Skip to content

SR88

Lý do chọn đồ bơi thi đấu
SR88

Chabashira Sae

Lý do chọn đồ bơi thi đấu

Ike: “Haizz… buổi tập hôm nay đúng là địa ngục mà…”

Sau giờ học, tôi cùng đám Ike và Yamauchi tạt vào Keyaki Mall.

Sắp tới kỳ thi cuối học kỳ 1, môn Thể dục có bài kiểm tra bơi lội.

Nhà trường đã mở cửa hồ bơi trong nhà sau giờ học cho những học sinh muốn tập luyện.

Lớp D chúng tôi cũng tổ chức các buổi tập chuẩn bị cho kỳ thi, hôm nay là ngày chúng tôi vừa tập xong.

Yamauchi: “Cứ tưởng được mấy nữ sinh bên câu lạc bộ bơi lội ân cần cầm tay chỉ việc, ai dè lại dính nguyên khóa huấn luyện Sparta…”

Ayanokouji: “Ít nhất thì kỹ năng bơi cũng khá lên rồi mà.”

Ike: “Thì đúng là vậy, cơ mà…”

Chúng tôi không có mục đích gì đặc biệt khi đến đây.

Chắc là lại đi loanh quanh giết thời gian rồi giải tán như mọi khi.

Ike: ”…Hmm?”

Yamauchi: “Sao thế Kanji. Thấy em nào xinh tươi à?”

Ike: “Không, người đằng kia… Chabashira-sensei đúng không?”

Nhìn theo ánh mắt của Ike, tôi thấy bóng dáng Chabashira-sensei ở cách đó không xa.

Việc bắt gặp giáo viên ở Keyaki Mall cũng chẳng có gì lạ.

Vấn đề là vị trí Chabashira-sensei đang đứng.

Yamauchi: “Khu bán đồ bơi à?”

Ike: “Không lẽ… cô ấy định mua đồ bơi sao!? Cô ấy sẽ mua kiểu đồ bơi gì đây…!?”

Hai tên kia hưng phấn ra mặt, rủ nhau nấp vào một góc khuất để lén lút quan sát Chabashira-sensei.

Tôi cũng bị lôi kéo vào, đành phải nấp cùng họ.

Yamauchi: “Hay là kiểu bikini quyến rũ trưởng thành? Hay kiểu bèo nhún dễ thương…!?”

Ike: “Không, tao đoán là kiểu liền thân cơ!”

Giữa những ánh mắt đầy kỳ vọng của hai người, Chabashira-sensei đã cầm lên…

Ike: ”…Ra là vậy, đồ bơi thi đấu à!”

Yamauchi: “Cái này cũng ngon phết…! Rất hợp với hình tượng Chabashira-sensei!”

Chabashira-sensei cầm bộ đồ bơi thi đấu bước vào phòng thử đồ.

Yamauchi: “Khốn kiếp, sao phòng thử đồ lại có cửa chứ… Làm sao để nhìn thấy cô ấy mặc đồ bơi bây giờ?”

Ayanokouji: ”…Đừng có nghĩ đến chuyện nhìn trộm. Bị đuổi học đấy.”

Yamauchi: “T-Tao biết rồi! Mà này, mua đồ bơi… chắc chắn là để đi biển hẹn hò với bạn trai rồi?”

Yamauchi: “Kuu~, ghen tị với thằng bạn trai được chiêm ngưỡng Chabashira-sensei mặc đồ bơi quá đi!”

Ayanokouji: ”…Có thể chỉ là đi chơi với bạn bè thôi mà.”

Nhưng việc chọn đồ bơi thi đấu cho thấy mục đích thực dụng cao hơn là đi chơi.

Có thể cô ấy có sở thích bơi lội chăng.

Ike: “Hẹn hò đồ bơi với cô giáo à… Cảnh cô giáo lạnh lùng thường ngày đột nhiên diện đồ bơi quyến rũ mình, đúng là viễn cảnh trong mơ nhỉ?”

Yamauchi: “Ồ, hiểu ý mày luôn Kanji! Bình thường thì nghiêm khắc, nhưng khi chỉ có hai người lại trở nên dịu dàng đúng không!”

Ike: “Chuẩn! Lúc đang nghỉ ngơi dưới dù che nắng, cô ấy bất ngờ sát lại gần…!”

Và thế là, Ike với giọng điệu đầy phấn khích, bắt đầu tuôn trào những ảo tưởng của mình.

