Skip to content

Event09

“Chào mừng đến với kỳ nghỉ hè ~Another Side~”

Section titled ““Chào mừng đến với kỳ nghỉ hè ~Another Side~””

Kushida: “Ahaha! Thành công rồi! Lên nào―!”

Ike: “Uoooo! Kikyou-chan―! Tạt nước sang đây nữa đi! Cho tớ nữa, cho tớ nữa―!”

Ngày cuối cùng của chuyến du lịch trên tàu sang trọng.

Khu vực hồ bơi tấp nập học sinh vui chơi thỏa thích.

Nhưng trong đó, có một hồ bơi vẫn vắng tanh không bóng người.

Ibuki: “Haizz…”

Ibuki đang ngồi trên ghế dài bên cạnh hồ bơi vắng vẻ đó.

Nữ sinh A: “Nè, tóc tai tớ ổn không? Lúc nãy vuốt rồi mà sợ mồ hôi làm hỏng mất.”

Nữ sinh B: “Không sao đâu―! Vẫn dễ thương lắm!”

Xung quanh, những tiếng thì thầm lo lắng về ngoại hình và bầu không khí bồn chồn lan tỏa.

Shiina: “Anou… Ibuki-san. Tớ làm phiền chút được không?”

Ibuki: ”…Gì thế.”

Shiina: “Tớ đang nghĩ có nên chỉnh lại trang phục lần nữa không…”

Ibuki: “Tôi thấy chẳng có gì lạ đâu.”

Shiina: “Vậy sao…? Thế thì an tâm rồi. Cảm ơn cậu nhé.”

Ibuki: ”…Cơ mà, nóng thế này chỉ muốn nhảy xuống hồ bơi ngay thôi.”

Shiina: “Fufu… Ibuki-san cũng mong chờ nhỉ.”

Ibuki: “Không, ý tôi không phải thế…”

Chabashira: “Hmm… tập hợp đầy đủ rồi nhỉ.”

Đúng lúc đó, Chabashira-sensei xuất hiện.

Phía sau là vài nhân viên mang theo máy móc thiết bị.

Chabashira: “Vậy thì――Bây giờ bắt đầu chụp ảnh. Mọi người làm theo chỉ thị của nhân viên nhé.”

Giọng nói của Chabashira-sensei vừa vang lên, không khí bên hồ bơi bỗng chốc trở nên rực rỡ.

Học sinh reo hò “Yeah!”, “Đi thôi!” và chạy ùa xuống hồ bơi.

Ibuki: (Haizz… Hôm nay định ở phòng yên tĩnh, sao lại thành ra mặc đồ bơi chụp ảnh thế này―)

Vừa đi về phía hồ bơi, Ibuki vừa nhớ lại sự tình.

TO: Ibuki Mio

Chủ đề: Chỉ thị tham gia chụp ảnh quảng cáo

Là một phần của hoạt động ngoại khóa, chúng tôi sẽ tiến hành chụp ảnh quảng cáo cho doanh nghiệp đối tác (công ty vận hành tàu khách).

Em đã được chọn làm người mẫu chụp ảnh cho lần này, vui lòng tham gia vào thời gian và địa điểm được chỉ định.

Đây là quyết định đã được thông qua, về nguyên tắc không chấp nhận từ chối.

Chi tiết sẽ được thông báo sau.


Ibuki: (Người mẫu chụp ảnh PR à…)

Kỳ thi trên tàu kết thúc, ngày cuối cùng của chuyến đi.

Nhận được mail từ nhà trường, Ibuki đến một căn phòng được chỉ định trên tàu.

Đã có vài học sinh tập trung ở đó.

Shiina: “Ah, Ibuki-san. Chào cậu.”

Ibuki: “Cậu cũng bị gọi à?”

Shiina: “Vâng. Có vẻ lớp C cũng có vài bạn.”

Nam sinh A: “Ảnh PR là kiểu gì nhỉ.”

Nữ sinh B: “Chắc có nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp đến ha?”

Giữa tiếng xì xào bàn tán, cửa mở, Chabashira lặng lẽ bước vào.

Chabashira: “Đông đủ cả rồi nhỉ.”

Chabashira kiểm tra tài liệu trên tay rồi từ từ nhìn quanh.

Chabashira: “Chắc các em đã nắm được khái quát qua mail rồi―nhưng tôi sẽ giải thích lại bằng lời.”

