sao… cũng có những sản phẩm độc đáo thế này nhỉ.”

Đây chính là sản phẩm tôi vừa mua ở Keyaki Mall.

Lấy cờ vua làm chủ đề cho sô cô la thủ công, chẳng phải rất phù hợp sao?

Dùng sô cô la trắng và sô cô la đen để thể hiện quân trắng và quân đen.

Sau khi sô cô la nguội và đông lại, tôi lấy ra khỏi khuôn để kiểm tra thành phẩm.

Cảm giác không tệ chút nào.

Không quá rẻ tiền, có thể dùng làm quân cờ chơi thật cũng không thấy lạ.

Sakayanagi: “Tuy nhiên, chỉ đổ khuôn có sẵn thì chán quá.”

Dựa trên những quân cờ này, tôi cần chỉnh sửa thêm chi tiết, và cũng phải thử nghiệm thêm về hương vị nữa.

Ngoài ra, không chỉ quân cờ, tôi còn có thể làm thêm bàn cờ… có rất nhiều chỗ để sáng tạo.

Sau khi hình dung sơ bộ, tôi gọi điện cho Masumi-san.

Sakayanagi: ”…Đại loại là vậy, tớ định lấy cờ vua làm chủ đề chính.”

Kamuro: “Cũng được đấy. Hết chuyện chưa?”

Sakayanagi: “Chưa, thực ra tớ có việc muốn nhờ Masumi-san.”

Kamuro: ”…Chỉ thấy điềm chẳng lành thôi.”

Sakayanagi: “Fufu, tớ không định nhờ việc gì khó khăn đâu.”

Sakayanagi: “Chỉ là tớ muốn nghe ý kiến khách quan về món sô cô la vừa làm thôi. Cậu nếm thử giúp tớ nhé.”

Kamuro: “Haizz, biết rồi.”

Masumi-san dù miễn cưỡng nhưng cũng đã nhận lời.

Ngoài ra vào ngày thi, sô cô la sẽ được mời mọi người trong hội trường ăn thử, nên cần chuẩn bị số lượng khá lớn.

Việc đó tôi sẽ không làm một mình mà dự định nhờ vài bạn cùng lớp giúp đỡ.

Công thức sô cô la, khuôn cờ vua… có vẻ cần chuẩn bị nhiều thứ đây.

Ngày diễn ra cuộc thi, tôi đến nhà thi đấu - nơi tổ chức sự kiện.

Ngoài Masumi-san, tôi còn nhờ thêm vài bạn cùng lớp, và thành phẩm sô cô la khiến tôi rất hài lòng.

Nộp sô cô la mang theo cho ban tổ chức, coi như hoàn tất thủ tục đăng ký.

Nhân viên: “Vậy tôi xin giải thích lại quy trình cuộc thi nhé.”

Nhân viên: “Đầu tiên, các đại diện sẽ thuyết trình về sức hấp dẫn của loại sô cô la mình làm ra!”

Nhân viên: “Sau đó sẽ chuyển sang phần chấm điểm, trong lúc chờ công bố kết quả, sô cô la của các lớp sẽ được mời cho các bạn học sinh trong hội trường…”

Nghe giải thích một lượt, nội dung không khác gì so với thông báo trước đó.

Nhân viên: “Cuối cùng, chúng tôi có một đề xuất…”

Tưởng giải thích xong rồi, nhưng nhân viên lại nói tiếp.

Nhân viên: “Chúng tôi rất mong các đại diện lớp sẽ mặc trang phục do ban tổ chức chuẩn bị!”

Sakayanagi: “Trang phục sao…?”

Nhân viên: “Vâng! Trong phần thuyết trình, các đại diện lớp sẽ đứng trên sân khấu!”

Nhân viên: “Lúc đó nếu mặc trang phục lộng lẫy thì cuộc thi sẽ sôi động hơn nhiều!”

