SR18
“Tiềm năng vô hạn”
Section titled ““Tiềm năng vô hạn””
Phần 1
Section titled “Phần 1”Tiết thể dục hôm nay là môn điền kinh.
Nội dung đang được thực hiện là nhảy cao.
Các bạn cùng lớp nín thở theo dõi Kouenji đang chuẩn bị xuất phát.
Bởi vì chiều cao của thanh xà đã được nâng lên rất cao.
Thông thường người ta sẽ nâng dần độ cao, nhưng chỉ riêng Kouenji là thách thức độ khó cao ngay từ đầu.
Kouenji: “Dễ quá thì chán lắm. Hãy khắc sâu vào mắt cú nhảy đầy thanh lịch của tôi đây nhé.”
Kouenji: “――Hmph!”
Từ đà chạy, Kouenji chuyển sang động tác nhảy một cách mượt mà.
Thời điểm giậm nhảy, tư thế, tất cả đều hoàn hảo giúp cậu ta vượt qua thanh xà một cách nhẹ nhàng.
Ayanokouji: ”…Vẫn kinh khủng như mọi khi nhỉ, Kouenji.”
Ike: “Thật hả trời, bình thường làm sao mà nhảy qua được mức đó!”
Kouenji: “Hahaha! Xem ra hôm nay tình trạng cơ thể tôi cũng hoàn hảo tuyệt đối!”
Kouenji: “Oya, sao thế hỡi các nữ sinh. Đã bị vẻ đẹp của tôi hút hồn rồi sao?”
Kouenji: “Tuy gu của tôi là phụ nữ lớn tuổi hơn, nhưng nếu các cô nhất quyết muốn hẹn hò thì tôi sẽ cân nhắc cho.”
Nữ sinh A: “Ahaha… Kouenji-kun đúng là có thông số cao thật đấy nhưng mà…”
Nữ sinh B: “Phải chi không có cái tính cách đó…”
Các bạn học nhìn Kouenji đang vuốt tóc với ánh mắt vừa ngạc nhiên vừa ngán ngẩm.
Nhưng Sudou có vẻ không thích việc Kouenji đang là tâm điểm chú ý.
Sudou: ”…Này, tiếp theo tao nhảy. Nâng thêm 5cm so với mức của Kouenji.”
Sudou là người rất tự tin vào khả năng thể chất.
Lòng tự trọng của cậu ta chắc chắn không cho phép chịu thua Kouenji.
Sudou: “Tao tự tin vào sức bật của mình lắm đấy. Hôm nay tao nhất định sẽ thắng mày, Kouenji.”
Kouenji: “Hừ, cậu không thắng nổi tôi đâu, red hair-kun. Giữa thiên tài và người thường luôn tồn tại một khoảng cách tuyệt đối không thể lấp đầy.”
Sudou: “Mày bảo tao là người thường á…? Được lắm, tao sẽ cho mày bẽ mặt!”
Với khí thế hừng hực, Sudou thách thức kỷ lục của Kouenji.
Kết quả là――
Sudou: “Tuyệt vời! Thấy chưa!?”
Dù cách nhảy có phần dùng sức thô bạo, nhưng Sudou cũng đã vượt qua được thanh xà.
Cậu ta từng nói mình chơi bóng rổ, quả nhiên nếu luyện tập thì có lẽ sẽ còn nâng cao kỷ lục hơn nữa.
Nhưng dù bị Sudou vượt qua kỷ lục, Kouenji vẫn giữ nguyên thái độ ung dung.
Kouenji: “Không đẹp chút nào. Đâu phải cứ nhảy hùng hục là được đâu.”
Sudou: “Cái gì…! Vậy ý mày là mày có thể nhảy cao hơn mức này chắc!”
Kouenji: “Tất nhiên rồi. Tôi sẽ đặc biệt thị phạm cho người thường như cậu. Hãy quan sát cho kỹ vào.”
Kouenji nâng thanh xà lên một mức cao hơn hẳn.
Đó là độ cao mà có lẽ trong lớp này chẳng còn ai dám nghĩ đến việc thử sức nữa.
Liệu có thực sự nhảy qua được không…
Giữa sự chứng kiến của mọi người, Kouenji lấy đà thật mạnh và một lần nữa vào tư thế nhảy.
Kouenji: “Hmph!”