Chabashira: “Đến muộn thế. Nào, lại đây.”

Ngồi thư giãn dưới dù che nắng, Chabashira vẫy tay gọi.

Bộ đồ bơi thi đấu màu đen tôn lên vóc dáng hoàn hảo của cô ấy.

Chabashira: “Sao thế, cứ đứng đờ ra đó. Mê mẩn tôi mặc đồ bơi rồi à?”

Chabashira: “Hừm… Trúng tim đen rồi sao. Cậu trưng ra cái vẻ mặt đó làm tôi cũng bối rối theo đấy.”

Miệng nói vậy, nhưng Chabashira lại nheo mắt cười như đang rất thích thú.

Chabashira: “Mà này… Nắng hơi gắt nhỉ.”

Chabashira lục tìm trong túi xách.

Thứ cô ấy lấy ra là kem chống nắng.

Chabashira: “Bôi lưng giúp tôi được không. Chỗ đó tôi không tự với tới được.”

Chabashira: “Cậu đứng hình làm gì. Tôi đâu có nhờ việc gì khó khăn.”

Chabashira nghiêng đầu vẻ khó hiểu, rồi chợt mỉm cười.

Chabashira: “Fufu, căng thẳng sao?”

Chabashira: “Không cần phải ngại. Tôi là người yêu của cậu mà.”

Nói rồi, Chabashira nằm sấp xuống chiếc khăn trải trên ghế dưới dù che nắng.

Chabashira: “Nào, định để tôi đợi đến bao giờ.”

Chabashira: “Nhớ bôi kỹ từng ngóc ngách, đừng để sót chỗ nào nhé… Nhờ cậu đấy?”

Ike: “Thấy sao về viễn cảnh này! Tuyệt vời quá đúng không!”

Sau màn kể lể đầy nhiệt huyết, Ike phồng mũi tự hào.

Yamauchi: “Uoooo, chịu không nổi luôn! Cô giáo lạnh lùng đó mà lại làm nũng khi chỉ có hai người thì đúng là phạm luật!”

Ike: “Chuẩn chuẩn! Chính vì bình thường nghiêm khắc nên sức sát thương lúc làm nũng mới khủng khiếp thế đó!”

Giọng kể của Ike lúc nãy mang một nhiệt lượng kỳ lạ.

Dù chỉ là ảo tưởng, nhưng đạt đến mức này thì cũng có thể coi là một loại tài năng rồi.

Yamauchi: “Chà, ảo tưởng của Kanji cũng hay đấy… nhưng kiểu thế này thì sao?”

Vừa đồng tình với Ike, Yamauchi vừa nở nụ cười tự mãn và bắt đầu kể.

Ike: “Ồ, gì đây gì đây. Nghe thử viễn cảnh lý tưởng của mày xem nào!”

Yamauchi: “Fufufu… Tao nghĩ đến một buổi hẹn hò ở công viên nước giải trí!”

Chabashira: ”…Đông người thật đấy.”

Công viên nước giải trí sôi động với tiếng nhạc xập xình.

Chabashira cùng người yêu đến đây hẹn hò giữa đám đông tấp nập.

Chabashira: “Cậu muốn chơi trò đó à? Hừm…”

Trong vô vàn trò chơi, máng trượt nước là trò được yêu thích nhất.

Chabashira: “Cũng được… Trò đó được yêu thích đến vậy thì cũng đáng để thử một lần.”

Và thế là, Chabashira cùng người yêu xếp hàng chờ chơi máng trượt nước.

Chẳng mấy chốc đã đến lượt, những người khách xếp trước họ được nhân viên hướng dẫn.

Nam: “Vậy cho bọn tôi phao đôi nhé!”

Nữ: “Fufu, giữ em cho chắc nha?”

Và thế là, đôi nam nữ có vẻ là một cặp tình nhân bước vào chung một chiếc phao.

Hai người tự nhiên nép sát vào nhau, trượt xuống trong tư thế gần như ôm chầm lấy nhau.

Chabashira: “Hả… Phải dính chặt vào nhau thế sao?”

Chabashira: “Chúng ta cũng phải… thế sao? Không, tôi không ghét, chỉ là…”

Nhân viên: “Mời khách tiếp theo!”

Chabashira: “N-Này khoan đã. Tôi cần chuẩn bị tâm lý!”

Bị nhân viên hối thúc, Chabashira bị ép lên phao một cách nửa miễn cưỡng. Và rồi họ cứ thế trượt xuống con dốc dựng đứng.

