Skip to content

Epilogue

Chương kết: “Sự tồn tại đặc biệt”

Section titled “Chương kết: “Sự tồn tại đặc biệt””

Tiếp nối kỳ thi đặc biệt Trò chơi Sinh tồn là kỳ thi đặc biệt Thu thập Token. Chặng đường dài 7 ngày 6 đêm rốt cuộc cũng đã kết thúc.

Hơn 8 giờ tối, toàn bộ học sinh năm ba sau khi nhận được thông báo kết quả của kỳ thi đặc biệt đều đã rút lên tàu, và ngay lập tức được tập hợp tại phòng ăn. Tuy nhiên, chỉ duy nhất học sinh đã bị thôi học là không được mời đến.

Có khả năng người đó đã bị cách ly, hoặc bị đưa về bằng một chiếc thuyền nhỏ, nhưng trong số các học sinh hẳn là chẳng có ai biết được điểm đến của người đó.

Thời gian cho một bữa tối có phần hơi muộn màng đang đến gần.

Những món ăn xa hoa lộng lẫy vốn không thể nào được nếm thử trong khoảng thời gian sống trên đảo hoang được bày biện la liệt, các học sinh đều đang háo hức chờ đợi đến giờ khai tiệc, thế nhưng đối với lớp vừa xuất hiện người hy sinh thì những món ăn ấy dường như cũng trở nên nhạt nhòa, hoàn toàn chẳng có lấy một bầu không khí vui vẻ nào.

“Xin lỗi nhé, Yoshida. Đến phút cuối cùng lại bắt cậu phải gánh vác, nhưng nhờ thế mà tôi đã được cứu một mạng.”

Trong kỳ thi đặc biệt lần này, vì đã để Yoshida đảm nhận một vài vai trò quan trọng, nên trước tiên tôi bày tỏ sự cảm kích về chuyện đó.

“Không, có gì đâu… Chỉ là một câu nói của cậu quá mức chí mạng khiến tôi chẳng còn cách nào để phản bác thôi.”

Yoshida ngước nhìn lên trần nhà rồi buông một tiếng thở dài thườn thượt.

“Bị nói như thế thì sao mà phủ nhận được chứ. Mà, quả thực là cũng có vất vả nhiều thứ thật.”

Vừa cười gượng, Yoshida vừa khoác tay lên vai tôi rồi vỗ nhẹ một cái.

“Trông hai người có vẻ đã trở nên vô cùng thân thiết rồi đấy, nhưng cũng kể cho tôi nghe một chút chuyện đi chứ, Ayanokouji.”

Hashimoto đang ngồi ngay trước mặt nhìn thẳng vào mặt tôi, nheo đôi mắt sắc lẹm lại.

“Cậu muốn hỏi chuyện gì.”

“Cậu hiểu mà đúng không? Chuyện của Shiina đấy―như vậy thực sự ổn sao?”

Nghe thấy câu nói đó, trên mặt Yoshida lộ ra một vẻ phức tạp. Như thể muốn nói, bây giờ không phải là lúc để đào bới chuyện này.

“Tôi không cho rằng mình đã đưa ra một phán đoán sai lầm.”

Trả lời như vậy xong, tôi tiếp tục nói thêm.

“Đối với Hashimoto thì một kết quả khác sẽ tốt hơn sao?”

“Không… tôi chỉ là muốn hỏi vậy thôi. Nếu cậu đã chấp nhận chuyện đó thì cũng không sao.”

Nhanh chóng chốt lại câu chuyện như vậy, Hashimoto vòng hai tay ra sau đầu, hướng ánh nhìn về phía lớp A.

“Cơ mà các cậu không thấy lớp A đúng kiểu chẳng biết rốt cuộc là thắng hay thua sao?”

Như thể bị lời nói của Hashimoto dẫn dắt, Yoshida đưa mắt nhìn về phía lớp A, rồi dùng vẻ mặt nghiêm túc để bày tỏ cảm tưởng đó.

“Thắng thì vẫn là thắng thôi. Bọn họ đã lấy được điểm lớp đàng hoàng rồi cơ mà.”

Nhóm 8 của Horikita và Ichinose đạt hạng 1 về thứ hạng về đích. Tận dụng tối đa sức mạnh của tỷ lệ nhân 100%, họ cũng vươn lên dẫn đầu về thứ hạng nhóm, giúp cả lớp A lẫn lớp D đều giành được 100 điểm lớp. Hơn nữa, lớp Horikita còn rinh luôn cả giải đặc biệt ở hạng mục cá nhân, thu về tổng cộng 200 điểm lớp. Điều này đã giúp củng cố vững chắc vị thế đang có phần lung lay của lớp A. Trong bảng xếp hạng Token cá nhân được công bố, Ryuuen xếp ở vị trí hạng 2, khoảng cách với người đứng đầu chỉ vỏn vẹn 2 Token. Nếu thứ hạng chỉ xê dịch đi một chút thôi thì lớp giành được giải đặc biệt đã là lớp B rồi, chính vì vậy đây quả là một kết quả đầy nuối tiếc. Cứu cánh duy nhất có lẽ là việc thứ hạng nhóm của họ đứng thứ 2, giúp mang về 50 điểm lớp.

“Không ngờ người bị thôi học lại là Shinohara đấy. Rốt cuộc cậu đã giở trò gì vậy hả Ayanokouji.”

Đón nhận câu hỏi cùng nụ cười nhếch mép của Hashimoto, tôi phóng tầm mắt nhìn quanh phòng ăn.

Không thấy bóng dáng của Ike đâu, lúc này có lẽ cậu ta đang nằm nghỉ ngơi trong phòng y tế rồi.

Ngay khi bữa ăn theo hình thức buffet chính thức bắt đầu, các học sinh năm ba cũng đồng thời được cho phép tự do sinh hoạt.

Về cơ bản đa số học sinh đều tụ tập theo từng lớp, nhưng cũng có thể bắt gặp cảnh tượng những học sinh thân thiết với nhau vượt qua rào cản giữa các lớp, chọn những chỗ ngồi gần nhau rồi rôm rả ôn lại đủ thứ chuyện trên đời.

”…Ayanokouji-kun, cậu cho tôi xin một chút thời gian được không.”

Người vừa nói vừa đi tay không tiến lại gần tôi chính là Horikita, người mà tôi đã không hề nói chuyện trực tiếp trong suốt khoảng thời gian trên đảo hoang. Trước khi bắt đầu dùng bữa, cô ấy muốn sắp xếp và làm rõ lại những chuyện đã diễn ra trong kỳ thi đặc biệt, đại loại là vậy.

