Skip to content

SR75

Năm mới đã đến, học kỳ mới cũng vừa bắt đầu được một thời gian.

Sau giờ học, nhóm Ayanokouji chúng tôi đến quán cà phê như thường lệ.

Hasebe: “Chà, Tết qua nhanh thật đấy nhỉ.”

Yukimura: “Cuối năm và đầu năm tôi đã tập trung học được kha khá, một kỳ nghỉ rất ý nghĩa.”

Miyake: “Nhắc mới nhớ, năm nay chúng mình không đi lễ đầu năm.”

Ayanokouji: “Chắc chắn là trong khuôn viên trường không có đền chùa nào rồi.”

Dù muốn đi lễ đầu năm, nhưng nếu không có lý do đặc biệt như hoạt động câu lạc bộ thì không thể ra khỏi trường.

Hasebe: “Vậy thì, sau khi tốt nghiệp, cả nhóm mình cùng đi lễ đầu năm nhé?”

Sakura: “Ưm…! Tuy tớ hơi sợ chỗ đông người… nhưng nếu đi cùng mọi người thì chắc chắn sẽ vui lắm.”

Rời khỏi lớp học, chúng tôi vừa đi vừa nói chuyện phiếm thì Airi chợt nhận ra điều gì đó.

Sakura: “Are, cái gì thế kia…?”

Nhìn theo hướng mắt của Airi, tôi thấy vài học sinh đang dừng chân trước bảng tin.

Miyake: “Có thông báo mới gì à?”

Trên bảng tin dán một tờ áp phích.


『Thông báo về tiệc trà đầu năm』

Để bắt đầu các buổi tập luyện trong năm mới, các thành viên Câu lạc bộ Trà đạo sẽ trình diễn pha trà phục vụ quý khách.

Kể cả những người không rành về lễ nghi cũng cứ thoải mái tham gia nhé.

Chúng tôi đã chuẩn bị những món bánh trà ngon tuyệt để chờ đón các bạn!


Hasebe: “Ưm, Hatsu… chữ này đọc là gì thế?”

Ayanokouji: “Hatsugama (Sơ phủ). Nghĩa là buổi tiệc trà đầu tiên của năm mới.”

Hasebe: “Ồ, Kiyopon biết rõ ghê.”

Ayanokouji: “Tôi từng đọc trong sách rồi.”

Trên áp phích có in vài tấm ảnh chụp cảnh tiệc trà trước đây.

Các học sinh tham gia được tiếp đón bởi các thành viên câu lạc bộ mặc kimono, ai nấy đều mỉm cười vui vẻ.

Ngoài ra còn có ảnh giới thiệu về những bộ trà cụ cao cấp và bánh ngọt dùng kèm trà.

Yukimura: “Nhắc đến trà đạo tôi cứ nghĩ nó cứng nhắc lắm, hóa ra cũng không đến nỗi nào nhỉ.”

Hasebe: “Nhìn kìa, bánh ngọt trông ngon chưa?”

Sakura: “Đúng thật, dễ thương quá…!”

Xem xong áp phích, nhóm Keisei có vẻ bắt đầu hứng thú với tiệc trà.

Hasebe: “Đã thế thì cả nhóm mình cùng đi thử xem sao. Hình như tổ chức vào thứ Bảy tuần này, mọi người rảnh không?”

Miyake: “Hôm đó tôi không có lịch tập câu lạc bộ nên đi được.”

Ayanokouji: “Tôi cũng rảnh.”

Mọi người đều rảnh vào hôm đó, vậy là cả nhóm có thể tham gia.

Hasebe: “Thế chốt nhé. Gần đến ngày thì nhắn tin hẹn giờ sau nha?”

Yukimura: “Ừ. Đây cũng là cơ hội tốt để tiếp xúc với văn hóa truyền thống Nhật Bản.”

Và thế là, chúng tôi quyết định tham gia sự kiện của câu lạc bộ Trà đạo.

Ngày diễn ra tiệc trà của câu lạc bộ Trà đạo đã đến.

Chúng tôi đến phòng trà nơi tổ chức sự kiện.

Trước cửa phòng có đặt một chiếc bàn để tiếp đón, một nữ sinh mặc kimono đang ngồi ở đó.

Tôi nhận ra người đó.

Ayanokouji: “Hiyori à.”

Shiina: “Ara, Ayanokouji-kun. Cả các bạn nữa.”

Hiyori nhẹ nhàng đứng dậy khỏi ghế và cúi chào lịch sự.