Chabashira: “Lần này là yêu cầu chính thức từ công ty vận hành tàu. Là một phần của hoạt động ngoại khóa, sẽ tiến hành chụp ảnh nhằm mục đích PR cơ sở vật chất trên tàu.”

Chabashira: “Các em được yêu cầu hợp tác với tư cách là người mẫu.”

Nữ sinh B: “À ừm… thực ra hôm nay em có hẹn đi chơi với bạn…”

Chabashira: “Không bắt các em chụp cả ngày đâu. Sẽ có thời gian tự do.”

Chabashira: “Hơn nữa, người tham gia sẽ được trả thù lao bằng điểm cá nhân. Số tiền cụ thể sẽ thông báo sau nhưng dự kiến là một khoản kha khá đấy.”

Nam sinh B: “Hả, thật á? Ngon!”

Nghe vậy, vẻ mặt học sinh tươi tỉnh hẳn lên.

Ibuki: (…Chà, nếu thế thì cũng có chút động lực)

Nam sinh B: “Chụp ảnh kiểu gì vậy ạ?”

Chabashira: “Cơ bản là chụp cảnh các em vui chơi ở hồ bơi và các khu giải trí.”

Nữ sinh C: “Eh, nghĩa là mặc đồ bơi ạ? Hơi ngại nhỉ…”

Chabashira trả lời ngắn gọn các câu hỏi của học sinh.

Chabashira: “Còn câu hỏi nào không?”

Không ai lên tiếng, không khí trầm lắng xuống.

Chabashira: “Vậy sau đây, các em đến cửa hàng cho thuê được chỉ định để chọn đồ bơi.”

Chabashira: “Chuẩn bị xong thì tập trung tại địa điểm chụp đầu tiên là khu vực hồ bơi. Hết.”

Nói xong, Chabashira thản nhiên rời phòng.

Học sinh im lặng một chút rồi dần dần bắt đầu tán gẫu trở lại.

Nam sinh C: “Này, các bạn nữ đằng kia! Nhân tiện thì hôm nay chơi cùng bọn tớ nhé?”

Nữ sinh D: “Chụp ảnh mà, phải chọn bộ đồ bơi thật dễ thương mới được~.”

Một số học sinh đã bắt đầu phấn khích, coi buổi chụp hình này như một cuộc vui chơi.

Ibuki: (Phiền phức thật… mong là chụp nhanh nhanh cho xong)

Ibuki: ”…Thế này được rồi.”

Kiểm tra thấy không có vấn đề gì, Ibuki thay đồ nhanh chóng và rời khỏi phòng thay đồ.

Shiina: “Ibuki-san. Cậu thay xong rồi à.”

Ibuki: “Đồ bơi thì miễn không quái dị quá là mặc được thôi.”

Shiina: “Fufu… nhưng mà, bộ đồ bơi đó hợp với cậu lắm.”

Ibuki: ”…Vậy à.”

Nói xong, Ibuki bước về phía điểm tập trung.

Shiina: “Anou… Ibuki-san. Nếu không phiền, tớ xin ý kiến cậu chút được không?”

Ibuki: ”…Gì vậy?”

Shiina: “Thực ra tớ đang phân vân không biết chọn bộ nào…”

Nói rồi, Shiina giơ hai bộ đồ bơi trên tay cho Ibuki xem.

Shiina: “Cậu thấy bộ nào hợp với tớ hơn?”

Ibuki: “Sao cũng được, cái nào chả thế.”

Shiina: “Vậy sao? Nhưng đã được chụp ảnh thì tớ muốn chọn bộ phù hợp nhất với mình…”

Shiina nhìn hai bộ đồ bơi với vẻ mặt bối rối.

Nhìn dáng vẻ đó, Ibuki chợt nhớ đến một bộ đồ bơi mình vừa thấy lúc nãy.

Ibuki: ”…Cái bộ một mảnh đằng kia được đấy? Tôi nghĩ cậu hợp với kiểu đó.”

Shiina: ”…!”

Nhìn theo hướng tay Ibuki chỉ, khuôn mặt Hiyori bừng sáng.

Shiina: “Thiết kế đẹp thật. Tớ đi thử đây, cậu chờ chút nhé.”

