Skip to content

SR35

Katsuragi đang cùng Totsuka đến nhà ăn để dùng bữa trưa.

Katsuragi: ”…Có chuyện gì mà ồn ào thế nhỉ.”

Gần bảng tin, một đám đông đang tụ tập.

Totsuka: “Có chuyện gì xảy ra sao?”

Katsuragi: “Hơi tò mò đấy. Nhưng có vẻ không phải là tin xấu.”

Nhìn bầu không khí vui vẻ của các học sinh, Katsuragi phán đoán như vậy.

Để thu thập thông tin, hai người tiến lại kiểm tra bảng tin. Thứ được viết trên đó là…

Katsuragi: ”…Chiến dịch Halloween à.”

Katsuragi lướt qua nội dung thông báo.

Vào dịp Halloween sắp tới, Keyaki Mall sẽ đứng ra tổ chức một chiến dịch đặc biệt.

Vào ngày Halloween, rất nhiều bánh kẹo sẽ được phân phát cho một số học sinh, nhân viên nhà trường và nhân viên của Keyaki Mall.

Nội dung khái quát của chiến dịch là nếu hóa trang và bắt chuyện với họ, bạn sẽ nhận được bánh kẹo.

Ngoài ra, nếu may mắn, bạn còn có thể nhận được các phần quà đặc biệt như phiếu đổi đồ dùng sinh hoạt hàng ngày hay phiếu giảm giá dùng tại Keyaki Mall.

Katsuragi: “Ra là vậy. Không thấy lý do gì để không tham gia cả.”

Totsuka: “Nghe thú vị thật đấy. Lại còn có cơ hội nhận quà nữa chứ…”

Dự kiến ngày hôm đó sẽ rất đông học sinh tham gia.

Hơn nữa, hội học sinh cũng hợp tác toàn diện, nghe đâu còn có kế hoạch tổ chức cuộc thi hóa trang nữa.

Về phần trang phục, có thể tự chuẩn bị qua mua hàng online hoặc thuê tại Keyaki Mall.

Katsuragi: “Thuê trang phục chắc là an toàn nhất. Hôm nào đó đi xem thử xem sao.”

Totsuka: “Vâng, tôi sẽ chọn cho Katsuragi-san bộ đồ hợp nhất!”

Sau đó, nghe tin dịch vụ cho thuê trang phục đã bắt đầu, hai người đến Keyaki Mall, nhưng mà…

Katsuragi: “Không ngờ lại chẳng có kích cỡ nào vừa…”

Totsuka: “Đ-Đừng buồn mà. Tại cửa hàng không chuẩn bị đầy đủ kích cỡ thôi, lỗi do họ mà!”

Katsuragi: “Nhưng nếu không thuê được thì chỉ còn nước mua qua mạng… mà thế thì đắt hơn thuê nhiều.”

Hơn nữa mua qua mạng thì không thể thử đồ trực tiếp.

Trường hợp xấu nhất là mua về rồi mà không mặc được.

Totsuka: “Đúng thật… Hay là, nhờ người may trang phục thì sao?”

Katsuragi: “Cậu có quen ai à?”

Totsuka: “Thực ra tôi có người quen ở câu lạc bộ may vá. Cậu ta thích mấy sự kiện thế này lắm, nên tôi nghĩ nếu nhờ thì cậu ta sẽ làm cho thôi.”

Katsuragi: “Vậy à. Nếu họ nhận lời thì tốt quá.”

Katsuragi: “Nhưng dù có nhờ thì nên hóa trang thành cái gì đây…”

Và thế là Katsuragi quyết định thử nhờ người quen của Totsuka may trang phục.

Ayanokouji: “Mưa à.”

Đúng lúc định về ký túc xá thì trời đổ mưa, thật không may chút nào.

Xui xẻo là tôi không mang theo ô.

Vừa hay có mượn sách ở thư viện, hay là vào lớp học giết thời gian một chút nhỉ.

Nghĩ vậy, tôi đi về phía khu lớp học thì…

???: “Quả nhiên chỗ này cần ý kiến của người khác…”

???: “Không sao đâu mà! Cứ để nguyên thế này cho hôm chính thức…”

Tiếng nói vọng ra từ một phòng học tôi đi ngang qua.

