Event08
“Chào mừng đến với trường học mời gọi câu lạc bộ ~Another Side~”
Section titled ““Chào mừng đến với trường học mời gọi câu lạc bộ ~Another Side~””
Phần 1
Section titled “Phần 1”Nam sinh CLB bóng bầu dục: “Câu lạc bộ bóng bầu dục đây~! Cùng nhau đổ mồ hôi nào!”
Nữ sinh CLB Nhạc cụ hơi: “Câu lạc bộ Nhạc cụ hơi! Có thể trải nghiệm nhạc cụ nha~!”
Ichinose: “Náo nhiệt quá đi…! Không khí sôi động thật, chỉ nhìn thôi cũng thấy vui rồi.”
――Ngày thứ hai sau khi nhập học.
Ichinose rủ các bạn cùng lớp đến xem buổi giới thiệu các hoạt động câu lạc bộ.
Buổi giới thiệu trong nhà thi đấu kết thúc, vừa bước ra ngoài thì――
Một khung cảnh như lễ hội trải ra trước mắt.
Shiranami: “Mồ, vừa đứng lại chút là bị bắt chuyện liên tục luôn…!”
Amikura: “Nè, cái biểu ngữ đằng kia tuyệt chưa kìa? Có cả hình minh họa nữa, đầu tư ghê.”
Nữ sinh CLB Trà đạo: “Mời các bạn trải nghiệm pha trà~? Người mới bắt đầu cũng được hoan nghênh lắm ạ~♪.”
Nam sinh CLB Cầu lông: “Câu lạc bộ Cầu lông đây! Có thể thử đánh cầu giao lưu nhé!”
Phát tờ rơi, biểu diễn văn nghệ…
Mỗi câu lạc bộ đều có những cách sáng tạo riêng, tích cực mời gọi thành viên mới ở khắp mọi nơi.
Ichinose: “Đã cất công đến đây rồi, chúng mình đi xem nhiều nơi nào! Có mấy câu lạc bộ tổ chức sự kiện chào mừng nữa kìa.”
Nữ sinh lớp B: “Ừm, tớ cũng có mấy chỗ muốn xem~.”
Nam sinh lớp B: “Tôi thì thích mấy câu lạc bộ văn hóa hơn. Vận động tôi không giỏi lắm.”
Ichinose: “Vậy à. Câu lạc bộ văn hóa cũng đa dạng lắm đó. Như kịch này, nhiếp ảnh này!”
Ichinose: “Còn Kanzaki-kun thì sao? Có hứng thú với câu lạc bộ nào không?”
Kanzaki: ”…Không, tôi vẫn chưa quyết định. Nhưng nếu có câu lạc bộ nào đáng quan tâm thì tôi cũng muốn ngó qua chút.”
Ichinose: “Vậy à, mong cậu tìm được câu lạc bộ ưng ý nhé.”
Lúc đó, một tờ rơi được đưa đến trước mặt Ichinose.
Nữ sinh CLB Điền kinh: “Câu lạc bộ Điền kinh đây, mời các bạn trải nghiệm thử~!”
Ichinose: “Ồ, điền kinh à.”
Nữ sinh lớp B: “Điền kinh nghe sảng khoái nhỉ~. Tớ cũng hơi hứng thú!”
Ichinose: “Fufu, vậy thì đi thử xem sao.”
Thế là nhóm Ichinose quyết định đi đến sân tập của câu lạc bộ Điền kinh.
Ichinose: (Mới gặp các bạn trong lớp thôi, hy vọng qua dịp này sẽ thân thiết hơn)
Phần 2
Section titled “Phần 2”Nam sinh CLB Điền kinh: “Vậy bắt đầu chạy nước rút 50 mét nhé! Chuẩn bị xong chưa?”
Ichinose: “Bất cứ lúc nào ạ. Nhờ anh nhé.”
Ichinose đứng vào vạch xuất phát cùng vài học sinh khác.
Nghe nói người về nhất sẽ có quà nên các học sinh tham gia cũng lộ vẻ mặt khá nghiêm túc.
Nam sinh CLB Điền kinh: “Vậy thì, vào chỗ――Chuẩn bị, chạy!”
Cùng với tiếng còi, mọi người đồng loạt xuất phát.
Ichinose lao đi không chút do dự, tiến thẳng về phía trước như xé gió.
Kanzaki và các bạn cùng lớp dõi theo cô ấy.
Nam sinh lớp B: “Cố lên―!”
Nữ sinh lớp B: “Ichinose-san, dáng chạy đẹp quá~!”
Người về đích đầu tiên là Ichinose.
