Event03
“Chào mừng đến với hội trường lễ hội mùa hè”
Section titled ““Chào mừng đến với hội trường lễ hội mùa hè””
Phần 1
Section titled “Phần 1”Hàng câu cá Yoyo: “Mời vào mời vào! Câu Yoyo đi nào!”
Hàng mặt nạ: “Đủ loại mặt nạ đây ạ! Thử thoải mái nhé!”
Ayanokouji: ”…Náo nhiệt thật.”
Con đường rợp bóng cây nối giữa ký túc xá và trường học tấp nập học sinh.
Hai bên đường, các gian hàng xếp thành hàng dài, học sinh trông coi đang nhiệt tình mời gọi khách.
――Hôm nay là ngày diễn ra lễ hội mùa hè do hội học sinh tổ chức.
Nghe nói do học sinh yêu cầu rất nhiều nên sự kiện này mới được lên kế hoạch.
Cũng tò mò không biết lễ hội mùa hè như thế nào, tôi một mình đến hội trường.
…Tất nhiên, tôi cũng chẳng định đi một mình ngay từ đầu đâu.
Ike: “Xin lỗi nhé. Tao phải bỏ qua vụ lễ hội mùa hè rồi.”
Ayanokouji: “Eh…”
Khi chủ đề lễ hội được nhắc đến, tôi đã thử rủ nhưng bị từ chối thẳng thừng.
Yamauchi: “Thực ra bọn tao đang cháy túi~. Định tham gia làm thêm kiếm chút đỉnh!”
Tại lễ hội lần này, việc lên kế hoạch và vận hành các gian hàng do các anh chị khóa trên đảm nhiệm.
Nghe nói họ bỏ điểm ra để thuê người làm thêm.
Sudou: “Tao cũng được senpai CLB bóng rổ nhờ. Hôm đó tập xong tao sẽ ra phụ giúp gian hàng.”
Ayanokouji: ”…Vậy à.”
Ike: “Thực ra hôm nay tao cũng phải đi phụ chuẩn bị cho lễ hội nữa!”
Ike: “Cần làm mấy thứ trang trí… nhưng số lượng hơi nhiều. Ayanokouji giúp một tay được không?”
Có vẻ nhóm Ike định kiếm một số điểm nhờ lễ hội mùa hè này.
Ngoài nhóm Ike ra thì tôi chẳng có bạn bè nào để rủ đi chơi lễ hội… thế là tôi đến đây một mình.
…Mà, đi xem một mình thì cũng đâu đến nỗi không vui.
Mới bắt đầu thôi mà hội trường đã đông nghịt học sinh, có quán đã xếp hàng dài rồi.
Nữ sinh mặc yukata: “Nè nè, đi đâu trước đây?”
Nam sinh mặc yukata: “Hmm, để xem nào…”
Ayanokouji: ”…?”
Cứ tưởng mọi người sẽ mặc đồng phục hoặc thường phục, nhưng lác đác vẫn thấy học sinh mặc yukata.
Cất công mua ở cửa hàng hay đặt qua mạng chỉ vì hôm nay sao. Cảm giác hơi phí điểm.
Cửa hàng cho thuê yukata: “Cho thuê yukata đây ạ! Có cả dịch vụ làm tóc nữa nhé~.”
Ra là vậy, thuê thì nghe hợp lý hơn.
Mua yukata mà không có dịp mặc thì cũng phí.
Tôi cũng không phải không có hứng thú với yukata, nhưng… mặc thì nổi bật quá.
Đang suy nghĩ miên man thì có tiếng gọi từ phía sau.
Horikita: “Ayanokouji-kun? Cậu cũng đến à.”
Ayanokouji: ”…Horikita.”
Có vẻ Horikita cũng đến tham gia lễ hội giống tôi.
Tôi cứ tưởng cô ấy không phải kiểu người tích cực tham gia mấy sự kiện thế này chứ.
Phần 2
Section titled “Phần 2”Ayanokouji: “Đừng bảo là Horikita cũng định tham gia lễ hội mùa hè đấy nhé?”
Horikita: “Đương nhiên rồi? Đúng lúc lắm, cậu đi cùng tôi một chút được không.”
Ayanokouji: ”…Hả?”
Không lẽ là lời mời cùng đi dạo quanh các gian hàng?
…Hôm nay trời bão hay sao thế này.
Thấy tôi ngơ ngác, Horikita thở dài ngán ngẩm.
Horikita: ”…Cậu hiểu lầm gì đấy? Tôi đâu có đến đây để chơi.”
Horikita: “Lễ hội mùa hè lần này… tôi nghi ngờ đây chắc chắn là bài kiểm tra đặc biệt dành cho các anh chị khóa trên.”
Horikita: “Việc khóa trên đứng ra vận hành gian hàng, cậu không thấy lạ sao?”
Ayanokouji: “Bài kiểm tra đặc biệt à… cũng có lý.”
Cái trường này dám ném học sinh ra đảo hoang làm bài kiểm tra sinh tồn dưới danh nghĩa kỳ nghỉ hè mà.
Lần này, việc các lớp cạnh tranh doanh thu gian hàng cũng không phải là chuyện không thể xảy ra.
Horikita đã hỏi thăm các anh chị khóa trên trước đó, nhưng không thu được bằng chứng xác thực nào.
Nhưng nếu luật kiểm tra yêu cầu giữ bí mật thì dù có dùng điểm họ cũng sẽ không hé răng.
Cách chắc chắn nhất là tự mình tham gia và điều tra, có vẻ cô ấy nghĩ vậy.
Horikita: “Mà cậu cũng đến đây để điều tra giống tôi đúng không?”
Ayanokouji: “Không, tôi chỉ tò mò về lễ hội mùa hè nên đến xem thôi.”