Đáng lẽ đây là phòng học trống không được sử dụng chứ nhỉ…

Hơi tò mò, tôi ngó vào xem thử.

Trong phòng học có hai bóng người.

Totsuka: “Hmm? Cậu hình như là lớp D…”

Katsuragi: ”…Ayanokouji à.”

Một người đàn ông với hình dáng gợi nhớ đến quái vật, hoàn toàn không phù hợp với khung cảnh lớp học.

Thoáng qua tôi không nhận ra là ai.

Nhưng nhìn kỹ lại thì có vẻ là người quen.

Ayanokouji: “Là Katsuragi… đúng không nhỉ. Bộ dạng đó là sao thế?”

Katsuragi: “Trang phục cho Halloween sắp tới vừa hoàn thành nên tôi đang thử đồ ấy mà.”

Ayanokouji: ”…Ra là vậy.”

Tôi nhìn lại bộ trang phục của Katsuragi.

Chắc là lấy cảm hứng từ quái vật chắp vá (Frankenstein) nhỉ.

Không phải kiểu hài hước mà là hóa trang nghiêm túc.

Cộng thêm khí chất của chính Katsuragi, cảm giác kinh dị càng trở nên nổi bật.

Ayanokouji: “Hợp đấy chứ. Cũng có kiểu hóa trang nhấn mạnh vào sự đáng sợ thế này à.”

Katsuragi: “Hmm, đáng sợ sao…”

Nghe tôi nói vậy, Katsuragi trầm ngâm suy nghĩ.

…Tôi nói đáng sợ là không tốt sao.

Ayanokouji: “À ừm, tôi không có ý tiêu cực đâu…”

Katsuragi: “Không, tôi không để bụng đâu. Quả thực, tôi cũng tự thấy nó hơi đáng sợ.”

Katsuragi: ”…Có lẽ tôi nên hủy việc tham gia thì hơn.”

Totsuka: “K-Khoan đã! Cậu tin lời của người ngoài cuộc thế sao? Khó khăn lắm mới đến Halloween mà…”

Katsuragi: “Yahiko. Phải tiếp thu góc nhìn của người thứ ba thì mới đưa ra phán đoán chính xác được.”

Totsuka: “C-Cái đó… nhưng tôi vẫn thấy…”

Ayanokouji: ”…Có chuyện gì à?”

Katsuragi: “À, chuyện là thế này…”

Katsuragi bắt đầu kể lại sự tình.

Cậu ta nhờ người bên câu lạc bộ may vá làm trang phục Halloween.

Thử đồ xong, cả Katsuragi và Totsuka đều thấy không có vấn đề gì…

Nhưng người làm ra bộ đồ nhìn Katsuragi lại tỏ vẻ hơi sợ hãi.

Có vẻ cảm giác kinh dị nó toát ra mạnh hơn dự kiến.

Nên nếu làm người xung quanh sợ hãi thì…

Katsuragi đang phân vân không biết có nên tham gia Halloween hay không.

Totsuka: “Tôi thấy trang phục của Katsuragi-san rất tuyệt mà…”

Totsuka: “Hiểu rồi, nếu vậy thì hỏi cảm nhận của vài người nữa xem sao. Tôi đi gọi người đến ngay đây!”

Nói rồi Totsuka vội vàng rời khỏi phòng học.

…Tôi chỉ nói cảm nghĩ thật lòng mà không suy nghĩ nhiều. Nhưng đúng là có thể cảm quan của tôi hơi lệch lạc.

Để chắc ăn, tôi quyết định liên lạc thử với vài người quen xem có ai còn ở lại trường không.

Totsuka dẫn vài học sinh đến và hỏi cảm nghĩ về bộ trang phục của Katsuragi, nhưng mà…

Nam sinh năm nhất: “Uoa!? Quái vật!?”

Nam sinh năm nhất: “Hả, là Katsuragi à. Đ-Đừng có dọa người ta thế chứ.”

Nữ sinh A: “Ahaha… h-hợp lắm đấy…”

Nam sinh: “Đầu tư ghê nhỉ… cảm giác đứng trong nhà ma cũng không lạc quẻ chút nào luôn.”