Vượt qua vạch đích 50 mét, Ichinose quay lại, khẽ điều chỉnh nhịp thở.
Tiếp theo đó, các học sinh khác lần lượt cán đích.
Ichinose: “Phù… chạy được hơn mình nghĩ. Cảm giác sảng khoái thật~.”
Nữ sinh lớp B: “Ichinose-san, ngầu lắm luôn á!”
Kanzaki: “Tư thế đẹp lắm. Không có động tác thừa.”
Ichinose: “Eh, cảm ơn nhé. Ngại ghê…”
Nữ sinh CLB Điền kinh: “Nè, không lẽ em từng tập điền kinh à? Chạy tự nhiên lắm.”
Ichinose: “Vâng. Hồi sơ trung em ở câu lạc bộ điền kinh ạ.”
Nữ sinh CLB Điền kinh: “Ra vậy, chạy tốt thật đấy! À, chúc mừng em về nhất. Đây, quà nè!”
Những thứ được đưa là một bộ khăn thể thao và nước uống thể thao ướp lạnh.
Ichinose: “Ehehe, em cảm ơn ạ.”
Nữ sinh CLB Điền kinh: “Lên cao trung em không định tiếp tục điền kinh sao?”
Ichinose: “Ưm… em vẫn chưa quyết định. Nhưng lâu rồi mới chạy lại, em thấy vui lắm ạ.”
Nữ sinh CLB Điền kinh: “Nếu vậy thì thỉnh thoảng cứ ghé qua xem nhé! Bọn chị luôn chào đón người đến trải nghiệm!”
Ichinose: “Cảm ơn chị. Em sẽ suy nghĩ tích cực ạ.”
Nụ cười rạng rỡ của Ichinose khiến không khí xung quanh trở nên dịu dàng.
Nam sinh lớp B: “Được rồi, tiếp theo đến lượt bọn tôi chạy nhỉ!”
Nữ sinh lớp B: “Ichinose-san, có bí quyết chạy nhanh nào không?”
Ichinose: “À ừm… xem nào, đầu tiên là nhìn thẳng về phía trước, vung tay thật mạnh, chắc thế nhỉ?”
Sau đó, nhóm Ichinose tiếp tục vui vẻ trải nghiệm tại câu lạc bộ Điền kinh.
Phần 3
Section titled “Phần 3”Sau khi tham quan câu lạc bộ Điền kinh, nhóm Ichinose tìm kiếm điểm đến tiếp theo.
Nam sinh CLB Kịch: “Câu lạc bộ Kịch đây, có thể thử trang phục diễn nhé―!”
Nữ sinh CLB Nhiếp ảnh: “Hiện tại có thể trải nghiệm chụp ảnh luôn ạ―!”
Ichinose: “Tiếp theo đi đâu đây? Nhiều chỗ hay ho quá, phân vân ghê.”
Nam sinh A: “Lúc nãy là vận động rồi, giờ qua câu lạc bộ văn hóa xem sao.”
Thành viên CLB Mỹ thuật A: “Câu lạc bộ Mỹ thuật đây! Nếu muốn thì mời các bạn trải nghiệm vẽ phác họa nhé?”
Kanzaki: ”…Phác họa à.”
Thành viên CLB Mỹ thuật A: “Người mới bắt đầu cũng không sao đâu. Bọn tớ sẽ hướng dẫn cách vẽ!”
Shiranami: “Ồ, thú vị đấy! Tớ muốn thử!”
Và rồi, nhóm Ichinose được dẫn đến phòng mỹ thuật.
Trên bàn bày sẵn giấy, bút chì, than chì… các dụng cụ vẽ phác họa được sắp xếp ngay ngắn.
Thành viên CLB Mỹ thuật A: “Các bạn cứ vẽ gì tùy thích nhé. Tĩnh vật hay người mẫu đều được.”
Amikura: “Anou… tĩnh vật nghĩa là gì ạ?”
Thành viên CLB Mỹ thuật A: “À, đúng là từ này hơi lạ nhỉ. Tĩnh vật là những vật không chuyển động như hoa quả hay bình hoa ấy.”
Shiranami: “Tớ muốn vẽ chân dung hơn. Nghe có vẻ vui!”
Nữ sinh lớp B: “Nè, Kanzaki-kun làm người mẫu thì sao? Trông ăn ảnh lắm, tớ muốn vẽ cậu ấy~!”
Shiranami: “Được đấy! Kanzaki-kun, nhờ cậu được không?”
Kanzaki: ”…Không sao. Chỉ cần đứng im là được chứ gì?”
Kanzaki lặng lẽ đứng dậy, di chuyển ra giữa phòng.
