Skip to content

SR04

Hirata: “Chào, Ayanokouji-kun. Cậu từ nhà ăn về à?”

Giờ nghỉ trưa, tôi tình cờ chạm mặt Hirata ở hành lang.

Trên tay cậu ta đang ôm một chồng tài liệu in ấn.

Ayanokouji: “À, đại loại vậy. Cơ mà, lỉnh kỉnh đồ đạc thế.”

Hirata: “Ừm, thực ra là Chabashira-sensei nhờ tớ chuyển đống giáo trình cho tiết học sau ấy mà.”

Ayanokouji: “Trông vất vả nhỉ. Để tôi giúp một tay.”

Hirata: “Được sao? Cảm ơn cậu nhé.”

Ayanokouji: “Dù sao cũng cùng về một lớp mà. Đừng bận tâm.”

Vừa đỡ lấy chồng tài liệu từ Hirata, một thắc mắc chợt nảy ra trong đầu tôi.

Hirata là nhân vật đóng vai trò lãnh đạo, kết nối cả lớp.

Không lẽ việc bị Chabashira-sensei nhờ vả những việc thế này là chuyện cơm bữa sao?

Ayanokouji: “Cậu hay bị nhờ làm mấy việc này lắm à?”

Hirata: “Tình cờ thôi. Tớ có việc cần ghé phòng giáo viên vì vụ câu lạc bộ bóng đá ấy mà.”

Hirata: “Thế là tiện thể cô ấy nhờ luôn.”

Ayanokouji: “Ra là vậy, xui xẻo thật đấy.”

Hirata: “Haha, dùng từ ‘xui xẻo’ thì… suy nghĩ của cậu độc đáo thật đấy, Ayanokouji-kun.”

Tôi nói khá nghiêm túc, nhưng có vẻ Hirata lại coi đó là một câu nói đùa.

Hirata: “À, nhắc mới nhớ, Ayanokouji-kun đã quyết định tham gia câu lạc bộ nào chưa?”

Ayanokouji: “Tôi chưa vào đâu cả. Có đi nghe buổi giới thiệu vì tò mò thôi, nhưng tiếc là chẳng có câu lạc bộ nào hợp với mình.”

Hirata: “Vậy à, tiếc nhỉ… À, hồi sơ trung Ayanokouji-kun cũng không tham gia câu lạc bộ nào sao?”

Ayanokouji: “Ừ, tôi không tham gia gì cả.”

Hirata: “Ra thế, nếu bắt đầu ngay khi lên cao trung thì phải cân bằng với việc học nữa, đúng là khó mà quyết định được ha.”

Có lẽ lo ngại vì câu trả lời của tôi quá ngắn gọn, cậu ta khéo léo nói thêm vào để chữa cháy.

Ra là vậy, đây chính là kiểu người biết quan tâm đến người khác sao.

Ayanokouji: “Hirata vừa đá bóng vừa lo chuyện của lớp, chắc là vất vả lắm nhỉ.”

Hirata: “Không đâu. Không đến mức đó. Cũng có nhiều người giúp đỡ tớ mà.”

Ayanokouji: “Nói là vậy, nhưng chắc cũng có cái khó chứ? Ví dụ như không có thời gian riêng tư chẳng hạn.”

Tuy miệng nói vậy, nhưng nhìn Hirata ở trên lớp, tôi chưa từng cảm thấy cậu ta tỏ ra bất mãn về điều đó.

Chỉ là, tôi tò mò về lịch trình của một người đang tận hưởng cuộc sống học đường viên mãn, nên mới thử hỏi xem sao.

Hirata: “Tớ không biết Ayanokouji-kun nhìn tớ thế nào mà lại nghĩ vậy, nhưng không cần lo đâu.”

Hirata: “Tan học thì có hoạt động câu lạc bộ thật, nhưng ngày nghỉ tớ vẫn đi chơi cùng bạn bè, xả hơi đàng hoàng mà.”

Hirata nói nghe nhẹ nhàng thế thôi, nhưng chẳng phải như vậy nghĩa là kín mít lịch trình rồi sao.

Không, có khi thời gian riêng tư đó còn vất vả hơn ấy chứ.

Ayanokouji: “Mà, cũng vừa phải thôi nhé.”

Hirata: “Học sinh mà. Thế này là bình thường thôi, nhỉ?”

Cậu ấy nở một nụ cười không chút âu lo và đáp lại nhẹ tênh.

Đây chính là cái gọi là “Riajuu” (người có cuộc sống viên mãn) sao.

Vào ngày nghỉ thứ Bảy, trong lúc đang đi dạo trong trung tâm mua sắm, tôi bắt gặp một nhóm người đang cười nói ríu rít.

Đó là nhóm con gái lớp D.

Và người ở trung tâm, tất nhiên, là Hirata.