Katsuragi: “Vậy sao…”

Nhìn thấy Katsuragi, các học sinh dù mức độ phản ứng khác nhau nhưng đều có chung một kiểu.

Chắc chắn là hợp, nhưng ấn tượng “đáng sợ” vẫn chiếm phần lớn.

Totsuka: “X-Xin lỗi Katsuragi-san. Chắc tại tôi chọn người không khéo…”

Katsuragi: “Không… chừng này người đều có cùng ý kiến. Phải công nhận ý kiến của Ayanokouji là đúng.”

Katsuragi: “Nếu làm mọi người sợ hãi thì có lẽ tôi nên rút lui khỏi Halloween thôi.”

Katsuragi: “Nhưng mà… đã mất công nhờ người ta làm trang phục rồi… hmm…”

Katsuragi trầm ngâm suy nghĩ với vẻ mặt nghiêm túc một lúc.

Katsuragi: “Phải rồi… Độ hoàn thiện của trang phục là không thể chê vào đâu được. Vậy thì vấn đề có thể nằm ở chính tôi, người không thể kiểm soát được bộ đồ này, nhỉ.”

Ayanokouji: “Cậu có ý tưởng gì à?”

Katsuragi: “Ừ. Tức là chỉ cần trung hòa được sự đáng sợ là được.”

Katsuragi: “Tôi có chút việc muốn thử. Xin lỗi, cậu có thể dẫn học sinh tiếp theo vào được không?”

Totsuka: “Vâng, đã rõ…!”

Ayanokouji: ”…Hmm?”

Bỗng điện thoại tôi có tin nhắn.

Lúc nãy tôi có liên lạc với vài người, có vẻ một nhân vật nọ vẫn còn ở lại trường.

Người đó có vẻ yếu bóng vía, tôi hơi lo lắng…

Ayanokouji: “Hình như người quen của tôi vẫn còn ở trường. …Có muốn gọi đến thử không?”

Katsuragi: “Ừ, nhờ cậu. Lần này chắc chắn sẽ ổn thôi.”

Cậu ta bảo có ý tưởng rồi mà, chắc không sao đâu.

Tôi nhắn tin trả lời và gọi người đó đến.

Sakura: (R-Rốt cuộc là có việc gì nhỉ…)

Sakura nhận được tin nhắn của Ayanokouji và đang đi dọc hành lang.

Mưa rơi xối xả, thỉnh thoảng tiếng sấm rền vang từ xa.

Sakura: (Chắc còn lâu mới tạnh… mong là có lúc mưa ngớt đi một chút)

Đến trước phòng học trống được chỉ định, Sakura thấy Ayanokouji đang đứng đó.

Ayanokouji: “Sakura. Xin lỗi vì gọi cậu đột xuất thế này.”

Sakura: “K-Không sao đâu.”

Ayanokouji: “Tôi giải thích lại nhé… Có một người đang phân vân về trang phục Halloween sắp tới.”

Ayanokouji: “Cậu ấy muốn nghe cảm nhận thẳng thắn về bộ đồ… Nhờ cậu được không?”

Sakura: “Ra là vậy… Ừm. Ch-Chắc là ổn thôi… tớ nghĩ thế.”

Dù còn chút do dự nhưng Sakura vẫn nhận lời.

Sakura: (Chắc là người lạ… nhỉ? Hồi hộp quá…)

Sakura: (Nhưng là bạn của Ayanokouji-kun thì chắc không phải người đáng sợ đâu… Về trang phục thì chắc mình cũng giúp được chút ít)

Sakura: (Hóa trang à… kiểu gì nhỉ. Đèn lồng bí ngô hay là ma? Lạ hơn thì cương thi chẳng hạn…)

Vừa hồi hộp, Sakura vừa mở cửa phòng học trống.

Và thứ đập vào mắt cô ấy là…

Katsuragi: ”…”

Sakura: “Kyaa――”

Trong tích tắc, suy nghĩ của Sakura bay biến sạch.

Đang tưởng tượng về những bộ đồ dễ thương, sự xuất hiện đột ngột của con quái vật đáng sợ khiến Sakura chết lặng.

Hai bên nhìn chằm chằm nhau.