Việc ra ngoài boong tàu cũng được cho phép nên chúng tôi quyết định đổi chỗ.

“Bao gồm cả chuyện của Shinohara, chúng ta hãy cùng nhau làm rõ lại toàn bộ chuỗi diễn biến lần này nhé.”

Đứng cạnh Horikita, tôi buông lời như vậy rồi bắt đầu kể lại mọi chuyện.

Toàn bộ mánh khóe đã bắt đầu được vận hành từ trước cả lúc tôi liên lạc với Ichinose vào đêm ngày thứ ba.

Cụ thể là từ cuộc trò chuyện ngắn chưa đầy 5 phút với Katsuragi vào buổi sáng ngày thứ hai.

Tôi đã ném một suy nghĩ về phía bóng lưng của Katsuragi, người đang định bỏ cuộc rời đi vì không thể đạt được thỏa hiệp.

“Tôi cho rằng nên để Ibuki bị thôi học, nhưng tất nhiên tôi không nghĩ cậu sẽ tán thành.”

“Vậy thì tại sao cậu lại nói ra điều đó.”

“Cách nói của tôi hơi khó nghe nhỉ. Trong kỳ thi đặc biệt lần này, tôi sẽ khiến Ibuki bị thôi học.”

”…Ra là vậy. Nói cách khác, đây là một lời tuyên chiến sao.”

Có lẽ cậu ta vốn không có ý định quay đầu lại, nhưng vì tôi đã nói toạc ra nên Katsuragi cũng không thể nào phớt lờ được nữa. Cậu ta hướng ánh mắt về phía này.

“Nếu suy xét đến cơ chế của ngôi trường này, thì việc những học sinh thiếu hụt năng lực bị thôi học là một quy luật tất yếu. Việc cố ý sàng lọc có lẽ cũng không phải là điều tồi tệ. Thế nhưng tôi không thể nào chấp nhận được suy nghĩ đó. Lúc còn đang mâu thuẫn với Sakayanagi về vấn đề lãnh đạo lớp, Yahiko, người đã đứng về phe tôi, đã bị loại bỏ bởi một sự sàng lọc tùy tiện. Đương nhiên, đó là do tôi không có thực lực, nhưng cũng chính vì vậy mà tôi mới có thể thấu hiểu được cảm giác của người bị vứt bỏ. Tôi không định nói những lời ngây thơ như sẽ bảo vệ tất cả mọi người, nhưng tôi tuyệt đối sẽ không bao giờ hành động với tiền đề vứt bỏ đồng đội ngay từ đầu.”

Để người bạn thân thiết bị buộc thôi học và bản thân cũng bị tống cổ khỏi lớp. Ít nhất thì trong những lời nói của Katsuragi dường như cũng mang một sức nặng xác đáng.

“Vì để bảo vệ đồng đội, cậu có thể chiến đấu không chút nương tay, tôi có thể hiểu như vậy chứ?”

“Đương nhiên là tôi định làm vậy rồi.”

“Nếu vậy thì, có lẽ tôi và cậu có thể hợp tác với nhau đấy.”

”…Cái gì?”

“Đại diện có thể giữ một lượng lớn Token. Nói cách khác là nắm giữ một quyền quyết định rất lớn. Tôi muốn cậu sử dụng điều đó để chèn ép Ibuki một cách triệt để. Đương nhiên số Token mà Ibuki có thể nhận được sẽ giảm sút nghiêm trọng.”

“Tôi không hiểu ý cậu nói gì. Tôi không định để Ibuki bị thôi học―”

“Hãy thử suy nghĩ một cách khách quan xem. Nếu hành động đúng như những gì tôi nói thì chuyện gì sẽ xảy ra. Ibuki rõ ràng sẽ bị bỏ lại phía sau trong cuộc chiến Token. Và các học sinh của nhóm 3 sẽ bắt đầu suy nghĩ thế này: ‘Chỉ cần tùy lúc tiến hành điều chỉnh là được. Bằng cách đó ai cũng có thể tự loại mình ra khỏi danh sách ứng cử viên bị thôi học’.”

“Một đề xuất ngu ngốc. Cậu thực sự nghĩ tôi sẽ làm ra cái hành động bất lợi tột cùng cho lớp B như vậy sao?”

“Chính vì không bất lợi nên tôi mới đề xuất đấy.”

Khi tôi đáp lại như vậy, Katsuragi đã nhận ra sự thật ẩn giấu đằng sau đề xuất của tôi.

”…Không lẽ nào… là mồi nhử… ý cậu là vậy sao?”

“Chính xác. Chỉ lấy Ibuki ra lợi dụng như một tấm bình phong để khiến bọn họ nghĩ rằng bản thân có thể né tránh việc bị thôi học. Mục tiêu thực sự là các học sinh lớp A.”

“Cậu đang nói nghiêm túc đấy à.”

“Mục tiêu cuối cùng của học sinh ngôi trường này là tốt nghiệp ở lớp A. Nếu đây là điều quan trọng nhất, thì việc bào mòn sức mạnh chiến đấu của lớp A đang dẫn đầu hiện tại phải được ưu tiên. Nếu có thể khiến Kushida hoặc Wang bị thôi học thì sẽ dẫn đến sự suy giảm chiến lực đáng kể, còn nếu khiến Ike hoặc Shinohara bị thôi học thì không chỉ dừng lại ở sự đổ vỡ của một cặp đôi, mà tùy thuộc vào tình hình, có thể sẽ nảy sinh cả lựa chọn tự nguyện thôi học để theo gót người yêu, từ đó xóa sổ cả hai người cùng một lúc. Đối với 3 lớp đang bám đuổi phía sau mà nói, đó chính là những ứng cử viên thôi học lý tưởng.”

“Nhưng liệu mọi chuyện có diễn ra dễ dàng như cậu nói không. Cho dù tôi có chèn ép Ibuki, thì theo lẽ thường cũng chẳng ai dễ dàng tin vào cái hành động vứt bỏ đồng đội cùng lớp đâu. Họ chắc chắn sẽ nghi ngờ rằng tôi chỉ đang làm khó cô ấy tạm thời và sẽ chuyển nhượng Token vào lúc sau. Đương nhiên là họ sẽ đến để xác nhận số lượng chính xác ngay trước vạch đích.”

“Họ có nhận ra cũng không sao. Họ ôm lòng nghi ngờ lại càng có lợi hơn.”

Dự đoán những diễn biến tiếp theo, tôi bắt đầu kể cho Katsuragi nghe về kế hoạch mà bên mình đã vạch ra, chẳng hạn như việc có thể tắt âm thanh khi chuyển nhượng Token.