Nam sinh lớp B: ”…Ồ. Trông cũng ra dáng phết.”
Thành viên CLB Mỹ thuật A: “Vậy người mẫu giữ nguyên tư thế nhé. Mọi người bắt đầu vẽ đi nào―.”
Shiranami: “Fufu, thực ra tớ cũng hơi tự tin về khoản vẽ vời đấy~. Mong là sẽ vẽ đẹp!”
Ichinose: “Ưm~… đường nét khuôn mặt cỡ này nhỉ. Phải tính cả hướng ánh sáng nữa, vẽ cẩn thận nào.”
Nữ sinh lớp B: “Tự nhiên vẽ thấy run ghê~… Chắc tại người mẫu là Kanzaki-kun đây mà.”
Kanzaki: ”…Với tư cách người mẫu, tôi có cần sửa gì không?”
Nữ sinh lớp B: “K-Không… không phải thế. Chỉ là, cảm giác phải vẽ cho đàng hoàng không thì có lỗi lắm…”
Thành viên CLB Mỹ thuật A: “Ban đầu cứ vẽ nhiều nét để tìm hình dáng cũng được. Cứ bắt đầu từ chỗ nào các bạn thích nhé.”
Shiranami: “Xong rồi―! Thế nào thế nào?”
Thành viên CLB Mỹ thuật A: “Woa, đẹp đấy. Nét vẽ tự nhiên, biểu cảm cũng mềm mại, rất có hồn.”
Kanzaki: ”…Quả thực, nắm bắt đặc điểm rất tốt.”
Ichinose: “Thật đấy… Shiranami-san vẽ đẹp quá!”
Shiranami: “Eh, thật hả? May quá~. Được Ichinose-san khen làm tớ hơi ngượng…”
Nam sinh lớp B: “Xem của tôi nữa này! Hơi giống manga tí…”
Kanzaki: “Không, có cá tính đấy chứ. Đây là kiểu tranh tôi không vẽ được.”
Mọi người hào hứng khoe tranh và nhận xét lẫn nhau.
Phần 4
Section titled “Phần 4”Ichinose: “Câu lạc bộ Mỹ thuật vui thật đấy~.”
Shiranami: “Ừm, tập trung vẽ mà thời gian trôi qua cái vèo luôn.”
Amikura: “Nè nè, tiếp theo đi đâu? Còn câu lạc bộ nào thú vị không ta~.”
Phía cuối hành lang, có vẻ như câu lạc bộ Rakugo (Kể chuyện hài) đang biểu diễn.
Ayanokouji: “Sau đây xin kể một câu chuyện… Về một vụ náo động nhỏ xảy ra trong nhà tắm ký túc xá…”
Ayanokouji: “À… xin nói trước là, đây là câu chuyện có thật…”
Giọng điệu tuy chưa quen nhưng lại toát lên vẻ điềm tĩnh lạ thường, thu hút vài học sinh lắng nghe.
Tiếng cười khúc khích bắt đầu lan ra từ đám đông.
Ichinose: “Rakugo à. Cũng có câu lạc bộ này sao. Hơi hiếm đấy.”
Kanzaki: “Ừ. Có vẻ thâm thúy hơn vẻ bề ngoài.”
Vừa đi qua đám đông Rakugo, lại nghe thấy tiếng mời gọi đầy năng lượng.
Nữ sinh CLB cổ vũ: “Câu lạc bộ cổ vũ đây―! Cùng nhau tận hưởng thanh xuân nào!”
Nữ sinh lớp B: “Eh, CLB cổ vũ á? Trang phục dễ thương cực! Tớ muốn đi xem thử quá!”
Ichinose: “Ừm, hay đấy. Tớ cũng muốn xem…”
Ichinose: “Ah, nhưng mà con trai có được vào xem CLB cổ vũ không nhỉ?”
Shiranami: “Tớ thì hơi tò mò về câu lạc bộ Trà đạo. Pha trà trong không gian yên tĩnh, nghe tuyệt lắm.”
Amikura: “Hiểu luôn~! Mấy câu lạc bộ tĩnh lặng thế cũng hay~. Tớ cũng đang để ý câu lạc bộ Thủ công~.”
Ichinose: “Vậy thì, tạm thời tách ra đi nhé. Có vẻ mỗi người đều có chỗ muốn xem rồi.”
Kanzaki: “Nếu vậy thì quyết định địa điểm tập hợp đi. Đông người thế này lạc nhau thì phiền lắm.”
Shiranami: “Vậy hẹn gặp lại trước cửa ra vào trường nhé?”