Một thoáng im lặng trôi qua như thể thời gian ngừng trôi.

Người phá vỡ sự im lặng đó là――

Katsuragi: ”…Fufu.”

Con quái vật nhếch mép cười.

Cảm giác như nó đang liếm mép trước con mồi, nỗi sợ hãi trong Sakura bùng nổ.

Và trái tim cô ấy nhanh chóng đạt đến giới hạn――

Sakura: (Aaa… cuộc đời mình, chấm dứt tại đây rồi…)

Sakura: ”…Ugh.”

Sakura ngất xỉu vì quá sợ hãi.

Ayanokouji: “Ổn không đấy?”

Sakura bất ngờ ngã gục ngay tại chỗ.

Lại gần kiểm tra… có vẻ cô ấy đã ngất xỉu.

Dù biết là sợ mấy thứ đáng sợ, nhưng đến mức ngất xỉu thế này thì…

Katsuragi tiến lại gần chỗ Sakura đang nằm sóng soài ở cửa.

Sakura: “Ưm…”

Katsuragi: “Xin lỗi… Có vẻ lúc ngã không bị thương gì.”

Ayanokouji: “Nhắc mới nhớ, cậu bảo có ý tưởng mà…”

Katsuragi: “À, ừ. Tôi nghĩ mặt hầm hầm thì không ổn nên đã cố gắng cười một cái…”

Có vẻ tác dụng ngược rồi.

Katsuragi: “Tôi cứ nghĩ thế này sẽ xóa bỏ được ấn tượng đáng sợ… xem ra tôi suy nghĩ ngây thơ quá rồi.”

Katsuragi: “Quả nhiên, lần này tôi sẽ rút lui thôi… Phải xin lỗi chân thành với người đã làm ra bộ đồ này mới được.”

Totsuka: “Được rồi… nếu Katsuragi-san đã quyết định thế.”

Nói thì nói vậy nhưng Totsuka có vẻ vẫn chưa phục.

Katsuragi: “Hơn nữa, tôi cũng có lỗi với cô gái này. Khi nào cô ấy tỉnh dậy, tôi phải xin lỗi đàng hoàng mới được.”

Ayanokouji: ”…Cậu mà để nguyên bộ dạng đó nói chuyện thì khéo cô ấy lại ngất tiếp đấy.”

Katsuragi: “Hmm… đúng là thế thật. Nhưng trước mắt cần đưa cô ấy xuống phòng y tế đã.”

Katsuragi: “Yahiko, xin lỗi nhưng cậu giúp tôi đưa cô ấy xuống phòng y tế――”

Nam sinh: “Totsuka, có đó không? Tôi xong việc rồi nên ghé qua xem sao…”

Đúng lúc đó, một nam sinh đi ngang qua.

Có vẻ là một trong những học sinh mà Totsuka đã gọi lúc nãy, giờ mới đến nơi.

Tất nhiên, Katsuragi và nam sinh đó chạm mặt nhau―――

Nam sinh: ”…!?”

Nhìn thấy bộ dạng của Katsuragi, nam sinh trố mắt kinh ngạc.

…Nghĩ kỹ lại thì tình huống này dễ gây hiểu lầm cực kỳ.

Katsuragi trong bộ dạng quái vật. Gần đó là một nữ sinh đang nằm bất tỉnh.

Nam sinh: “C-Cái… cái gì…!?”

Katsuragi: “Bình tĩnh đi. Tình huống này là…”

Katsuragi định giải thích nhưng có vẻ không lọt vào tai nam sinh kia.

Vụ này… xui xẻo nhất là cậu ta cũng ngất xỉu giống Sakura.

Tôi định lên tiếng can thiệp nhưng… tình hình diễn biến quá nhanh.

Nam sinh giữ nguyên vẻ mặt kinh hoàng, hít một hơi thật sâu như chuẩn bị hét lên――

Nam sinh: “C-Chất lượng hóa trang đỉnh cao quá…!?”

Nam sinh: “Trang phục cũng tuyệt vời…! Chắc chắn không phải đồ bán sẵn rồi! Rốt cuộc là ai làm ra thế!?”

Katsuragi: “Hả…”

Trái ngược với dự đoán, nam sinh phấn khích tột độ và tiến sát lại Katsuragi.