Horikita: “Hết nói nổi…”
Ayanokouji: ”…Nói thì nói vậy, nhưng cậu cũng không cần phải căng thẳng quá đâu.”
Dù có là bài kiểm tra đặc biệt thật thì chưa chắc sau này chúng ta sẽ gặp lại bài y hệt.
Nữ sinh trông quán: “Nào mọi người, tránh ra một chút nhé~.”
Bất chợt, tôi thấy một nữ sinh cầm xô và gáo nước đang té nước trước cửa hàng để làm mát.
Đúng là hôm nay trời nóng thật.
Nhìn thôi cũng thấy mát mẻ hơn, ý tưởng hay đấy.
Horikita: “Tóm lại, đây là việc cần thiết để vươn lên lớp A. Cậu cũng phải giúp tôi đấy.”
Nói rồi Horikita bước đi mà chẳng đợi tôi trả lời.
Ayanokouji: “Này, hướng đó là…”
Mải nói chuyện với tôi nên cô ấy không để ý sao.
Hướng Horikita đang đi tới, nữ sinh kia đang vung gáo nước lên――
Nữ sinh trông quán: “Hây!”
Horikita: ”…!”
Dự cảm chẳng lành thành sự thật, Horikita lãnh trọn gáo nước.
Ướt sũng luôn rồi…
Nữ sinh trông quán: “X-Xin lỗi!? Cậu có sao không!?”
Horikita: ”…Ừm, tôi cũng lơ đễnh quá.”
Ayanokouji: “Về ký túc xá thay đồ thì hơn.”
Horikita: “Phải rồi…”
Nữ sinh trông quán: “À, ừm… tớ có thể làm gì để chuộc lỗi không…?”
Nữ sinh trông quán: “Ah, đúng rồi! Ngay kia có cửa hàng cho thuê yukata, trong lúc chờ đồng phục khô cậu thay sang yukata nhé?”
Nữ sinh trông quán: “Tất nhiên tớ sẽ trả tiền thuê cho! Đã là lễ hội mùa hè mà, không mặc yukata thì phí lắm!”
Nghe đề xuất đó, Horikita thoáng chút đắn đo nhưng…
Horikita: ”…Ra là vậy, đúng là nhanh hơn về ký túc xá. Vậy nhờ cậu nhé?”
Nữ sinh trông quán: “Ok! À, nếu được thì tớ khao luôn cả bạn trai đằng kia nhé? yukata ấy!”
Ayanokouji: “Không, tôi không phải bạn trai…”
Nữ sinh trông quán: “Thôi nào, đừng ngại. Đang hẹn hò mà, con trai cũng phải diện chút chứ!”
Ayanokouji: “Eh, khoan…”
Có vẻ bên kia hoàn toàn hiểu lầm chúng tôi là một cặp.
Bị đẩy lưng, tôi bị ép vào hàng chờ thuê đồ.
…Mà, người ta đã có lòng mời, từ chối cũng kỳ.
Horikita: “Haizz… Cậu ấy thực sự chỉ là bạn cùng lớp thôi mà.”
Nữ sinh trông quán: “Lại còn thế nữa~. Ăn diện thật đẹp vào rồi làm bạn trai bất ngờ nhé!”
Horikita xếp hàng bên nữ, có vẻ cũng đang vất vả giải thích hiểu lầm.
Phần 3
Section titled “Phần 3”Horikita: “Vậy bắt đầu điều tra thôi.”
Ayanokouji: “Ừ.”
Thay sang yukata và hội ngộ, chúng tôi bắt đầu đi khảo sát các gian hàng.
Horikita chủ trương tiết kiệm điểm nên hầu hết chỉ nhìn qua các gian hàng.
Bù lại, cô ấy quan sát rất kỹ thái độ nhân viên và nội dung gian hàng.
Sudou: “Mời vào! Takoyaki nóng hổi đây―!”
Đi ngang qua hàng Takoyaki, tôi nhận ra Sudou đang làm nhân viên.
Ayanokouji: “Sudou, cậu làm thêm ở đây à.”
Sudou: “Ồ, đến rồi đấy à. Nể tình bạn bè tao khuyến mãi cho chút nhé?”
Horikita: “Ara, tình cờ thật.”
Sudou: “Hả, Horikita!? Hai người không lẽ…!”
Nhận ra Horikita, Sudou túm lấy cổ áo tôi kéo lại gần và thì thầm.
Sudou: “Thế là thế nào!? Không lẽ chúng mày lén lút hẹn hò!?”
Ayanokouji: “Không, làm gì có chuyện đó… Tôi với Horikita, không đời nào.”
…Có vẻ cậu ta hiểu lầm chúng tôi đang hẹn hò.
Hôm nay toàn bị hiểu lầm kiểu này.
Mà cũng phải, hai đứa mặc yukata đi cùng nhau thì bị hiểu lầm là đương nhiên.
Sau khi giải thích rõ sự tình, Sudou có vẻ bình tĩnh lại đôi chút.
Sudou: “V-Vậy à… thật sự không có gì chứ?”
Ayanokouji: “Ừ, đã bảo là không mà.”
Sudou: “Chết tiệt, biết thế mày bảo tao sớm hơn…! Nếu biết hôm nay Horikita đến thì tao đã chẳng nhận làm thêm rồi―”
Horikita: “Đúng lúc lắm Sudou-kun. Tôi có vài câu muốn hỏi cậu.”
Sudou: “Ờ, ừm! Cứ hỏi thoải mái!”
Nhìn Horikita mặc yukata, Sudou phấn khích ra mặt.
Dù nội dung cuộc trò chuyện chủ yếu là thu thập thông tin.
Sudou trả lời các câu hỏi của Horikita với đôi mắt sáng rực.
Sudou: “Phải rồi, đi cùng mọi người luôn được không?”