Nam sinh lớp B: “Đã rõ. Thế tôi đi xem câu lạc bộ Cử tạ đây. Nghe bảo đang có cuộc thi gì đó!”
Ichinose: “Vậy tớ đi xem câu lạc bộ cổ vũ nhé.”
Kanzaki: “Ừ. Hẹn gặp lại sau.”
Và thế là nhóm tự nhiên tách ra, mỗi người đi về phía câu lạc bộ mình hứng thú.
Phần 5
Section titled “Phần 5”Nữ sinh CLB cổ vũ: “Câu lạc bộ cổ vũ đây―! Mời các bạn xem màn trình diễn tràn đầy năng lượng này―!”
Bước vào nhà thi đấu, ở trung tâm là các thành viên câu lạc bộ đang biểu diễn chào mừng.
Ichinose: “Woa… tuyệt quá. Động tác đều tăm tắp, trông đẹp thật!”
Nữ sinh CLB cổ vũ: “Chào các em~! Tân sinh viên đúng không? Hoan nghênh tham quan và trải nghiệm nhé!”
Nữ sinh A: “Trang phục sành điệu quá…! Có được mặc thử không ạ?”
Nữ sinh CLB cổ vũ: “Tất nhiên rồi! Phòng thay đồ ở đằng kia, ai muốn mặc cứ tự nhiên~!”
Nữ sinh lớp B: “Hứng thú ghê! Nè, Ichinose-san đi cùng đi!”
Ichinose: “Ừm. Đã lỡ rồi, tớ cũng muốn mặc thử.”
Ichinose: “Thế nào? Không bị kỳ cục chứ…”
Thay đồ xong, nhóm Ichinose cầm bông tua quay lại.
Nữ sinh lớp B: “Ichinose-san hợp cực kỳ luôn~! Dáng đẹp, chỉ đứng thôi cũng như tranh vẽ ấy!”
Ichinose: “Thế sao…? Ahaha, được khen thế tớ ngại lắm.”
Ichinose: “Mọi người cũng dễ thương lắm. Trang phục rất hợp!”
Nữ sinh CLB cổ vũ: “Vậy tiếp theo thử trải nghiệm vài động tác cổ vũ nhé! Chỉ cần vui vẻ vận động là được, cứ thoải mái đi~♪.”
Ichinose: “Vâng ạ, em muốn thử!”
Các nữ sinh: “Nhờ giúp đỡ ạ―!”
Nữ sinh CLB cổ vũ: “Đầu tiên là giãn cơ nhé. Khởi động kỹ để không bị chấn thương nào!”
Ichinose và các bạn quây thành vòng tròn, bắt chước động tác của các đàn chị và bắt đầu vận động nhẹ.
Ichinose: “Woa… các chị dẻo thật đấy!”
Nữ sinh CLB cổ vũ: “Fufu, nhờ giãn cơ mỗi ngày đấy!”
Xoay vai, vươn eo, gập chân.
Trong nhà thi đấu, tiếng cười và giọng nói khỏe khoắn hòa quyện vào nhau.
Nữ sinh CLB cổ vũ: “Người nóng lên rồi, tiếp theo tập nhảy nhé! Bay lên nào!”
Phần 6
Section titled “Phần 6”Nữ sinh CLB cổ vũ: “Vậy tiếp theo, chúng mình vẫy bông tua theo tiếng hô nhé! Kết hợp cả bước chân nhẹ nhàng nữa~!”
Ichinose và các bạn bắt chước động tác của các chị trong CLB, giơ cao bông tua và lắc qua lắc lại theo nhịp.
Nữ sinh CLB cổ vũ: “Fight!”
Ichinose: “Fight!”
Nữ sinh A: “Tớ hơi lệch nhịp rồi~!”
Nữ sinh lớp B: “Nhưng mà, tớ bắt đầu quen rồi nè~!”
Tiếng nói và nụ cười hòa quyện vào nhau, khiến không khí trong nhà thi đấu ngày càng tươi sáng.
Nữ sinh CLB cổ vũ: “Mọi người làm tốt lắm! …Nè, đã lỡ rồi, thử thách thêm một chút không?”
Ichinose: “Thử thách ạ…?”
Nữ sinh CLB cổ vũ: “Động tác nâng người đơn giản thôi! Chỉ là đứng lên vai và tạo dáng, an toàn lắm. Tất nhiên nếu thấy không được thì cứ từ chối nhé!”
Nữ sinh A: “Eh, cái đó thì tớ xin phép đứng nhìn thôi~.”
Nữ sinh B: “Ichinose-san, cậu thấy sao?”
Ichinose: “Ưm, tớ muốn thử…! Nhờ giúp đỡ ạ!”
