SR65
“Bức ảnh đẹp nhất đêm hội hè”
Section titled ““Bức ảnh đẹp nhất đêm hội hè””
Phần 1
Section titled “Phần 1”Sakura: “À ừm… ch-cho em vị dâu… ạ.”
Nhân viên hàng đá bào: “Vâng, của em đây!”
Nhận lấy món hàng từ nhân viên, tôi ngồi xuống chiếc băng ghế gần đó và thở phào nhẹ nhõm.
Chỉ là gọi món thôi mà sao tôi vẫn thấy hồi hộp quá…
Sakura: “Phù…”
Lễ hội mùa hè do hội học sinh tổ chức tấp nập học sinh.
Khung cảnh bạn bè chia sẻ đồ ăn, cười đùa vui vẻ tự nhiên lọt vào mắt tôi.
Ước gì mình cũng được đi cùng bạn bè như thế.
Thoáng chút ghen tị, nhưng tôi chậm rãi lắc đầu.
Đã cất công đến đây rồi, đi một mình cũng phải vui chứ.
Hơn nữa, tôi cũng đã mặc bộ yukata dễ thương này rồi mà…!
Xốc lại tinh thần, tôi cầm chiếc máy ảnh kỹ thuật số mang theo lên.
Chụp ảnh đá bào trước khi ăn nhỉ.
Lấy nét, và ấn nút chụp―
――Tách!
Ngay lúc đó, tiếng màn trập không phải của tôi vang lên từ gần đó.
Sakura: ”…?”
Nhìn sang, tôi thấy một nhóm học sinh đang cầm những chiếc máy ảnh chuyên nghiệp.
Trên băng đeo tay có dòng chữ “Câu lạc bộ Nhiếp ảnh”.
Có vẻ họ đang chụp ảnh quang cảnh lễ hội.
…CLB Nhiếp ảnh à.
Nhớ hồi mới nhập học, họ đã mời chào nhiệt tình lắm.
Thành viên A: “Ah, này này! Cô bé kia thế nào?”
Thành viên B: “Đúng rồi! Hợp với chủ đề hôm nay cực!”
…Cảm giác như họ đang nói về mình thì phải.
Chắc là tưởng tượng thôi… nhỉ?
Tôi cố gắng lảng tránh ánh mắt một cách tự nhiên.
Thành viên A: “Xin lỗi ạ! Bạn mặc yukata đằng kia ơi!”
Sakura: “V-Vâng!?”
Nhưng linh cảm xấu đã đúng, người của CLB Nhiếp ảnh tiến lại bắt chuyện với đôi mắt sáng rực.
Thành viên A: “Xin lỗi vì đường đột nhé! Thực ra bọn tớ được hội học sinh nhờ chụp ảnh tư liệu cho lễ hội mùa hè…”
Thành viên B: “Với chủ đề ‘Một bức ảnh đậm chất lễ hội mùa hè’, bọn tớ đang tìm những bạn mặc yukata đẹp để chụp! Nhờ cậu được không?”
Sakura: “Hả, à ừm… l-là tớ sao…?”
Chuyện được chụp ảnh thì tôi không ghét lắm.
Nhưng mà… quả nhiên khác với tự sướng.
Tôi thấy căng thẳng, và đột ngột thế này thì chưa chuẩn bị tâm lý kịp…
Ừm, tốt nhất là từ chối lịch sự.
Sakura: “A-Anou, tớ―”
Thành viên A: ”…Ah! Cảnh đang ăn đá bào đó tuyệt lắm! Giữ nguyên như thế nhé…”
――Tách! Tách!
Sakura: “Hả, k-khoan đã…!?”
Chưa đợi tôi trả lời, các thành viên CLB Nhiếp ảnh đã bấm máy lia lịa.
Phần 2
Section titled “Phần 2”Thành viên A: “Tiếp theo, lần này hơi quay lại một chút, chỉ đưa mắt nhìn về phía này thôi nhé?”
Sakura: ”…Th-Thế này, phải không ạ?”
…Rốt cuộc, tôi bị cuốn theo và buộc phải làm mẫu ảnh.
Thành viên B: “Đúng rồi! Thư giãn hơn chút nữa nào, cười lên―!”
Sakura: “A-Ahaha…”
Làm theo chỉ dẫn tạo dáng, nhưng cả người và cơ mặt tôi cứng đờ lại.
Có lẽ nhận ra tình trạng của tôi, người chụp ảnh nhẹ nhàng hạ máy xuống.
Thành viên A: “Ưm~, vẫn còn căng thẳng quá nhỉ. Xin lỗi xin lỗi, bọn tớ hơi ép buộc quá rồi. Nào, nghỉ giải lao chút nhé.”
