Skip to content

SR76

Sakura: “C-Cảm thấy căng thẳng quá…”

Đêm giao thừa. Tôi cầm điện thoại trên tay, trải qua những giây phút bồn chồn.

Màn hình hiển thị tin nhắn “Chúc mừng năm mới” đã được soạn sẵn.

Người nhận là… Kiyotaka-kun.

Nội dung đã xong, chỉ cần đợi qua ngày mới là nhấn nút gửi.

Sakura: ”…Ưm, cách diễn đạt chỗ này có hơi kỳ không nhỉ?”

Đã kiểm tra lại bao nhiêu lần rồi, nhưng đến phút chót lại bắt đầu soi mói tiểu tiết.

Gửi tin nhắn chúc mừng thôi mà, với bạn bè bình thường thì là chuyện nhỏ.

Nhưng đối phương là Kiyotaka-kun nên tôi vẫn thấy hồi hộp…

TV: “Nào, còn 10 giây nữa là sang năm mới! Cùng đếm ngược nào!”

Tiếng nói vang lên từ chiếc tivi đang bật.

C-Còn 10 giây…!

TV: “3, 2, 1, 0! Happy New Year!!”

Sakura: ”…!”

Và rồi, ngày mới đã sang.

Tim tôi đập nhanh hơn.

Đã kiểm tra kỹ rồi, chắc chắn ổn mà…!

Tôi lấy hết can đảm, nhấn nút gửi――

Sakura: “Hya!?”

Ngay khoảnh khắc định gửi tin nhắn, điện thoại reo lên thông báo có tin nhắn mới.

Kiểm tra thì thấy tin nhắn từ Haruka-chan.

Sau cái sticker [Chúc mừng năm mới~], là dòng tin nhắn [Năm nay cũng giúp đỡ nhau nhé, Airi!].

Sakura: “Fufu… [Tớ cũng vậy, giúp đỡ nhau nhé].”

Haruka-chan cũng còn thức ha.

Trao đổi tin nhắn đầu năm với bạn bè thế này cảm giác mới mẻ và vui thật.

Được rồi… lấy lại tinh thần, lần này gửi cho Kiyotaka-kun thật nào…!

Sakura: ”…Gửi thôi.”

Tôi dứt khoát nhấn nút gửi.

Xác nhận tin nhắn đã được gửi đi, tôi thở phào nhẹ nhõm.

Sakura: “Phù…”

An tâm rồi tự nhiên thấy buồn ngủ ghê.

Cùng với cảm giác thành tựu nho nhỏ, tôi chui vào chăn.

Sakura: “Kiyotaka-kun còn thức không nhỉ…?”

Đã khuya rồi, nhưng là giao thừa nên chắc cậu ấy vẫn thức.

Biết đâu sẽ có tin nhắn trả lời, thức thêm chút nữa xem sao.

…Nghĩ vậy nhưng mi mắt cứ nặng trĩu, ý thức tôi dần xa xăm.

TV: “Chúc mừng năm mới! Và con giáp của năm nay là―”

Nếu cậu ấy trả lời thì mình nhắn lại gì đây ta…

Vừa suy nghĩ miên man, tôi chìm vào giấc ngủ.

???: “Are? Đây là…”

Sáng mùng 1, trước bình minh.

Tôi đang đứng một mình dưới chân núi.

Trời vẫn còn tối, chắc còn một lúc nữa mặt trời mới mọc.

???: ”…Sao mình lại mặc đồ Bunny girl thế này nhỉ?”

Hơi thắc mắc một chút nhưng mà…

Nghĩ kỹ lại thì cũng chẳng có gì lạ.

Vì tôi là Thỏ mà.

Thỏ mặc đồ thỏ là chuyện đương nhiên.

Sakura: “Đúng rồi, mình đến tham gia cuộc đua mà…”

Mấy hôm trước, Thần linh đã ban hành thánh chỉ.

―Sáng mùng 1 sẽ tổ chức cuộc đua để quyết định 12 con giáp.

Những con vật lọt vào top 12 sẽ lần lượt làm vua của muôn loài trong vòng một năm.

Đích đến là đền thờ của Thần linh trên đỉnh núi. Phải leo qua con đường núi hiểm trở.

…Tôi không tự tin vào thể lực lắm, thú thật khả năng lọt vào top 12 là rất thấp.

Sakura: “Nhưng mà, cứ nhút nhát mãi thế này cũng không tốt…”

Hơn nữa cuộc đua lần này có rất nhiều loài vật tham gia.

Biết đâu tôi lại tìm được người bạn nào đó hợp tính.

Sakura: “Được rồi, cố lên nào…!”

Nghĩ vậy, ngay khi tôi định bước bước đầu tiên để xuất phát.

―――!!

Nghe tiếng động, tôi quay lại thì thấy một bóng đen khổng lồ lao tới từ màn đêm…!

Sakura: “Waa!?”

Không bị đâm trúng nhưng vì giật mình lúc lướt qua nên tôi ngã bệt xuống đất.

???: “Ôi chà… không sao chứ?”