Rồi cậu ta soi mói từng chi tiết trên bộ trang phục với vẻ đầy hứng thú.

Nam sinh: “Woa, chi tiết cũng không chê vào đâu được… Tuyệt vời.”

Nam sinh: “Và quan trọng nhất là hình tượng của người mặc cũng cực kỳ hợp với chủ đề hóa trang…!”

Chẳng hiểu sao, nam sinh đó khen lấy khen để bộ trang phục của Katsuragi.

Katsuragi: “Xin lỗi. Cậu lùi ra xa một chút được không.”

Nam sinh: “À, xin lỗi… tôi hơi phấn khích quá.”

Nam sinh: “Không ngờ lại xuất hiện một đối thủ mạnh thế này. Tôi cũng cần phải xem lại trang phục của mình thôi.”

Katsuragi: “Đối thủ? Xin lỗi nhưng tôi không hiểu cậu đang nói gì…”

Nam sinh: “Hmm? Hóa trang cỡ này, chắc chắn cậu định tham gia cuộc thi hóa trang Halloween đúng không?”

Katsuragi: “Không… tôi không rành về hóa trang, và cũng định không tham gia. Chắc cũng khó mà có giải.”

Nam sinh: “Hả, định tung hỏa mù làm tôi lơ là à, vô ích thôi. May mà vẫn còn thời gian để chỉnh sửa trang phục trước cuộc thi.”

Nam sinh: “Chức vô địch cuộc thi chắc chắn thuộc về tôi. Đến hôm đó hãy chờ xem trang phục của tôi nhé!”

Nói xong những điều muốn nói, nam sinh đó cứ thế rời khỏi phòng học.

Totsuka: ”…C-Cái quái gì thế không biết.”

Sau cơn bão vừa rồi, sự im lặng bao trùm lên chúng tôi một lúc lâu…

Katsuragi: ”…Cuộc thi hóa trang à.”

Katsuragi lẩm bẩm.

Tò mò, tôi lấy điện thoại ra tra cứu thông tin chi tiết về cuộc thi.

Có vẻ như nếu đạt giải sẽ có phần thưởng.

Chi tiết chưa được công bố, nhưng chắc cũng là phần mở rộng của chiến dịch, phần thưởng có thể là bánh kẹo hoặc phiếu giảm giá.

Katsuragi: “Bị sợ hãi, nhưng nhìn ở góc độ khác thì điều đó chứng tỏ chất lượng hóa trang rất cao.”

Totsuka: “Đúng thật, mấy người tôi dẫn đến đều khen bộ đồ làm tốt mà.”

Katsuragi: “Biết đâu chừng, với bộ trang phục này tôi có thể nhắm đến giải thưởng…”

Totsuka: “Katsuragi-san, ý cậu là…”

Katsuragi: “Ừ. Tôi quyết định sẽ tham gia Halloween với bộ trang phục này.”

Totsuka: “Nếu là Katsuragi-san thì chắc chắn sẽ vô địch rồi!”

Ayanokouji: “Ừ… Như tôi nói lúc đầu đấy, đúng là chất lượng rất tuyệt.”

Chưa thấy các thí sinh khác nên không dám khẳng định, nhưng tôi nghĩ cậu ta sẽ nhận được đánh giá cao.

Và thế là Katsuragi quyết định tham gia Halloween với bộ trang phục này.

Sakura: ”…Ưm… đây là…”

Bất chợt, Sakura tỉnh dậy.

…Nhắc mới nhớ, nãy giờ mải nói chuyện nên quên mất Sakura.

Katsuragi: “À… nguy rồi―”

Nhận ra điều đó, Katsuragi định rời đi ngay lập tức nhưng…

Sakura: “Mình vừa mơ thấy ác mộng đáng sợ lắm… Kyaa!?”

Nhìn thấy Katsuragi, Sakura lại ngất đi lần nữa.

Katsuragi: ”…Phải đi thay đồ ngay thôi. Xin lỗi Yahiko, nhờ cậu chăm sóc cô ấy.”

Vài ngày sau, nghe nói Katsuragi đã mang quà đến tận nơi xin lỗi Sakura.