Dù là ngày nghỉ mà độ nổi tiếng vẫn không thuyên giảm nhỉ…

Nếu chẳng may bị bắt chuyện thì sẽ khó xử lắm.

Tôi quyết định cứ thế đi lướt qua, nhưng mà.

Hirata: “Ayanokouji-kun, tình cờ thật đấy.”

Ayanokouji: “À.”

Bị gọi lại mất rồi.

Hơn nữa Hirata còn tách khỏi nhóm và đi về phía này.

Hirata: “Cậu đang trên đường về à?”

Ayanokouji: “Ừ, vừa hết ngòi bút chì kim. Tôi đi mua chút rồi về.”

Hirata: “Vậy à, giờ cậu về ký túc xá nhỉ? Vừa khéo, đi về cùng nhau đi.”

Ayanokouji: “Được không đấy?”

Tôi liếc nhìn về phía nhóm người mà Hirata vừa đứng.

Cảm giác như những ánh nhìn bất mãn đang dồn hết vào tôi.

Hirata: “Ừm, ngày mai có trận đấu tập bóng đá. Tớ cũng định về chuẩn bị đây.”

Đi chơi xong là về chuẩn bị cho ngày mai sao.

Tôi nhớ lại cuộc trò chuyện ngoài hành lang hôm trước.

Ayanokouji: “Cậu đúng là kín lịch thật đấy.”

Hirata: “Chà, gọi là đấu tập nhưng chỉ là chia phe đá trong trường thôi. Cũng không cần chuẩn bị gì to tát đâu.”

Hirata vừa vẫy tay vừa nói lớn, đám con gái liền nhao nhao hưởng ứng.

Hirata: “Phải rồi, nếu được thì ngày mai cậu đến xem trận đấu tập nhé? Rủ cả Horikita-san nữa.”

Hirata: “Các bạn nữ cũng bảo sẽ đến cổ vũ, biết đâu lại là cơ hội để thân thiết hơn đấy.”

Hirata: “Bảo là đến cổ vũ tớ thì nghe hơi tự cao quá nhỉ.”

Ayanokouji: “Nếu có hứng thì tôi sẽ đi. Mà, nhưng Horikita thì chắc chắn là không rồi.”

Lịch trình bận rộn là thế, vậy mà không chỉ tôi, cậu ta còn có thừa sự quan tâm để ý đến cả Horikita.

Quả thực, Hirata có vẻ đang xoay sở rất tốt giữa việc học và đời sống cá nhân.

Hirata: “Sao nhỉ, dạo này bọn mình hay gặp nhau ghê.”

Ayanokouji: “Nói trước là tôi không có bám đuôi cậu đâu đấy nhé.”

Ngày hôm sau, tôi lại tình cờ chạm mặt Hirata.

Chắc là đang trên đường về sau trận đấu tập cậu ta nói.

Hirata đang mặc đồng phục.

Ayanokouji: “Hôm nay đi một mình à.”

Tôi cứ đinh ninh là cậu ta sẽ về cùng đám con gái đến cổ vũ cơ.

Hirata: “Ý cậu là những người đến cổ vũ hả?”

Hirata: “Sau trận đấu bọn tớ còn phải họp rút kinh nghiệm nữa. Để mọi người chờ thì ngại lắm, nên tớ bảo các bạn ấy về trước rồi.”

Cậu ta còn định chu đáo đến mức nào nữa đây.

Nhân tiện thì hôm nay, rốt cuộc tôi đã không đến cổ vũ Hirata.

Suốt cuộc trò chuyện nãy giờ, cậu ta không hề đả động gì đến chuyện đó, đúng là rất ra dáng Hirata.

Nghĩ vậy làm tôi lại thấy hơi có lỗi.

Ayanokouji: “Tôi mời cậu nước trái cây nhé. Được cậu rủ mà cuối cùng tôi lại chẳng đến cổ vũ.”

Hirata: “Ấy, ngại quá. Tớ chỉ nghĩ nếu cậu rảnh thì đến thôi mà.”

Tôi mua một chai nước thể thao ở máy bán hàng tự động gần đó rồi đưa cho cậu ta.

Hirata: “Thực ra tớ đang khát khô cả họng. Cảm ơn cậu nhé.”

Hirata mở nắp và uống cạn chai nước thể thao một hơi.

Trông dáng vẻ đó thật sự rất ngầu.

Ví von thì giống hệt mấy cái quảng cáo nước giải khát lấy đề tài thanh xuân vậy.

Hirata: “Sao thế? Có gì dính trên mặt tớ à?”

Ayanokouji: “Không, thấy cậu uống ngon lành quá. Cảm giác mua cho cậu cũng bõ công.”

Hirata: “Cậu nghĩ thế là tớ vui rồi. Ừm, khỏe hẳn ra. Nhờ cậu mà tớ có sức để lo liệu lịch trình sau đó rồi.”