Con tàu nhổ neo rời khỏi hòn đảo hoang, rẽ sóng lướt đi trên mặt biển tối tăm.

Đặt nền móng để khiến toàn bộ nhóm nghĩ rằng mục tiêu đang nhắm đến là Ibuki Mio. Việc khoảng cách Token bị nới rộng do sự ghẻ lạnh mang vỏ bọc bình đẳng của Katsuragi. Sự tức giận, nôn nóng xuất phát từ những cảm xúc chân thật của một Ibuki hoàn toàn không hay biết gì. Shinohara và Ike, những người tận mắt chứng kiến tất cả những điều đó, đã nghĩ rằng: Chỉ cần thắng được cô ta thì tuyệt đối bản thân sẽ không bao giờ bị thôi học.

Điều quan trọng nhất là một thước đo để có thể chắc chắn né tránh việc bị thôi học. Không phải là con số của mồi nhử Ibuki, mà số lượng Token làm tiêu chuẩn chung cho toàn nhóm chính là số Token mà hai mục tiêu thực sự - Shinohara và Ike - đang nắm giữ.

“Có cảm giác rằng Ibuki-san kiếm được nhiều Token hơn so với tưởng tượng đấy. Cũng có những học sinh sở hữu ít Token hơn so với con số được truyền đạt nữa…”

Về mặt thu thập cá nhân thì Shinohara và Ike nằm ở nhóm chót bảng, nhưng họ lại nắm trong tay phần Token dự trữ bòn rút được từ Kushida. Dù có chia đôi ra đi chăng nữa, thì đó cũng là một lượng Token được cộng dồn đáng kể.

“Hẳn là cậu đã rất chật vật trong việc điều chỉnh nhỉ.”

Vừa tán thưởng cho sự vất vả của cô ấy, tôi vừa kể cho Horikita nghe những chuyện đã xảy ra ở giai đoạn cuối.

Vào ngày cuối cùng, khi thời khắc kết thúc đang đến gần, đám Shinohara đã mường tượng ra.

Rằng nếu là Ayanokouji thì biết đâu cậu ta đã nhúng tay vào làm chuyện gì đó rồi.

Bọn họ đã luôn canh chừng không cho nhóm Katsuragi tiếp xúc cho đến tận khi về đích và việc chuyển nhượng bị vô hiệu hóa. Thế nhưng, sự hoài nghi vẫn không hề được xua tan. Rằng liệu số Token mà Ibuki đang sở hữu có thực sự thấp hơn bọn họ hay không.

Bọn họ muốn tìm mọi cách để xác nhận được số lượng sở hữu chính xác. Bởi vì số Token hiển thị trên đồng hồ đeo tay là không thể làm giả, và đó cũng là phương thức duy nhất để có thể nhìn thấy được con số chính xác 100%.

Chính vì vậy, tuyệt đối không được chuyển nhượng Token cho Ibuki cho đến tận phút chót.

Đám Shinohara đã giăng sẵn một thế trận hai tầng: người bị thôi học sẽ là Ibuki, và trong trường hợp bất trắc xảy ra thì người bị thôi học sẽ là Kushida. Vạch đích đang cận kề. Cả tôi lẫn Katsuragi đều dự cảm được rằng thời điểm để giải cứu Ibuki sẽ trở nên vô cùng khắt khe.

Vài kịch bản mô phỏng đã được vạch ra. Điều đó cũng bị chi phối bởi hành động của đám Shinohara.

Mục tiêu chính yếu trong tình huống đó là để Yoshida - người đang đứng ngay trước vạch đích - tiếp xúc với Ibuki và bí mật chuyển nhượng Token. Nếu điều đó là bất khả thi, thì sẽ tìm một lý do nào đó để bắt bẻ, cản trở không cho Ibuki về đích hòng câu giờ. Và trong số các lựa chọn, tôi cũng đã cân nhắc đến việc lợi dụng Kushida như một kế hoạch dự phòng. Tình cờ thay, sự kiện Ibuki lên tiếng đòi đấm tôi lại xảy ra, nên tôi đã để Sanada - người đã được chia sẻ thông tin từ trước - tiếp cận Kushida và nhanh chóng giải thích sự tình, tiến hành chuyển nhượng lượng Token vừa đủ để cô ấy thoát nạn, bao gồm cả phần của Ibuki đã nhận từ Katsuragi.

“Có vẻ cậu đã cảnh báo cho đám Shinohara với tâm thế sẵn sàng hứng chịu đòn phản công từ tôi nhỉ.”

“Đúng vậy… Rằng việc Ibuki-san bị dồn vào đường cùng hoàn toàn nằm trong toan tính của Ayanokouji-kun. Và mũi nhọn đó, tùy thuộc vào tình hình, cũng có khả năng sẽ chĩa về phía nhóm Shinohara-san―tôi đã nói vậy.”

“Việc cậu liên lạc với Shinohara không phải là một nước cờ sai lầm. Bởi vì cậu đã nhìn thấu được cái khả năng rằng việc tôi định khiến Ibuki bị thôi học thực chất chỉ là một đòn tung hỏa mù mà thôi.”

“Tôi đã cảm thấy có điều bất thường. Cho dù cậu có đề nghị với Katsuragi-kun về việc để Ibuki-san bị thôi học, tôi không nghĩ cậu ấy sẽ vô điều kiện chấp nhận chuyện đó. Cậu ấy cũng không đời nào lại phớt lờ Ryuuen-kun mà tự ý tiến hành. Vậy thì mục tiêu sẽ là lớp chúng tôi. Chính vì thế, tôi đã nhắc nhở nhóm Shinohara-san phải để mắt triệt để đến số lượng Token của Ibuki-san, và nếu có thể thì hãy xác nhận cho bằng được―”

“Thực tế thì tôi nghĩ Shinohara tuy có phần gượng ép nhưng cũng đã làm rất tốt. Bản thân việc xác nhận đó, cô ta cũng đã làm được mà.”

“Nhưng… đến cuối cùng tôi vẫn không thể bảo vệ được cô ấy. Tôi không muốn bất cứ ai phải thôi học. Dù đã nghĩ như vậy… mọi chuyện quả thực không hề suôn sẻ chút nào nhỉ.”