Chabashira: “Kyaaa!?”

Tốc độ kinh hoàng và bọt nước bắn tung tóe khiến Chabashira vô thức ôm chặt lấy lưng đối phương.

Chabashira: ”…!”

Trượt xong, cả hai rơi xuống hồ bơi.

Chabashira: ”…Phù… Thật tình, tôi cứ tưởng chỉ là trò trẻ con thôi chứ.”

Chabashira: ”…!?”

Lúc này, Chabashira mới nhận ra mình vẫn đang ôm chặt lấy đối phương, vội vàng buông ra.

Chabashira: “X-Xin lỗi…! À thì, tại tốc độ nhanh quá nên tôi lỡ…”

Đỏ bừng cả hai tai, Chabashira ngượng ngùng lảng tránh ánh mắt.

Chabashira: “Đ-Đừng nhìn tôi chằm chằm thế… Tôi lại thấy ngượng bây giờ…”

Ike: “Uoooo! Yamauchi, mày là thiên tài à!”

Ike hét lên đầy xúc động và vỗ tay nhiệt liệt.

Yamauchi: “Đúng không!? Cảnh tượng cô giáo luôn tự tin điềm tĩnh lại lộ ra vẻ bối rối trước mặt người yêu… chịu sao nổi!”

Hai tên đó vô cùng tâm đầu ý hợp, phấn khích tột độ.

…Nói sao nhỉ, ngồi nghe mà tôi còn thấy xấu hổ thay.

Ike: ”…Hmm? Nhắc mới nhớ, sensei ở trong đó lâu thế? Thử đồ gì mà mất thời gian vậy.”

Yamauchi: “Không lẽ, cô ấy đang tự sướng trong phòng thử đồ để gửi cho bạn trai…!”

Hai tên kia lại chuẩn bị chìm đắm vào thế giới ảo tưởng.

Nhưng hiện thực đâu có đẹp như thế.

Ayanokouji: “Không… cô ấy ra khỏi phòng thử đồ, thanh toán xong rồi về từ lâu rồi.”

Ike: ”…Hả?”

Yamauchi: “Thật à!?”

Nghe tôi nói, hai tên đó trợn tròn mắt nhìn tôi như thể không tin vào tai mình.

Ike: “Biết thì phải nói chứ Ayanokouji!”

Ayanokouji: “Thấy hai cậu đang hăng hái quá, tôi không nỡ cắt ngang.”

Ike: “Chết tiệt! Tao còn định dò hỏi xem cô ấy có hẹn hò thật không cơ mà!”

Nhìn hai người họ ôm đầu tiếc nuối thực sự, tôi chỉ biết lắc đầu ngao ngán.

Chabashira: “Haizz… Rước thêm việc phiền phức vào người rồi.”

Sau giờ học, Chabashira đến hồ bơi trong nhà làm nhiệm vụ giám sát.

Kỳ thi bơi lội sắp tới sẽ được tổ chức trong giờ Thể dục.

Để tạo điều kiện cho học sinh tự luyện tập, nhà trường đã mở cửa hồ bơi trong nhà vào các buổi chiều.

Vốn dĩ giáo viên Thể dục là người đảm nhiệm việc giám sát, nhưng…

Lịch trình đột nhiên thay đổi, và công việc này được đẩy sang cho Chabashira làm thay.

Chabashira: (Vì chuyện này mà mình phải cất công đi mua đồ bơi mới…)

Ở hồ bơi có cả học sinh lớp D.

Họ đang luyện tập cho kỳ thi bơi lội.

Ike: “Hóa ra bộ đồ bơi mua hôm qua là để dùng cho việc này…!”

Yamauchi: “Uoooo, quả nhiên đồ bơi thi đấu tôn lên đường cong cơ thể, thật khó cưỡng…!”

Từ xa, nhóm Ike thỉnh thoảng lại phóng những ánh nhìn rực lửa về phía Chabashira.

Chabashira: “Thật tình…”

Giữa lúc đó, Ayanokouji vừa từ dưới hồ lên đi ngang qua ghế giám sát của Chabashira.

Chabashira: “Ayanokouji. Em cũng lo lắng về môn bơi lội à?”

Ayanokouji: “Không, bài kiểm tra thì chắc không vấn đề gì… nhưng cơ hội được dùng hồ bơi sau giờ học hiếm lắm.”

Ayanokouji: “Nhiều học sinh đến đây chắc là để vui chơi xả hơi chứ không hẳn là luyện tập đâu.”