Shiina mỉm cười vui vẻ, cầm bộ đồ bơi đã chọn đi vào phòng thử đồ.

Ibuki: (…Tự nhiên lại thành ra đi chọn đồ bơi giúp người ta)

Ibuki dựa lưng vào tường, nhìn quanh.

Hôm nay là ngày cuối cùng của chuyến đi, học sinh muốn xuống hồ bơi chơi rất đông.

Cửa hàng cho thuê tấp nập những học sinh đang hớn hở.

Kushida: “Nè Sakura-san, bộ này thế nào? Có lòe loẹt quá không?”

Sakura: “Ừ-Ừm… nh-nhưng tớ nghĩ… hợp với Kushida-san lắm đấy?”

Kushida: “Ehehe, thế à! Vậy tớ thử xem sao!”

Ichinose: “Etou, có kỳ không nhỉ?”

Shiranami: “Chuẩn luôn! Tớ đã nghĩ ngay là Honami-chan hợp với bộ này mà!”

Giữa bầu không khí náo nhiệt đó, Ibuki đứng tách biệt một chút.

Ibuki: (Mọi người vui vẻ nhỉ. Mà… chắc trong mắt người khác thì mình cũng thế thôi)

Shiina: “Để cậu đợi lâu rồi. Thế nào?”

Rèm phòng thử đồ mở ra, Shiina ló đầu ra.

Ibuki: ”…Cũng không tệ.”

Shiina: “Cảm ơn cậu. Vậy tớ quyết định chọn bộ này.”

Shiina gật đầu vui vẻ rồi đi về phía quầy.

Ibuki: (―Thật tình, mong là kết thúc sớm cho rồi)

Ibuki thở dài khi nhớ lại những chuyện vừa qua.

Nhiếp ảnh gia: “Mọi người, trước tiên cứ tự do vui chơi trong hồ bơi nhé!”

Theo lời nhân viên quay phim, học sinh tản ra hồ bơi, bắt đầu chơi súng nước, phao bơi, bóng chuyền…

Ibuki: (Muốn trốn việc quá…)

Chabashira: “Sao thế?”

Ibuki: ”…Không, không có gì ạ.”

Bị giáo viên giám sát, không thể trốn chụp ảnh để nằm ườn trên ghế được.

Ibuki: (…Thôi thì cứ bơi đại đi vậy)

Vừa nghĩ thế, bất ngờ một quả bóng chuyền bãi biển được đưa tới trước mặt.

Shiina: “Nếu không phiền, cậu chơi cùng tớ nhé?”

Shiina đứng đó mỉm cười, có vẻ cũng đang tìm bạn chơi cùng.

Ibuki: ”…Cũng được thôi.”

Hai người xuống hồ bơi và bắt đầu chuyền bóng qua lại.

Thấy cảnh đó, nhân viên quay phim chú ý và hướng ống kính về phía họ.

Nhiếp ảnh gia: “Ồ, được đấy! Cứ giữ nguyên thế nhé!”

Ibuki: ”…”

Tiếng màn trập vang lên.

Kiểm tra ảnh xong, nhiếp ảnh gia hơi nghiêng đầu.

Nhiếp ảnh gia: “Hmm… bố cục thì đẹp nhưng biểu cảm hơi cứng. Nếu cười tự nhiên hơn chút nữa thì tốt quá~.”

Ibuki: ”…Bảo cười là cười ngay được sao.”

Shiina: “Nếu nhếch khóe miệng lên một chút thế này, ấn tượng sẽ khác hẳn đấy.”

Shiina lấy ngón tay đẩy nhẹ khóe miệng mình lên, mỉm cười nhẹ.

Nhiếp ảnh gia: “Vậy làm tấm nữa nhé!”

Ibuki khẽ nhún vai, chuẩn bị tư thế đón bóng――ngay lúc đó.

Ike: “U-Uwaaaaaaaa~~!!?”

Tiếng hét thất thanh vọng lại từ hồ bơi phía bên kia.

Trên bục nhảy cầu, một nam sinh trượt chân và rơi xuống mặt nước từ độ cao chót vót.

Cảnh tượng đó khiến tiếng cười rộ lên khắp hồ bơi.

Ibuki: ”…Phụt.”

Nhìn dáng vẻ rơi xuống thảm hại của Ike, Ibuki bật cười thành tiếng. Cùng lúc đó, tiếng màn trập vang lên.