“Đành chịu thôi. Sự tồn tại của một Ichinose trong cùng một nhóm. Việc xây dựng được thể chế hợp tác trơn tru, cộng thêm việc dễ dàng đoàn kết nhất trí để nhắm tới thứ hạng cao của nhóm chính là một thế mạnh, nó cũng tạo ra hiệu ứng cộng hưởng ở khía cạnh nhóm có lãnh đạo trực thuộc sẽ nhận được phần thưởng lớn. Thế nhưng, kỳ thi đặc biệt lần này lại mang một tính chất hai mặt: một mặt, để giành chiến thắng thì việc về đích sớm sẽ mang lại lợi thế, nhưng mặt khác, nếu suy tính đến rủi ro khi thua cuộc thì việc về đích muộn lại có lợi hơn. Muốn thâu tóm cả hai là điều không hề dễ dàng.”

Vì chỉ cần quá nửa số thành viên là được công nhận về đích, nên Horikita cũng có thể lựa chọn cầm điện thoại ở lại hiện trường mà không về đích, nhưng khả năng xoay xở của một cá nhân là có giới hạn. Hơn nữa, chắc hẳn trong cô ấy cũng có cả cảm giác không muốn làm hao hụt dù chỉ một Token nào.

“Nếu như tôi trực tiếp dẫn dắt nhóm Shinohara-san về đích, cục diện có lẽ đã thay đổi.”

“Đúng vậy. Nhưng suy cho cùng thì việc thay đổi người bị thôi học cũng đâu phải là chuyện dễ dàng. Nếu chìa tay ra giúp đỡ một ai đó, thì một người vô hình nào đó tiếp theo sẽ bị đẩy xuống vị trí chót bảng. Từ tình cảnh đó mà muốn chuyển sang thể chế bảo vệ 100% lớp A và lớp D trên thực tế là điều bất khả thi.”

”…Cũng phải. Sự méo mó sinh ra từ việc giải cứu Ike-kun và Shinohara-san chắc chắn sẽ hiện diện… bởi vì khi đó tôi sẽ không thể nào biết được sự hy sinh ấy sẽ giáng xuống đầu ai ở lớp nào nữa…”

Nếu phải chỉ ra một điểm chí mạng duy nhất, thì đó chính là việc cô ấy đã bị ép phải chiến đấu trên một sân khấu do chính tay tôi dàn dựng. Việc mọi động thái đều được triển khai xoay quanh nhóm 3 đã khiến khoảng cách vật lý trở thành một chiếc gông cùm to lớn.

“Nếu là cậu, cậu hoàn toàn có thể nhắm vào Kushida-san hay Wang-san cơ mà? Đối với lớp chúng tôi mà nói, điều đó đồng nghĩa với việc sẽ đánh mất đi một nguồn chiến lực lớn hơn rất nhiều. Tại sao cậu lại không làm như vậy?”

“Tôi chỉ chọn đánh rớt những kẻ dễ bị đánh rớt nhất mà thôi.”

Trả lời là vậy nhưng thực tình lại hoàn toàn khác. Riêng về trường hợp của Kushida, tôi chỉ đang dựng lên lớp vỏ bọc rằng cô ấy là ứng cử viên bị thôi học, chứ ngay từ đầu đã không hề có ý định loại trừ cô ấy. Ít nhất thì cô ấy xuất sắc đến mức đám Shinohara hay Ike hoàn toàn không thể sánh bì được, và Mii-chan cũng là một nguồn chiến lực rất đầy đủ. Hơn thế nữa, một công dụng khác dành cho cô ấy cũng vừa mới nổi lên.

Đối với tôi, điều quan trọng là phải bồi dưỡng cả lớp A. Nếu cứ để các nhánh phụ phát triển thì tán cây sẽ vươn rộng, nhưng quả thu được lại trở nên bé tí teo. Chính vì vậy, lớp A cần phải tiến hành chọn lọc tỉa tót từng nhánh một để tập trung nuôi dưỡng.

“Nếu muốn trách cứ thì thay vì tự trách mình, cậu hãy trách tôi đi.”

Ngay sau khi buông lời như vậy, tôi cảm nhận được có một hiện diện đang tiến lại gần từ phía sau.

“Điều đó có chút không đúng rồi nhỉ? Người định đoạt kẻ bị thôi học đâu phải là Ayanokouji-kun.”

Không rõ là do đã nhìn thấy cảnh chúng tôi bước ra ngoài boong tàu hay sao, người vừa ló dạng từ trong bóng tối chính là Kushida.

Vì vốn đã nhận ra cô ấy đang đứng nghe lén từ trước nên tôi không hề tỏ ra ngạc nhiên.

“Tôi hoàn toàn có thể cứ thế biến số Token mà Sanada-kun chuyển qua thành của riêng mình rồi về đích. Nếu làm vậy thì người bị thôi học sẽ là Ibuki-san cơ mà.”

Những sự kiện diễn ra nơi hậu trường mà tôi vốn nghĩ không cần thiết phải nhắc tới, nay lại được chính miệng Kushida kể lại.

“Chính cậu… là người đã quyết định để Shinohara-san bị thôi học sao?”

Phớt lờ câu hỏi đó của Horikita, Kushida nói ra điều mà bản thân đang bận tâm.

“Việc tôi có chuyển Token cho Ibuki-san hay không chẳng phải là một trò đi trên dây sao? Lúc tôi định về đích, Katsuragi-kun đã hoảng hốt lắm đấy.”

“Có lẽ là vậy.”

Tôi chỉ đáp lời hùa theo như vậy, nhưng thực tế lại có đôi chút khác biệt.

Tôi đã đánh giá rằng việc phó thác lượng Token đóng vai trò là cái lõi quyết định ấy cho cô ấy cũng sẽ chẳng có vấn đề gì.

Một phán quyết định đoạt sinh tử được giao phó cho Kushida Kikyou.

Chỉ cần khiến cô ấy có suy nghĩ muốn xóa sổ Shinohara hoặc Ike hơn là Ibuki là được.

Một hạt giống đã được tôi gieo mầm ngay từ thời điểm kỳ thi đặc biệt này bắt đầu.

Một sự cọ xát nảy sinh do việc tôi khinh thường cả hai người bọn họ.

Bị ngó lơ lời chào hỏi, bị nghi ngờ về mặt năng lực, đám Shinohara đã liên tục tích tụ sự giận dữ.

Đồng thời, tôi lại trọng dụng Kushida và đối xử tử tế với cô ấy như một nhân tài xuất sắc. Hành động đó lộ liễu đến mức khiến cho cả những người đồng đội thuộc lớp D hiện tại cũng phải ôm lòng hoài nghi. Thay vì coi đó là sự vương vấn đối với lớp Horikita, thì nó đã đạt đến mức khiến người ta phải rơi vào luồng suy nghĩ rằng có phải tôi đang tin tưởng học sinh lớp Horikita hơn hay không.