Nắm chặt bông tua, Ichinose bước lên phía trước các chị đóng vai trò bệ đỡ.
Nữ sinh CLB cổ vũ: “Không cần căng thẳng đâu. Bọn chị sẽ đỡ chắc chắn, cứ yên tâm nhé!”
Ichinose: “Vâng ạ… Nhờ các chị ạ!”
Nữ sinh CLB cổ vũ: “Vậy, lên nào! Một, hai!”
Được các thành viên nâng lên, Ichinose đứng vững vàng trên vai họ.
Ichinose: “Fight―!”
Các nữ sinh: “Tuyệt quá! Ichinose-san làm được rồi kìa!”
Nữ sinh CLB cổ vũ: “Hoàn hảo! Dáng đẹp, nụ cười cũng tuyệt vời!”
Sau đó cô được hạ xuống sàn một cách cẩn thận và tiếp đất nhẹ nhàng.
Ichinose: “Hồi hộp thật… nhưng mà vui lắm ạ!”
Giữa tiếng vỗ tay và reo hò lan tỏa khắp nhà thi đấu, Ichinose không giấu được nụ cười hạnh phúc.
――Đúng lúc đó.
Sudou: “Chết tiệt…! Vẫn đuổi theo à!? Này câu lạc bộ cổ vũ, giấu giúp tôi với―!!”
Cửa nhà thi đấu bật mở, tiếng bước chân thô bạo vang lên.
Các nữ sinh: “Eh!? Gì thế!?”
Một nam sinh mặc Gakuran lao nhanh vào nhà thi đấu.
Đội trưởng đội cổ vũ: “Đứng lại, Sudou――!! Mày đã chạm đến linh hồn của đội cổ vũ rồi! Đừng hòng chạy thoát!”
Vài thành viên đội cổ vũ đuổi theo nam sinh đang bỏ chạy, chạy rầm rập xuyên qua khu vực tập luyện của CLB cổ vũ.
Nữ sinh CLB cổ vũ A: “N-Này!? Đang tập mà!”
Nữ sinh CLB cổ vũ B: “Lại nữa à… Thật tình, sao lúc nào cũng thế này vậy.”
Nữ sinh A: “CLB cổ vũ và Đội cổ vũ, quan hệ không tốt sao ạ?”
Nữ sinh CLB cổ vũ A: “Ưm~, bên này thì bình thường thôi. Nhưng bên kia cứ tự coi bọn chị là đối thủ ấy?”
Nữ sinh CLB cổ vũ B: “Lần trước họ còn dùng giọng át tiếng cổ vũ của bọn chị nữa cơ. Thú thật là cũng phiền phức lắm.”
Đội cổ vũ cứ thế chạy ra phía sau nhà thi đấu, tiếng bước chân dần xa khuất.
Nữ sinh CLB cổ vũ A: “Nào, xốc lại tinh thần thôi! Tiếp theo là tập nhảy nhé!”
Ichinose: “Vâng ạ!”
Sự xâm nhập của đội cổ vũ khiến không khí xao động trong chốc lát, nhưng rồi những bước chân khỏe khoắn và giọng nói vui tươi lại vang vọng khắp nhà thi đấu.
Phần 7
Section titled “Phần 7”Đến giờ hoạt động tự do, Kanzaki một mình đi đến sân trong.
Kanzaki: (…Âm thanh này là?)
Tiếng đàn dây vang lên khe khẽ.
Nhìn về phía đó, ở một góc sân trong, các thành viên CLB Nhạc nhẹ đang chuẩn bị loa và micro.
Thành viên CLB Nhạc nhẹ A: “Ah, chào cậu! Đến tham quan câu lạc bộ à?”
Thành viên CLB Nhạc nhẹ B: “Bọn tớ sắp diễn một bài nhẹ nhàng, nếu được thì ở lại xem nhé!”
Kanzaki: ”…Ừ, được thôi.”
Lúc đó, một cây guitar điện dựng ở góc tường thu hút sự chú ý của Kanzaki.
Thành viên CLB Nhạc nhẹ A: “Không lẽ cậu hứng thú với guitar à? Thử chơi đi. Tiếng hay lắm đấy!”
Kanzaki hơi do dự, nhưng rồi cũng cầm lấy cây guitar theo lời mời.
Đeo dây đeo lên vai và vào tư thế, động tác của cậu tự nhiên đến lạ lùng―
Kanzaki: ”…Thế này được chưa?”
Thành viên CLB Nhạc nhẹ A: “Ồ…! Cầm guitar trông hợp lắm đấy! Có kinh nghiệm đúng không?”