Ibuki: ”…Vừa rồi chắc chụp được rồi chứ?”

Nhiếp ảnh gia: “Hmm, đúng là cười thật… nhưng không phải kiểu đó, phải là kiểu cười vui vẻ tận hưởng cơ~.”

Ibuki: ”…Haizz.”

Thở dài lảng tránh ánh mắt, cô lặng lẽ chuyền bóng trả lại.

Vẻ mặt lại quay về trạng thái vô cảm ban đầu.

Tại khu vực chờ bên cạnh máng trượt nước, tiếng cười nói vui vẻ của học sinh vang lên.

Nhiếp ảnh gia: “Bây giờ bắt đầu chụp ở máng trượt nhé! Mọi người lần lượt lên nào!”

Bao trọn một trong hai làn trượt để chụp ảnh.

Học sinh hò reo thích thú trượt xuống.

Ibuki: ”…Thế này thì có gì vui chứ.”

Đến lượt mình, Ibuki trượt xuống một cách bình thản, không chút sợ hãi.

Shiina: (Sắp đến lượt mình rồi… hồi hộp quá)

Đúng lúc đó, cuộc trò chuyện của nhóm nam sinh ở làn bên cạnh lọt vào tai.

Ike: “Được rồi, tạo huyền thoại nào! Ba đứa mình trượt cùng lúc luôn!”

Yamauchi: “Hả, chơi thật á!? Hơi chật đấy?”

Sudou: “Tiểu tiết bỏ qua đi, đi nào!”

Shiina: (…Có nguy hiểm không nhỉ)

Đến lượt, ba người họ cố nhét vào chung một cái phao và chuẩn bị trượt.

Ike: “Yosha! Tàu trượt ba người, xuất phát!”

Ngay khi chiếc phao chở ba người chuẩn bị lao đi――

Chabashira: “Mấy em kia, làm cái trò gì đấy.”

Ike: “Tch, Chabashira-sensei…!?”

Chabashira: “Cấm hành vi nguy hiểm. Xuống ngay.”

Nhóm Ike: ”…Vâng ạ.”

Chứng kiến cảnh đó, Shiina vuốt ngực nhẹ nhõm.

Shiina: (…Mọi người vui vẻ thật đấy)

Shiina: (Chắc phải tận hưởng từ tận đáy lòng như vậy thì mới có ảnh đẹp được nhỉ)

Nhân viên: “Tiếp theo, mời Shiina-san!”

Shiina: “Vâng.”

Đáp lời, Shiina bước vào cửa trượt.

Theo hiệu lệnh của nhân viên, cô dứt khoát lao đi.

Shiina: ”…!?”

Tốc độ nhanh hơn tưởng tượng khiến cô nín thở, nước bắn tung tóe vào người.

Shiina vô thức nhắm mắt và hét lên.

Shiina: “Kya…!”

Rụt rè mở mắt ra, cảnh vật xung quanh vùn vụt trôi qua.

Chẳng mấy chốc đã trượt xong, Shiina lao ùm xuống mặt nước.

Shiina: (…Tim mình vẫn còn đập thình thịch)

Không nhớ nổi mình đã làm vẻ mặt gì trong lúc trượt.

Vừa leo lên bờ, nhân viên đã bắt chuyện.

Nhiếp ảnh gia: “Vất vả rồi! Chà~, ảnh đẹp lắm đó! Hoàn hảo!”

Nhiếp ảnh gia: “Chính là biểu cảm tự nhiên đó. Trông em vui lắm!”

Shiina: “Vậy ạ… fufu, may quá.”

Trên đôi má của Shiina đang mỉm cười nhẹ nhõm, còn đọng lại những giọt nước và cả niềm vui sướng khi hoàn thành thử thách.

Hoshinomiya: “Sae-chan, vui không~?”

Trong lúc buổi chụp ảnh ở hồ bơi đang diễn ra, Hoshinomiya trong bộ đồ bơi tiến lại chỗ Chabashira.

Hoshinomiya: “Mà này, Sae-chan không xuống bơi à?”

Chabashira: “Biết rồi còn hỏi, tớ đang làm nhiệm vụ.”

Hoshinomiya: “Mồ~, đừng có cứng nhắc thế chứ.”

Hoshinomiya: “Kỳ nghỉ hiếm hoi mà, vui chơi một chút cũng có sao đâu?”