Một môi trường khó chịu đến nhường ấy. Mũi nhọn của cơn thịnh nộ nảy sinh, tất yếu sẽ chĩa về phía một Kushida vốn đã mang sẵn tư thù.

Sự thù ghét mãnh liệt đến từ Shinohara. Bằng mọi giá muốn khiến Kushida phải nếm mùi đau khổ. Tôi đã nhúng tay dẫn dắt sao cho những cảm xúc đó được bộc lộ ra ngoài. Việc làm xáo trộn kỷ cương của lớp A và đẩy Kushida vào thế bị cô lập trong nhóm cũng theo đó mà trở nên dễ dàng. Tất cả đều diễn ra đúng như dự tính. Một môi trường do chính tay tôi dàn dựng.

“Cậu có nhìn thấy cái vẻ mặt đó của Ike-kun lúc kết quả được công bố không? Trông đã mắt phết nhỉ.”

Ngay tại thời điểm công bố kết quả vừa diễn ra cách đây không lâu, cả hai người bọn họ đã phải hứng chịu một cú sốc như sét đánh ngang tai. Rằng ai trong hai người sẽ bị buộc thôi học là một phần mà ngay cả tôi cũng không thể đoán trước được.

“Về phần mình, tôi vốn muốn để Shinohara-san ở lại trường cơ, nhưng thôi thế cũng đành chịu vậy.”

Có vẻ như Shinohara vốn đã không hề có ý định chuyển giao số Token đã hứa hẹn cho Kushida, nên từ một giai đoạn khá sớm cô ta đã chia chác sòng phẳng và chuyển nhượng cho Ike. Thế nhưng, đó lại chính là vết thương chí mạng. Vào phút chót của giây cuối cùng, do bất đắc dĩ phải chuyển 10 Token cho Kushida, nên Shinohara đã bị rớt xuống vị trí thấp hơn cả Ike.

Shinohara Satsuki, người rơi xuống vị trí chót bảng, đã bị nhận phán quyết buộc thôi học và rơi vào trạng thái hoảng loạn. Còn Ike thì phát điên. Cậu ta đã làm loạn lên đến mức đám Sudou phải vô cùng chật vật mới có thể khống chế được. Nhớ lại cảnh tượng đó, Kushida khẽ mỉm cười trông vô cùng hả hê.

“Tôi không hề cho rằng mình đã làm chuyện gì tồi tệ đâu nhé. Nếu xử lý không khéo thì chính tôi mới là người bị Shinohara-san khiến cho phải thôi học. Thế nên tôi chỉ đơn thuần là đang trả đũa lại mà thôi.”

Phải chăng chỉ muốn nói ra chừng đó thôi, Kushida với dáng vẻ vô cùng mãn nguyện khẽ xoay người một vòng.

“Với lại tôi không muốn bị hiểu lầm nên nói trước luôn nhé, việc tôi giữ Ibuki-san lại là vì tôi cho rằng cô ta sẽ không thể trở thành mối đe dọa, ngoài ra hoàn toàn không có bất cứ lý do nào khác đâu.”

Như thể muốn ám chỉ rằng không cần lời hồi đáp, cô ấy cứ thế cất bước rời đi.

Horikita có lẽ đã gia tăng thêm sự hoài nghi, nhưng ấn tượng của tôi lại hoàn toàn trái ngược.

Qua vụ lùm xùm lần này, Kushida không còn nghi ngờ gì nữa đã có một màn lột xác. Không, thậm chí có nói là đã thay da đổi thịt một cách ngoạn mục cũng không ngoa.

Nếu biết được chuyện cô ấy đã thẳng thừng phơi bày bản chất thật của mình trước mặt các lớp khác, Horikita rồi cũng sẽ tự mình nhận ra điều đó thôi.

“Tôi vẫn còn rất nhiều chuyện muốn hỏi. Kết quả bài thi của cậu, tôi cũng rất bận tâm…”

“Chuyện đó để dịp khác đi. Nếu cần thiết thì tôi có thể dành thời gian cho cậu sau.”

“Cũng phải… Tôi quay lại phòng ăn đây, vẫn còn vài vấn đề không thể cứ thế bỏ mặc được.”

Cho dù nói là lớp đã giành chiến thắng đi chăng nữa, thì sự thật là họ đã phải đánh đổi bằng việc mất đi một người bạn cùng lớp sẽ không bao giờ biến mất.

Không chỉ dừng lại ở việc xoa dịu tâm lý cho Ike, mà chắc hẳn họ còn phải cùng nhau bàn bạc về những chuyện sắp tới nữa.

Nếu quay lại cùng nhau thì có khả năng sẽ bị cuốn vào những rắc rối phiền phức, thế nên tốt hơn hết tôi cứ thong thả quay lại muộn một chút vậy.

Còn lại một mình, tôi thẫn thờ đứng trên boong tàu.

Dù là một kỳ thi đặc biệt với vô vàn những ngã rẽ quanh co khúc khuỷu, nhưng điều in đậm trong tâm trí tôi lúc này lại chẳng phải là chuyện của đám Shinohara.

Mà duy nhất chỉ có một người, là chuyện về Shiina Hiyori.

Lúc này, tôi chỉ đang mải miết suy nghĩ về duy nhất một mình cô ấy.

Sau khi chứng kiến đám Ibuki, Shinohara về đích, tôi đã liếc nhìn đồng hồ đeo tay một lần.

Nhẩm tính ngược lại từ thời gian hiện tại, tôi biết mình chẳng còn dư dả thời gian nữa.

“Yoshida. Việc xử lý phần sau giao lại cho cậu đấy.”

“Gì mà giao lại cơ chứ.”

Tôi truyền đạt ngắn gọn việc mình đã nhận được liên lạc từ Ryuuen, và cả chuyện Hiyori đang đứng đợi.

“H-Hả!? Cậu mà làm vậy thì Token sẽ―”

“Tôi biết. Ít nhất thì cơ hội rinh giải đặc biệt sẽ hoàn toàn tan thành mây khói.”

Nếu về đích ngay tại đây thì khả năng đạt hạng 1 là rất cao. Việc buông bỏ nó chẳng khác nào hành vi ném 100 điểm lớp xuống cống.

“Dù vậy tôi vẫn sẽ đi đón cô ấy.”

“Thì đương nhiên nếu giúp được thì tôi cũng muốn giúp, nhưng Shiina là học sinh lớp B mà? Dù có nghĩ thế nào thì việc mặc kệ cô ấy vẫn…”

“Vì cô ấy rất đặc biệt.”

“Hả…?”

