SR14
“Sau buổi hẹn hò”
Section titled ““Sau buổi hẹn hò””
Phần 1
Section titled “Phần 1”Vào một ngày nghỉ nọ. Tôi đến Keyaki Mall để mua những món đồ cần thiết.
Trong lúc đang ngồi trên băng ghế và nghịch điện thoại một chút…
Hirata: “Tiếp theo chúng mình đi cửa hàng nào đây?”
Karuizawa: “Hmm, đi đâu bây giờ ta…”
Hirata và Karuizawa đang đi bộ sóng đôi cùng nhau.
Mười phần thì đến chín là đang hẹn hò.
Karuizawa: “Về phía tớ thì chắc là muốn xem thêm phụ kiện một chút?”
Hirata: “Cũng được đấy. Tớ cũng thấy dạo quanh những cửa hàng mà bình thường mình không hay vào khá mới mẻ và thú vị.”
Karuizawa: “Cảm ơn nhé. Ah, cửa hàng đằng kia trông ổn phết nhỉ?”
Nơi Karuizawa chỉ tay có vẻ là một cửa hàng thời trang dành cho nữ.
…Nhắc mới nhớ, ngay sau chiếc ghế băng tôi đang ngồi cũng có một cửa hàng kiểu tương tự.
Biết đâu Karuizawa sẽ hứng thú với nó.
Ayanokouji: “Chắc mình nên đi thôi.”
Với tư cách là bạn cùng lớp, Hirata có lẽ sẽ lịch sự chào hỏi tôi, nhưng mà… làm kỳ đà cản mũi buổi hẹn hò hiếm hoi của họ thì cũng tệ.
Tôi quyết định rời khỏi đó trước khi bị hai người họ phát hiện.
Karuizawa: “Chỗ kia trông cũng được lắm đấy chứ? Vào xem thử chút ha.”
Hirata và Karuizawa đi ngang qua ngay trước chiếc ghế băng mà tôi vừa ngồi lúc nãy và bước vào cửa hàng.
…Nếu cứ ngồi đó thì chắc chắn đã bị bắt chuyện rồi.
Quyết định di chuyển để đề phòng quả là chính xác.
Karuizawa: “Nè, cái dây cột tóc này trông sành điệu cực kỳ phải không? Hirata-kun thấy sao?”
Hirata: “Ừm, tớ thấy đẹp lắm.”
Karuizawa: “Hay là mua luôn nhỉ…? Nhưng mà, màu bên này cũng dễ thương nữa―”
Vừa nhập học đã bắt đầu hẹn hò ngay.
Làm thế nào mà họ có thể làm sâu sắc mối quan hệ nhanh đến vậy được nhỉ.
Một kẻ chưa từng có người yêu như tôi hoàn toàn không thể tưởng tượng nổi.
Phần 2
Section titled “Phần 2”Sau khi nhìn thấy nhóm Karuizawa, tôi đi mua các loại nhu yếu phẩm.
Thanh toán xong và bước ra khỏi cửa hàng. Chà, còn thứ gì cần phải mua nữa không nhỉ…
Hirata: “Ah, không lẽ là Ayanokouji-kun?”
…Ban nãy đã cố ý tránh mặt rồi, thế mà rốt cuộc vẫn bị phát hiện.
Tuy hơi khó xử, nhưng cũng không thể lờ đi được.
Ayanokouji: “Tình cờ thật đấy.”
Hirata: “Ayanokouji-kun cũng đi mua sắm à?”
Ayanokouji: “Đại loại vậy. Có nhiều thứ cần mua ấy mà.”
Karuizawa: “Hừm.”
Karuizawa chẳng nói gì đặc biệt, cô ấy lấy điện thoại ra và bắt đầu thao tác.
…Quả nhiên, làm gián đoạn buổi hẹn hò là không tốt rồi.
Nên kết thúc cuộc trò chuyện sớm thôi.
Vừa nghĩ vậy thì có ai đó tiến lại gần chúng tôi.
Nữ sinh: “Ah, Karuizawa-san kìa. Có cả Hirata-kun nữa…”
Là một nữ sinh lớp D mà tôi thấy quen mặt.
Nữ sinh: “Chẳng lẽ hai người đang hẹn hò sao?”
Karuizawa: “Thì đấy. Bọn tớ đang đi xem quần áo các thứ.”
Karuizawa: “Đúng rồi, lúc nãy tớ tìm thấy cái dây cột tóc dễ thương lắm. Xem này, đẹp lắm phải không?”
Hai cô gái bắt đầu rôm rả chuyện trò.
Bầu không khí mà tôi hoàn toàn không thể nào chen vào được.
Karuizawa: “Nè, Hirata-kun thấy sao?”
Hirata: “Xem nào, nếu là ý kiến của tớ thì――”
…Cảm giác bị ra rìa thật khủng khiếp.
Nhân lúc vết thương lòng còn chưa sâu, mình nên lặn mất tăm thôi.