Shiina: “Chào mừng mọi người đã đến. Các cậu muốn tham gia tiệc trà phải không?”

Ayanokouji: “Ừ. Cơ mà, không ngờ cậu lại ở câu lạc bộ Trà đạo đấy.”

Shiina: “Vâng. Cậu thấy bất ngờ à?”

Ayanokouji: “Không, tôi thấy hợp với hình tượng của cậu lắm.”

Hiyori thích đọc sách và có tính cách điềm đạm. Câu lạc bộ Trà đạo rất hợp với cô ấy.

Ayanokouji: “Với lại cậu mặc kimono cũng hợp lắm.”

Shiina: “Cảm ơn cậu. Cũng bõ công vất vả mặc bộ này.”

Hasebe: ”…Hừm~?”

Hasebe ném cho tôi cái nhìn đầy ẩn ý.

…Tôi chỉ khen hợp thôi mà, có ý gì khác đâu.

Miyake: “Vậy, bọn tôi vào luôn được không?”

Shiina: “Xin lỗi, hiện tại đang có nhóm khách trước dùng trà bên trong.”

Shiina: “Khoảng 10 phút nữa sẽ xong, tớ sẽ hướng dẫn các cậu vào lượt tiếp theo nhé.”

Hiyori vừa chỉ vào tờ giấy đăng ký vừa giải thích cho chúng tôi.

Có vẻ sự kiện khá nổi tiếng, một số khung giờ đã kín chỗ đặt trước.

Shiina: “Trong lúc chờ đợi, mời các cậu xem qua cái này.”

Hiyori đưa cho chúng tôi tờ rơi quảng cáo.

Trong đó có hình minh họa và hướng dẫn về các nghi thức trong tiệc trà.

Hasebe: “Ồ, nhiều quy tắc chi tiết phết nhỉ.”

Yukimura: “Cách xoay bát trà cũng có quy định sao. Đặt môi vào chỗ không có hoa văn… hmm.”

Shiina: “Mặt chính diện của bát trà thường được vẽ những hoa văn đẹp nhất.”

Shiina: “Tránh đặt môi vào chỗ đó là để thể hiện sự tôn trọng đối với dụng cụ trà đấy.”

Sakura: “N-Nhiều thứ thế này liệu tớ có nhớ hết được không…?”

Shiina: “Fufu, đừng căng thẳng quá. Quan trọng nhất là tận hưởng mà.”

Nhận thấy sự lo lắng của Sakura, Hiyori mỉm cười dịu dàng.

Shiina: “Thực ra ở lượt trà tiếp theo, tớ sẽ là người thực hiện pha trà. Tớ sẽ phục vụ các cậu bằng cả tấm lòng.”

Và thế là, chúng tôi vừa được Hiyori hướng dẫn nghi thức, vừa chờ đến lượt mình.

Thành viên CLB Trà đạo: “Mời quý khách vào chỗ theo thứ tự ạ.”

Được hướng dẫn, chúng tôi bước vào phòng trà.

Trên chiếu Tatami có trải những tấm thảm đỏ, chúng tôi sẽ ngồi chính tọa (Seiza) lên đó.

Trường chúng tôi có cơ sở vật chất đầy đủ, và phòng trà này cũng không ngoại lệ, được thiết kế rất công phu.

Ngoài chúng tôi ra còn có vài người tham gia khác, họ cũng tò mò nhìn ngắm xung quanh phòng trà.

Hasebe: “Trông chuyên nghiệp ghê. Cảm giác rất mộc mạc và tĩnh lặng nhỉ?”

Sakura: “T-Tớ bắt đầu thấy hồi hộp rồi…”

Bầu không khí trang nghiêm bao trùm phòng trà khiến mọi người tự nhiên nói khẽ lại.

Một lúc sau, cửa trượt mở ra và Hiyori xuất hiện.

Shiina: “Kính chào quý khách đã đến tham dự ngày hôm nay. Xin hãy thư giãn và tận hưởng.”

Hiyori chào hỏi và cúi đầu cung kính.

Chúng tôi có nên cúi chào lại không nhỉ?

Không ai biết câu trả lời chính xác, những người tham gia chỉ biết lén nhìn nhau.

Shiina: “Mời dùng bánh ngọt ạ.”

Ngay lập tức, bánh trà được mang đến cho từng người.

Nhưng nhìn thấy bánh, chưa ai dám động thủ ngay.

Nữ sinh A: “Etou… cái này ăn luôn được chưa nhỉ?”