Thành viên B: “Nhân tiện xem ảnh vừa chụp không? Cậu tò mò mình lên hình thế nào đúng không?”
Được mời, tôi rón rén nhìn vào màn hình máy ảnh.
…Quả nhiên, biểu cảm cứng nhắc quá.
Dù bối cảnh và ánh sáng đều rất đẹp.
Giá mà mình cười tự nhiên hơn thì đã hoàn hảo rồi…
Thành viên B: “Cơ mà, máy ảnh đời mới nhất này xịn thật. Lấy nét tự động nhanh, chất lượng ảnh cũng khác bọt.”
Thành viên A: “Bõ công đầu tư nhỉ~! Chỗ tối thế này mà chụp vẫn sáng rõ!”
Sakura: “Ah.”
Chiếc máy ảnh đó, tôi từng thấy trong tờ rơi quảng cáo hôm nọ và rất muốn có nó…!
Đắt quá nên không mua nổi, đúng là người trong câu lạc bộ có khác, thiết bị xịn thật…
Thành viên A: “Hmm? Sao thế?”
Bị hỏi, tôi giật mình.
Có vẻ tôi đã nhìn chằm chằm quá lâu.
Sakura: “À, không… chiếc máy ảnh đó, là cái tớ cũng đang muốn có nên…!”
Thành viên B: “Hả, thật á!? Cậu hứng thú với máy ảnh à!”
Sakura: “V-Vâng… m-một chút thôi…”
Trước sự nhiệt tình của họ, tôi bối rối nhưng vẫn cố gắng đáp lời.
Thành viên A: “Ồ, ra là vậy! Cậu hay chụp ảnh gì?”
Sakura: “Eh, à ừm…”
Ảnh tự sướng… thì xấu hổ lắm không nói được.
Ngoài ra thì, phong cảnh hay nhiều thứ linh tinh khác…
Ah, đúng rồi. Tấm ảnh vừa chụp lúc nãy, cho họ xem chắc sẽ hiểu nhỉ…?
Hơi do dự một chút, tôi lấy chiếc máy ảnh kỹ thuật số của mình ra.
Thao tác trên màn hình, tôi cho họ xem bức ảnh ly đá bào vừa chụp.
Sakura: “K-Kiểu như, thế này ạ…”
Thành viên B: “Ồ, bố cục chắc chắn ghê! Cách lấy nét tiền cảnh cũng khéo nữa.”
Thành viên A: “Ừ, cách dùng ánh sáng cũng tốt đấy chứ.”
Được khen, tôi cảm thấy lồng ngực ấm lên một chút.
Sakura: “K-Không đâu… chẳng phải ảnh gì to tát… cảm ơn, mọi người.”
Nhắc mới nhớ… đây là lần đầu tiên tôi nói chuyện đàng hoàng với ai đó về nhiếp ảnh thì phải…
Phần 3
Section titled “Phần 3”Thành viên A: “Hóa ra cậu thích máy ảnh! …Mà khoan? Không lẽ cậu là…”
Thành viên B: “Nhớ ra rồi! Là cô bé hồi mới nhập học bọn mình mời vào CLB đúng không!?”
Sakura: “À… v-vâng. Hồi đó, cảm ơn ạ…”
Thành viên A: “Xin lỗi xin lỗi! Lúc đó bọn tớ hơi nhiệt tình quá!”
Thành viên B: “Mặc yukata nhìn khác hẳn, làm tớ không nhận ra.”
Nói rồi, các thành viên CLB cười vui vẻ.
Nghĩ rằng cùng chung sở thích, lạ thay tôi cảm thấy nói chuyện tự nhiên hơn mọi khi.
Thành viên B: ”…Nói chuyện lâu quá rồi.”
Thành viên A: “Được rồi, xin lỗi nhé, mình tiếp tục chụp nhé? Cậu giúp bọn tớ thêm chút nữa được không?”
Sakura: ”…Vâng. Mong mọi người giúp đỡ.”
Và thế là, buổi chụp hình thứ hai bắt đầu.
Nhưng lần này, đứng trước ống kính, tôi không còn căng thẳng như lúc nãy nữa.
Thành viên A: “Lần này quay lại một chút thôi―đúng rồi, tầm đó!”
Thành viên B: “Đẹp lắm! Mở rộng tay áo yukata ra thêm chút nữa được không?”
Sakura: “Th-Thế này, phải không?”
Thành viên A: “Ừm, rất có không khí!”
Tiếng màn trập vang lên nhịp nhàng.