Vừa thi đấu xong mà vẫn còn lịch trình sao.

Vẫn bận rộn như mọi khi.

Hirata: “Thực ra mọi người đến cổ vũ bảo là muốn làm tiệc an ủi cho tớ hôm nay.”

Hirata: “Chỉ là đấu tập nội bộ thôi, tớ đã bảo là làm quá lên rồi. Nhưng mọi người cứ nằng nặc đòi tổ chức.”

Ayanokouji: “Đúng là hơi phô trương thật.”

Hirata: “Ừ. Thế nên tớ rủ thêm các thành viên khác trong câu lạc bộ, chốt lại là làm như một buổi tiệc thân mật.”

Hirata: “Làm vậy thì những người bình thường ít tiếp xúc cũng có thể nói chuyện với nhau, tớ nghĩ quan hệ bạn bè cũng sẽ bắt đầu từ đó.”

Về phía đám con gái, chắc hẳn họ muốn nhân cơ hội để thân thiết hơn với Hirata, nhưng xem ra không được như ý rồi.

Về điểm này, tôi có chút đồng cảm với họ.

Trong vài ngày liên tục gặp Hirata, tôi bắt đầu nhen nhóm một suy nghĩ.

Những ngày tháng của một “người viên mãn” mà tôi cứ liên tục chứng kiến.

Là một học sinh, đương nhiên tôi cũng có chút tò mò và ngưỡng mộ.

Thế nên, tôi quyết định thử không từ chối lời mời của Hirata.

Tất nhiên, tôi không nghĩ chỉ cần làm thế là sẽ trở thành người viên mãn.

Nhưng dành thời gian cùng cậu ta, chắc chắn tôi sẽ có thêm kinh nghiệm.

Biết đâu đấy, tôi còn tìm được cách để kết bạn cũng nên.

Hirata: “Hiếm khi thấy Ayanokouji-kun nhận lời mời nhỉ. Vui thật đấy.”

Ayanokouji: “À, thỉnh thoảng cũng phải đổi gió chứ.”

Dù có vài cơ hội, nhưng rốt cuộc phải mất vài ngày sau khi hạ quyết tâm tôi mới thực sự tham gia cùng Hirata.

Tóm lại, hôm nay có vẻ là đi xem phim cùng vài người nữa.

Xem phim thì không cần nói chuyện.

Cửa ải này có vẻ dễ dàng với tôi.

Nữ sinh A: “Chuẩn luôn. Tớ cảm động đoạn đó dã man. Không ngờ lại có cảnh diễn xuất thần sầu như thế.”

Hirata: “Đúng vậy, đó là phân cảnh mà đạo diễn đã dồn rất nhiều tâm huyết nhỉ.”

Karuizawa: “Đúng đúng. Nữ diễn viên đóng cũng đạt nữa… A~ tớ cũng muốn được như cô ấy ghê.”

Xem phim xong rồi, nhưng chẳng hiểu sao tôi lại bị kéo đến quán cà phê.

Trước mắt tôi là cái hội nghị cảm nhận phim ảnh đã kéo dài suốt một tiếng đồng hồ.

Hóa ra việc xem phim của người viên mãn không phải cứ xem xong là giải tán.

Nhưng mà, tôi cũng đã xem bộ phim đó.

Nếu chỉ góp vui một chút thì…

Nữ sinh A: “Nhắc mới nhớ, món ăn xuất hiện ở đoạn đầu trông ngon tuyệt nhỉ!”

Nữ sinh B: “Hiểu luôn~, hình như ở nhà hàng trong trung tâm mua sắm cũng có món tương tự thì phải~.”

Nữ sinh A: “Thế á. Nè, hôm nào đó Hirata-kun đi cùng bọn tớ nhé?”

Xem ra đi xem phim còn cần phải có kiến thức về thực đơn nhà hàng nữa.

Tôi đành nuốt ngược những lời định nói vào trong.

Rốt cuộc, tôi chẳng thể chen vào cuộc hội thoại một lần nào cho đến tận lúc tàn cuộc.

Rồi một ngày khác.

Tôi cùng một nhóm học sinh khác đến quán karaoke.

Karuizawa: “Nè, Hirata-kun. Hát thêm bài nữa đi~.”

Hirata: “Tớ hát mãi cũng ngại. Còn nhiều người chưa hát mà.”

Nữ sinh A: “Eh~, tớ muốn nghe giọng Hirata-kun cơ~.”

Hirata: “Nào, Ayanokouji-kun cũng làm một bài chứ?”

Hirata có ý tốt nhường micro cho tôi. Ngay khoảnh khắc đó, những ánh mắt lạnh lẽo từ đám con gái xung quanh găm thẳng vào người tôi.