Nói rồi, Hoshinomiya mỉm cười tươi rói và bước vào giữa đám học sinh.

Nam sinh A: “Eh, cô cũng tham gia chụp ảnh ạ?”

Hoshinomiya: “Ừm! Đã lỡ rồi mà~.”

Nhận lấy khẩu súng nước từ học sinh, Hoshinomiya cười hớn hở vào thế bắn.

Hoshinomiya: “Được rồi, cô bắn đây nhé! Hây, hây!”

Nước bắn tung tóe, tiếng cười lan tỏa khắp hồ bơi.

Chabashira đứng trên bờ nhìn cảnh đó với vẻ mặt ngán ngẩm.

Chabashira: “Cứ như học sinh ấy nhỉ.”

Hoshinomiya: “Đòn kết liễu này―!”

――Đúng lúc đó.

Cú bắn không cần nhìn khi quay người lại của Hoshinomiya đã bắn trúng ngay ngực Chabashira.

Bộp.

Chabashira: ”…”

Cầm lấy ống tay áo bị ướt, Chabashira im lặng lườm Hoshinomiya.

Chabashira: “Đã bảo đừng có làm phiền rồi mà?”

Hoshinomiya: “Ahaha… X-Xin lỗi nhé~! Tại tớ lỡ tay thôi mà~!”

Hoshinomiya cười đùa cợt nhả, nhưng rồi khuôn mặt bỗng sáng bừng lên.

Hoshinomiya: “Nhưng mà, cơ hội tốt đấy chứ? Sae-chan cũng thay đồ bơi luôn đi?”

Chabashira: “Tớ là người dẫn đoàn.”

Hoshinomiya: “Ở hồ bơi thì bị ướt là chuyện thường tình mà~. Với lại ướt nhẹp rồi còn gì.”

Chabashira nhìn xuống cổ tay áo ướt sũng.

Chabashira: ”…Thật tình, cậu quậy quá rồi đấy.”

Hoshinomiya: “Quyết định vậy đi! Tớ sẽ chọn cho cậu bộ đồ bơi thật đẹp!”

Kéo tay Chabashira, Hoshinomiya hí hửng lôi bạn mình về phía phòng thay đồ.

Chabashira: “Xin lỗi để mọi người chờ lâu. Tiếp tục nào.”

Với giọng điệu khiêm tốn nhưng lịch sự, Chabashira cúi chào nhân viên trên tàu.

Dáng vẻ đó khiến đám nam sinh bên hồ bơi xôn xao.

Nam sinh A: ”…Ồ, Chabashira-sensei mặc đồ bơi kìa…”

Nam sinh B: “Nói sao nhỉ… tuyệt thật…”

Hoshinomiya: “Nhìn kìa nhìn kìa~, sức hấp dẫn người lớn của Sae-chan làm đám con trai dán mắt vào luôn kìa?”

Chabashira: ”…Cũng chẳng có gì đáng để tâm.”

Trong lúc đó, nhân viên quay phim giơ máy lên.

Nhiếp ảnh gia: “Nhân tiện, cho tôi xin một tấm ảnh của hai cô được không?”

Hoshinomiya: “Tất nhiên rồi! Vậy tôi trước nhé~!”

Hoshinomiya lập tức tạo dáng với nụ cười tươi tắn, tiếng màn trập vang lên liên hồi.

Tiếp theo đến lượt Chabashira, cô lặng lẽ vào vị trí và tạo dáng một cách điềm đạm.

Sau vài cú bấm máy――

Hoshinomiya: “Này Sae-chan, biểu cảm cứng quá đấy?”

Chabashira: “Hừm… thế này à?”

Cô khẽ nhếch khóe miệng lên, nhưng sự thay đổi là rất nhỏ.

Hoshinomiya: “Không được không được! Mặt đó thì làm sao mà ăn ảnh được, 0 điểm! Đưa máy đây~!”

Không để nhiếp ảnh gia kịp bối rối, Hoshinomiya xông lên phía trước giật lấy máy ảnh.

Hoshinomiya: “Tớ sẽ chỉ đạo, làm theo nhé! Nào, đầu tiên đẩy vai ra trước một chút…”

Chabashira: ”…Thế này được chưa.”

