SR28
“Ngắm nhìn lễ hội mùa hè”
Section titled ““Ngắm nhìn lễ hội mùa hè””
Phần 1
Section titled “Phần 1”Hôm nay là ngày diễn ra lễ hội mùa hè do hội học sinh tổ chức.
Con đường rợp bóng cây tấp nập các gian hàng đủ loại, nghe đâu khâu tổ chức đều do các anh chị khóa trên đảm nhiệm.
Tôi tình cờ gặp Ayanokouji-kun ở hội trường, và thế là chúng tôi cùng đi xem các gian hàng.
Tất nhiên, mục đích không phải là để chơi.
Tôi nghi ngờ lễ hội mùa hè lần này có thể là một bài kiểm tra đặc biệt dành cho các khóa trên.
Để thu thập thông tin, tôi mới đến lễ hội thế này, nhưng mà…
Horikita: ”…Mặc thế này chắc không có vấn đề gì nhỉ.”
Lúc nãy xui xẻo bị nước té vào người, trong lúc chờ hong khô đồng phục, tôi đã thay sang bộ yukata này.
Nhắc mới nhớ, lần cuối cùng mình mặc yukata là khi nào nhỉ.
Vốn dĩ tôi không định thuê yukata, nhưng mặc vào rồi thì cảm giác cũng không tệ lắm.
Tuy nhiên, xin nhắc lại, tôi không đến đây để chơi.
Thông tin thu được ở đây có thể sẽ hữu ích sau này.
Tôi xốc lại tinh thần, rời khỏi phòng thay đồ của cửa hàng cho thuê.
Horikita: “Để cậu đợi lâu rồi.”
Ayanokouji: “Yukata hợp với cậu đấy chứ.”
Horikita: “Có thể là lời nịnh nọt, nhưng nghe cũng không tệ.”
Horikita: “Tôi thấy cậu cũng khá hợp với không khí ở đây đó?”
Cũng giống tôi, Ayanokouji-kun đã thay sang bộ yukata thuê. Kiểu dáng Jinbei, trông khá mát mẻ giữa chốn ồn ào náo nhiệt này.
Ayanokouji: “Vậy, cậu định điều tra thế nào?”
Horikita: “Cứ đi dạo một vòng quanh các gian hàng đã. Bề ngoài thì chỉ là lễ hội mùa hè bình thường thôi… nhưng nếu cậu nhận ra điều gì thì báo cho tôi biết.”
Horikita: “Về vấn đề điểm số, chúng ta sẽ theo phương châm tiết kiệm nhất có thể. Tôi muốn tránh lãng phí điểm cá nhân quý giá.”
Ayanokouji: ”…Tôi nghĩ cậu cứ tận hưởng lễ hội mùa hè một chút cũng được mà.”
Horikita: “Haizz… Cậu muốn dùng điểm của mình thế nào là quyền tự do của cậu, nhưng mà…”
Không lẽ vì là lễ hội mùa hè nên Ayanokouji-kun cũng đang phấn khích sao.
Horikita: “Mà thôi. Vui chơi cũng được, nhưng đừng lơ là quá đấy.”
Ayanokouji: “Ừ, hiểu rồi.”
Và thế là, chúng tôi bắt đầu hành động để điều tra các gian hàng.
Phần 2
Section titled “Phần 2”Horikita: “Gì thế kia…”
Đang đi dạo quanh lễ hội, bỗng một gian hàng thu hút sự chú ý của tôi.
Nữ sinh A: “Tuyệt quá, may mà hốt được trước khi hết hàng!”
Nữ sinh B: “Hưng phấn quá đi mất…!”
Trước gian hàng, một đám đông nữ sinh đang tụ tập.
Tiếng cười nói ríu rít, nhìn qua cũng thấy bầu không khí vui vẻ truyền đến tận đây.
Ayanokouji: “Có vẻ khá được lòng các nữ sinh nhỉ.”
Horikita: “Thử kiểm tra xem sao. Có vẻ không phải là đồ ăn…”
Lách qua đám đông, tôi ngó vào gian hàng.
Những món hàng được bày bán ở đó là thứ tôi không hề ngờ tới.
Horikita: ”…Ảnh chân dung?”