Chân tướng của bóng đen khổng lồ đó là… một chàng cao bồi cưỡi ngựa.

Cậu ấy cất công xuống ngựa và đưa tay ra giúp tôi.

???: “Có bị thương không?”

Sakura: “Cảm ơn, cậu… cậu là…?”

Ayanokouji: “À, tôi là Ngựa Kiyotaka. Tôi cũng tham gia cuộc đua lần này.”

Mặc đồ cao bồi thì là Ngựa.

Không có gì kỳ lạ cả.

Cơ mà, lần đầu gặp nhau… nhỉ?

Sao cảm giác quen quen thế nào ấy.

Sakura: “T-Tớ là Thỏ Airi.”

Ayanokouji: “Xin lỗi nhé, làm cậu giật mình rồi. May mà cậu không bị thương.”

Sakura: “K-Không sao! Tại tớ mờ nhạt quá nên cậu không thấy, xin lỗi nhé…”

Ayanokouji: “Cậu cũng tham gia đua à?”

Sakura: “V-Vâng! Tớ thì chắc chẳng có cửa vào 12 con giáp đâu… tham gia cho vui thôi.”

Ayanokouji: “Vậy à, cùng cố gắng nhé. Hẹn gặp lại ở đích.”

Nói rồi, Kiyotaka-kun lên ngựa và phóng đi oai phong lẫm liệt.

Sakura: “Phù…”

Cảm giác như tôi nói chuyện tự nhiên hơn mọi khi, không bị căng thẳng quá. Lần đầu gặp mà lạ thật.

Biết đâu có thể làm bạn được…

Nghĩ vậy thì tôi thấy một cái túi da rơi bên đường.

Chắc là của Kiyotaka-kun.

Lúc nãy dừng lại đột ngột nên làm rơi chăng.

Sakura: “Này…!”

Tôi gọi với theo, nhưng Kiyotaka-kun đã đi xa tít, tiếng gọi không thể tới nơi.

Sakura: “Hộc, hộc…”

Đã bao lâu kể từ lúc xuất phát rồi nhỉ.

Mãi chẳng thấy đích đâu, tôi đã mệt đứt hơi rồi.

Chó (Honami): “Gâu gâu! Vị trí số 1 là của tớ!”

Cừu (Yousuke): “Vì các bạn, mình phải cố lên!”

Tôi bước đi lảo đảo, lần lượt bị các con vật khác vượt qua…

Sakura: “C-Chắc không nổi rồi…”

Đến giới hạn, tôi dừng bước.

Chân mỏi nhừ, cổ họng khô khốc.

Vừa hay gần đó có trạm nghỉ.

Ở đó có Gấu đang tao nhã uống trà.

Gấu (Arisu): “Lần này xin phép chỉ đứng xem thôi. Hóng kết quả quá đi.”

Hay là mình cũng bỏ cuộc rồi đứng xem nhỉ…

Đang định bỏ cuộc thì lời nói của Kiyotaka-kun lúc nãy hiện lên trong đầu.

Ayanokouji: “Cùng cố gắng nhé. Hẹn gặp lại ở đích.”

…Đúng rồi. Kiyotaka-kun bảo sẽ đợi ở đích mà.

Lại còn chuyện đồ đánh rơi nữa.

Phải cố gắng để đưa nó cho Kiyotaka-kun!

Chân nặng như đeo chì.

Nhưng tôi vẫn cố gắng bước từng bước về phía trước―

―――Hííí!

Lúc đó, tiếng ngựa hí vang lên từ phía bên kia con đường.

Ayanokouji: “Lại gặp nhau rồi.”

Sakura: “Kiyotaka-kun!? Sao cậu lại…”

Ayanokouji: “Tôi nhận ra mình làm rơi đồ nên quay lại tìm.”

Sakura: “Ah, có phải là… cái này không?”

Tôi giơ cái túi da nhặt được cho Kiyotaka-kun xem.

Ayanokouji: “À, đúng nó rồi. Cảm ơn cậu, Airi.”

Sakura: “Không có gì đâu.”

Ayanokouji: “Cứu tinh rồi. Đó là đồ quan trọng đấy.”

Ayanokouji: “Gọi là trả ơn thì hơi quá… nhưng nếu không phiền, cậu có muốn đi cùng không?”

Sakura: “Hả…?”

Kiyotaka-kun vỗ vỗ vào lưng ngựa.

Ý là sẽ chở tôi đến đích.

Sakura: “N-Nhưng mà… ngại lắm. Tớ ngồi lên thì nặng, lại làm cậu về đích muộn mất…”

Ayanokouji: “Vậy sao? Trông cậu đâu có nặng đến thế.”

Sakura: “Woa!?”

Kiyotaka-kun nhấc bổng tôi lên nhẹ tênh rồi đặt ngồi lên lưng ngựa.

Ayanokouji: “Đấy, ổn mà.”

Sakura: “T-Thật sự được chứ…?”

Ayanokouji: “Ừ, một người hay hai người cũng thế thôi. Cứ yên tâm giao cho tôi.”

Sakura: “V-Vậy thì… tớ không khách sáo nhé…”

Lúc nãy thấy Chuột cưỡi trên lưng Trâu, chắc là không phạm luật đâu nhỉ?