Cậu ta bật nhảy thật cao, cơ thể vút lên không trung như muốn vươn tới bầu trời rồi vượt qua thanh xà.
Đó thực sự là một cú nhảy kiểu lưng qua xà mẫu mực.
Bình thường người ta sẽ rơi xuống bằng lưng, nhưng Kouenji lại xoay người một vòng và tiếp đất bằng cả hai chân lên tấm nệm.
Sudou: “Cái…!?
Kouenji: “Hahaha! Vì quá hoàn hảo nên chắc cậu không tham khảo được gì đâu nhỉ, red hair-kun?”
Mọi người đều câm nín trước động tác siêu phàm mà Kouenji vừa thể hiện.
Kouenji thường hay trốn việc trong giờ thể dục, nhưng hôm nay có lẽ do hứng chí nên cậu ta đã phát huy tối đa năng lực thể chất của mình.
Phần 2
Section titled “Phần 2”Vào ngày nghỉ, tôi được nhóm Ike rủ đi đá bóng ở công viên.
Tuy không có cơ sở vật chất chuyên dụng, nhưng chúng tôi coi băng ghế là khung thành và tận hưởng một trận bóng mini.
Sudou: “Bóng đá cũng thú vị phết nhỉ. Đá bóng hết sức thế này xả stress tốt thật!”
Ike: “Này, mày sút mạnh quá đấy! Kìa Ayanokouji, bóng sang chỗ mày đó.”
Ayanokouji: ”…À, xin lỗi.”
Yamauchi: “Sudou, chuyền đẹp lắm!”
Trong lúc đang chơi vui vẻ, bỗng có một cặp nam nữ trông như một đôi tình nhân đi ngang qua gần đó.
Kouenji: “Oya, trùng hợp nhỉ. Các bạn học của tôi.”
Sudou: ”…Tch, Kouenji à.”
Có lẽ do vụ thua cuộc trong giờ thể dục hôm nọ nên Sudou tỏ vẻ không vui khi thấy Kouenji xuất hiện.
Nữ sinh: “Kouenji-kun, người quen à?”
Kouenji: “À, họ học cùng lớp với tôi. Nhìn qua thì có vẻ đang hứng thú với trò đá bóng nhựa nhỉ.”
Sudou: “Gì, có vấn đề gì à?”
Kouenji: “Tôi đang định cùng quý cô xinh đẹp đây trò chuyện tâm tình ở chỗ này. Nhưng xem ra tình hình này thì ồn ào quá.”
Nữ sinh: “Mồ, xinh đẹp gì chứ. Cậu nói thế ngượng lắm đó~.”
Kouenji: “Hahaha, sự thật thôi mà. Tôi đâu phải kiểu đàn ông hay nói dối.”
Nói rồi, Kouenji nắm lấy tay cô nữ sinh có vẻ là đàn chị khóa trên.
Kouenji: “Vậy nhé, tôi đi đây. Tôi phải quay lại tiếp tục buổi hẹn hò rồi.”
Hai người họ quay lưng về phía chúng tôi và bước đi.
Sudou nhìn theo bóng lưng Kouenji với vẻ bực bội.
Sudou: “Tch, ngứa mắt thật. Tại sao cái thằng đó lại được con gái hâm mộ thế không biết.”
Ayanokouji: “Nghe nói cậu ta khá nổi tiếng với một số đàn chị khóa trên đấy.”
Sudou: “Rốt cuộc cũng chỉ vì tiền thôi chứ gì? Thế mà cứ ảo tưởng rồi lên mặt…”
Sudou suy nghĩ một chút, rồi nhìn xuống quả bóng dưới chân.
Sudou: “Cho mày bẽ mặt một chút nhé. Này Kouenji, bắt lấy!”
Quả bóng được Sudou sút cực mạnh bay thẳng về phía lưng Kouenji mà không hề chạm đất.
Và rồi――
Kouenji: “――Ồ, nguy hiểm quá nhỉ.”
Kouenji quay lại phía sau và dễ dàng đỡ lấy quả bóng bằng một tay.
Phản xạ kinh khủng cứ như thể cậu ta có mắt sau lưng vậy.
Kouenji: “Em có bị thương không?”
Nữ sinh: “Ừm, không sao. Kouenji-kun có sao không?”