“Shiina Hiyori―đối với tôi là một sự tồn tại đặc biệt.”

“Đặc biệt sao, cậu…”

“Nếu Shiraishi cũng đang chờ trong tình huống tương tự, cậu có bỏ mặc cô ấy được không?”

“Chuyện đó… không, chuyện đó thì…”

Trước một câu nói khiến mọi lời giải thích thêm đều trở nên thừa thãi, Yoshida ôm đầu.

“Khỉ thật, bị nói vậy rồi thì sao tôi cản cậu được nữa chứ…”

“Vì tôi nói ra cốt để cậu không cản mà.”

“Thật tình… Tôi hiểu rồi. Nhưng cậu có đến kịp không? Khoảng cách khá xa đấy.”

“Không thành vấn đề.”

“Không thành vấn đề sao. À, mà này, phần chuyển cho Shiina và tỷ lệ nhân 70% thì có sao không? Shiina chỉ được giữ đúng 1 Token thôi đúng chứ?”

“Không rõ là 1 cái hay nhiều hơn, nhưng dù thế nào đi nữa nhỡ đâu cô ấy chỉ có 1 cái thật thì không thể tránh khỏi việc bị thôi học. Việc gom đủ 20 triệu điểm cá nhân bên phía này cũng rất khó khăn. Điều duy nhất tôi có thể làm lúc này là chuyển nhượng Token nếu cần thiết.”

“Tồi tệ nhất là cậu sẽ bị xếp chót đấy…?”

“Có lẽ sẽ là như vậy.”

“Cậu đợi 1 phút, à không, 30 giây thôi.”

Nói rồi, Yoshida lập tức gọi Sanada và Morishita rồi dẫn họ tới đây.

“Số Token bên này vẫn nhiều hơn so với cái cột mốc đó, cậu cứ lấy từ phần của bọn tôi đi.”

“Chẳng thèm nói lý do mà đã đòi bọn này giao Token ra, cậu nghĩ mình là ai vậy hả, Ayanokouji Kiyotaka.”

“Tóm lại là cần thiết lắm Morishita à. Lời giải thích cứ để sau đi.”

“Tớ hiểu rồi, cậu nhận lấy đi.”

Sanada lập tức đồng ý. Mặt khác, Morishita khi nhìn thấy thái độ đó của Yoshida cũng đành lầm bầm rằng đành chịu vậy.

“Coi như tôi cho cậu nợ một ân tình lớn đấy nhé. Hãy trả lại gấp mười triệu lần vô cực cho tôi đi.”

Thốt ra một đơn vị bí ẩn mà ngay cả trẻ con cũng chẳng buồn nói, Morishita cũng đưa chiếc đồng hồ đeo tay của mình ra.

Chỉ còn một chút nữa là đến 7 giờ tối - thời điểm kỳ thi đặc biệt kết thúc, cũng là lúc con tàu cất lên một hồi còi lớn, có một thiếu nữ vẫn đang đứng ở nơi đó.

Mặt trời ngả bóng về tây đang từ từ chìm xuống đường chân trời, bầu trời đang dần chuyển màu từ sắc cam sang đỏ thẫm. Mặt biển phản chiếu màu sắc ấy như một tấm gương, những tia sáng vỡ vụn nương theo nhịp vỗ của những con sóng không ngừng thay đổi hình dạng. Cơn gió mang theo mùi thủy triều từng đợt thổi qua, mơn trớn bề mặt cát vẫn chưa kịp khô hẳn.

“Hiyori.”

Cố gắng để không làm cô ấy giật mình, tôi khẽ gọi tên.

Có lẽ vì tiếng bước chân không truyền đến, việc cô ấy nhận ra sự hiện diện của tôi dường như chậm đi một tích tắc. Hai bờ vai khẽ giật mình phản ứng. Thế nhưng, cô ấy không lập tức ngoảnh lại nhìn tôi.

“Tớ chưa từng nghĩ… cậu sẽ thực sự đến đây.”

Một lát sau, một câu trả lời như vậy được cất lên với âm lượng khiêm tốn.

Cùng lúc với lời nói đó, âm thanh sóng vỗ vỡ vụn nho nhỏ vang lên chồng chéo.

Dù là một vùng biển tĩnh lặng, nhưng nếu nghe gần thì đó quả thực là một âm thanh đều đặn của sóng vỗ vào rồi lại rút ra.

Tiếng bước chân lún xuống cát vang lên chậm hơn một chút, và rồi âm thanh đó cũng dừng lại ở một vị trí hơi lùi về phía sau.

Tôi tiếp tục bước những bước chậm rãi hơn nữa và đứng cạnh cô ấy.

Khoảng cách giữa hai người xấp xỉ một sải tay, một khoảng trống mập mờ không hề chạm vào nhau nhưng cũng không quá xa cách.

“Nếu vậy thì đúng là một câu chuyện kỳ lạ nhỉ. Chẳng phải vì đoán được tớ sẽ đến nên cậu mới quyết định nương theo chiến lược của Ryuuen sao?”

“Tớ vốn không hề có tự tin. Mà vốn dĩ, đây cũng không thể gọi là chiến lược được. Đây chỉ là cái kết không có lối thoát… của lớp B khi không thể tìm ra cách để chắc chắn giành chiến thắng trong kỳ thi đặc biệt lần này mà thôi.”

Hiyori không hề hạ tầm mắt, vẫn tiếp tục nhìn chằm chằm như thể đang dõi theo đường chân trời.

Những đầu ngón tay của cô ấy sau khi trả lời khẽ nắm lấy vạt áo thể dục.

“Chừng nào vẫn còn là học sinh lớp B thì một phần trách nhiệm cũng thuộc về Hiyori, nhưng đó là thứ mà toàn thể lớp phải cùng nhau san sẻ. Hay đúng hơn là trọng trách đó phải thuộc về Ryuuen - người đang làm lãnh đạo. Cậu đâu cần thiết phải tự mình ôm đồm tất cả mọi thứ chứ?”

Tới tận lúc này tôi mới lần đầu tiên nhìn vào góc nghiêng của Hiyori. Ánh sáng đang dần buông mềm mại tô điểm cho đường nét góc nghiêng ấy, bóng của hàng mi in những vệt mỏng manh xuống đôi gò má.

Qua khe hở của những lọn tóc đang đung đưa trong gió, biểu cảm đó đứt quãng lọt vào tầm mắt tôi. Hoàn toàn không thể nhìn thấy dáng vẻ vui mừng nào trước việc tôi đến đón.