Ayanokouji: “Vậy thì, tôi xin phép…”
Hirata: “À, ừm. Hẹn gặp lại cậu ở trường ngày mai nhé.”
Hirata: ”…Xin lỗi nhé, bầu không khí có hơi khó ở lại nhỉ?”
Hirata cười khổ và nói nhỏ để giải vây cho tôi.
Ayanokouji: “Đừng bận tâm. Tôi cũng đang định đi mua cho xong đồ ấy mà.”
Tôi thầm cảm ơn Hirata và rời khỏi đó.
Nữ sinh: “Cơ mà gu quần áo của Karuizawa-san tốt thật đấy. Chắc hồi sơ trung cậu cũng nổi tiếng lắm phải không?”
Karuizawa: “Eh? Mà, cũng tàm tạm thôi?”
Câu chuyện của nhóm Karuizawa có vẻ vẫn còn kéo dài thêm một lúc nữa.
Phần 3
Section titled “Phần 3”Ayanokouji: ”…Phù.”
Gọi món xong, tôi thở phào nhẹ nhõm.
Quán cà phê tôi ghé vào để ăn trưa gần như đã kín chỗ.
May mắn là tôi xí được một ghế ở quầy bar còn trống vài chỗ.
Cũng do đang là giờ ăn trưa, nhưng chắc quán này cũng nổi tiếng lắm.
Karuizawa: “Ah! Chỗ kia còn trống kìa.”
Hirata: “May quá, vừa đủ chỗ cho hai người ngồi nhỉ.”
Hai người họ đi thẳng về phía này.
Và ngay lập tức, họ nhận ra sự hiện diện của tôi.
Hirata: “Ahaha… Ayanokouji-kun, lại gặp nhau rồi nhỉ.”
Ayanokouji: “À, trùng hợp thật đấy…”
Hirata: “Karuizawa-san, ngồi đây được chứ.”
Karuizawa: “Hmm, cũng chẳng còn chỗ nào khác trống… Ở đây cũng được.”
Thế là chúng tôi ngồi thành hàng ngang tại quầy bar theo thứ tự tôi, Hirata, rồi đến Karuizawa.
Ayanokouji: “Hirata này, sau đây hai cậu có kế hoạch gì không?”
Hirata: “Bọn tớ định đi xem phim. Còn Ayanokouji-kun thì sao?”
Ayanokouji: “À, tôi thì――”
Karuizawa: “Nè nè Hirata-kun, chọn cái nào đây?”
Nghĩ là nên xã giao một chút nên tôi mới bắt chuyện, nhưng Karuizawa vừa mở thực đơn vừa chỉ hỏi mỗi Hirata.
Karuizawa: “Đói bụng quá đi, mình gọi món nhanh nhanh được không?”
Hirata: “Được thôi… Món pasta này trông ngon nhỉ. Karuizawa-san thì sao?”
Karuizawa: “Ừm, tớ cũng chọn món giống vậy nha~.”
Hai người họ cùng nhau chọn món, còn tôi bị bỏ lại một mình ngoài cuộc hội thoại.
…Quả nhiên, ở cùng với các cặp đôi thật khó xử.
Tôi nhìn quanh xem còn chỗ nào trống không, nhưng mà…
Chắc đành phải ăn ở đây thôi.
Karuizawa: “Ah, có đồ uống dành riêng cho các cặp đôi nè…”
Đó là loại đồ uống điển hình cắm hai cái ống hút.
Đúng là trong manga hay có cảnh các cặp đôi uống mấy thứ này thật. Hóa ra ngoài đời cũng có người gọi ha.
Hirata: “Ahaha… Cái này thì hơi xấu hổ nhỉ.”
Karuizawa: “Đ-Đúng ha!”
Karuizawa: “Cái này thì không được rồi. Gọi thứ này trước mặt mọi người thì trông giống mấy cặp đôi ngốc nghếch quá?”
Rốt cuộc nhóm Karuizawa gọi đồ uống bình thường.
Karuizawa: “Woa, trông ngon quá!”
Karuizawa: “Hirata-kun, chụp cho tớ tấm ảnh được không?”
Hirata: “Ừm, được chứ.”
Ayanokouji: ”…”
Suốt bữa ăn, tôi bị bắt phải chứng kiến cảnh hai người họ tán tỉnh nhau.
Phần 4
Section titled “Phần 4”Xong việc ở Keyaki Mall, tôi đi bộ về ký túc xá.
Mà hôm nay chạm mặt nhóm Hirata nhiều thật đấy.
Dù sao thì phạm vi hoạt động của học sinh cũng bị giới hạn, nên chuyện này cũng là lẽ đương nhiên…
Karuizawa: ”…”
Ayanokouji: “Kia là…”
Bất chợt, hình ảnh Karuizawa đang ngồi trên băng ghế công viên lọt vào mắt tôi.