Horikita: ”…Chà, tôi thì không phiền đâu.”
Sudou: “Thế thì còn chờ gì nữa! Senpai, xin nghỉ sớm một chút nhé…!”
Hí hửng định rời khỏi quán, Sudou bị đàn anh túm gáy lại.
Nhân viên hàng Takoyaki: “Này Sudou, đi đâu đấy? Ca làm đã hết đâu.”
Sudou: “K-Không, thì đúng là thế nhưng mà…”
Nhân viên hàng Takoyaki: “Mày đi thì ai làm! Đừng có trốn việc, làm đi!”
Sudou: “C-Chết tiệt――!?”
Và thế là Sudou bị lôi lại trước bàn nướng, tay lại cầm lấy que làm Takoyaki.
Sudou: “Horikita mặc yukata hiếm có thế mà…!”
Ayanokouji: “Nói sao nhỉ… cố lên nhé.”
Sudou: “Đã thế thì tao sẽ làm xong chỉ tiêu nhanh gọn lẹ để được nghỉ sớm…! Uoooooo!!”
Bỏ lại Sudou đang làm Takoyaki với tốc độ điên cuồng, chúng tôi rời khỏi hàng Takoyaki.
Phần 4
Section titled “Phần 4”Nam sinh: “Aaa, chết tiệt lại lần nữa!”
Nhân viên ném vòng: “Của cậu đây! Trông thế thôi chứ khó phết đấy nhé~.”
Ayanokouji: “Ném vòng à…”
Đi ngang qua cửa hàng, tôi dừng bước.
Horikita: “Cậu hứng thú với trò này à? Lạ nhỉ.”
Ayanokouji: “Thấy đông khách hơn tôi tưởng.”
Ném vòng thường bị coi là trò trẻ con.
Nhưng lại thu hút khá đông khách, điều đó làm tôi thấy lạ.
Ayanokouji: “Thử chơi xem sao nhé?”
Horikita: “Cũng đúng, tôi cũng tò mò tại sao nó lại nổi tiếng đến thế.”
Xếp hàng chờ một chút thì đến lượt.
Trả tiền xong, tôi nhận được vài chiếc vòng nhựa từ nhân viên.
Cách đó một khoảng, những chiếc cọc gỗ được xếp thành hàng.
Trên cọc có dán số tương ứng với phần thưởng.
Kiểm tra danh sách phần thưởng thì…
Ra là vậy, cọc càng xa thì quà càng xịn.
Nếu ném trúng trong một lần thì có vẻ rất hời.
Cố gắng một chút là có thể kiếm lời to.
Có lẽ đó là lý do trò này hút khách.
Ayanokouji: ”…Được rồi.”
Nhắm mục tiêu, tôi ném thử cái đầu tiên nhưng…
Trượt.
Không phải cứ ném đại là vào.
Chưa quen, lại thêm không biết kiểm soát lực.
Người khác ném thế nào nhỉ.
Thử quan sát người bên cạnh xem sao…
Ibuki: “Tch, trượt rồi… Cho tôi lần nữa!”
Nhân viên ném vòng: “Ok~. Mỗi người được ném liên tiếp 3 lần nhé.”
Ibuki đang định thử tiếp.
Nhận ra ánh mắt của tôi, Ibuki lộ rõ vẻ khó chịu.
Ibuki: ”…Tch.”
Ayanokouji: “Tình cờ nhỉ.”
Horikita: “Chơi trò trẻ con gớm nhỉ.”
Ibuki: “Lại còn cả Horikita… xui xẻo thật.”
Ibuki: ”…Mà, tôi cũng chả muốn chơi ném vòng đâu. Tại có món đồ tôi thích thôi.”
Nói rồi, Ibuki chỉ vào con thú nhồi bông to đùng trưng bày sâu trong quán.
Có vẻ là một trong những phần thưởng chính, phải ném trúng cái cọc xa nhất mới lấy được.
Ibuki: “Hừ… lại trượt.”
Horikita: “Nhìn ngứa mắt quá.”
Ibuki: ”…Hmm, nói thế tức là cô làm được chắc?”
Horikita: “Đương nhiên. Chỉ là ném vòng thôi mà…”
Horikita: “Ayanokouji-kun, đổi lượt cho tôi một chút được không? Tôi trả điểm cho.”
Ayanokouji: “À. Được thôi.”
Tôi đưa những chiếc vòng còn lại cho Horikita.
Nhưng mà, trình độ của Horikita thế nào nhỉ.
Thử rồi mới biết, nhưng cảm giác cũng không dễ vào đâu.
Horikita: ”…Hây.”
Horikita nhắm vào cùng phần thưởng với Ibuki, nhưng cũng trượt.
Horikita: ”…Ra là vậy.”
Ibuki: “Tưởng thế nào, cũng thường thôi.”
Horikita: “Cái vừa rồi là ném thử thôi. Điều chỉnh lại là bách phát bách trúng ngay.”
Horikita bình thản chuẩn bị ném lần hai.
…Không ngờ đây lại là màn mở đầu cho cuộc tử chiến giữa hai người.
Horikita: ”…Hmm, lạ thật. Vừa rồi rõ ràng đường đi của vòng có vấn đề.”
Nhân viên ném vòng: “Lúc nãy có gió thổi mà. Không có gian lận đâu ạ.”
Ibuki: “Aaa!? Tại cái vòng của cô va vào nên vòng của tôi mới trượt đấy!?”
Horikita: “Câu đó tôi nói mới đúng. Ít nhất thì đừng có làm phiền tôi.”
Hai người thử đi thử lại nhiều lần nhưng mãi vẫn chưa lấy được phần thưởng mong muốn…
Ayanokouji: ”…Này, hay là bỏ cuộc đi?”