Chabashira: ”…Có vẻ là vậy. Danh nghĩa thì là mở cửa hồ bơi để luyện tập thôi.”

Học sinh lớp D đang vui vẻ tập luyện xen lẫn chơi đùa, té nước vào nhau.

Chabashira: “Tôi đã phải hy sinh thời gian quý giá sau giờ học vì mấy em đấy… Nghiêm túc chút đi.”

Ayanokouji: “Nghe cũng chói tai thật.”

Chabashira thở dài, không giấu vẻ bực dọc.

Đúng lúc đó, Ike và Yamauchi tiến lại gần với vẻ mặt đầy phấn khích.

Ike: “Thưa cô! Nếu được, cô có thể hướng dẫn chúng em bơi được không ạ!”

Yamauchi: “Đúng thế ạ! Nếu được thì hãy cầm tay chỉ việc cho chúng em!”

Nghe những lời đó, lông mày Chabashira khẽ giật.

Chabashira: “Tại sao tôi phải làm thế?”

Ike: “À, thì… nếu được cô chỉ bảo, chắc chắn tụi em sẽ tiến bộ nhanh chóng ạ!”

Chabashira: “Hừ… Nhìn qua thì có vẻ mấy em cũng biết bơi chút ít rồi cơ mà?”

Chabashira: “Hơn nữa, sắp đến kỳ thi cuối kỳ rồi, mấy em còn thời gian rảnh rỗi để chơi đùa thế này à?”

Ike: “Ưm… Chuyện đó thì…”

Chabashira: “Mà thôi, quyết định thế nào là quyền của các em. Cứ chơi đùa thoải mái đi.”

Chabashira: “Nhưng nếu vì thế mà bị đuổi học thì tôi không giúp được gì đâu.”

Yamauchi: “Guha…!”

Bị tuyên bố lạnh lùng, hai người họ chết lặng, không thốt nên lời.

Dù đang bực mình vì bị giao thêm việc, nhưng có lẽ những lời đó hơi quá đáng.

Chabashira thoáng nghĩ như vậy, nhưng…

Ike: ”…Ra là vậy, thế này cũng được!”

Chabashira: ”…Gì cơ?”

Yamauchi: “Ah, mường tượng ra rồi! Lớp học phụ đạo bơi lội sau giờ học với Chabashira-sensei…!”

Ike: “Một buổi huấn luyện Sparta bạo dâm, bị ép đến giới hạn! Và sau đó chỉ có hai người―”

Chabashira: “Hai em đang lầm bầm cái gì thế.”

Có vẻ hai người họ không hề lọt tai lời Chabashira nói, họ tự biên tự diễn rồi phấn khích với nhau.

Chabashira: “Ayanokouji. Hai đứa này bị sao vậy.”

Ayanokouji: “Chịu… Em cũng không hiểu nổi.”

Giọng Ayanokouji pha chút ngán ngẩm.

Ayanokouji: “Chắc tại Chabashira-sensei mặc đồ bơi quyến rũ quá đấy.”

Chabashira: ”…Cậu đang nói cái gì thế. Cả cậu cũng bị lây bệnh rồi à?”

Ike: “Thưa cô! Bọn em sẽ cố gắng hết sức dù có bị phạt nghiêm khắc hơn nữa! Xin cô hãy huấn luyện chúng em!”

Yamauchi: “Để cải thiện kỹ năng bơi lội, xin cô hãy cho chúng em trải qua khóa huấn luyện địa ngục!”

Chabashira: “Từ chối.”

Chabashira: “Nhưng… để xem nào. Nếu muốn bơi đến thế thì, 1000m hay 2000m gì đó, cứ bơi đến khi kiệt sức thì thôi.”

Ike: “Vâng ạ! Cô hãy chống mắt lên mà xem!!”

Nhóm Ike tràn trề khí thế, lao thẳng xuống hồ bơi.

Yamauchi: “Chẳng thể nhấc nổi một ngón tay… dù đã đến giới hạn như vậy, sensei vẫn không ngừng ‘huấn luyện’!”

Ike: “Vừa nói ‘Mới thế này đã bỏ cuộc rồi sao, đồ thảm hại?’, vừa ép buộc…!!”

Ike & Yamauchi: “Uoooooooo!!”

Chabashira: “Rốt cuộc là sao chứ…?”

Trước phản ứng khó hiểu của hai đứa học trò, Chabashira chỉ biết bối rối.