Kanzaki: “Không. Đây là lần đầu tiên tôi chạm vào nó.”
Thành viên CLB Nhạc nhẹ B: “Eh!? Đùa à, dáng đứng cứ như dân chuyên nghiệp ấy…!”
Các thành viên xôn xao. Một người trong số đó ái ngại bắt chuyện.
Thành viên CLB Nhạc nhẹ A: “Anou… nếu không phiền, cậu có thể giúp bọn tớ chút không?”
Kanzaki: ”…Ý cậu là sao?”
Thành viên CLB Nhạc nhẹ C: “Bạn chơi guitar hôm nay bị ốm… nên vị trí đó đang bị trống.”
Thành viên CLB Nhạc nhẹ A: “Chỉ cần cầm guitar đứng đó là được! Nhạc bọn tớ sẽ bật đĩa!”
Thành viên CLB Nhạc nhẹ C: “Thật sự là chỉ cần đứng thôi cũng tỏa sáng rồi… Nếu cậu giúp thì bọn tớ yên tâm lắm!”
Kanzaki lặng lẽ nhìn các thành viên, rồi thở dài một hơi.
Kanzaki: (…Có vẻ họ đang gặp khó khăn, giúp một chút chắc cũng chẳng sao)
Kanzaki: ”…Hiểu rồi. Tôi sẽ giúp.”
Các thành viên: “Cảm ơn cậu nhiều!!”
Thành viên CLB Nhạc nhẹ A: “Vậy thì, à ừm… cậu mặc bộ này vào thì bọn tớ vui lắm―”
Kanzaki: (…Về ngoại hình thì chắc không vấn đề gì)
Thay bộ trang phục biểu diễn được đưa, Kanzaki đeo guitar lên vai và xuất hiện trên sân khấu dã chiến.
Thành viên CLB Nhạc nhẹ A: “Đỉnh thật… hoàn hảo quá mức… Cậu thực sự là người mới à?”
Kanzaki: “Ừ. Cách bấm dây tôi cũng chẳng biết.”
Kanzaki gảy thử dây đàn mà không bấm phím nào.
Tuy nhiên, chỉ một động tác đó thôi cũng toát lên khí chất cuốn hút lạ thường.
Thành viên CLB Nhạc nhẹ B: “C-Cứ giữ phong thái đó mà giả vờ đánh nhé! Nhạc lên đây!”
Kanzaki: (Không ngờ… định đi tham quan mà lại thành người đi mời gọi thế này)
Cầm cây guitar, Kanzaki đứng ở sân dưới ánh hoàng hôn với tư cách người hỗ trợ cho CLB Nhạc nhẹ.
Phần 8
Section titled “Phần 8”Hoàng hôn buông xuống sân trong, tiếng vỗ tay vang lên cùng lúc bản nhạc của CLB Nhạc nhẹ kết thúc.
Kanzaki: (Phù… Xong xuôi êm đẹp rồi nhỉ)
Vẫn đeo guitar trên vai, Kanzaki lặng lẽ đứng bên cánh gà sân khấu.
Chỉ là giả vờ đánh theo nhạc, nhưng―Kanzaki chắc chắn là người nổi bật nhất.
Nữ sinh A: “Gì thế kia… ngầu quá mức quy định rồi?”
Nữ sinh B: “Ngón tay di chuyển điêu luyện ghê… không lẽ là dân chuyên nghiệp?”
Nghe tin đồn, học sinh kéo đến ngày càng đông, tạo thành một đám đông nhỏ ở sân trong.
Kanzaki: (…Chỉ là giả vờ đánh thôi mà)
Thành viên CLB Nhạc nhẹ A: “Cứu mạng bọn tớ rồi! Lần đầu tiên đông người xem thế này đấy!”
Kanzaki khẽ gật đầu đáp lại lời cảm ơn của thành viên câu lạc bộ.
Đúng lúc đó――
Yamauchi: “Tìm thấy rồi! Thằng cầm guitar kia kìa!”
Ike: “Đâu đâu… Ồ, đẹp trai thật đấy!”
Hai nam sinh chạy tới, nhìn Kanzaki thì thầm to nhỏ.
Ike: “Ra là vậy… Gái bu đông thế kia, kèo này ngon ăn rồi…!”
Yamauchi: “Chuẩn chưa? Bằng mọi giá phải nhờ nó giúp!”
Và với khí thế hừng hực, hai người họ lao đến chỗ Kanzaki.
Ike: “Làm ơn! Một chút thôi cũng được, giúp bọn tao với!!”
Yamauchi: “Đúng đấy, xin hãy nghe bọn tao nói!”
