SR29
“Sự náo nhiệt của lễ hội mùa hè”
Section titled ““Sự náo nhiệt của lễ hội mùa hè””
Phần 1
Section titled “Phần 1”―Lớp học trong kỳ nghỉ hè.
Tôi cùng Ike và Yamauchi đang làm quạt tròn và đồ trang trí để chuẩn bị cho lễ hội mùa hè sắp tới.
Ike: “Hai đứa chúng mày hôm nay đến giúp đúng là cứu tao đấy. Chứ một mình tao thì làm mãi cũng chả xong.”
Yamauchi: “Mày muốn kiếm điểm đến mấy thì cũng đừng có nhận việc vô tội vạ thế chứ.”
Ayanokouji: “Đúng là khối lượng này thì một người làm không xuể.”
Mấy hôm trước, hội học sinh đã thông báo sẽ tổ chức lễ hội mùa hè. Địa điểm là một góc con đường rợp bóng cây, dự kiến sẽ có nhiều gian hàng được dựng lên ở đó.
Việc chuẩn bị và vận hành các gian hàng do các anh chị khóa trên đảm nhiệm.
Nhưng có vẻ thiếu nhân lực nên họ đã thuê cả học sinh năm nhất làm thêm, và đó là lý do chúng tôi đang ngồi đây.
Yamauchi: “Aaa, làm mãi chẳng thấy vơi đi tí nào. Còn phải làm bao nhiêu cái nữa đây.”
Ike: “Giá mà có Sudou ở đây thì đỡ biết mấy. Tao rủ rồi mà nó bảo hôm nay bận tập câu lạc bộ.”
Yamauchi: “Nhớ chia chác tiền công sòng phẳng cho tao đấy nhé, đừng có mà ki bo.”
Ike: “Biết rồi khổ lắm nói mãi. Mày mà làm tốt thì tao sẽ bo thêm cho, được chưa!”
Yamauchi: “Được, tao chỉ chờ mỗi câu đấy thôi! Có hứng làm rồi đây!”
Ike và Yamauchi dự định sẽ làm thêm ở các gian hàng vào ngày diễn ra lễ hội luôn.
Tôi thì không túng thiếu điểm đến mức đó, nên định sẽ đi tham quan như một khách hàng bình thường thôi.
Ayanokouji: “Phần của tôi xong rồi đấy.”
Ike: “Ồ, nhanh thế! Cảm ơn mày nhé Ayanokouji. Vậy tiếp theo mày làm giúp tao đống quạt này với!”
Ayanokouji: “Chỗ này cũng nhiều phết nhỉ…”
Công việc là dán giấy lên khung nhựa của quạt.
Phải cắt giấy theo hình dáng của quạt nữa, chắc sẽ tốn kha khá thời gian đây.
Ike: “Cứ đà này thì làm loáng cái là xong ngay ấy mà!”
Yamauchi: “Sao tự nhiên mày hăng hái thế Kanji. Bình thường mấy việc này mày lười lắm mà.”
Ike: “Hehe, thực ra sau vụ này… Ấy chết, suýt thì lỡ mồm.”
Ayanokouji: “Có chuyện gì à?”
Ike: “Cái đó thì để sau sẽ rõ! Nào, đừng nói chuyện nữa, làm việc đi!”
Ike có vẻ đang rất vui, cậu ta làm việc chăm chỉ một cách lạ thường.
Phần 2
Section titled “Phần 2”Công việc được giao xong sớm hơn Ike và Yamauchi, nên tôi đi giao sản phẩm một mình.
Chất đống thùng các-tông chứa đầy quạt lên xe đẩy, tôi hướng đến lớp học của các anh chị khóa trên.
Nam sinh A: “Vụ làm thử món Yakisoba thế nào rồi?”
Nam sinh B: “Tao ăn thử rồi, ngon phết đấy. Giờ chỉ cần làm hướng dẫn chế biến cho mấy đứa làm thêm nữa là…”
Đến lớp học mục tiêu, tôi thấy các anh chị khóa trên đang tất bật chuẩn bị cho lễ hội.
…Nhắc mới nhớ, tôi chỉ biết lớp nào đặt hàng chứ không biết phải giao cho ai.