Người trong ảnh không phải là thần tượng, mà có vẻ là học sinh trường mình.
Hơn nữa toàn là nam sinh.
Có tấm tạo dáng nhìn thẳng vào ống kính, cũng có tấm chụp khoảnh khắc đời thường tự nhiên.
Nữ sinh trông quán: “Mời vào mời vào! Đủ loại trai đẹp đều có ở đây nha!”
Horikita: ”…Tôi không nghĩ là có lẫn những bức ảnh chụp lén hay bán không phép đâu nhỉ.”
Ayanokouji: “Do hội học sinh tổ chức mà, chắc chắn phải kiểm duyệt trước rồi.”
Horikita: “Bắt đầu thấy đau đầu rồi đấy…”
Ayanokouji: “Ồ, có cả ảnh hội trưởng hội học sinh kìa.”
Horikita: “Đùa à. Nii-san đời nào lại cho phép chuyện đó.”
Horikita: “Thật kìa.”
…Ảnh chân dung của nii-san.
Không tạo dáng cầu kỳ, chụp một cách tự nhiên, rất ra dáng anh ấy.
Giá cả cũng khá phải chăng.
Nếu chỉ một tấm thì mua thử cũng không sao.
…Đúng vậy, chỉ là một phần trong công cuộc điều tra gian hàng thôi.
Horikita: “Cho tôi―”
Nữ sinh: “Bán cho tớ tấm ảnh hội trưởng Horikita đi!”
Nữ sinh trông quán: “Đây nhé! …Ah, tấm này là tấm cuối cùng rồi. Chà, quả nhiên Hội trưởng nổi tiếng thật đấy~.”
Horikita: ”…”
Ayanokouji: “Tiếc nhỉ.”
Horikita: ”…Cậu đang nói chuyện gì cơ?”
Vốn dĩ tôi cũng không định lãng phí điểm.
Nên dù không mua được ảnh của nii-san thì cũng chẳng có vấn đề gì.
Horikita: “Đi sang hàng tiếp theo nào.”
Để tiếp tục điều tra, tôi định rời khỏi chỗ đó và bước đi―
Horikita: ”…!”
Tôi mất thăng bằng, suýt chút nữa thì ngã.
Ayanokouji: “Không sao chứ, Horikita.”
Horikita: “Ừm… cảm ơn cậu.”
Nhờ Ayanokouji-kun đỡ, tôi đã không bị ngã.
Vấp phải cái gì à?
Nhìn xuống chân… có vẻ như quai guốc bị đứt rồi.
Ayanokouji: “Tạm thời ra băng ghế đằng kia ngồi đã.”
Phần 3
Section titled “Phần 3”Được Ayanokouji-kun dìu, tôi lết được đến băng ghế.
Kiểm tra lại tình trạng chiếc guốc bị đứt quai xem nào…
Horikita: ”…Có vẻ không sửa được rồi.”
Ayanokouji: “Đồ đi thuê mà, tốt nhất là mang ra cửa hàng thôi.”
Ayanokouji: “Tiện thể mượn luôn đôi guốc mới nhé?”
Horikita: “Ừm, ngại quá nhưng… nhờ cậu vậy.”
Ngồi trên băng ghế, tôi nhìn theo bóng lưng Ayanokouji-kun rời đi.
Horikita: “Haizz…”
Cảm giác hôm nay là một ngày xui xẻo.
Bị té nước ướt sũng, đứt quai guốc.
Lại còn chưa thu thập được chút thông tin nào về bài kiểm tra đặc biệt nữa.
Không, biết đâu bài kiểm tra đặc biệt chẳng liên quan gì đến lễ hội mùa hè này cũng nên.
Tôi đã đi xem qua vài gian hàng, các anh chị khóa trên điều hành có vẻ đang tận hưởng lễ hội từ tận đáy lòng.
Nhìn ra xung quanh, các học sinh trong bộ yukata đang vui vẻ trò chuyện cùng bạn bè và dạo quanh các gian hàng.
Ayanokouji: “Tôi nghĩ cậu cứ tận hưởng lễ hội mùa hè một chút cũng được mà.”
Lời Ayanokouji-kun nói lúc nãy lại hiện lên trong đầu tôi.
Nhắc mới nhớ, đã bao lâu rồi mình mới tham gia lễ hội mùa hè thế này nhỉ.