Horikita: “Đừng nói ngốc nghếch thế. Đã tốn chừng này điểm rồi, không thể quay đầu được nữa.”
Không biết là lần thứ bao nhiêu rồi.
Hai người với vẻ mặt nghiêm túc, tay cầm vòng, mắt nhìn chằm chằm vào cái cọc phía xa.
Ibuki: “Lên nào… Lần này nhất định…!”
Horikita: ”…Hây!”
Hai chiếc vòng được ném ra, kết quả là――
Gần như cùng lúc, cả hai lọt vào cọc mục tiêu.
Horikita: ”…Tuyệt.”
Ibuki: ”…Được rồi!”
Vòng vào theo thứ tự Horikita rồi đến Ibuki.
Ayanokouji: “À ừ… trường hợp này tính thế nào ạ?”
Nhân viên ném vòng: “Theo luật thì người vào trước được chọn quà trước.”
Ibuki: “Hả, thế thì…”
Nhân viên ném vòng: “Mời bạn đằng kia chọn một món quà số 2 bất kỳ ạ.”
Horikita: ”…Được rồi.”
Con thú nhồi bông khổng lồ mà Ibuki nhắm tới là hàng giới hạn, chỉ còn đúng một con.
Ibuki nhìn Horikita với vẻ mặt cay cú, chờ đợi sự lựa chọn. Nhưng mà…
Horikita: “Vậy tôi lấy con thú nhồi bông nhỏ kia.”
Ibuki: “Cái gì… Chẳng phải cô cũng nhắm đến con đó sao?”
Horikita đã chọn món quà có giá trị thấp hơn con thú bông khổng lồ kia, nói trắng ra là món quà an ủi.
Ibuki: “Cô thương hại tôi đấy à…!”
Horikita: “Đi dạo lễ hội mà vác theo cái của nợ to đùng đó thì vướng víu lắm. Chỉ thế thôi.”
Trước tuyên bố nhường quà thản nhiên của Horikita, Ibuki có vẻ đấu tranh tư tưởng một lúc…
Ibuki: ”…Tôi không cảm ơn đâu đấy.”
Ibuki nhận lấy món quà mong muốn rồi rời đi với vẻ mặt phức tạp.
Horikita: ”…Hơi quá đà rồi.”
Có vẻ nhận thức được việc lãng phí điểm, Horikita hiếm khi lộ vẻ mặt ngượng ngùng.
Phần 5
Section titled “Phần 5”Tôi và Horikita ngồi nghỉ trên băng ghế và ăn đồ ăn mua được.
Takoyaki, Yakisoba, và cả đồ ngọt nữa.
Horikita: ”…Cũng không tệ đối với gian hàng của học sinh.”
Tôi định ăn kẹo táo, nhưng hơi phân vân.
Ayanokouji: “Cái này… ăn kiểu gì nhỉ…?”
Horikita: “Thích ăn thế nào thì ăn thôi.”
Ayanokouji: “Cắn cả quả… liệu có được không?”
Lớp đường bọc bên ngoài cứng hơn tôi tưởng, cảm giác răng không cắn nổi…
Đang loay hoay thưởng thức kẹo táo thì.
Một học sinh đi ngang qua trước băng ghế chúng tôi ngồi.
Học sinh quảng cáo: “Thử thách gan dạ ở khu biệt lập đây―! Ai hứng thú thì ghé qua nhé!”
Ayanokouji: ”…Thử thách gan dạ à.”
Học sinh quảng cáo: “Tờ rơi đây ạ. Nếu hứng thú xin hãy ghé chơi!”
Horikita: ”…Cảm ơn.”
Trên tờ rơi, dòng chữ “Thử thách gan dạ kinh dị nhất - Chuẩn phong cách chính tông!” được viết bằng phông chữ rùng rợn.
Horikita: “Tự nâng tầm bản thân ghê nhỉ. Tự tin đến thế sao.”
Sau tiêu đề, chúng tôi đọc tiếp phần nội dung.
‘Chủ đề là Chuyện ma trường học… Bạn có biết không? Gần đây ở khu biệt lập của trường chúng ta có lời đồn rằng――’
‘Đừng quay mắt đi trước nỗi sợ hãi… Thu thập những lá bùa được giấu trên đường đi để đổi lấy phần thưởng giá trị!’
‘Liệu bạn có thể chiến thắng nỗi sợ hãi tột cùng để mang phần thưởng về hay không…’
Ayanokouji: ”…Có vẻ đầu tư phết đấy.”
Horikita: “Đúng vậy, ý tưởng cũng không tệ.”
Có vẻ như họ kết hợp cả yếu tố tìm kho báu vào thử thách gan dạ.
Không biết bẫy dọa ma ở đâu, nhưng nếu quan sát kỹ xung quanh thì có khả năng nhận được phần thưởng.
Xét về mặt trò chơi thì được tính toán khá kỹ.
Horikita: “Ăn xong cái này thì đi thử xem sao.”
Ayanokouji: “Ừ.”
Cũng đi gần hết các gian hàng rồi, xong vụ thử thách gan dạ này chắc chúng tôi cũng giải tán thôi.
…Nhắc mới nhớ, Ike và Yamauchi cũng làm thêm mà nãy giờ chưa thấy đâu.
Biết đâu họ đang làm ở chỗ thử thách gan dạ này cũng nên.
Phần 6
Section titled “Phần 6”Nam sinh: “Không khí rùng rợn thật đấy…”
Khu biệt lập hôm nay khác hẳn mọi ngày.
Cửa sổ bị che kín bởi rèm chắn sáng, ánh sáng ma quái nhập nhòe xanh đỏ từ các thiết bị chiếu sáng chuyên dụng hắt lên hành lang.
Ma nữ tóc dài: “Hííí…!!!!”