Thôi thì cứ hỏi đại một người trong lớp vậy.
Ayanokouji: “Xin lỗi ạ.”
Nữ sinh khóa trên: “Chào em, em là…”
Định xưng tên nhưng tôi khựng lại một chút.
Người nhận công việc này là Ike. Nhắc tên Ike chắc mọi việc sẽ suôn sẻ hơn.
Ayanokouji: “Em mang đồ đã đặt làm đến. Chắc là đơn đặt hàng làm quạt dưới tên Ike ấy ạ.”
Nữ sinh khóa trên: “À, Ike-kun nhỉ. Chị cũng đoán là sắp đến giờ giao hàng rồi.”
Có vẻ tôi tìm đúng người rồi.
Chị gái khóa trên kiểm tra thùng các-tông tôi mang đến.
Nữ sinh khóa trên: “Ừm, chị nhận đủ rồi nhé. Vậy chúng ta bắt tay vào chuẩn bị cho việc tiếp theo luôn nào.”
Ayanokouji: “Việc này vẫn chưa xong ạ?”
Nữ sinh khóa trên: “Chị chưa nói trước à? Hay là giờ em bận?”
Ayanokouji: “Dạ không, em không bận gì.”
Nữ sinh khóa trên: “Vậy đi theo chị nhé!”
Có vẻ như Ike đã nhận thêm việc gì đó nữa.
Tôi chỉ nghe bảo là mang đồ đến giao thôi mà…
Chắc là lại nhận thêm nguyên liệu để làm quạt tiếp đây.
Và nơi tôi được dẫn đến là―
Ayanokouji: “Phòng thay đồ ạ?”
Nữ sinh khóa trên: “Em thay đồ nhanh lên nhé! Trong lúc đó chị sẽ chuẩn bị bên này.”
Ayanokouji: “Khoan đã, chuyện này là sao…”
Vừa bị dúi bộ đồ vào tay, tôi vừa bị đẩy vào phòng thay đồ.
Phần 3
Section titled “Phần 3”Ayanokouji: “Em thay xong rồi ạ.”
Nữ sinh khóa trên: “Ừm, mặc cũng chuẩn đấy chứ.”
Bộ đồ tôi được đưa là một bộ yukata.
Thoáng mát, dễ chịu hơn đồng phục nhiều.
…Không phải chuyện đó, tại sao tôi lại phải mặc yukata chứ.
Nữ sinh khóa trên: “Vậy chúng ta bắt đầu chụp ảnh luôn nào!”
Nói rồi, chị ấy lấy ra một chiếc máy ảnh kỹ thuật số.
Ayanokouji: ”…Chụp ảnh? Em không hiểu lắm ạ.”
Nữ sinh khóa trên: “Hả? Hôm nay em đến để chụp ảnh dùng cho tờ rơi quảng cáo lễ hội mùa hè mà, đúng không?”
Ayanokouji: ”…Hả?”
Nữ sinh khóa trên: “Không còn nhiều thời gian đâu, bắt đầu thôi!”
―Tách.
Chưa kịp để tôi nói hết câu, chị ấy đã bấm máy.
Ayanokouji: “Khoan, chờ chút ạ…”
Tôi vội vàng quay mặt đi để tránh ống kính.
Bị đưa mặt lên tờ rơi thì nổi bật quá, tôi muốn tránh điều đó.
Hơn nữa, đáng lẽ phải có người mẫu chính thức chứ.
Cứ thế này mà chụp tôi thì rắc rối to.
Ayanokouji: “Xin lỗi, em không nhớ là mình có nhận làm người mẫu ảnh. Chắc chị nhầm người rồi ạ.”
Nữ sinh khóa trên: “Hả, thế á?”
Ayanokouji: “Vậy em đi thay lại đồ đây ạ.”
Tôi định quay lại phòng thay đồ nhưng…
Chị gái khóa trên đứng chặn ngay trước cửa.
Nữ sinh khóa trên: “Mà, đằng nào cũng thay yukata rồi, cứ thế chụp luôn đi! Nhé?”
Ayanokouji: “Em nghĩ người được chọn làm mẫu sẽ chụp đẹp hơn em đấy ạ.”