Ayanokouji: “Bám chắc vào nhé.”

Và rồi, con ngựa bắt đầu phi nước đại.

Dù có thêm tôi nhưng tốc độ không hề giảm!

Sakura: “Woa, tuyệt quá…!”

Khung cảnh khác hẳn lúc đi bộ.

Nhanh thật, nhưng lạ thay tôi không hề thấy sợ.

Ayanokouji: “Ôm chặt vào kẻo ngã đấy.”

Sakura: “V-Vâng…! Xin thất lễ…!”

Xấu hổ lắm nhưng ngã thì nguy to.

Tôi lấy hết can đảm ôm chặt lấy cậu ấy.

Tim đập thình thịch. Lo quá, không biết Kiyotaka-kun có cảm nhận được không.

Ayanokouji: ”…Bình minh đầu năm à.”

Kiyotaka-kun lẩm bẩm khi nhìn ngắm khung cảnh.

Mặt trời bắt đầu mọc, nhuộm bầu trời thành những sắc màu tuyệt đẹp.

Sakura: “Woa… đẹp quá…”

Ayanokouji: “Ừ. Được ngắm cùng ai đó cũng tuyệt thật.”

Cùng Kiyotaka-kun ngắm bình minh đầu năm trên con đường núi.

…Tim đập nhanh, nhưng lại cảm thấy yên tâm lạ lùng.

Lần đầu tiên tôi có cảm giác này khi nói chuyện với ai đó.

Có thể chúng tôi sẽ trở thành bạn bè.

Không, hơn cả bạn bè――

Trong cảm giác hưng phấn kỳ lạ, những suy nghĩ về Kiyotaka-kun buột ra khỏi miệng.

Sakura: “Cậu biết không, Kiyotaka-kun! Tớ muốn cùng――“

Ayanokouji: ”…”

Tôi tỉnh dậy, ngồi dậy trên giường.

Giấc mơ đầu năm kỳ lạ thật.

Hôm nay là mùng 1 Tết. Nhìn vào điện thoại, có vài tin nhắn mới.

Người gửi là nhóm Keisei. Cả Hirata và Kei nữa.

Ra là vậy, Tết là phải gửi mail chào hỏi thế này sao. Giống như thiệp chúc tết nhỉ.

Tôi kiểm tra từng cái và trả lời.

Tiếp theo là tin nhắn từ Airi.


FROM: Sakura Airi

TO: Ayanokouji Kiyotaka

Chủ đề: Chúc mừng năm mới!

Kiyotaka-kun, chúc mừng năm mới!

Năm ngoái cảm ơn cậu đã giúp đỡ tớ rất nhiều (> <)

Thời gian ở bên Kiyotaka-kun và mọi người trong nhóm đối với tớ rất quan trọng… và rất vui.

Năm nay, tớ cũng mong được đi chơi và nói chuyện thật nhiều với mọi người.

Chúc Kiyotaka-kun một năm mới tuyệt vời nhé!

Năm nay cũng xin được giúp đỡ!


Một tin nhắn rất đúng chất Airi.

Tôi bắt đầu soạn tin trả lời ngay.


FROM: Ayanokouji Kiyotaka

TO: Sakura Airi

Chủ đề: Re: Chúc mừng năm mới!

Chúc mừng năm mới.

Cậu bảo giúp đỡ nhưng tôi thấy mình chưa làm được gì to tát cả.

Tôi cũng thấy thời gian ở cùng Airi và mọi người rất thú vị. Cảm ơn cậu vì đã làm bạn với tôi.

Vậy nhé, năm nay cũng nhờ cậu giúp đỡ.

Chúc Airi một năm mới tốt lành.


Gửi mail đi được một lúc, Airi trả lời lại.


FROM: Sakura Airi

TO: Ayanokouji Kiyotaka

Chủ đề: Re: Re: Chúc mừng năm mới!

Cảm ơn cậu đã trả lời!

Anou, hơi đột ngột nhưng mà… Kiyotaka-kun có hứng thú với trang phục cao bồi không?

Kiểu đội mũ nâu, đi bốt da… rồi đeo bao súng ở hông ấy!

Tớ nghĩ chắc chắn sẽ hợp với cậu lắm!


…Cao bồi?

Tự nhiên nhắc đến từ đó làm tôi bối rối.

Tại sao Airi lại biết nội dung giấc mơ đầu năm của tôi?

Trong giấc mơ hôm nay, chẳng hiểu sao tôi lại mặc đồ cao bồi.

Nhắc mới nhớ, hình như Airi cũng xuất hiện trong mơ… có khi bên đó cũng mơ thấy giấc mơ kỳ lạ tương tự chăng.

Suy nghĩ một chút, tôi trả lời mail cho Airi.


FROM: Ayanokouji Kiyotaka

TO: Sakura Airi

Chủ đề: Cao bồi à

Tình cờ thật, thực ra tôi cũng vừa mới thấy hứng thú với cao bồi đây.

Không lẽ cậu có trang phục cosplay kiểu đó à?