SR26
“Đón gió trên đài quan sát”
Section titled ““Đón gió trên đài quan sát””
Phần 1
Section titled “Phần 1”Hôm nay không có kế hoạch gì đặc biệt nên tôi quyết định lên đài quan sát xem sao.
Vừa ngắm cảnh vừa thư giãn một chút.
Leo lên hết cầu thang, đến được đỉnh tháp… ở đó có một gương mặt quen thuộc.
Ichinose: ”…”
Trên đài quan sát không một bóng người, Ichinose đang tựa tay lên lan can ngắm cảnh.
Có vẻ nhận ra sự hiện diện của tôi, cô ấy quay lại.
Ichinose: “Ayanokouji-kun, tình cờ ghê.”
Ayanokouji: “Tôi tò mò về quang cảnh nhìn từ đây ấy mà.”
Ichinose: “Cảnh đẹp thật nhỉ. Cảm giác khác hẳn khi nhìn từ boong tàu.”
Cũng giống Ichinose, tôi tiến lại gần mép lan can để ngắm cảnh.
Bầu trời xanh trong vắt và đại dương bao la bất tận.
Không có gì che khuất tầm nhìn, có thể quan sát toàn bộ cảnh vật xung quanh.
Không chỉ phong cảnh, mà còn có thể nhìn bao quát cả con tàu.
Dưới khu vực hồ bơi, rất nhiều học sinh đang vui chơi thỏa thích.
Ayanokouji: “Ichinose không xuống hồ bơi chơi à?”
Đang mặc đồ bơi thế kia thì chắc lát nữa cô ấy có kế hoạch gì đó.
Ichinose: “Vốn dĩ tớ định thế, nhưng lại đổi ý một chút.”
Ichinose: “Thì đó, dạo này tớ bận tối mắt tối mũi mà? Nên tớ nghĩ dành chút thời gian một mình thư giãn cũng tốt.”
Ayanokouji: “Ra là vậy…”
Là lớp trưởng dẫn dắt cả lớp, Ichinose chắc chắn vất vả hơn người thường nhiều.
Ayanokouji: “Xin lỗi vì làm phiền lúc cậu muốn ở một mình nhé.”
Tôi định rời khỏi đài quan sát thì Ichinose vội vàng ngăn lại.
Ichinose: “Ah, chờ chút đã. Tớ đâu có thấy Ayanokouji-kun phiền phức gì đâu!”
Ichinose: “Chỗ này là không gian chung mà. Đừng bận tâm đến tớ, Ayanokouji-kun cứ tự nhiên đi.”
Ayanokouji: “Ừ, được rồi.”
…Định giữ ý tứ một chút, ai ngờ lại thành ra được người ta quan tâm ngược lại.
Phần 2
Section titled “Phần 2”Chợt từ xa vọng lại những tiếng la hét đầy phấn khích.
Ayanokouji: “Nhắc mới nhớ, nãy giờ thỉnh thoảng tôi lại nghe thấy tiếng hét…”
Ichinose: “Là máng trượt nước đó. Kia kìa.”
Nữ sinh: “Kyaa!!?”
Lại có thêm một học sinh nữa bắt đầu trượt xuống.
Đường trượt có vẻ khá dài.
Ban đầu là đoạn dốc thoai thoải để lấy đà.
Sau đó uốn lượn qua vài khúc cua phức tạp như rắn cuộn, rồi lao thẳng xuống hồ bơi ở đoạn cuối.
Tốc độ có vẻ khá cao, bọt nước bắn tung tóe khi người chơi tiếp nước.
Ichinose: “Trông thú vị ha. Tớ cũng hứng thú lắm nhưng chưa có dịp chơi thử.”
Ayanokouji: “Có lý do gì à?”
Ichinose: “À ừm… cậu nhìn hàng người đang xếp hàng đi. Có thấy gì không?”
Ayanokouji: ”…Hiểu rồi, toàn là các cặp đôi.”