”…Tớ đã nghĩ rằng mình phải làm một điều gì đó. Rằng mình phải làm một điều gì đó mà chỉ có bản thân mình mới có thể làm được…”

Mũi chân khẽ phá vỡ lớp cát dưới chân. Một chuyển động nhỏ bé, nhưng cái hành động được lặp đi lặp lại không theo một nhịp điệu nhất định ấy đã nói lên khoảng thời gian đằng đẵng mà cô ấy đứng chờ ở đây.

“Chuyện mà chỉ có Hiyori mới có thể làm được sao.”

Quả thực, nếu xét theo ý nghĩa đó thì đây có thể coi là một chiến lược sống còn chăng. Giả sử là bất kỳ một ai khác, tôi hẳn đã không đến nơi này.

Ở phía xa có tiếng kêu của một con chim biển, nó sải cánh bay là là cắt ngang qua sát mặt nước.

“Lúc nghe Ryuuen kể, ban đầu tớ không hề có ý định đến đây. Không, nói chính xác thì tớ đã trực giác được rằng lựa chọn đi đến đây là một sai lầm. Bởi vì nếu đi, chắc chắn sẽ mang lại điểm trừ cho lớp. Nếu đơn thuần chỉ nghĩ đến việc đưa lớp đến chiến thắng, thì hành động này chẳng mang lại bất cứ lợi ích nào cả. Nếu tớ bỏ mặc Hiyori, lớp B sẽ bị bào mòn đi một nguồn chiến lực quý giá, và tớ cũng có thể rinh về giải đặc biệt.”

Dù không rõ tổng số Token của nhóm sẽ ra sao, nhưng đó là một kết quả đủ sức gây ảnh hưởng đến thứ hạng.

“Vậy thì… tại sao cậu lại đến…?”

Tới tận lúc này Hiyori mới khẽ chuyển động ánh nhìn. Không phải là hoàn toàn quay sang nhìn tôi, mà là một góc độ hạ tầm mắt xuống khoảng lưng chừng giữa gót chân và mặt biển.

“Biết đâu tớ lại muốn thử phó mặc bản thân cho sự phi lý, sự bất hợp lý cũng nên. Tớ đã cảm thấy hứng thú xem bản thân sẽ có cảm xúc như thế nào trước kết quả của một sai lầm, một lựa chọn mà đáng lý ra tớ sẽ không bao giờ chọn.”

Đó không phải là lời nói dối, tôi đã nói ra câu trả lời đầu tiên lóe lên trong đầu. Thế nhưng một câu trả lời trái ngược lại thốt ra khỏi miệng. Tôi bị ép phải đối diện với việc những lời vừa nói chỉ là cái cớ bề ngoài, và đó không phải là sự thật.

“Không, không phải… Kết quả ra sao cũng chẳng quan trọng. Chỉ là tớ không muốn cậu bị thôi học. Tớ không muốn nhìn thấy cái tương lai mà Ryuuen không cứu cậu, cái tương lai không thể giúp đỡ cậu. Tớ muốn được cùng cậu trải qua cuộc sống học đường lâu hơn dù chỉ là một giây―đó mới là lý do tớ đến đây.”

“Tớ không phải là một con người đặc biệt thú vị. Liệu tớ có xứng đáng để được cậu nói ra những lời như vậy không. Ayanokouji-kun có rất nhiều những người bạn khác mà.”

Trả lời như vậy xong, Hiyori vẫn giữ nguyên ánh mắt và tiếp tục.

“Việc đứng chờ ở đây thật hèn nhát―tớ thậm chí còn cảm thấy ngay cả việc nghĩ như vậy cũng đã là gian xảo rồi.”

“Gian xảo?”

“Bởi vì… chẳng phải vậy sao. Việc tớ lấy bản thân mình ra làm mồi nhử. Việc tự cho rằng mình có giá trị như một mồi nhử… Thật là một sự ảo tưởng tồi tệ… Bởi vì Ayanokouji-kun không đời nào lại vứt bỏ khả năng chiến thắng để đến đây.”

Thật chậm rãi, thật tĩnh lặng, Hiyori giải thích những cảm xúc hiện tại của mình. Như thể hòa nhịp cùng lời nói, vạt áo thể dục đang bị nắm chặt khẽ nới lỏng ra, những đầu ngón tay buông lơi.

Cứ như vậy, như thể muốn đuổi theo mảnh vải đang bay đung đưa trong gió, cô ấy lại nhẹ nhàng nắm lấy nó thêm một lần nữa.

“Tớ thật gian xảo. Rõ ràng là vậy, nhưng tớ lại lỡ ôm lấy một tia hy vọng mong manh. Rằng Ayanokouji-kun biết đâu sẽ đến gặp tớ. Biết đâu sẽ đến… đón tớ…”

Những cảm xúc có thể nói là hoàn toàn trái ngược mà cô ấy ôm ấp đang giằng xé lẫn nhau.

“Bởi vì cậu đã thực sự đến… điều đó khiến tớ rất vui… nhưng tớ lại không thể nói ra là mình vui…”

Chỉ có âm thanh đều đặn đó lẳng lặng khắc ghi sự trôi đi của thời gian.

“Tớ―nên làm gì đây.”

Liệu bản thân có thể đưa ra một câu trả lời chính xác cho câu hỏi đó hay không, tôi không biết.

Thế nhưng, tôi đang nắm giữ trong mình một lời nói.

“Hiện tại tớ đã tự nhận thức được một cách rõ ràng. Rằng tớ đang yêu một con người mang tên Shiina Hiyori.”

Lời nói cần phải truyền đạt.

Lời nói bắt buộc phải truyền đạt.

Thế nhưng cùng lúc thốt ra, tôi cảm thấy cổ họng có hơi khô khốc.

Không đơn thuần chỉ là vì tôi đã dùng đến lượng thể lực tương xứng để vội vã chạy đến tận đây.

Sức nặng khi chuyển hóa thành lời. Một thực tế rằng câu trả lời nhận được từ đối phương không phải là 100%.

Lúc này đây, tôi đang bị quay cuồng bởi một cảm xúc mà lần đầu tiên mình biết đến.

Hiyori ngoảnh mặt lại phía tôi.

Mái tóc nãy giờ vẫn xuôi theo chiều gió nhấc lên trong một khoảnh khắc, hòa cùng chuyển động ấy, ánh mắt cô ấy hướng thẳng về phía này.

Chỉ với một độ trễ thời gian vô cùng nhỏ, cả hai đã chuyển sang tư thế hoàn toàn đối mặt nhau.

“Tớ xin lỗi―”

Cô ấy buông lời xin lỗi.

“Thực sự, tớ xin lỗi―”

Lời xin lỗi được cất lên thêm một lần nữa.