Nhân viên: “Các bạn có hứng thú không? Chúng tôi đã chuẩn bị những bộ đồ rất hợp không khí Valentine đấy ạ!”

Sakayanagi: “Ra là vậy… Tôi xem thử được không?”

Trang phục hợp không khí Valentine là như thế nào nhỉ. Tôi bắt đầu thấy tò mò.

Trong phòng thay đồ ở cánh gà, những bộ trang phục được treo ngay ngắn trên giá.

Nhiều bộ có nơ, bèo nhún, màu hồng… thiết kế rất dễ thương.

Sakayanagi: “Hmm… bộ này có vẻ được đấy.”

Sau khi xem qua vài bộ, tôi tìm được một thiết kế ưng ý nhất.

Kích cỡ cũng có vẻ không vấn đề gì.

Đã lỡ rồi, mặc thử xem sao.

Sakayanagi: “Xin lỗi để cậu đợi lâu, Masumi-san.”

Kamuro: ”…Cậu, cái bộ dạng đó là sao?”

Nhìn thấy tôi trong bộ trang phục mới thay, Masumi-san lộ vẻ bối rối.

Sakayanagi: “Trang phục chuẩn bị cho đại diện lớp đấy. Hợp với tớ không?”

Kamuro: “Chà… cũng không tệ.”

Sakayanagi: “Fufu, cảm ơn cậu.”

Vẫn còn chút thời gian trước khi cuộc thi bắt đầu.

Học sinh đang lục tục kéo đến hội trường, không khí có vẻ sẽ rất náo nhiệt.

Nữ sinh A: “Nè, sô cô la tình bạn! Tớ tự làm đấy!”

Nữ sinh B: “Eh, đỉnh ghê! Hóng quá đi mất!”

Tôi nhìn thấy cảnh các bạn nữ tặng sô cô la cho nhau.

Sakayanagi: “Masumi-san có định tặng sô cô la cho ai không?”

Kamuro: “Không. Còn cậu thì sao?”

Sakayanagi: “Tớ cũng không có kế hoạch gì. Cũng chẳng có ai muốn tặng cả.”

Có vẻ nhiều người tặng sô cô la cho bạn bè như nhóm nữ sinh kia…

Sakayanagi: ”…Sô cô la tình bạn à.”

Nhắc mới nhớ, trong túi giấy tôi mang theo vẫn còn thừa một gói sô cô la.

Lúc nãy đã nộp sô cô la cho ban tổ chức rồi, nhưng tôi có chuẩn bị thêm phần dự phòng đề phòng bất trắc.

Không có vấn đề gì xảy ra nên nó trở nên thừa thãi, tôi định lát nữa sẽ tự ăn…

Sakayanagi: “Nếu không chê, cái này tặng Masumi-san nhé?”

Kamuro: ”…Hả? Cậu có ý đồ gì?”

Masumi-san không nhận ngay mà nhìn tôi với vẻ nghi ngờ.

Sakayanagi: “Lần này Masumi-san đã giúp tớ rất nhiều việc mà.”

Sakayanagi: “Coi như là lời cảm ơn.”

Kamuro: ”…À, ừm. Mà tớ cũng bị cậu bắt nếm thử đủ kiểu rồi còn gì.”

Hiểu ra là tôi không có ý gì khác, cuối cùng Masumi-san cũng nhận lấy sô cô la.

Kamuro: “Nói trước là đừng mong tôi tặng lại gì nhé.”

Sakayanagi: “Ara, tiếc thật đấy.”

Và thế là, tôi trò chuyện cùng Masumi-san để giết thời gian cho đến khi cuộc thi bắt đầu.

…Cơ mà, không ngờ tôi lại tặng sô cô la cho bạn cùng lớp đấy.

Lúc mới gặp Masumi-san, tôi chỉ nghĩ cô ấy sẽ là một quân cờ hữu dụng, và suy nghĩ đó vẫn không thay đổi.

Nhưng có lẽ bản thân tôi, đã quý mến Masumi-san hơn tôi tưởng.