Ichinose: “Tớ đã rủ bạn cùng lớp rồi, nhưng mấy cậu ấy sợ trò cảm giác mạnh nên từ chối hết.”
Ichinose: “Mà đứng xếp hàng một mình giữa đám đông đó thì cũng cần nhiều dũng khí lắm…”
Ayanokouji: “Công nhận, ánh mắt của mọi người xung quanh chắc sẽ áp lực lắm.”
Ichinose: “Phải rồi, Ayanokouji-kun có hứng thú không? Nếu được thì lát nữa tụi mình…!”
Ichinose: ”…C-Cơ mà, bắt cậu thay đồ bơi chỉ để chơi trò này thì cũng ngại quá nhỉ? Ưm, thôi tớ bỏ cuộc vậy.”
Hàng người chờ chơi máng trượt nước khá dài, đủ thấy trò này nổi tiếng thế nào.
Phản ứng của những người đang trượt cũng toàn là phấn khích tột độ.
Tôi cũng bắt đầu thấy hơi hứng thú rồi…
Nhưng Ichinose có vẻ đang ngại, làm tôi cũng lỡ mất cơ hội mở lời.
Phần 3
Section titled “Phần 3”Ayanokouji: “Vậy tôi đi trước nhé.”
Ichinose: “Hẹn gặp lại nha, Ayanokouji-kun.”
Vừa chào tạm biệt Ichinose và định rời khỏi đài quan sát thì.
Ichinose: “Ah…”
Một cơn gió mạnh thổi qua. Ichinose vội vàng đưa tay giữ chiếc mũ rơm nhưng―
Ichinose: “Wa…!?”
Bị gió cuốn đi, chiếc mũ rơm bay vèo ra xa trong chớp mắt.
Ichinose: “Aaa! Mũ tớ đi thuê mà…”
Ayanokouji: “Mong là không rơi xuống biển…”
Chúng tôi dõi theo hướng bay của chiếc mũ.
May thay, có vẻ nó rơi xuống khu vực hồ bơi.
Ichinose: “May quá… phải đi tìm ngay thôi. Nghe bảo mũ rơm kỵ nước lắm.”
Ayanokouji: “Để tôi giúp một tay.”
Ichinose: “Thật hả? Cảm ơn cậu, may quá!”
Tôi và Ichinose vội vàng chạy đi tìm chiếc mũ.
Đến khu vực dự đoán mũ rơi, chúng tôi nhìn quanh.
Ayanokouji: “Kia rồi.”
May mắn là tìm thấy ngay.
Nó nằm sát mép hồ bơi, suýt chút nữa là rơi xuống nước.
Nhặt chiếc mũ lên, tôi kiểm tra tình trạng.
Không bị ướt, cũng không có vẻ gì là hư hại.
Nam sinh: “Yahhhooooooooo!!”
Từ xa, tiếng hét phấn khích đang tiến lại gần.
Nhắc mới nhớ, chỗ chiếc mũ rơi khá gần máng trượt nước―――
Ayanokouji: ”…!”
Ngay khoảnh khắc bọt nước bắn lên tung tóe, tôi vội vàng quay lưng lại, ưu tiên che chắn cho chiếc mũ.
Lực nước khá mạnh. Toàn thân tôi ướt sũng.
Ichinose: “Ayanokouji-kun. Cậu có… eh, cậu không sao chứ!?”
Ayanokouji: “À, tìm thấy mũ rồi. Vừa nãy bị ướt một chút nhưng… chắc không sao đâu.”
Nhờ che chắn kịp thời nên chiếc mũ chỉ bị dính vài giọt nước.
Ichinose: “X-Xin lỗi cậu… tại tớ mà ra nông nỗi này. Cậu nên đi thay đồ ngay đi.”
Ayanokouji: “Cũng phải… tiện thể thay đồ bơi luôn vậy.”
Vừa khéo lúc nãy Ichinose đang tìm người xếp hàng chơi máng trượt cùng…
Ayanokouji: “Ichinose, nếu cậu không phiền thì―“
Phần 4
Section titled “Phần 4”Sau khi thay đồ bơi, tôi cùng Ichinose xếp hàng chờ chơi máng trượt nước.