Kouenji: “À, mấy cậu bạn cùng lớp nghịch ngợm chút thôi. Thật tình, ghen tị đúng là một thứ xấu xí mà.”
Kouenji có vẻ chẳng bận tâm lắm và lại bắt đầu bước đi.
Sudou: “Tch, vẫn là cái thằng đáng ghét như mọi khi!”
Sudou: “Ê này, đứng lại đó Kouenji. Mày định cầm bóng đi luôn đấy hả?”
Dù bị gọi giật lại, Kouenji cũng không có vẻ gì là định dừng bước, cậu ta lờ đi và tiếp tục bước.
Ike: “Này này, không khí có vẻ căng rồi đấy?”
Ayanokouji: “Ừ, đúng là vậy…”
Nhưng không có cách nào ngăn cản Sudou đang nổi nóng, chúng tôi chỉ biết đuổi theo và đứng nhìn.
Phần 3
Section titled “Phần 3”Sudou: “Đứng lại Kouenji, trả bóng đây!”
Sudou lao tới chỗ Kouenji đang định rời khỏi công viên.
Nhưng dù bị đe dọa như vậy, Kouenji vẫn giữ thái độ ung dung như thường lệ.
Kouenji: “Fumu, sao thế nhỉ. Quả bóng này là do cậu đưa cho tôi mà?”
Sudou: “Tao chỉ sút chơi thôi. Chứ không phải cho mày.”
Kouenji: “Dù vậy, có vẻ như cậu không cần nó nữa. Tôi sẽ giữ hộ cho.”
Sudou: “Vậy thì tao sẽ dùng sức lấy lại… Nhào vô!”
Kouenji vẫn để quả bóng dưới chân, chờ đợi Sudou đang lao tới.
Kouenji: “Hahaha! Muốn chơi đuổi bắt sao? Cứ như trẻ con ấy nhỉ.”
Sudou: “Im đi! Mày trả bóng là xong chuyện rồi!”
Sudou tung chân nhắm vào quả bóng.
Đáp lại, Kouenji vừa rê bóng vừa xoay người né tránh nhẹ nhàng.
Sudou: “Khốn kiếp, cứ lăng xăng…!”
Kouenji: “Tôi sẽ chơi cùng cậu một chút vậy. Hãy cố gắng làm tôi vui nhé.”
Kouenji bỏ chạy, Sudou đuổi theo.
Nhưng cảnh tượng đó cứ như người lớn chơi với trẻ con vậy.
Bất chấp sự truy cản của Sudou hay các chướng ngại vật như băng ghế, Kouenji vẫn tiếp tục rê bóng một cách nhẹ nhàng.
Đó là kỹ năng mà người thường không thể làm được.
Dù vậy, Sudou với thể lực đáng tự hào vẫn kiên trì bám đuổi Kouenji. Và cuối cùng――
Sudou: “Hộc, hộc…! Dồn mày vào đường cùng rồi nhé Kouenji! Mau trả bóng đây…!”
Kouenji: “Đường cùng? Cậu đang nói cái gì vậy?”
Sudou: “Mày còn chạy đi đâu được nữa, ngoan ngoãn chịu thua đi!”
Sudou thực hiện cú xoạc bóng để cướp lại. Đáp lại, Kouenji tâng bóng lên cao――
Kouenji: “Hahaha! Tôi không phải là người đàn ông chịu trói buộc trên mặt đất đâu.”
Kouenji nhảy vọt lên, đu người lên cành cây trên đầu để tránh cú xoạc bóng.
Quả bóng vừa được tâng lên lại rơi gọn vào tay Kouenji.
Sudou: “N-Này…!? Thế là phạm luật rồi còn gì!?”
Kouenji: “Nào, giờ thì tăng tốc độ lên chút nhé. Cậu theo kịp không đấy, red hair-kun?”
Kể từ đó, không còn là cuộc tranh bóng nữa.
Lộn nhào qua băng ghế, nhảy tam giác zig-zag giữa các thân cây, Kouenji di chuyển tung hoành khắp công viên.
Thực hiện các động tác nhào lộn như parkour trong khi vẫn giữ bóng, tôi không thể tưởng tượng nổi độ khó của nó cao đến mức nào.
Nữ sinh: “Kyaa, Kouenji-kun tuyệt quá!”
