Skip to content

SR81

Sakayanagi: “Masumi-san, cậu có thể nới lỏng đai Obi ra một chút được không?”

Kamuro: ”…Biết rồi. Cỡ này à?”

Sakayanagi: “Cảm ơn cậu. Cứ giữ nguyên như vậy một chút nhé.”

Buổi chiều ngày diễn ra lễ bế giảng.

Trong phòng riêng, tôi đang nhờ Masumi-san giúp mặc kimono.

Hôm nay sắp diễn ra buổi tiệc trà do câu lạc bộ Trà đạo tổ chức.

Đó là Nodate, một buổi tiệc trà được tổ chức ngoài trời.

Nghe nói không phải thành viên câu lạc bộ cũng có thể thoải mái tham gia, nên tôi quyết định cùng Masumi-san đến dự.

Sakayanagi: “Cậu thấy sao? Tớ đã thử chọn một bộ kimono có họa tiết mang đậm không khí mùa này đấy.”

Kamuro: “Chắc là hợp đấy. Tớ không rành mấy cái này đâu.”

Sakayanagi: “Fufu, cảm ơn cậu.”

Dù hơi cộc lốc, nhưng cứ coi đó là lời khen theo cách riêng của Masumi-san vậy.

Sakayanagi: “Vậy tiếp theo, để tớ giúp Masumi-san mặc kimono nhé?”

Kamuro: ”…Hả? Cậu đang nói cái gì thế?”

Sakayanagi: “Một mình Masumi-san tự mặc kimono chắc cũng vất vả mà đúng không?”

Kamuro: “Không, vốn dĩ tớ có chuẩn bị kimono đâu.”

Sakayanagi: “Oya, vậy sao?”

Kamuro: “Mặc vào vướng víu, chỉ tổ phiền phức. Mặc đồng phục cũng được mà đúng không?”

Sakayanagi: “Ừm, xét về mặt lễ nghi thì chắc không có vấn đề gì.”

Buổi tiệc trà ngoài trời lần này không phải là một sự kiện quá trang trọng.

Nên dù mặc đồng phục cũng sẽ không bị ai trách móc.

Tuy nhiên… có hơi tiếc một chút.

Tôi cứ tưởng hôm nay sẽ được chiêm ngưỡng Masumi-san trong bộ kimono chứ.

Sakayanagi: “Lần tới, nếu Masumi-san không phiền, để tớ chọn kimono cho cậu nhé?”

Kamuro: ”…Không cần đâu. Nè, chuẩn bị xong rồi thì đi nhanh thôi.”

Sakayanagi: “Vâng, có vẻ cũng đến giờ rồi.”

Đành để dành cơ hội chiêm ngưỡng dáng vẻ cậu ấy mặc kimono cho lần sau vậy.

Sakayanagi: “Vừa ngắm hoa anh đào vừa thưởng trà, quả là một hương vị tuyệt hảo.”

Kamuro: “Công nhận là không tệ.”

Tại địa điểm tổ chức tiệc trà ngoài trời, chúng tôi đang tận hưởng những giây phút yên bình.

Hashimoto: “Ồ, Hime-san (công chúa). Cả Masumi-chan nữa.”

Vừa vẫy tay, Hashimoto-kun vừa tiến lại gần chúng tôi.

Sakayanagi: “Cậu đi tập câu lạc bộ Tennis về sao?”

Hashimoto: “Ừ. Đã cất công đến đây rồi, tôi tham gia cùng được không?”

Sakayanagi: “Không sao đâu. Cứ tự nhiên.”

Hashimoto: “Cơ mà, kimono cơ đấy. Chà, hợp lắm luôn, quả không hổ danh Hime-san.”

Sakayanagi: “Fufu, thật không uổng công thay đồ. Dù sao cũng được mời đến một chỗ ngồi tuyệt vời thế này mà.”

Cách bài trí hội trường rất chuyên nghiệp.

Những tấm thảm đỏ gọi là Mousen, cùng một chiếc ô giấy kiểu Nhật màu đỏ son lộng lẫy được dựng lên.

Có vẻ họ cũng rất chú trọng trong việc chọn địa điểm.

Hàng cây hoa anh đào nhìn từ đây trông hệt như một bức tranh vẽ.

Hashimoto: “Cảnh đẹp thật đấy. Ngồi thưởng trà thanh nhã thế này, cảm giác như quên đi việc mình đang ở giữa một cuộc cạnh tranh khốc liệt vậy.”

Sakayanagi: “Không cần phải lo lắng đâu. Vị thế của lớp A vững như bàn thạch mà.”

Hashimoto: “Đáng tin cậy thật đấy. Mà, Hime-san đã nói vậy thì chắc không phải lo đâu nhỉ.”

Sakayanagi: “Chỉ cần tuân theo tôi, việc tốt nghiệp ở lớp A là điều chắc chắn. Tất nhiên, với điều kiện các cậu phải là những quân cờ trung thành và hữu dụng.”