Nam sinh: “Uooo!!? Có ma kìa…!?”
Một ma nữ tóc dài bất ngờ lao xuống từ trần nhà.
Nam sinh hét lên và chạy thục mạng dọc hành lang.
Nấp trong một phòng học, hai bóng người đang quan sát cảnh tượng đó.
Yamauchi: “Ngon, thời điểm chuẩn không cần chỉnh!”
Ike: “Alo alo, một khách vừa chạy về hướng đó, chuẩn bị đón tiếp khẩn trương nhé.”
Ike dùng bộ đàm liên lạc với đồng đội.
Ma nữ tóc dài (Ma-nơ-canh): “Hííí…”
Tất nhiên, con ma nữ treo lủng lẳng trên trần nhà chỉ là đồ giả.
Được gắn trên trần và kích hoạt bằng điều khiển từ xa.
Tuy là ma-nơ-canh nhưng được trang điểm rất kỹ lưỡng, trong bóng tối mờ ảo mà bất ngờ xuất hiện trước mắt thì nhầm là người thật cũng không lạ.
Ike: “Cơ mà, không ngờ công việc làm thêm này lại thú vị thật!”
Yamauchi: “Cứ đà này thì bọn mình hốt bạc!”
Ike: “Hahaha! Mà tính lương theo giờ thôi…”
Trong lúc chờ khách tiếp theo, hai người tranh thủ tán gẫu.
Yamauchi: “Nhắc mới nhớ, nghe đồn khu biệt lập có ma nữ mặc váy cưới xuất hiện đấy.”
Ike: “À, đúng là có tin đồn đó thật. Rốt cuộc vẫn chưa biết chân tướng là gì…”
Tại sao lại có ma nữ váy cưới ở khu biệt lập?
Nhiều lời đồn đại lan truyền, nhưng sự thật vẫn chìm trong bóng tối.
Chỉ có một điều chắc chắn là người tung tin đồn… nhân chứng sống đó, tuyệt đối không bao giờ bén mảng đến khu biệt lập sau giờ học nữa.
Yamauchi: ”…Tự nhiên nhắc lại thấy rợn rợn sao ấy.”
Ike: “Này, đừng có làm điều thừa thãi. Bọn mình là phe dọa ma mà lại đi sợ ma thì còn ra thể thống gì…”
Yamauchi: “X-Xin lỗi. Tự nhiên tao lỡ mồm.”
Cuộc trò chuyện đứt quãng, sự im lặng khó xử bao trùm.
Ngay cả chút tĩnh lặng này, đối với hai người lúc họ cũng trở nên đáng sợ.
Giữa lúc đó, Yamauchi bỗng thì thầm.
Yamauchi: “Này, mày có nghe thấy tiếng gì kỳ lạ không?”
Ike: “Hmm? Tao có nghe thấy gì đâu…”
Yamauchi: “Không, rõ ràng vừa nãy… Suỵt, im lặng nào!”
Yamauchi ra hiệu tập trung lắng nghe với vẻ mặt nghiêm trọng. Và rồi…
Cộp… cộp…
Ike: ”…Thật này. Tao cũng nghe thấy.”
Từ xa, tiếng động cứng, đều đặn vọng lại.
Không giống tiếng bước chân bình thường.
Yamauchi: “Không, nhưng mà… chắc là khách thôi nhỉ? Có liên lạc gì không?”
Ike: “Không, chưa thấy báo có khách tiếp theo.”
Yamauchi: ”…Vậy thì, cái này là.”
Tiếng động ngày càng tiến lại gần hai người.
――Lời đồn về hồn ma ở khu biệt lập.
Nội dung câu chuyện lúc nãy bỗng trở nên chân thực một cách đáng sợ, lấp đầy tâm trí hai người bằng nỗi sợ hãi.
Yamauchi: “T-Tự nhiên tao buồn đi vệ sinh quá!”
Ike: “N-Này chờ đã! Mày định bỏ tao lại à!?”
Hai người vội vã rời khỏi vị trí, như muốn chạy trốn khỏi âm thanh đang đến gần.
Sakayanagi vừa chống gậy vừa đi dọc hành lang khu biệt lập.
Sakayanagi: (Lẽ ra giờ này phải có ai đó ra dọa rồi chứ…)
Sakayanagi nhìn quanh với vẻ thắc mắc.
Sakayanagi: (…Ara, tìm thấy bẫy rồi này.)
Chắc là ma-nơ-canh. Cô nhận ra thiết bị hù dọa được lắp trên trần nhà.
Tuy nhiên dù đi qua đó, cái bẫy vẫn không hề được kích hoạt.
Sakayanagi: (Lạ thật. Người phụ trách tình cờ vắng mặt sao?)
Tiếng gậy lộc cộc vang lên, Sakayanagi tiếp tục bước đi.
Phần 7
Section titled “Phần 7”Yamauchi: ”…Đ-Đến đây chắc không nghe thấy tiếng đó nữa đâu nhỉ.”
Ike: “Chắc là… do mình tưởng tượng thôi đúng không…?”
Hai người dừng lại, thở dốc sau khi chạy một đoạn.
Nhân viên thử thách gan dạ A: “Tưởng là khách… Hai đứa mày làm cái gì thế?”
Yamauchi: “Ah, senpai! Chuyện là thế này――”
Yamauchi giải thích lại sự việc.
Nhưng nghe xong, đồng nghiệp chẳng hề tỏ ra sợ hãi.
Nhân viên thử thách gan dạ B: “Hahaha, ngốc quá. Chúng ta là người đi dọa ma mà lại sợ thì còn làm ăn gì.”
Nhân viên thử thách gan dạ A: “Thôi nhanh quay lại vị trí đi.”