Được chụp ảnh thế này đáng lẽ phải hồi hộp lắm chứ…
Thật kỳ lạ, chính bản thân tôi cũng cảm thấy vui vẻ.
Thành viên B: ”…Làm sao đây, muốn bối cảnh có thêm chút gì đó nữa.”
Thành viên A: “Thế này cũng đẹp rồi nhưng mà… muốn cái gì đó tôn lên bộ yukata của cô bé hơn nữa―”
Nghe cuộc trao đổi đó, tôi lấy hết can đảm mở lời.
Sakura: “A-Anou… nếu được thì, lần này… chụp dưới ánh đèn lồng đằng kia thì sao ạ…?”
Thành viên B: “Ồ, ý kiến hay! Tất nhiên rồi!”
Không ngờ đề xuất của mình được chấp nhận ngay, tôi vui sướng đến mức tự nhiên nở nụ cười.
Thành viên A: ”…! Biểu cảm đó tuyệt lắm!”
――Tách!
Tiếng màn trập ưng ý nhất trong ngày vang lên giữa đêm hội mùa hè.
Phần 4
Section titled “Phần 4”Thành viên A: “Tuyệt vời! Vất vả rồi, cảm ơn cậu nhiều lắm!”
Buổi chụp hình kết thúc, tôi thở phào nhẹ nhõm.
Sakura: “Không… tớ cũng, ừm… thấy rất vui.”
Thành viên B: “Nhờ cậu mà bọn tớ có được tác phẩm ưng ý lắm. À đúng rồi, gọi là cảm ơn thì không hẳn nhưng mà…”
Nói rồi, một thành viên đưa chiếc máy ảnh cho tôi.
Thành viên A: “Cậu muốn chiếc máy này đúng không? Nhân tiện thì thử chụp gì đó đi?”
Sakura: “Hả!? C-Chiếc máy này, tớ…!? Đ-Được sao…?”
Thành viên B: “Tất nhiên! Đừng ngại. Coi như quà cảm ơn vì đã làm người mẫu.”
Sakura: “C-Cảm ơn…!”
Không ngờ có ngày tôi được chạm vào chiếc máy ảnh mơ ước.
Rón rén nhận lấy máy ảnh.
Nhìn qua ống ngắm, cảm giác thế giới trông khác hẳn mọi khi.
Chụp gì đây…?
Ánh sáng ấm áp của đèn lồng, những học sinh vui vẻ qua lại…
Sakura: “Ah…”
Đúng lúc đó, ở phía xa, tôi nhìn thấy những bóng dáng quen thuộc.
Ayanokouji-kun, Horikita-san… cả Ike-kun nữa.
Vừa ăn đồ mua ở các gian hàng, mọi người vừa cười đùa vui vẻ.
Dũng khí để bước vào vòng tròn đó ngay bây giờ, tôi vẫn chưa có…
Nhưng mà, tôi muốn lưu giữ lại khung cảnh này.
Khẽ điều chỉnh nhịp thở, tôi bấm máy.
――Tách.
Nhìn vào màn hình máy ảnh, một bức ảnh khiến lồng ngực ấm áp hiện ra.
Thành viên A: “Ồ, chụp gì thế?”
Thành viên B: “Đâu xem nào… Đẹp đấy! Cảm giác không khí vui tươi của lễ hội truyền tải hết qua bức ảnh luôn.”
Thành viên A: “Nếu muốn thì lát nữa tớ gửi file ảnh cho nhé?”
Sakura: “V-Vâng, nếu được thì tớ vui lắm…!”
Thành viên B: “OK! Nhân tiện hôm nào lại nói chuyện về ảnh tiếp nhé.”
Trả lại máy ảnh, tôi khẽ gật đầu.
Thành viên A: “Vậy nhé, cảm ơn cậu đã giúp bọn tớ! Hẹn gặp lại!”
Chia tay nhóm CLB Nhiếp ảnh, tôi lại trở về một mình.
Bình thường nói chuyện với người lạ xong là tôi mệt lử…
Nhưng hôm nay, lạ thay tôi chẳng thấy mệt chút nào.
Lễ hội mùa hè, đáng lẽ tôi phải trải qua một mình.
Nhưng không ngờ tôi lại được nói chuyện về nhiếp ảnh mà mình yêu thích.
Hơn nữa, tôi còn chụp được một bức ảnh ưng ý.
…Lấy hết dũng khí đến đây quả là quyết định đúng đắn.
Sakura: ”…Được rồi.”
Đi xem lễ hội thêm chút nữa nào.
Tìm những gian hàng chưa ghé qua, tôi lại một lần nữa bước vào sự náo nhiệt của lễ hội mùa hè.