“Tớ―tớ cũng… thích… Ayanokouji-kun… Tớ xin lỗi―”

Đó là lời xin lỗi vì đã lợi dụng thứ tình cảm mà đối phương dành cho mình. Sau khi nói xong, vẫn không lảng tránh mà nhìn thẳng về phía này, lồng ngực Hiyori khẽ phập phồng lên xuống như đang điều chỉnh lại nhịp thở.

Không cần thêm bất kỳ lời nói nào nữa.

Tôi thao tác trên chiếc đồng hồ đeo tay, chuyển nhượng số Token đã mang đến cho Hiyori.

Sau đó, tôi dùng tay phải nắm lấy tay trái của cô ấy, cùng nhau dõi mắt nhìn ra biển.

Khoảnh khắc chạm vào nhau, những đầu ngón tay khẽ siết chặt đáp lại.

Tuy lực tay lập tức được nới lỏng ra, nhưng chuyển động cùng xúc cảm trong khoảnh khắc đó đã thực sự đọng lại.

Tiếng còi tàu vang lên.

Đó không phải là âm thanh báo hiệu sự kết thúc mà là sự khởi đầu.

Liệu tôi có thể nghĩ như vậy được không.

Với tư cách là một học sinh cao trung bình thường, tôi sẽ biết đến tình yêu, và rồi sẽ cứ thế mà trưởng thành sao.

Liệu tôi có thể thay đổi được không.

Từ dưới đáy mặt nước đục ngầu đen kịt chẳng thể nhìn thấu, một THỨ GÌ ĐÓ đang dần ló mặt ra.

Khi đã thấu hiểu tường tận về những cảm xúc mới mẻ này, có lẽ tôi sẽ chẳng chút do dự mà buông lỏng bàn tay đang nắm chặt này ra.

Tôi chỉ đang khao khát.

Rằng muốn biến những kiến thức, những kinh nghiệm, những ký ức, biến tất cả mọi thứ trở thành máu thịt của mình.

Tất cả đều là vì bản thân mình.

Tôi hành động chỉ vì lợi ích của chính tôi mà thôi.

Cho đến tận bây giờ, và cả sau này cũng vậy―.

Điều đó chắc chắn sẽ không bao giờ thay đổi cho đến tận lúc chết.

7 giờ rưỡi tối sau khi kỳ thi kết thúc. Việc công bố kết quả được quyết định sẽ diễn ra ở bên ngoài, nên chúng tôi đã xuống khỏi chiếc tàu khách cỡ lớn, và chờ đợi thời khắc đó trên hòn đảo hoang.

Có chỉ thị rằng không có giới hạn về vị trí và chúng tôi có thể tự do hành động.

Chẳng bao lâu sau, chiếc thuyền nhỏ đi đón những học sinh không thể về đích đã quay trở lại bến tàu.

Tôi ôm tâm trạng bất an không yên, chờ đợi cậu ấy bước xuống.

Ẩn mình vào khu rừng gần đó, tôi quan sát tình hình.

Đáng lẽ cứ đường hoàng đi đón và gặp mặt là được, nhưng tôi lại không thể làm vậy.

Tôi đã nghe được những lời khó tin mà Yoshida-kun nói với Hashimoto-kun.

‘Cậu ta, đã mang theo giác ngộ vứt bỏ chiến thắng của chính mình để đi cứu Shiina. Không thể nào cản được.’

Bám chặt lấy tâm trí không chịu buông, những lời đó vẫn luôn vang vọng mãi.

Tại sao?

Vì sao chứ?

Để cứu Shiina-san sao?

Tại sao lại làm chuyện như vậy?

Mình không thể hiểu được.

Không phải, có lẽ là do mình không muốn hiểu thì đúng hơn.

Đương nhiên, mình biết Ayanokouji-kun và Shiina-san là bạn đọc sách, và thường gặp nhau ở thư viện.

Chuyện đó đối với mình không phải là điều đáng để bận tâm nhiều đến thế.

Chỉ là bạn bè.

Bởi vì mình đã nghĩ mối quan hệ đó không hơn không kém như vậy.

Nhưng, hiện tại thì khác.

Với tư cách là lãnh đạo của lớp đang bị đòi hỏi về mặt thành tích, việc về đích nhanh hơn dù chỉ một chút và để lại một kết quả lớn lao trong kỳ thi đặc biệt này chắc hẳn phải là một mục tiêu đối với Ayanokouji-kun.

Ấy vậy mà―để cứu Shiina-san, cậu ấy đã vứt bỏ toàn bộ những điều đó.

Giúp đỡ vì là bạn bè, nói ra như vậy thì rất đơn giản.

Ngay cả mình, nếu có bất kỳ ai trong lớp gặp rắc rối ở tình cảnh tương tự, cũng sẽ không chút do dự mà lao đến cứu.

Nhưng Ayanokouji-kun lại khác với mình.

Lý do có thể nghĩ đến, có thể nghĩ đến là…

…Vì cô ấy xuất sắc.

Ayanokouji-kun mong muốn một cuộc chiến cân bằng giữa cả 4 lớp.

Chính vì vậy nên Shiina-san mới là một sự tồn tại cần thiết―.

Mình hiểu rồi, chắc chắn là vậy.

Không.

Không phải thế.

Chuyện Shiina-san không chỉ đơn thuần là bạn bè.

Mình không muốn tin.

Nhưng thứ đập vào mắt mình lại là―một hiện thực tàn khốc.

Ayanokouji-kun bước từ chỗ đặt chân chông chênh xuống đất liền trước, rồi quay lại nắm lấy tay Shiina-san.

Và rồi cậu ấy dịu dàng dìu cô ta rời khỏi thuyền.

Biểu cảm của cô ta tuy có chút áy náy, nhưng rõ ràng trông lại vô cùng hạnh phúc.

Mình cứ ngỡ người đó phải là Karuizawa-san cơ.

Mình từng nghĩ rằng chỉ cần gạt cô ấy ra xa, thì mình có thể đường hoàng đứng bên cạnh Ayanokouji-kun.

Nhưng mình nhầm rồi.

Người mà mình thực sự―cần phải nhắm đến―.

Hóa ra lại là cô sao…

“Shiina Hiyori-san.”

Tôi khẽ lầm bầm.

Nặng nề, tăm tối, sâu thẳm.

Cái tên ấy đang khắc thật sâu vào trái tim mình, tựa như khoét thêm một vết sẹo vậy.

Chắc chắn mình, đã không thể nào kiểm soát nổi thứ cảm xúc này nữa rồi―.