Cô ấy chẳng làm gì cả, cứ thẫn thờ ở đó.
Buổi hẹn hò kết thúc rồi sao.
Bình thường ấn tượng về cô ấy là một gyaru năng động, nhưng vẻ mặt kia sao trông u ám thế nhỉ.
…Không, lúc ở một mình mà vẫn tăng động thì mới là lạ.
Karuizawa: “Haizz…”
Tiếng thở dài vang lên to hơn tôi nghĩ giữa công viên vắng vẻ và yên tĩnh.
Lúc hẹn hò ban trưa trông cô ấy vui vẻ lắm mà…
Karuizawa: ”…Ah.”
Tiếng chuông điện thoại vang lên.
Karuizawa bắt máy ngay lập tức.
Karuizawa: “A-A lô? Sao thế? Ừm, tớ không sao nhưng mà…”
Karuizawa: “Thật á? Kể chi tiết vụ đó nghe coi!”
Karuizawa tiếp tục cuộc gọi với ai đó bằng giọng điệu vui vẻ như mọi khi.
…Nhìn trộm quá cũng không tốt.
Chẳng qua là lỡ nhìn thấy thôi.
Tôi lặng lẽ rời khỏi đó và tiếp tục đi về ký túc xá.
Phần 5
Section titled “Phần 5”Lớp học vào ngày hôm sau khi tôi chạm mặt nhóm Karuizawa liên tục.
Giờ ra chơi, tôi chẳng có việc gì làm nên cứ ngồi thẫn thờ.
Satou: “Nhắc mới nhớ, nghe nói quán cà phê gần trường mới ra thực đơn mới đấy.”
Karuizawa: “Có món gì thế?”
Nữ sinh: “Hình như là bánh tart trái cây theo mùa. Ảnh của nó đây nè!”
Karuizawa: “Được đấy, trông ngon dã man! Tan học hôm nay đi ăn thử không?”
Hôm nay, Karuizawa vẫn vui vẻ ở trung tâm lớp học đúng chất một cô gái đứng đầu lớp.
Nhưng nhìn dáng vẻ đó, cảnh tượng ngày hôm qua lại chợt hiện lên trong đầu tôi.
Một Karuizawa ngồi một mình trên băng ghế công viên với vẻ mặt bất an.
Đó chỉ là do tôi nhìn nhầm thôi sao… Dù có để tâm cũng chẳng làm được gì, nhưng tôi cứ vô thức dõi mắt theo Karuizawa.
Karuizawa: “Ah, Hirata-kun. Chút nữa rảnh không?”
Hirata: “Sao thế? Có việc gì à?”
Karuizawa: “Ừm, tớ muốn thảo luận chút về chuyện cuối tuần này ấy mà―”
Cách nói chuyện với Hirata cũng không khác gì mọi khi.
Có vẻ như không có chuyện gì xảy ra trong buổi hẹn hò hôm qua cả.
Ike: “Hửm? Sao thế Ayanokouji, nhìn chằm chằm Karuizawa thế… Chẳng lẽ mày thích nó rồi hả!?”
Ayanokouji: ”…Hả?”
Yamauchi: “Này này, tưởng mày ra tay với Horikita-chan rồi, giờ lại định nhắm đến hoa đã có chủ là Karuizawa nữa à.”
Hai người bạn của tôi bắt chuyện với giọng đầy trêu chọc.
Chắc là họ không nói nghiêm túc đâu nhỉ.
Nếu tôi mà nổi nóng vì chuyện này thì tôi thua chắc.
Ayanokouji: “Không phải vậy. Tình cờ hướng mắt nhìn thấy Karuizawa thôi.”
Ayanokouji: “Với cả, tôi và Horikita cũng chẳng có gì đâu.”
Ike: “Tch, chán thế.”
Yamauchi: “Nhưng thực tế thì Karuizawa không ổn đâu. Công nhận là xinh thật, nhưng tao thì thích con gái thùy mị nết na hơn cơ…”
Satou: “Nè~, nãy giờ mấy cậu cứ nhắc tên Karuizawa-san suốt thế?”
Ike: “Á, Yamauchi mày nói to quá rồi đấy!?”
Karuizawa: “Hả, gì cơ? Có gì muốn nói với tớ à?”
Yamauchi: “Đâu, không có gì đâu! Bọn tôi đang bảo là ghen tị với Hirata vì được hẹn hò với cô gái sành điệu như Karuizawa ấy mà…!”
Karuizawa: “Hmm, mà sao cũng được. Nhưng thú thật tớ thấy khó chịu khi bị xì xầm sau lưng lắm đấy nhé.”
Yamauchi: “Ahaha… Tôi sẽ chú ý…”
Karuizawa có vẻ không để bụng lắm và quay lại trò chuyện với nhóm con gái.
Hôm qua tôi cứ nghĩ cô ấy có biểu hiện lạ, nhưng chắc là do tôi lo nghĩ quá nhiều rồi.