Hashimoto: “Tôi sẽ khắc cốt ghi tâm.”

Hashimoto-kun vừa cười vừa nhấp một ngụm trà, rồi như chợt nhớ ra điều gì, cậu ta đưa mắt nhìn quanh.

Hashimoto: “Nhắc mới nhớ, chuyện Ryuuen quay lại có vẻ là thật đấy.”

Sakayanagi: “Vâng, có vẻ là vậy.”

Phía bên kia tầm nhìn của Hashimoto-kun, có một nhóm người đang vui vẻ ồn ào.

Là lớp của Ryuuen-kun.

Họ dường như đang vừa ngắm hoa vừa thưởng thức tiệc nướng BBQ.

Sakayanagi: “Oya, kia là…”

Bất chợt, tôi bắt gặp bóng dáng Ayanokouji-kun trong số những người đó. Có vẻ cậu ấy đã nói chuyện xong với Ryuuen-kun và đang chuẩn bị ra về.

Nhân cơ hội này, tôi định mời cậu ấy qua đây cùng uống trà nhưng…

Ayanokouji-kun không hề nhận ra phía bên này và cứ thế đi bộ về phía ký túc xá.

Hashimoto: “Sắp được một năm kể từ khi nhập học rồi nhỉ. Thời gian trôi nhanh thật đấy.”

Sakayanagi: “Nhắc mới nhớ, tôi biết được bí mật của Masumi-san cũng khoảng một năm trước thì phải.”

Hashimoto: “Bí mật của Masumi-chan? Từ khóa gây tò mò đấy.”

Kamuro: “Này Sakayanagi. Đừng có nói mấy điều thừa thãi.”

Sakayanagi: “Fufu. Lúc đó, hoa anh đào cũng nở rộ như thế này nhỉ.”

Dưới ánh nắng ấm áp của mùa xuân, chúng tôi cùng nhau tận hưởng buổi tiệc trà.

Khi buổi tiệc trà kết thúc và mặt trời bắt đầu lặn.

Trước khi về ký túc xá, tôi đã rẽ ngang một chút.

Ngồi một mình trên chiếc ghế băng trong công viên vắng người, tôi ngắm nhìn những tán hoa anh đào nổi bật trong màn đêm.

Sakayanagi: “Ngắm hoa anh đào vào ban đêm cũng có một vẻ đẹp phong nhã rất riêng.”

Có thể nói đây là một địa điểm tuyệt vời để tận hưởng khoảng thời gian tĩnh lặng một mình.

Ayanokouji: ”…Sakayanagi à.”

Bất chợt bị gọi tên, tôi quay đầu lại.

Đứng ở đó là Ayanokouji-kun.

Sakayanagi: “Chào buổi tối, Ayanokouji-kun. Tình cờ thật đấy.”

Ayanokouji: “Ừ. Tôi chỉ ra hóng gió đêm một chút thôi.”

Sakayanagi: “Tớ cũng tương tự vậy. Tớ muốn dành chút thời gian ở một mình.”

Ayanokouji: “Bộ dạng đó là sao thế?”

Sakayanagi: “Hôm nay tớ được mời đến dự tiệc trà của câu lạc bộ Trà đạo. Thế nên mới mặc lễ phục.”

Ayanokouji: “Ra là vậy. Thực ra tôi cũng được một người quen trong câu lạc bộ Trà đạo rủ đến tiệc trà ngoài trời, nhưng…”

Sakayanagi: “Vậy sao? Có vẻ thời gian không khớp nhau nhỉ.”

Ayanokouji: “Ừ… Vậy thì, làm phiền cậu rồi.”

Chỉ trao đổi dăm ba câu, Ayanokouji-kun định quay gót rời đi.

Có lẽ cậu ấy đang giữ ý vì tôi vừa bảo ‘muốn dành thời gian ở một mình’ chăng.

Sakayanagi: “Khoan đã. Nếu cậu có thời gian, chi bằng nán lại trò chuyện một chút được không?”

Ayanokouji: “Cũng được thôi.”

Ayanokouji-kun suy nghĩ một lát rồi ngồi xuống bên cạnh tôi.

Ayanokouji: “Vậy, cậu muốn nói chuyện gì?”

Sakayanagi: “Fufu, cậu không cần phải cảnh giác thế đâu.”

Tôi gọi cậu ấy lại, nhưng thực ra chẳng có lý do gì đặc biệt.

Sau khi kết thúc cuộc đối đầu trong bài kiểm tra vừa rồi, tôi đang tính sẽ tạm thời không nhúng tay vào chuyện của Ayanokouji-kun nữa.

Việc ngồi cạnh nhau và trò chuyện mà không có mục đích, cũng chẳng có sự toan tính nào thế này, có lẽ là một điều hiếm hoi.