Kanzaki: ”…Có chuyện gì à?”
Ike: “Bọn tao đang tuyển người cho CLB Tranh biện… nhưng mà mãi chẳng ma nào ngó ngàng tới!”
Họ kể lể về việc thiếu thành viên để thành lập câu lạc bộ mới và đang gặp khó khăn.
Và giờ đây, họ đặt niềm hy vọng cuối cùng vào tay guitar đẹp trai tình cờ tìm thấy này.
Kanzaki: (Việc hỗ trợ CLB Nhạc nhẹ cũng xong rồi, mình đang định đi xem chỗ khác…)
Nhìn vẻ mặt tuyệt vọng của hai người, Kanzaki thở dài chậm rãi.
Kanzaki: ”…Hiểu rồi. Không biết có giúp được gì không, nhưng tôi sẽ giúp.”
Ike: “Thật á!? Cảm ơn mày nhiều! Mày là thánh sống đấy!!”
Yamauchi: “Đẹp trai là chân lý!! Thế này thì đáng giá cả trăm người!!”
Kanzaki: (Chà… giúp ích được cho ai đó là tốt rồi)
Và thế là, Kanzaki lại bắt đầu hành động với vai trò người hỗ trợ cho CLB Tranh biện.
Phần 9
Section titled “Phần 9”Kết thúc trải nghiệm ở CLB cổ vũ, Ichinose thay lại đồng phục và đi đến điểm hẹn.
Trên đường đi, cô dừng lại khi thấy đám đông ở một góc hành lang và nghe thấy giọng nói quen thuộc.
Ichinose: (Đằng kia là Kanzaki-kun?)
Theo hướng nhìn, cô thấy Kanzaki đang bị vây quanh bởi các nữ sinh.
Kanzaki: ”…Chuyện là vậy đó, CLB Tranh biện đang tuyển thành viên để đăng ký hoạt động. Nếu có hứng thú thì mong các bạn cân nhắc nhé?”
Nữ sinh A: “Ồ, CLB Tranh biện à. Vào thử cũng được đấy nhỉ…?”
Nữ sinh B: “Người kia ngầu ghê.”
Ichinose: (…CLB Tranh biện? Tại sao Kanzaki-kun lại…?)
Đúng lúc đó, một bạn cùng lớp đi ngang qua nhận ra Ichinose và bắt chuyện.
Nữ sinh lớp B: “Ah, Ichinose-san. Cậu tò mò về Kanzaki-kun hả?”
Ichinose: “Eh? À, ừm… tớ thắc mắc sao cậu ấy lại đi mời gọi kiểu đó.”
Bạn cùng lớp: “Lúc nãy ấy, cậu ấy bị nhờ vả dữ dội lắm. Kiểu như tuyển người không được nên cầu cứu cậu ấy giúp.”
Ichinose: (Không lẽ cậu ấy miễn cưỡng nhận lời? Kanzaki-kun có ổn không đây…)
Suy nghĩ một chút, Ichinose bước đi.
Ichinose: “Này―, Kanzaki-kun―!”
Vừa vẫy tay, cô vừa len qua đám đông tiến tới.
Ichinose: “May quá, cậu vẫn còn ở trường.”
Ichinose: “Tớ có chuyện quan trọng của lớp muốn nói… bây giờ cậu có thời gian không?”
Kanzaki: ”…À, được thôi.”
Nghe cuộc đối thoại đó, Ike hốt hoảng xen vào.
Ike: “Việc quan trọng không thể bỏ được sao?”
Ichinose: “Xin lỗi nhé~, chuyện gấp và quan trọng lắm. Tớ mượn cậu ấy một chút nha―!”
Kanzaki: ”…Là vậy đó. Xin lỗi vì không giúp được đến cùng.”
Hai người thoát khỏi đám đông, đi sâu vào hành lang.
Đi được một đoạn, Ichinose dừng lại, nói nhỏ.
Ichinose: “Xin lỗi vì đường đột nhé. Tớ bảo là chuyện của lớp nhưng… thực ra tớ lo cho Kanzaki-kun.”
Kanzaki: “Lo cho tôi?”
Ichinose: “Ừm. Tại nghe nói lúc nãy cậu bị ép giúp đỡ…”
Kanzaki: “Không. Tôi có thể từ chối nếu muốn… nhưng trông họ thực sự gặp khó khăn.”
Nghe câu trả lời, Ichinose ngạc nhiên nhưng rồi mỉm cười ngay lập tức.
Ichinose: ”…Ra là vậy. Cậu tốt bụng thật đấy, Kanzaki-kun.”