Hoshinomiya: “Đúng rồi, mắt nhìn hướng này~! Thu cằm lại chút, mềm mại lên! …Được đấy được đấy~!”

Vừa bấm máy lia lịa, chỉ đạo của Hoshinomiya càng lúc càng quá đà.

Hoshinomiya: “Tiếp theo, vặn eo nhẹ nào~… Đúng rồi! Tay giơ lên vuốt tóc! Ừm ừm, tạo dáng hoàn hảo!”

Chabashira: ”…”

Hoshinomiya: “Rồi, tiếp theo đặt ngón tay lên môi~, mắt nhìn lên trên―”

Chabashira: ”…Đủ rồi đấy.”

Không khí chững lại ngay tức khắc.

Chabashira lườm Hoshinomiya với ánh mắt sắc lạnh, nói một câu ngắn gọn.

Chabashira: “Đừng có được đà làm tới. Với lại, ảnh kiểu này làm sao dùng được chứ.”

Hoshinomiya: “Eh~, thế á? Tớ thấy đẹp mà.”

Vừa nói, Hoshinomiya vừa trả máy ảnh cho nhân viên.

Nhiếp ảnh gia kiểm tra nội dung và…

Nhiếp ảnh gia: ”…Quả thực, mấy tấm này hơi gợi cảm quá so với mục đích PR…”

Chabashira: “Đương nhiên. Thật tình…”

Lầm bầm khe khẽ, Chabashira rời khỏi vị trí chụp.

Nhiếp ảnh gia: “Giữ nguyên thế nhé―Được rồi, chụp nào!”

Địa điểm chụp chuyển sang đài quan sát.

Ibuki được nhờ làm người mẫu, theo chỉ thị của nhiếp ảnh gia, cô tựa tay vào lan can nhìn ra xa xăm.

Bất chợt nhìn xuống, cô thấy bóng dáng các học sinh đang vui đùa dưới hồ bơi.

Ibuki: (…Nhắc mới nhớ, trong chuyến đi này mình toàn ru rú trong phòng)

Sau vài tiếng màn trập, buổi chụp hình kết thúc nhanh chóng.

Nhiếp ảnh gia: “Chà~, ảnh đẹp lắm. Nhất định phải dùng cho tờ rơi quảng cáo thôi.”

Nhân viên kiểm tra ảnh và gật đầu hài lòng.

Sau đó, Chabashira trao đổi ngắn gọn với nhân viên rồi quay lại phía mọi người.

Chabashira: “Buổi chụp ban ngày tạm dừng ở đây. Tiếp theo sẽ là chụp ở hồ bơi đêm. Từ giờ đến đó là thời gian tự do.”

Nghe vậy, không khí trên đài quan sát bỗng chốc trở nên náo nhiệt.

Nam sinh A: “Này này! Giờ làm gì đây?”

Nữ sinh B: “Tớ muốn ăn tráng miệng! Đến quán cà phê lúc nãy không?”

Nữ sinh C: “Nghe bảo có cả spa cao cấp nữa! Muốn thử một lần cho biết~!”

Qua buổi chụp hình, một số học sinh đã trở nên thân thiết hơn, họ vui vẻ bàn bạc kế hoạch theo nhóm.

Ibuki: (Còn khá nhiều thời gian đến buổi chụp tiếp theo… giết thời gian kiểu gì đây)

Đang suy nghĩ mông lung thì một giọng nói rụt rè vang lên bên cạnh.

Shiina: “Ibuki-san, có chuyện gì không?”

Ibuki: ”…Chuyện gì là sao?”

Shiina: “Không, thấy cậu có vẻ không vui lắm. Cậu thấy không khỏe à?”

Ibuki: “Không… chụp ảnh hơi mệt thôi.”

Shiina: “Vậy sao. Nhưng đừng cố quá sức nhé.”

Đúng lúc đó, Hoshinomiya ló đầu vào.

Hoshinomiya: “Gì thế gì thế? Ibuki-san có tâm sự gì à? Cứ nói với cô giáo y tế này nhé, cô sẽ tư vấn cho?”

Ibuki: ”…Không cần lo đâu ạ.”

Nói xong, Ibuki rời khỏi đài quan sát.

Ibuki: (…Tìm chỗ nào vắng người một chút vậy)

Shiina: ”…”

Shiina lo lắng nhìn theo bóng lưng Ibuki.