Ichinose: “Cảm ơn cậu nhé Ayanokouji-kun. Không chỉ giúp tớ tìm mũ mà còn đi chơi máng trượt cùng tớ nữa…”
Ichinose cảm ơn rối rít với vẻ mặt áy náy.
Ayanokouji: “Đừng bận tâm. Thực ra tôi cũng tò mò trò này.”
Hàng người dài dằng dặc, mãi chưa đến lượt.
Có vẻ còn phải đợi thêm một lúc nữa.
Ichinose: “Cơ mà, lúc nãy xui xẻo thật đấy…”
Ayanokouji: “Chuyện nhỏ thôi. Quan trọng là mũ không sao rồi.”
Ichinose: “Nhắc mới nhớ, điện thoại của cậu ổn chứ?”
Ayanokouji: “Ừ, lúc cất vào tủ đồ tôi kiểm tra rồi, nguồn vẫn lên, chắc không sao đâu.”
Ichinose: ”…Ah, tớ vẫn đang cầm điện thoại theo này!”
Tuy có để trong túi chống nước, nhưng mang theo khi chơi máng trượt nước thì không nên chút nào.
Ichinose: “Xin lỗi, tớ đi cất vào tủ đồ chút nhé. Cậu đợi tớ một chút được không?”
Ayanokouji: “Không cần vội đâu. Hàng dài thế này thì còn lâu mới tới lượt.”
Ichinose: “Ừm, vậy nhờ cậu nhé!”
Ichinose rời khỏi hàng và đi về phía phòng thay đồ.
Tuy nhiên, mất đi người nói chuyện cùng, lại không có điện thoại, tay chân tôi bắt đầu thấy thừa thãi.
Horikita: ”…”
Từ phía đằng xa, Horikita cầm cuốn sách văn khổ nhỏ đi tới.
Horikita: ”…Ayanokouji-kun?”
Ayanokouji: “Horikita. Hôm nay đọc sách bên hồ bơi à?”
Horikita: “Cậu… mà thôi, không có gì.”
Horikita liếc nhìn tôi một cái rồi cứ thế đi thẳng.
Ánh mắt đó có vẻ gì đó như là thương hại thì phải…
Nữ sinh A: ”…Nè, kia là…”
Nữ sinh B: “Đứng một mình ở hàng đó… không có ai đi cùng à?”
Nam sinh: “Tinh thần thép thật đấy…”
Ayanokouji: ”…”
Lúc đó, tôi mới nhận ra tình cảnh hiện tại của mình.
Những ánh mắt thương hại xung quanh đau thấu tim gan…
Giữa hàng người toàn là các cặp đôi, mình tôi đứng trơ trọi một mình.
Về nhanh lên, Ichinose.
Nhưng khổ nỗi không có cách nào liên lạc, cũng không thể bỏ hàng mà đi được.
Tôi chỉ biết cắn răng chịu đựng.
Ichinose: “Để cậu chờ lâu rồi, Ayanokouji-kun!”
Ayanokouji: ”…Tôi đợi mãi đấy, Ichinose. Cậu về sớm hơn tôi tưởng, cứu mạng thật.”
Ichinose: “Ahaha, chỉ đi cất điện thoại thôi mà? Đâu có lâu đến thế.”
Ayanokouji: “Tóm lại là cậu đã cứu tôi rồi…”
Ichinose: “Ah, sắp đến lượt bọn mình rồi kìa! Đã cất công xếp hàng thì phải chơi hết mình nhé!”
Trò máng trượt nước này quả thực mang lại cảm giác tốc độ và kích thích hơn tôi tưởng.
Thú thật là cũng có lúc thấy hơi khó xử…
Nhưng mà, được trải nghiệm cảm giác như người có cuộc sống viên mãn bên cạnh một cô gái, coi như cũng hời chán.