Ayanokouji: “À, đến nơi tôi mới nhận ra, hôm nay họng tôi không được tốt lắm.”

Nữ sinh A: “Hả~, chán thế~.”

Nữ sinh B: “Được Hirata-kun mời thế mà lại…”

Định từ chối vì nghĩ cho không khí chung, ai ngờ ánh mắt của họ càng lạnh lùng hơn.

Xem ra ở chốn này, sự “hùa theo” là điều tối quan trọng.

Hirata: “Xin lỗi nhé, hôm nay lại bắt cậu đi theo làm tình nguyện viên dọn cỏ sân bãi thế này.”

Ayanokouji: “Không, tôi đang thấm thía rằng mấy việc thế này mới hợp với tính tôi nhất.”

Hirata: “V-Vậy à.”

Vì hôm nay là đi nhổ cỏ nên tất nhiên không thấy bóng dáng nữ sinh nào.

Cảm giác như cuối cùng cũng được thở phào nhẹ nhõm.

Hirata làm việc bên cạnh tôi, lẳng lặng cắt cỏ dại.

Khoảng thời gian không cần nói chuyện với ai, chỉ tập trung làm việc.

Có lẽ cuộc sống của Hirata được cân bằng nhờ những giây phút bình yên thế này.

Đúng thật, không có những lúc thế này thì sao mà trụ nổi…

Karuizawa: “Hirata-kun, vất vả rồi~. Nghe nói cậu đang nhổ cỏ hả.”

Nữ sinh B: “Bọn tớ mang đồ uống đến thăm này, nghỉ tay chút không?”

Hirata: “Woa, cảm ơn các cậu.”

Hirata: “Ayanokouji-kun cũng nghỉ một lát nhé?”

Tôi đã nghĩ như vậy, nhưng xem ra dự đoán của tôi lại sai lệch rồi.

Horikita: “Dạo này trông cậu tàn tạ quá nhỉ.”

Tan học, tôi đang gục mặt xuống bàn thì Horikita ngồi bên cạnh bắt chuyện.

Ayanokouji: “À, tôi vừa thử thách bản thân với những trải nghiệm chỉ có trong thời học sinh.”

Horikita: “Gì cơ? Cày ngày cày đêm để học bài à?”

Ayanokouji: “Học thì đúng là học thật. Tùy người mà có khi nó còn mệt hơn cả thức trắng đêm đấy.”

Horikita có vẻ suy ngẫm về câu trả lời của tôi, nhưng rồi chắc thấy ngớ ngẩn quá nên thôi.

Cô ấy lại bắt đầu dán mắt vào cuốn tiểu thuyết.

Còn tôi, tôi lại thấy dễ chịu với cuộc trao đổi kiệm lời và yên tĩnh này.

Mấy ngày qua hành động cùng Hirata, tôi thực sự thán phục trước mối quan hệ rộng rãi và kho chủ đề phong phú của cậu ta.

Hơn nữa, với mỗi người, cậu ta lại nói một chuyện khác nhau, không hề trùng lặp.

Ngay cả khi đột nhiên bị lôi vào nghe tư vấn chuyện tình cảm của đám con gái, cậu ta vẫn bình tĩnh lắng nghe và chia sẻ, sự linh hoạt đó đúng là đáng nể.

Tôi nhìn Hirata đang nói chuyện với Karuizawa tại chỗ ngồi.

Chắc chắn trong cuộc hội thoại đó, lịch trình của cậu ta lại đang được lấp đầy.

Thú thật, suy nghĩ “chỉ thử trải nghiệm chút thôi” của tôi có lẽ là quá ngây thơ.

Karuizawa rời đi, đúng lúc đó Hirata chạm mắt với tôi. Cậu ta đi về phía chỗ tôi ngồi.

Hirata: “Ayanokouji-kun, ngày nghỉ sắp tới nếu được thì…”

Hirata lại đưa ra một lời mời.

Tuy là lời mời đơn lẻ, nhưng chắc chắn sau đó sẽ lại kéo theo một chuỗi các sự kiện như vụ quán cà phê sau khi xem phim.

Nhưng, những ngày tháng hùa theo đó kết thúc ở đây thôi.

Tôi trải nghiệm đủ rồi, đó là cuộc sống chỉ Hirata mới kham nổi.

Ayanokouji: “Ngày nghỉ sắp tới hả. Xin lỗi, hôm đó tôi có việc bận mất rồi.”

Hirata: “Vậy à, tiếc nhỉ. Thế để dịp khác tớ rủ nhé.”

Ayanokouji: “Hirata giỏi thật đấy.”

Hirata: “Hả, sao tự nhiên cậu lại nói thế?”

Ayanokouji: “Đừng bận tâm. Chỉ là tôi buột miệng nói ra suy nghĩ của mình thôi.”