Yamauchi: “Cũng muốn lắm nhưng mà…”
Ike: “Nhưng quay lại hướng đó thì―”
Cộp, cộp…
Âm thanh rùng rợn đó lại vang lên từ xa.
Nhân viên thử thách gan dạ B: ”…Eh, thật á? Nghe thấy tiếng thật này.”
Yamauchi: “Đ-Đó thấy chưa! Chắc chắn nó đuổi theo rồi…!”
Ike: “Phải chạy khỏi chỗ này ngay…!”
Nhìn hai người sợ hãi tột độ, nỗi sợ bắt đầu lây lan sang các nhân viên khác.
Nhân viên thử thách gan dạ A: “Không có sắp xếp thiết bị âm thanh hù dọa nào kiểu này đâu nhỉ…?”
Nhân viên thử thách gan dạ B: “C-Chắc là không…”
Ike: “Không chịu nổi nữa rồi…! Lối ra ở đâu!?”
Yamauchi: “Hình như đằng kia thì phải! Chạy nhanh lên…!”
Nhân viên thử thách gan dạ A: “Chờ đã! Còn chưa nói rõ―”
Thấy nhóm Ike tự ý bỏ chạy, các nhân viên khác cũng chạy theo.
Ike: ”…!?”
Vừa xuống cầu thang ra đến hành lang… Ike đột ngột dừng lại.
Nhân viên thử thách gan dạ A: “Này, sao tự nhiên dừng lại thế…!”
Ike: “T-Tại vì… cái kia kìa…!”
Hướng nhìn của Ike là một nam sinh có vẻ là khách tham quan.
???: ”…”
Nếu chỉ là nam sinh bình thường thì chẳng có vấn đề gì.
Nhưng mà, ở đó là――
Trong khoảnh khắc tấm rèm che nắng khẽ lay động, ánh sáng từ bên ngoài lọt vào.
Dưới ánh sáng mờ ảo, khuôn mặt của nam sinh hiện ra trong bóng tối―
Yamauchi: “C-Cái này không lẽ là…!?”
…Trên khuôn mặt đó, chẳng có gì cả.
Mắt, mũi, miệng đều không có.
Tất cả các bộ phận đáng lẽ phải có đều biến mất, chỉ còn lại lớp da trơn tuột bao phủ toàn bộ khuôn mặt.
Đúng vậy, nam sinh đó――không hề có mặt.
Ike: “Uoooooo!? Ma vô diện kìa!!?”
Yamauchi: “Ma thật rồi áááááá!!?”
Nhân viên thử thách gan dạ A: “Uwaaaaaaaa!!!?”
Hét lên thất thanh, nhóm Ike quay đầu bỏ chạy thục mạng.
Katsuragi đến thử thách gan dạ một mình.
Đang tìm kiếm lá bùa được giấu đâu đó, cậu dừng lại quan sát xung quanh thì…
???: “Uoooooo!?”
Katsuragi: ”…Hmm?”
Nghe tiếng hét phía sau, Katsuragi quay lại.
Nhưng chẳng thấy ai ở đó cả.
Chỉ nghe tiếng bước chân rầm rập của nhiều người đang xa dần.
Katsuragi: (Khách khác sao…? Hay là dính phải cái bẫy nào mà mình không nhận ra…)
Vừa suy nghĩ vừa tiếp tục bước đi.
Katsuragi nhận ra tiếng lộc cộc quen thuộc vọng lại từ phía đối diện.
Katsuragi: “Quả nhiên là Sakayanagi à.”
Sakayanagi: “Tình cờ thật đấy Katsuragi-kun.”
Katsuragi: “Cô cũng đến thử thách gan dạ sao.”
Sakayanagi: “Vâng, tôi nghĩ lễ hội mùa hè này có thể là bài kiểm tra đặc biệt của các khóa trên. Nên tôi đang điều tra một chút.”
Katsuragi: “Đoán không sai. Tôi cũng thế.”
Katsuragi: ”…Cơ mà, cô mặc yukata à.”
Sakayanagi: “Đã lỡ rồi nên tôi mặc thử xem sao… có chỗ nào kỳ cục không?”
Katsuragi: “Không, hợp với cô đấy chứ.”
Sakayanagi: “Fufu, cảm ơn lời khen của cậu.”
Katsuragi: “Nhân tiện, nãy giờ tôi thấy ít người ra dọa ma quá.”
Sakayanagi: “Tôi cũng thấy vậy. Có lẽ đã xảy ra sự cố bất ngờ nào đó…”
Phần 8
Section titled “Phần 8”Ăn xong, chúng tôi đến tham gia thử thách gan dạ.
Horikita: ”…Đầu tư phết nhỉ. Không ngờ họ lại làm đến mức này.”
Ayanokouji: “Công nhận. Lúc nãy tôi cũng giật mình chút xíu.”
Không hổ danh là ‘Thử thách gan dạ kinh dị nhất’, ngay từ đầu đã có nhiều cạm bẫy chất lượng cao.
Nãy giờ thỉnh thoảng cũng nghe thấy tiếng hét của khách khác.
Tuy nhiên khi đến đoạn giữa, tần suất bị dọa giảm hẳn.
Ayanokouji: “Chắc bên vận hành gặp sự cố gì đó rồi.”
Horikita: “Có thể. Chắc là thiếu nhân viên chăng.”
Horikita: “Bận tâm cũng chẳng giải quyết được gì. Đường đi có vẻ không sai, cứ đi tiếp thôi.”
Được Horikita dẫn đường, chúng tôi băng băng tiến về phía trước.
…Đúng lúc đó.
Tiếng bước chân gấp gáp vang lên từ phía hành lang đối diện.
Ma dính máu: “Uwaaaaaaaa!!?”
Vừa hét lớn, bóng người lao thẳng về phía chúng tôi.
Ayanokouji: “Ồ… khí thế dữ dội ghê.”