Nên nói chuyện gì đây… Suy nghĩ một chút, tôi nảy ra một chủ đề.

Sakayanagi: “Ayanokouji-kun――Hôm nay, cậu có thể kể cho tớ nghe về bản thân cậu được không?”

Sakayanagi: “Cậu đã ăn thử thực đơn giới hạn mùa xuân của nhà ăn chưa?”

Ayanokouji: “Chưa, tôi chưa ăn. Nghe bảo nổi tiếng lắm, lúc tôi đến thì lúc nào cũng hết sạch.”

Sakayanagi: “Món đó là tuyệt phẩm đấy. Trước khi hết hạn, nhất định cậu phải ăn thử một lần.”

Chúng tôi tiếp tục những mẩu chuyện phiếm đời thường đúng chất học sinh cao trung.

Về những cuốn sách mới đọc gần đây, hay về bộ phim vừa xem ở Keyaki Mall.

Không có những toan tính đặc biệt, cũng chẳng có sự dò xét đằng sau.

Dù Ayanokouji-kun trả lời một cách nhạt nhẽo, nhưng có thể thấy cậu ấy cũng đang tận hưởng cuộc sống học đường theo cách riêng của mình.

Sakayanagi: “Vào ngày nghỉ cậu thường làm gì?”

Ayanokouji: “Để xem. Đọc sách mượn từ thư viện, ngoài ra thì dọn dẹp phòng ốc thôi.”

Sakayanagi: “Cậu ngăn nắp thật đấy. Con trai thì thường có nhiều người khá xuề xòa trong mấy việc đó.”

Ayanokouji: “Tại tôi không để nhiều đồ đạc thôi. Chẳng có gì để bừa bộn nên dọn dẹp cũng không cực mấy.”

Trong lúc chúng tôi đang trao đổi những lời như vậy.

―――Vùùù.

Một cơn gió đêm lạnh lẽo thổi ngang qua giữa hai người.

Sakayanagi: ”…Hơi lạnh nhỉ.”

Dù đã chớm xuân, nhưng khi màn đêm buông xuống, đây vẫn là thời điểm mang lại cảm giác se lạnh.

Ayanokouji: “Tôi đi mua đồ uống nóng đây.”

Ayanokouji-kun đứng dậy khỏi ghế băng và đi về phía máy bán hàng tự động gần đó.

Một lát sau, cậu ấy quay lại với hai lon nước trên tay.

Ayanokouji: “Cậu chọn cái nào?”

Sakayanagi: “Để xem nào… Ara?”

Một bên là hồng trà nguyên chất.

Và bên còn lại, là một loại đồ uống hơi bất ngờ.

Sakayanagi: “Chè đậu đỏ sao.”

Ayanokouji: “Vì cậu đang mặc kimono mà. Định mua đồ uống nóng, tự nhiên mắt lại dừng ở lon đó.”

Ayanokouji: “Cậu ghét à?”

Sakayanagi: “Không đâu. Vậy, tớ xin nhận nhé.”

Tôi nhận lấy lon chè đậu đỏ.

Tuy bình thường tôi ít khi mua loại đồ uống này, nhưng thỉnh thoảng đổi vị cũng được.

Mở nắp khoen, tôi nhấp một ngụm.

Vị ngọt dịu và hơi ấm như đang lan tỏa khắp cơ thể lạnh buốt.

Ayanokouji: “Bình thường cậu hay chơi cờ vua à?”

Sakayanagi: “Vâng, cũng gọi là biết chút ít. Nhắc mới nhớ, trước đây tớ từng đăng tuyển đối thủ chơi cờ vua trên bảng tin của trường nhỉ.”

Ayanokouji: ”…À, cũng có chuyện đó ha. Hóa ra là do Sakayanagi đăng à.”

Sakayanagi: “Oya, cậu có nhận ra thông báo tuyển người sao. Ayanokouji-kun không ứng tuyển ư?”

Ayanokouji: “Đúng vậy. Tôi không trực tiếp ứng tuyển, nhưng… thực ra…”

Hơi nóng từ lon nước trong tay từ từ truyền đến.

Con người thông qua sự tiếp xúc, có thể biết được sự ấm áp.

Thông qua cuộc sống học sinh cao trung bình thường, liệu thông điệp đó có đến được với cậu ấy không nhỉ.

Sakayanagi: “Lon chè đậu đỏ này ngon thật đấy.”

Ayanokouji: “Vậy à. Thế thì không uổng công tôi mua rồi.”

Sakayanagi: “Ừm… Vậy thì trước khi trời trở lạnh hơn, uống xong lon này chúng ta cùng về ký túc xá nhé.”

…Nếu được thì tôi muốn tận hưởng khoảng thời gian này thêm một chút nữa.

Vừa ngắm nhìn những tán hoa anh đào tuyệt đẹp trong đêm, chúng tôi vừa tiếp tục những câu chuyện không đầu không cuối.