Kouenji: “Fufu, thú vị rồi đấy! Hôm nay là buổi hẹn hò hiếm hoi, tôi sẽ cho em thưởng thức thỏa thích!”
Kouenji: “Tạm biệt. Tôi là người rộng lượng mà, nên sẽ bỏ qua cho hành động ngu ngốc vừa rồi của cậu.”
Có vẻ đã thỏa mãn sau khi chạy nhảy chán chê, Kouenji trả lại bóng và rời đi.
Sudou: “Hộc, hộc… Quả nhiên dính dáng đến thằng đó chả có gì tốt đẹp cả…”
Sudou đã chơi nghiêm túc mà vẫn không chạm được vào bóng dù chỉ một lần… Quả nhiên tiềm năng của Kouenji là vô hạn.
Phần 4
Section titled “Phần 4”Kouenji: “Là Ayanokouji-boy đấy à, tình cờ thật nhỉ.”
Ayanokouji: “Ừ, đúng vậy.”
Ngày hôm sau vụ đá bóng với nhóm Sudou, tôi lại tình cờ gặp Kouenji.
Có vẻ cùng đích đến nên chúng tôi đi song song với nhau.
Bình thường người ta sẽ trò chuyện gì đó, nhưng Kouenji lại lấy gương tay ra soi.
Kouenji: “Hừm, tôi hôm nay vẫn đẹp rạng ngời…”
Ayanokouji: “Kouenji có kế hoạch gì không?”
Kouenji: “Kế hoạch? Một câu hỏi vô nghĩa, Ayanokouji-boy. Tôi không bị ràng buộc bởi bất cứ điều gì, tôi làm những gì mình muốn. Đó mới là người tự do chân chính.”
Vì sự im lặng làm tôi để tâm nên mới bắt chuyện, nhưng tôi cũng chẳng hiểu cậu ta đang nói cái gì nữa.
Kouenji: “Tiện thể, cậu có hứng thú với vẻ đẹp hình thể không?”
Ayanokouji: “Không, cũng không hẳn…”
Kouenji: “Tuy không bằng tôi, nhưng nhìn qua có vẻ cậu cũng sở hữu một cơ thể khá săn chắc đấy. Dù bình thường không nổi bật lắm.”
Ayanokouji: ”…Chỉ là bẩm sinh cơ bắp một chút thôi. Tôi cũng không có ý định tập luyện gì đâu.”
Kouenji: “Hừ, quả nhiên đó là sự khác biệt giữa người thường và thiên tài nhỉ.”
Cơ thể của Kouenji mà tôi thấy ở hồ bơi lần trước hoàn hảo đến mức khó thể tin là của học sinh cao trung.
Cậu ta không tham gia câu lạc bộ nào, không biết có chơi môn thể thao nào không.
Ayanokouji: “Nhắc mới nhớ, chuyển động của cậu ở công viên hôm qua kinh thật đấy. Lộn nhào từ trên cây xuống tiếp đất… hình như giữa chừng cậu còn dùng kỹ thuật như parkour nữa phải không?”
Kouenji: “Mức độ đó dễ như ăn kẹo ấy mà. Nhưng cậu tuy là người thường mà cũng tinh mắt phết nhỉ.”
Ayanokouji: “Ý cậu là sao?”
Kouenji: “Cậu đã dùng mắt theo kịp chuyển động của tôi đúng không?”
Kouenji: “Fufufu. Tất nhiên nếu tôi tung hết sức thì cậu không thể nào bắt kịp được đâu…”
Ayanokouji: “À, ừ…”
Kouenji: “Nếu có tinh thần cầu tiến thì cứ đến công viên xem sao. Vậy nhé, tôi đi đây.”
Đến ngã rẽ, chúng tôi mỗi người đi một ngả.
Nhắc mới nhớ, hướng Kouenji đi hình như có công viên thì phải…
Mấy hôm sau, các bạn cùng lớp đồn đại rằng thỉnh thoảng Kouenji lại xuất hiện ở công viên.
Nghe nói cậu ta chạy khắp công viên, phô diễn hết khả năng thể chất giống như lúc tranh bóng với Sudou.
Bản thân cậu ta coi đó là tập luyện, nhưng… quả nhiên tôi không thể hiểu nổi suy nghĩ của Kouenji.