Nữ sinh khóa trên: “Hừm, chị thấy em cũng ổn mà. Mặc yukata hợp lắm đấy!”
Nữ sinh khóa trên: “Vậy trước tiên cứ chụp tự nhiên đã nhé. Bắt đầu nào…”
―Tách tách.
Chưa cần tôi đồng ý, chị ấy đã tiếp tục chụp.
…Làm người mẫu dễ dãi thế này sao?
Ayanokouji: “Chị ngừng chụp một chút được không ạ…”
Nữ sinh khóa trên: “Không được không được, ánh hoàng hôn đang đẹp! Chị muốn chụp xong trước khi mặt trời lặn.”
Chị gái khóa trên vừa thay đổi góc độ, vừa chụp liên tục với vẻ mặt nghiêm túc.
…Làm thế nào bây giờ.
Đã bị chụp mất mấy tấm rồi.
Quả nhiên tôi vẫn muốn tránh việc bị đưa lên tờ rơi, cần phải nói chuyện rõ ràng―
Ike: “N-Này, Ayanokouji…!?”
Yamauchi: “Sao mày lại mặc yukata?”
Tình cờ thay, Ike và Yamauchi đi ngang qua.
Hai người họ cũng đang ôm thùng các-tông, có vẻ cũng đang đi giao hàng.
Ayanokouji: “Có chút chuyện ấy mà. Xin lỗi nhưng tôi đang hơi bận―”
Ike: “Ch-Chờ đã nào!? Tại sao mày lại đang được chụp ảnh!?”
Ike hốt hoảng lao tới túm lấy vai tôi.
Ike: “C-Cởi ra! Bộ yukata đó là của tao!?”
Ayanokouji: “N-Này… Tự nhiên cậu làm cái gì thế.”
Ike dùng sức, định lột bộ yukata ra thật. Giữa chốn đông người thế này, làm sao tôi để bị lột đồ được.
Tôi vung tay thoát khỏi sự kìm kẹp của Ike và lùi lại giữ khoảng cách.
Ayanokouji: ”…Bình tĩnh lại chút đi. Yukata thì làm sao?”
Ike: “Đứng lại, đừng có chạy! Mày định cướp vai của tao đúng không!?”
Ayanokouji: “Không, tôi chẳng hiểu cậu đang nói cái gì cả…”
Ike giận dữ đuổi theo tôi.
…Có vẻ như không thể nói chuyện đàng hoàng được rồi, đành phải chạy thôi.
Ike: “Đứng lại―!! Ayanokouji―!!”
Yamauchi: “T-Tự nhiên mày bị làm sao thế Kanji!?”
Nữ sinh khóa trên: “Ồ, tình huống này cũng hay đấy! Cơ hội bấm máy ngàn năm có một!”
Tôi trong bộ yukata, chạy trốn khắp hành lang trường học dưới ánh hoàng hôn.
Ike đuổi theo tôi, Yamauchi đuổi theo Ike, và đằng sau là chị gái khóa trên đang lăm lăm máy ảnh.
…Làm thế nào để dọn dẹp cái mớ hỗn độn này đây.
Phần 4
Section titled “Phần 4”Ike: “Hộc, hộc… G-Giải thích đi Ayanokouji. Tại sao mày lại làm người mẫu ảnh…”
Yamauchi: “Phù… Lâu lắm rồi mới chạy nhiều thế này…”
Có vẻ đã cạn kiệt thể lực, Ike và Yamauchi dừng lại thở dốc.
Chạy một hồi có lẽ cũng giúp cái đầu nóng của họ hạ nhiệt đôi chút.
Ayanokouji: “Lúc tôi đi giao hàng thì bị hiểu nhầm là người mẫu. Tôi đã từ chối là nhầm người rồi đấy chứ.”
Ike: “Người mẫu cho tờ rơi, đáng lẽ tao là người nhận việc đó mà…!”
Ayanokouji: ”…Tờ rơi? Người mẫu?”
Nhắc mới nhớ, buổi chụp hình này đáng lẽ phải có người mẫu chính thức…
Nữ sinh khóa trên: “Em là Ike-kun hả? Xin lỗi nhé~, ban đầu chị cứ tưởng cậu bé này là Ike-kun nên lỡ chụp mất rồi.”