Không ngờ tôi lại trải qua khoảng thời gian như thế này ở trường.
Bạn bè là thứ không cần thiết. Ban đầu tôi cứ nghĩ mình sẽ trải qua cuộc sống cao trung trong sự cô độc, kiêu hãnh.
Dù là vì bài kiểm tra đặc biệt, nhưng không ngờ tôi lại dính dáng đến các bạn cùng lớp nhiều đến thế này…
Đã một lúc trôi qua nhưng Ayanokouji-kun vẫn chưa quay lại.
Nữ sinh: “Nè, đi xem cửa hàng đằng kia không?”
Nam sinh: “Ừm. Tớ cũng đang đói bụng rồi.”
Giữa sự ồn ào náo nhiệt của lễ hội, khoảng thời gian chờ đợi một mình thế này bỗng trở nên tẻ nhạt.
…Rõ ràng trước đây, việc ở một mình là điều hiển nhiên với tôi.
Có lẽ tôi cũng bị không khí lễ hội lây nhiễm mất rồi.
Phần 4
Section titled “Phần 4”Ayanokouji: “Xin lỗi, cửa hàng đông hơn tôi tưởng.”
Horikita: “Không sao… cảm ơn, cậu đã giúp tôi rất nhiều đấy.”
Thay sang đôi guốc mới, tôi trả tiền thuê cho Ayanokouji-kun.
Ayanokouji: “Phải rồi, Horikita ăn tối chưa? Nhân tiện thì thử mấy món ở gian hàng xem sao.”
Horikita: ”…Cũng được.”
Nghe Ayanokouji-kun nói, tôi mới nhận ra mình cũng đang đói.
Dù dự định ban đầu là không tiêu tốn điểm vào đồ ăn…
Horikita: “Coi như ăn tối luôn, chúng ta dạo quanh vài hàng mua đồ nhé.”
Ayanokouji: ”…Tự tôi đề xuất nhưng tôi cứ tưởng cậu sẽ từ chối cơ.”
Horikita: “Chi phí cần thiết thôi. Tôi cần xác nhận xem họ phục vụ đồ ăn ở mức độ nào.”
Tôi cùng Ayanokouji-kun tiếp tục đi xem các gian hàng.
Hàng Yakisoba: “Mời vào mời vào!”
Hàng Taiyaki: “Đang có khuyến mãi tăng lượng nhân đậu đỏ đây ạ!”
Mỗi lần đi qua một gian hàng, mùi thơm kích thích vị giác lại bay tới.
Có cả món chính lẫn món tráng miệng, tạm thời mua mỗi loại một món xem sao.
Đang vừa đi vừa nghĩ xem nên mua gì, Ayanokouji-kun bỗng dừng lại trước một cửa hàng.
Ayanokouji: ”…Kẹo táo à.”
Horikita: “Thứ đó hiếm lạ đến thế sao?”
Đúng là chỉ có ở những dịp thế này mới thấy món đó thật.
Tôi mua một cây kẹo táo và đưa cho cậu ta.
Horikita: “Cầm lấy đi. Tiền này tôi trả.”
Ayanokouji: “Nghĩa là sao?”
Ayanokouji-kun không nhận lấy kẹo táo ngay mà nhìn tôi với vẻ mặt bối rối.
Horikita: “Cảm ơn chuyện lúc nãy. Cậu đã đi mượn guốc cho tôi mà?”
Ayanokouji: “Cảm giác có ẩn ý gì đó đáng sợ lắm…”
Horikita: “Được rồi mà. Cứ im lặng mà nhận đi.”
Gần như là dúi vào tay cậu ta, tôi đưa cây kẹo táo cho Ayanokouji-kun.
…Tôi chỉ muốn cảm ơn thôi mà, sao cậu ta lại cảnh giác đến mức đó chứ.
Horikita: “Haizz… Tóm lại là không ai nợ ai nhé. Mau đi mua đồ ăn tối thôi.”
Ayanokouji: “À… ừ.”
Từ giờ trở đi, tôi cũng không định giao du với người khác quá mức cần thiết.
Nhưng thỉnh thoảng tham gia mấy sự kiện thế này để thay đổi không khí cũng không tệ.