Nam sinh B: “Hình như trong tờ rơi có ghi là đợi người khách đầu tiên ăn xong thì mới được ăn hay sao ấy…”

Shiina: “Fufu, mọi người không cần phải cứng nhắc thế đâu.”

Nhận thấy bầu không khí căng thẳng, Hiyori lên tiếng trấn an đầy tinh tế.

Shiina: “Hôm nay không phải là buổi học nghi thức, mà là nơi để mọi người tận hưởng tiệc trà mà.”

Shiina: “Để xem nào… Mọi người đã nhìn thấy bức tranh cuộn đằng kia chưa?”

Hiyori chỉ về phía hốc tường nơi treo một bức tranh cuộn trang trọng.

Shiina: “Giờ là câu đố nhé. Trên bức tranh đó viết chữ gì? Mọi người thử đoán xem.”

Hiyori nhìn quanh và đặt câu hỏi.

Chữ viết theo lối thư pháp rất phóng khoáng, thoạt nhìn khó mà đọc được.

Shiina: “Gợi ý là một câu thành ngữ bốn chữ bắt đầu bằng chữ ‘Hòa’ (Wa).”

Yukimura: “Hmm…”

Hasebe: “Ồ, Yukimuu biết à?”

Yukimura: “Chắc là ‘Hòa Kính Thanh Tịch’ (Wa Kei Sei Jaku) phải không?”

Shiina: “Vâng, chính xác.”

Shiina: “‘Hòa Kính Thanh Tịch’ là bốn chữ rất quan trọng thể hiện tinh thần của trà đạo.”

Shiina: “Hòa nhã với nhau, kính trọng lẫn nhau, giữ tâm hồn thanh tịnh và không bị dao động… Tớ hy vọng có thể cùng mọi người tận hưởng tiệc trà này với tâm thế hòa nhã như vậy.”

Nụ cười hồn nhiên của Hiyori khiến bầu không khí trong phòng dịu lại.

Trên áp phích thông báo có ghi ‘Những ai không rành về trà đạo cũng cứ thoải mái tham gia’.

Đúng như Hiyori nói, ý tưởng chủ đạo của tiệc trà lần này là để mọi người biết đến niềm vui của trà đạo.

Shiina: “Vậy thì, xin mời mọi người dùng bánh.”

Shiina: “Loại bánh này tên là ‘Hanabiramochi’ (Bánh cánh hoa), là loại bánh mang lại may mắn thường ăn vào dịp năm mới.”

Sakura: “Đẹp quá… ăn thì tiếc thật.”

Miyake: “Dùng cái que gỗ này để ăn à?”

Shiina: “Vâng. Nhưng cậu cũng có thể dùng giấy Kaishi bọc lại rồi cầm tay ăn cũng không sao đâu.”

Mọi người vừa trò chuyện vui vẻ vừa thưởng thức bánh ngon.

Những người tham gia đã thư giãn hơn hẳn so với lúc đầu.

Ăn bánh xong, đã đến lúc chiêm ngưỡng màn pha trà.

Shiina: “Vậy tớ xin phép bắt đầu.”

Với những động tác uyển chuyển, không một chút thừa thãi, Hiyori lặng lẽ pha trà.

Một dáng vẻ trang nghiêm, khác hẳn với cô ấy lúc đọc sách.

Rồi từng bát trà đã pha được mang ra cho từng người.

Lần đầu uống Matcha, mỗi người đều có những cảm nhận riêng.

Hasebe: “Đây là Matcha à… Đắng thật, nhưng có vẻ dễ gây nghiện đấy?”

Sakura: “R-Rất… ngon…!”

Và rồi, đến lượt tôi.

Trước khi cầm bát trà lên, tôi nói với người bên cạnh.

Ayanokouji: “Tôi xin phép dùng trước.”

Cầm lấy bát trà được đưa tới, tôi xoay bát để tránh mặt chính diện.

Sau đó chia làm ba ngụm để uống trà.

Trong vị đắng, tôi cảm nhận được độ sâu và vị ngọt rõ rệt.

Ayanokouji: ”…Trà rất ngon, cảm ơn cậu.”

Sau khi tạo ra tiếng rít nhẹ báo hiệu đã uống hết, tôi lau miệng bát và đặt xuống sàn.

Shiina: “Chà…”

Nhìn thấy tôi uống xong trà, Hiyori lộ vẻ hơi ngạc nhiên.

Shiina: “Cảm ơn mọi người đã đến tham dự ngày hôm nay.”

Hiyori cúi chào thật sâu, buổi tiệc trà kết thúc.