Ayanokouji: “À, ra là vậy.”
Ayanokouji: “Em mang đồ đã đặt làm đến. Chắc là do đơn đặt hàng làm quạt dưới tên Ike ấy ạ.”
Nữ sinh khóa trên: “À, Ike-kun nhỉ. Chị cũng đoán là sắp đến giờ giao hàng rồi.”
…Nhớ lại thì lúc đầu tôi có nhắc tên Ike.
Chắc là bị hiểu lầm từ lúc đó.
Ike: “Cởi ra ngay, Ayanokouji! Làm mẫu là việc của tao!”
Ike túm lấy vai tôi lắc mạnh.
…Chắc cậu ta mong chờ buổi chụp hình này lắm nên mới tuyệt vọng đến thế.
Ayanokouji: ”…Tóm lại là đổi người mẫu thì tốt hơn đúng không ạ?”
Nữ sinh khóa trên: “Chị thì ai cũng được. Ah, chờ chút nhé…”
Nói rồi, chị gái khóa trên kiểm tra lại màn hình máy ảnh.
Nữ sinh khóa trên: “Ra là thế… Ừm, chắc không cần đổi người mẫu đâu! Buổi chụp hình kết thúc tại đây nhé!”
Ayanokouji: ”…Nghĩa là sao ạ?”
Nữ sinh khóa trên: “Chị kiểm tra lại thì thấy chụp được mấy tấm ngon lành rồi. Chị sẽ chọn trong đống này!”
Chị ấy cho tôi xem màn hình máy ảnh.
Những bức ảnh dự định được chọn là… ảnh chụp cận cảnh bàn chân hoặc bóng lưng.
Nữ sinh khóa trên: “Tấm này trông nghệ thuật chưa này? Chị muốn chụp kiểu ảnh thế này nè~.”
Bức ảnh chụp góc nghiêng khi tôi đang đi, với nền là ánh hoàng hôn hắt qua cửa sổ.
Ayanokouji: “Đúng là trông rất có không khí.”
Do ngược sáng nên hình dáng của tôi chỉ là một cái bóng đen.
Không thấy mặt, nên dù người quen có nhìn thấy chắc cũng không nhận ra là tôi.
Ike: “Eh, thế này thì ai làm mẫu chả được…”
Nữ sinh khóa trên: “Dùng ảnh mà nhận ra ngay là học sinh nào thì cũng có vấn đề mà. Lúc nhờ chị không nói à?”
Ike: “K-Không thể nào…!? Kế hoạch được chụp ảnh đẹp trai rồi trở nên nổi tiếng với các bạn nữ của tao…!?”
Yamauchi: “Tiếc cho mày quá. Kế hoạch đó toang từ trong trứng nước rồi.”
Ike quỳ sụp xuống, đấm tay xuống sàn đầy tiếc nuối.
Nữ sinh khóa trên: “Nhưng mà, chắc do em mặc yukata hợp nên ảnh mới đẹp thế đấy.”
Ayanokouji: ”…Vậy sao ạ?”
Được khen hợp thì cũng không tệ lắm.
Mặc cũng thoải mái, có khi hôm lễ hội chính thức tôi sẽ mặc yukata thử xem sao.
…Cơ mà, bộ yukata này là đồ đi mượn.
Không biết ở Keyaki Mall hay trên mạng có bán không nhỉ.
Nhưng chỉ vì lễ hội mùa hè mà bỏ điểm ra mua yukata thì cũng hơi phí.
Ayanokouji: “Vậy em đi thay đồ đây ạ.”
Nữ sinh khóa trên: “Ừm, cảm ơn em đã giúp chị chụp ảnh hôm nay nhé!”
Ike: “Tại sao…!?”
Yamauchi: “Thôi nào, lễ hội chính thức còn ở phía trước mà.”
Bỏ mặc Ike vẫn đang gục ngã trên sàn và Yamauchi đang an ủi bên cạnh, tôi đi về phía phòng thay đồ.
…Dù sao thì đúng là tôi đã lỡ cướp mất vai trò người mẫu của cậu ta, chắc phải tìm cách bù đắp gì đó thôi.