Ánh hoàng hôn phản chiếu trên mặt biển, tỏa ra ánh sáng vàng rực rỡ.

Chabashira và Hoshinomiya đang ngồi tại bàn cà phê bên hồ bơi.

Hoshinomiya: “Được đi nghỉ dưỡng thế này tuyệt thật ha~. Đặc quyền của giáo viên đây sao?”

Chabashira: ”…Có thời gian nghỉ ngơi yên tĩnh thế này đúng là quý giá thật.”

Hoshinomiya ngả lưng sâu vào ghế sofa, nhìn vào thực đơn.

Hoshinomiya: “Ưm~, ở đây có cả cocktail nữa. Làm một ly…”

Chabashira: “Lát nữa còn chụp ảnh. Bỏ đi.”

Hoshinomiya: “Sae-chan cứng nhắc quá đi.”

Dù nói vậy nhưng Hoshinomiya vẫn cười và gấp thực đơn lại.

Chabashira không phản ứng gì, lặng lẽ nhấp ngụm cà phê đá.

Lúc đó, cuộc trò chuyện của nhóm nam sinh đi ngang qua lọt vào tai họ.

Yamauchi: “Thế, định nói kiểu gì? Chơi bài ngửa ‘Tớ thích cậu’ luôn à?”

Ike: “Không, thế thì sến quá! Phải tinh tế hơn chút… kiểu như ‘Ở bên cậu tớ thấy vui lắm’. Tấn công tự nhiên vào!”

Sudou: “Ngu ngốc. Thế là nửa vời nhất đấy. Muốn nói thì nói thẳng toẹt ra, ‘Tôi thích cậu. Hẹn hò với tôi đi’.”

Yamauchi: “Thẳng thắn quá… Mà biết đâu đàn ông thế lại hay…”

Ike: “Được rồi… làm thôi! Cả ba thằng cùng tỏ tình thành công nào!”

Hoshinomiya: “Chà chà, ra vậy. Thanh xuân phơi phới nhỉ?”

Chabashira: ”…”

Hoshinomiya: “Tuổi trẻ thật tốt ha. Yêu đương hết mình, lo âu, hồi hộp―mấy cái đó chỉ có thời học sinh mới trải nghiệm được thôi.”

Chabashira: ”…Đúng vậy.”

Hoshinomiya vừa xoay nhẹ ly nước, vừa chống cằm nhìn ra xa.

Hoshinomiya: “Nhìn cảnh này thấy hoài niệm ghê.”

Tiếng đá va vào thành ly lanh canh.

Như một tín hiệu, Hoshinomiya mở lời.

Hoshinomiya: ”…Mà, tình yêu học trò thì thường chẳng đi đến đâu cả~.”

Chabashira vẫn cụp mắt xuống, lặng lẽ uống thêm một ngụm cà phê.

Bầu trời dần nhuộm màu đỏ thẫm, thời gian hồ bơi đêm đang đến gần.

Ibuki: (…Sắp xong rồi)

Ibuki ngồi bên mép hồ bơi, thả chân xuống nước.

Ánh đèn lay động mặt nước, cả hồ bơi đêm bao trùm trong ánh sáng huyền ảo.

Hoshinomiya: “Ra là vậy. Zoom (phóng to) thì làm thế nào nhỉ?”

Nhiếp ảnh gia: “Xoay chỗ này là zoom được. Còn lại chỉ cần chú ý lấy nét…”

Ở giữa hồ bơi, buổi chụp hình cuối cùng sắp bắt đầu.

Bên cạnh nhiếp ảnh gia, Hoshinomiya đang tò mò nhìn vào máy ảnh.

Chabashira: “Chie, đừng làm phiền người ta. Đã chụp xong đâu.”

Hoshinomiya: “Mồ~, Sae-chan cứng nhắc quá đi~.”

Hoshinomiya: “Với lại, tớ có làm phiền đâu? Tớ đang học cách dùng máy ảnh để lát nữa giúp chụp mà!”

Hoshinomiya cầm lấy máy ảnh, hướng ống kính về phía Chabashira.

Hoshinomiya: “Nào Sae-chan, nhìn đây! Cười tươi lên nào~.”

Chabashira: ”…Ảnh bình thường thì được. Chứ kiểu như ban ngày thì bỏ đi.”