Kanzaki: “Không phải tốt bụng gì đâu, chỉ là không thể bỏ mặc thôi.”
Lúc đó, tiếng ồn ào của đám con gái vọng lại từ phía sau.
Nữ sinh A: “Cái đó… không lẽ là bạn gái?”
Nữ sinh B: “Đẹp trai thế kia thì có bạn gái là chuyện thường mà. Thôi, giải tán~.”
Đám con gái nhanh chóng mất hứng và rời đi.
Ike: “Khoan, chờ chút đã――!!”
Nghe tiếng gọi vọng lại từ xa, Ichinose lộ vẻ mặt hơi áy náy.
Ichinose: “Ái chà… hình như tớ làm chuyện không hay rồi?”
Kanzaki: “Không. Vừa đúng lúc tôi định kết thúc việc giúp đỡ.”
Ichinose: “Vậy à… Lát nữa tớ sẽ xin lỗi họ đàng hoàng.”
Hai người vừa trò chuyện như thế vừa đi đến điểm hẹn.
Phần 10
Section titled “Phần 10”Ichinose: “Fufu… hôm nay vui thật đấy.”
Sau buổi tham quan, cả nhóm cùng đi bộ trên con đường rợp bóng cây dưới ánh hoàng hôn.
Shiranami: “Đi nhiều nơi cũng hơi mệt… nhưng vui cực kỳ!”
Amikura: “Nào là cổ vũ, Thủ công, rồi cả mấy CLB văn hóa… đi được kha khá đấy chứ. Khá là trọn vẹn.”
Nam sinh A: “Tôi chọn CLB bóng đá. Quả nhiên tôi thích vận động cơ thể.”
Shiranami: “Tớ thì định vào CLB Mỹ thuật.”
Ichinose: “Trông vui mà ha. Tranh cậu vẽ cũng đẹp nữa.”
Shiranami: “Ừm. Các senpai khóa trên rất tốt bụng, không khí yên tĩnh ở đó… tớ khá thích!”
Cuộc trò chuyện hòa nhã khiến gương mặt ai nấy đều rạng rỡ.
Ichinose: “Mỗi người hứng thú với một câu lạc bộ khác nhau nhưng…”
Kanzaki: ”…Lạ là không cảm thấy rời rạc chút nào.”
Ichinose: “Ừm. Cảm giác như chỉ trong hôm nay tớ đã thân thiết với mọi người hơn hẳn.”
Các học sinh khác cũng có vẻ đã thu hẹp khoảng cách với nhau qua buổi tham quan hôm nay.
Ichinose: “Kanzaki-kun thì sao? Đi xem nhiều nơi thế, có tìm được câu lạc bộ nào hứng thú không?”
Kanzaki: ”…Không, tôi chưa chính thức vào đâu cả.”
Nam sinh lớp B: “Nhưng mà, cậu được chú ý lắm đó nha? CLB Tranh biện đúng không?”
Nữ sinh lớp B: “Lại còn đứng trên sân khấu CLB Nhạc nhẹ nữa. Kanzaki-kun biết chơi guitar à?”
Kanzaki: “Không, tôi không biết chơi. Chỉ được nhờ đứng đó thôi.”
Ichinose: “Eh, Kanzaki-kun giúp cả CLB Nhạc nhẹ nữa sao?”
Kanzaki: ”…Định đi xem thôi mà rốt cuộc thời gian giúp đỡ còn nhiều hơn.”
Kanzaki: “Thế còn Ichinose thì sao? Tìm được câu lạc bộ muốn vào chưa?”
Ichinose: “Hừm? Tớ á?”
Ichinose chợt dừng lại, ngước nhìn bầu trời nhuộm sắc hoàng hôn.
Ichinose: “Ừm. Thực ra tớ―có một nơi muốn vào rồi.”
Nữ sinh lớp B: “Eh, gì thế gì thế? CLB Nhiếp ảnh à?”
Nam sinh lớp B: “CLB Nghiên cứu Nấu ăn cũng hợp với cậu đấy chứ.”
Ichinose: “Fufu, đáp án là――”
Khi Ichinose nhẹ nhàng nói ra câu trả lời――
Amikura: “Được đấy chứ! Hợp với Ichinose-san lắm.”
Shiranami: “Ừm ừm, chắc chắn là hợp! Tớ ủng hộ cậu!”
Các bạn cùng lớp nhao nhao nói những lời ấm áp.
Ichinose: (…Sẽ là một lớp học thân thiết đây!)
Các thành viên lớp B vừa vui vẻ trò chuyện, vừa chậm rãi bước về phía ký túc xá trong ánh chiều tà.