Miyake: “Lần đầu uống nhưng Matcha dễ uống hơn tôi tưởng.”

Yukimura: “Trải nghiệm quý giá thật. Tôi đã hiểu rõ rằng mỗi nghi thức đều có ý nghĩa riêng của nó.”

Nhóm chúng tôi vừa nói chuyện rôm rả vừa rời khỏi phòng trà.

Tôi cũng định đi theo thì bị gọi lại.

Shiina: “Ayanokouji-kun. Tớ nói chuyện chút được không.”

Ayanokouji: “Có chuyện gì thế?”

Shiina: “Lúc nãy tớ ngạc nhiên lắm. Không lẽ cậu có kinh nghiệm về trà đạo sao?”

Ayanokouji: ”…Chà, cũng biết chút ít thôi.”

Tôi đã cố gắng hành động tự nhiên để không gây chú ý, nhưng xem ra không qua mắt được người có kinh nghiệm.

Shiina: “Ra là vậy… Thảo nào động tác của cậu đẹp lắm.”

Shiina: “Anou, tớ có một đề nghị. Nếu không phiền, cậu gia nhập câu lạc bộ Trà đạo được không?”

Shiina: “Thực ra như cậu thấy đấy, có ít thành viên lắm. Hiếm có ai hứng thú với trà đạo…”

Hiyori nhìn tôi với ánh mắt đầy kỳ vọng.

Tôi vào câu lạc bộ Trà đạo sao.

Không phải vì thích mà tôi học trà đạo, nhưng tham gia câu lạc bộ thì cũng có thể thú vị. Tuy nhiên…

Ayanokouji: “Cảm ơn lời mời của cậu, nhưng hiện tại tôi chưa có ý định tham gia câu lạc bộ nào. Xin lỗi nhé.”

Shiina: “Vậy sao…”

Ayanokouji: “Nhưng buổi tiệc trà hôm nay rất tuyệt. Trà và bánh đều rất ngon.”

Ayanokouji: “Nếu có dịp nào như thế này nữa thì rủ tôi nhé.”

Shiina: “Thật sao? Ừm, lúc đó nhất định tớ sẽ gọi cậu.”

Nghe tôi nói vậy, khuôn mặt Hiyori rạng rỡ hẳn lên.

Shiina: “Mà công nhận, tớ với Ayanokouji-kun hợp gu thật đấy. Cả về đọc sách nữa.”

Shiina: “À, đúng rồi. Cuốn tiểu thuyết trinh thám mới ra mà tớ vừa đọc hay cực. Ayanokouji-kun chắc cũng thích, tớ định chia sẻ với cậu―”

Thành viên CLB Trà đạo: “Shiina-san, phiền cậu chút được không? Chuẩn bị bánh trà giúp tớ với.”

Bị thành viên khác gọi, Hiyori giật mình quay lại.

Shiina: “Ah, xin lỗi. Tớ đến ngay đây.”

Shiina: “Vẫn còn lượt khách tiếp theo nữa nhỉ. Nói chuyện với Ayanokouji-kun vui quá làm tớ quên cả thời gian.”

Shiina: “Vậy thì, lần sau chúng mình nói chuyện tiếp nhé.”

Ayanokouji: “Ừ, vậy nhé.”

Hiyori nói lời tạm biệt, cúi chào rồi chạy về phía các thành viên khác.

Hasebe: “Thật tình, không thể coi thường cậu được nha.”

Ra khỏi phòng trà, tôi thấy Hasebe đang đứng đó với nụ cười tủm tỉm. Có vẻ cô ấy đã nhìn thấy tôi nói chuyện với Hiyori.

Hasebe: “Kiyopon thân thiết với Shiina-san từ bao giờ thế?”

Ayanokouji: “Vậy sao? Tôi thấy bình thường mà.”

Hasebe: “Lại còn thế nữa~. Hẹn gặp nhau lần sau kìa, tức là hẹn hò chứ gì nữa?”

Ayanokouji: “Đính chính nhé, chỉ là bạn đọc sách thôi.”

Gặp nhau ở thư viện vào giờ nghỉ trưa hay sau giờ học rồi nói chuyện, cái đó đâu gọi là hẹn hò.

Cơ mà, Hiyori ở câu lạc bộ Trà đạo sao.

Màn pha trà lúc nãy rất ra dáng, chắc hẳn bình thường cô ấy cũng luyện tập rất chăm chỉ.

Hôm nay tôi đã được biết thêm một khía cạnh mới của Hiyori, không chỉ đơn thuần là một mọt sách.