Đang lơ đễnh nhìn hai cô giáo nói chuyện, Ibuki thấy có người đến ngồi cạnh mình.

Shiina: “Chào buổi tối.”

Ibuki: ”…Có việc gì à?”

Shiina: “Không có việc gì thì không được bắt chuyện sao?”

Nói rồi, Shiina tự nhiên ngồi xuống cạnh Ibuki.

Shiina: “Nhắc mới nhớ, cảm ơn chuyện ban trưa nhé.”

Ibuki: “Tôi làm gì đáng để cảm ơn đâu.”

Shiina: “Cậu đã chơi bóng chuyền cùng tớ mà.”

Shiina: “Tớ vận động không giỏi lắm… Nhờ Ibuki-san mà tớ chuyền bóng được nhiều lần, vui lắm.”

Ibuki: ”…Thế à.”

Hai người ngồi cạnh nhau, lẳng lặng ngắm nhìn mặt nước lấp lánh.

Shiina: “Một ngày dài thật đấy nhỉ. Chụp ảnh cũng nhiều nữa.”

Ibuki: “Di chuyển cả ngàyt, lại còn bị chĩa máy ảnh vào mặt suốt, thật phiền phức.”

Trong lúc đó, Ibuki chợt nhận ra ánh mắt của Shiina.

Ibuki: ”…Gì vậy. Mặt tôi dính gì à?”

Shiina: “Không. Chỉ là… hình như hôm nay tớ chưa thấy Ibuki-san cười lần nào thì phải.”

Ibuki: “Chẳng có gì đáng cười cả.”

Shiina: “Nhưng mà―cũng vui một chút chứ nhỉ?”

Ibuki: ”…Ai biết. Chắc vậy.”

Đúng lúc đó.

Bùm, tiếng nổ rung chuyển không khí vang lên.

Trên bầu trời đêm, một bông pháo hoa khổng lồ nở rộ.

Cam, đỏ, xanh… Những hạt sáng bung tỏa, nhuộm màu dịu nhẹ lên mặt nước và cả đôi má của Ibuki.

Ibuki: ”…!”

Bất giác, khóe môi cô khẽ cong lên.

Đó là nụ cười vô thức, chỉ thoáng qua trong tích tắc.

Tách.

Hoshinomiya: “Rồi, có ảnh đẹp rồi nha~.”

Cùng với tiếng màn trập, giọng nói vui vẻ vang lên.

Hoshinomiya đang cầm máy ảnh với nụ cười rạng rỡ.

Hoshinomiya: “Nhìn này nhìn này! Nụ cười tự nhiên của hai người dưới ánh pháo hoa! Ảnh đẹp đấy chứ?”

Ibuki nhìn vào màn hình LCD của máy ảnh được đưa ra.

Trong đó, trên nền pháo hoa nở rộ giữa trời đêm, Ibuki và Shiina đang ngồi cạnh nhau mỉm cười.

Shiina: “Woa… đúng thật. Bức ảnh tuyệt quá. Nếu được tặng làm kỷ niệm thì em vui lắm.”

Chabashira: “Những ai muốn lấy file ảnh sẽ được cung cấp. Lát nữa sẽ có hướng dẫn.”

Shiina: “Chà, thật ạ…!”

Ibuki: ”…Cậu muốn cái này á?”

Shiina: “Vâng… Ah, hay là Ibuki-san không thích? Về cách lên hình chẳng hạn…”

Ibuki nhìn lại bức ảnh vừa chụp một lần nữa.

Ibuki: (…Chà, cũng không phải là ảnh xấu)

Ibuki: ”…Sao cũng được. Tùy cậu.”

Vừa nói, Ibuki vừa lảng tránh ánh mắt có vẻ hơi ngượng ngùng.

Thấy vậy, Shiina khẽ thì thầm.

Shiina: “Hôm nay… tớ thấy rất vui.”

Ibuki: ”…Thế à?”

Shiina: “Vâng. Nếu không có cơ hội này, chắc tớ vẫn đang ngồi đọc sách trong phòng thôi.”

Shiina: “Một trải nghiệm tuyệt vời.”

Ibuki: ”…Hmm. Cậu cũng lạ đời thật đấy.”

Pháo hoa lại nở rộ trên bầu trời, tô điểm cho màn đêm.

Hai người ngồi cạnh nhau, lặng lẽ ngước nhìn lên cao.