Horikita: ”…Dù biết là học sinh đóng giả nhưng cũng phải dè chừng đấy.”
Ma dính máu: ”~~~~~!!?”
Đúng như Horikita nói, người dọa ma này toát ra khí thế bức người… áp lực ghê gớm. Chạy hết tốc lực luôn.
Nhưng mà trước giờ đâu có kiểu hù dọa dùng sức thế này đâu nhỉ…
Ma dính máu: “Ugh…!”
…Con ma vấp chân ngã sõng soài ngay trước mặt chúng tôi.
Ayanokouji: “À ừ… không sao chứ?”
Ma dính máu: “Ah… xin lỗi, tôi hơi mất bình tĩnh…”
Ma dính máu: “Các cậu là khách hả? N-Nhanh rời khỏi tòa nhà này đi!”
Horikita: ”…Có chuyện gì sao? Vừa rồi không phải là diễn để hù dọa à?”
Ma dính máu: “À, thực ra là…”
Ayanokouji: ”…Ra là vậy.”
Có vẻ như xuất hiện những hiện tượng kỳ quái không có trong kịch bản, khiến một số nhân viên hiện trường hoảng loạn.
Tiếng động lạ từ hư không.
Và sự xuất hiện của ma vô diện…
Horikita: “Haizz… Nhảm nhí. Chắc là nhìn nhầm thôi, không cần bận tâm đâu.”
Ma dính máu: “N-Nhưng mà… tôi đã nhìn thấy thật mà! Tôi đã cảnh báo rồi đấy nhé…!”
Nhân viên đó sợ hãi tột độ, bỏ chạy biến trong nháy mắt.
Horikita: “Đi tiếp nào, Ayanokouji-kun.”
Ayanokouji: ”…Thật sự ổn chứ? Có vẻ đang gặp rắc rối, quay lại cũng là một lựa chọn đấy.”
Horikita: “Giờ quay lại lối vào hay đi đến đích thì thời gian cũng như nhau thôi.”
Horikita: “Đã trả tiền vé rồi, cứ thế mà về đích.”
Ayanokouji: “Cũng phải.”
Bản thân tôi cũng chẳng tin vào mấy câu chuyện ma quỷ đó.
Chắc đúng như Horikita nói, là nhìn nhầm hay gì đó thôi.
Phần 9
Section titled “Phần 9”Ma thật xuất hiện――
Nghe nhân viên kể vậy, nhưng chúng tôi vẫn tiếp tục hướng về đích.
Ayanokouji: “Ồ, ở đây cũng có lá bùa này.”
Horikita: “Cậu tinh mắt thật. Suýt nữa tôi bỏ sót rồi.”
Có lẽ do một số nhân viên bỏ chạy nên cơ hội bị dọa ít hẳn.
Nhờ thế mà việc tìm bùa trở nên dễ dàng hơn.
Nhiều cái được giấu rất kỹ ở những chỗ khó thấy, dù đã chú ý nhưng thỉnh thoảng vẫn suýt bỏ qua.
Nghe nói những lá bùa này có thể đổi lấy quà đặc biệt… không biết các học sinh khác tìm được bao nhiêu rồi nhỉ.
Ayanokouji: “Nhưng mà không bị dọa thế này… có vẻ số lượng nhân viên bỏ chạy khá nhiều đấy.”
Horikita: “Không lẽ cậu tin câu chuyện lúc nãy à?”
Ayanokouji: “Không hẳn là tin…”
Chưa biết có phải ma thật hay không, nhưng khả năng cao là nhân viên đã nhìn thấy ‘cái gì đó’.
Nghĩ vậy, sự tĩnh lặng này bỗng trở nên rợn người một cách kỳ lạ.
Vừa thu thập bùa, chúng tôi vừa tiếp tục bước đi không ngừng nghỉ.
…Và rồi, khi sắp đến đích.
Horikita: “Tiếng gì vậy?”
Ayanokouji: ”…Không lẽ nào.”
Từ hướng chúng tôi đang đi tới, tiếng động cứng nhắc vang lên đều đặn. Nếu nhớ không nhầm, thứ xuất hiện tiếp theo là――
Horikita: ”…Cái kia là…”
Ở khúc cua phía trước.
Cuối cùng chúng tôi cũng chạm trán với ‘nó’.
???: ”…”
???: ”…”
Hai bóng người, có vẻ là một nam một nữ đang đứng ở hành lang. Do trời tối nên không nhìn rõ chi tiết.
Horikita: ”…Đổi đường khác đi.”
Ayanokouji: “Ừ, đồng ý…”
Có thể là nhìn nhầm hoặc hiểu lầm.
Nhưng quả nhiên, đụng độ trực diện với thứ đó thì ngay cả Horikita cũng muốn tránh.
May là bên kia chưa nhận ra chúng tôi.
Chúng tôi quyết định đi đường vòng để về đích.
Horikita: ”…Hí.”
Đi trước tôi, Horikita khẽ kêu lên.
Ayanokouji: “Sao thế?”
Horikita: “Không… cái bẫy vớ vẩn thôi. Tôi hơi lơ là một chút.”
Có vẻ miếng Konnyaku treo trên trần nhà quệt vào má cô ấy. Nói sao nhỉ, cái bẫy cổ điển thật.
Horikita: ”…”
Ayanokouji: ”…”
Sau đó, chúng tôi không nói gì thêm và cứ thế tiến về đích.
Trong lúc di chuyển, Horikita vẫn dẫn đầu…
Nhưng khi về đến đích, khoảng cách giữa hai người dường như đã thu hẹp lại một chút.
Phần 10
Section titled “Phần 10”Đến cửa ra, nhân viên thử thách gan dạ đón chúng tôi.
Nhân viên thử thách gan dạ: “Ổ-Ổn chứ ạ? Thực ra nhân viên dọa ma đang sợ hãi… Hai bạn có thấy gì lạ không?”
Ayanokouji: ”…À ừm.”
Horikita: ”…Để xem nào.”
Tôi và Horikita nhìn nhau.
Nhưng cả hai đều không nói gì.
Chắc hẳn là chúng tôi nhìn nhầm thôi.
Cũng chưa xác nhận rõ ràng chân tướng của nó mà.
…Cứ nghĩ thế cho tinh thần thoải mái.
Ayanokouji: “Với lại, trong lúc đi chúng tôi tìm được mấy lá bùa này.”
Nhân viên thử thách gan dạ: “Nếu vậy thì đổi quà ở đây ạ!”
Đổi bùa lấy quà, nhân viên đưa cho chúng tôi…
Horikita: “Phiếu đổi đồ?”
Nhân viên thử thách gan dạ: “Là tập 10 phiếu, các bạn xé ra dùng nhé. Có thể sử dụng ở tất cả các gian hàng trong lễ hội mùa hè ạ.”
Ayanokouji: “Cơ mà, nhiều thật đấy…”
Nhân viên thử thách gan dạ: “Ahaha… không ngờ có người tìm được nhiều bùa thế trong một lần đi.”
Một lá bùa đổi được 10 phiếu, tính ra thì…
Horikita: “Thú thật là tôi cũng đi xem gần hết các gian hàng rồi. Giờ có phiếu cũng…”
Ayanokouji: “Với lại cố thế nào thì hai đứa mình cũng không dùng hết được…”
Làm sao đây.
Đang phân vân thì tôi thấy nhóm Ike ở gần đó.
Ike: “Aaa, dẹp cái việc làm thêm này đi…! Bị nguyền rủa mất!?”
Yamauchi: “Có nhiều điểm mà mất mạng thì cũng vô nghĩa…!”
Thảo nào nãy giờ không thấy, hóa ra là làm thêm ở khu thử thách gan dạ.
Họ cũng nhận ra chúng tôi.
Ike: “Are, Ayanokouji với Horikita…?”
Sudou: “Này, Horikita! Ayanokouji!”
Theo sau Ike, Sudou chạy bước nhỏ về phía này.
Sudou: “Cuối cùng cũng đến giờ nghỉ! …Nhóm Ike cũng ở đây à?”
Ayanokouji: ”…Đúng lúc lắm. Thực ra tôi vừa nhận được phiếu đổi đồ ở các gian hàng.”
Tôi giải thích sự tình cho nhóm Sudou.
Họ nãy giờ làm thêm, chắc chưa kịp đi chơi gian hàng nào đâu.
Yamauchi: “Hả…? Th-Thật sự cho bọn tao á?”
Ayanokouji: “Ừ. Thực ra là thừa nhiều quá…”
Horikita: “Chúng tôi cũng đi xem khá nhiều rồi. Không dùng hết được đâu, các cậu cứ lấy đi.”
Sudou: “Uoooo…! Mang ơn hai người lắm!”
Yamauchi: “Đang cháy túi… thế này là xõa được rồi!”
Ike: “Quả nhiên có bạn bè thật tuyệt…!”
Nhận lấy phiếu, nhóm Ike hò reo sung sướng.
…Được cảm ơn thế này cũng không tệ. Dù vậy ngoài phần cho 3 người họ ra thì vẫn còn thừa phiếu.
Kushida: “Nè, kia có phải nhóm Ike-kun không?”
Hirata: “Đúng thật. Này, mọi người!”
Nhóm Hirata và Kushida cùng các bạn lớp D khác tiến lại gần.
Ayanokouji: “Tình cờ nhỉ, Hirata.”
Hirata: “Ừm, bọn tớ cũng vừa gặp nhóm Kushida-san. Nên rủ nhau đi chung luôn.”
Ike: “Ồ, mọi người đến đúng lúc lắm! Nghe bảo Horikita đang phát phiếu đổi đồ miễn phí đấy!”
Nam sinh lớp D: “Eh, phiếu gì thế? Ăn uống miễn phí á? Ngon, may quá!”
Nữ sinh lớp D: “Thật hả!? Cảm ơn Horikita-san nhé!”
Horikita: “À ừm… Tôi xác nhận lại chút, phát nốt chỗ phiếu còn lại cho các bạn lớp D cũng không vấn đề gì chứ?”
Ayanokouji: “Được mà? Chia cho đông người thế này là vừa đẹp.”
Ngược lại nếu họ không dùng giúp thì tôi cũng đang đau đầu không biết xử lý sao.
Kushida: “Woa, Horikita-san mặc yukata hợp ghê! Mà Keyaki Mall có bán yukata hả?”
Horikita: “Đồ thuê thôi. Cũng không phải tôi muốn mặc đâu mà…”
Lúc bắt đầu đi chơi là chiều tối, giờ trời đã tối hẳn.
Đèn lồng ở các gian hàng và đèn trang trí đã được thắp sáng, cả khu vực lễ hội trở nên lung linh rực rỡ hơn ban ngày.
Sudou: “Được rồi! Lễ hội mùa hè của chúng ta bắt đầu từ đây!”
Yamauchi: “Tao sẽ đi bốc thăm đổi đời ngay! Lúc nãy thấy có máy chơi game trưng bày…!”
Ike: “Thật á. Phải đi hốt ngay trước khi bị ai lấy mất! Ayanokouji cũng đi chứ?”
Ayanokouji: ”…Ừ, đi thôi.”
Được nhóm Ike rủ, tôi lại một lần nữa hòa vào dòng người tấp nập của lễ hội mùa hè.
Cứ tưởng đã đi hết một lượt rồi…
Hóa ra lễ hội mùa hè mới chỉ thực sự bắt đầu.