Skip to content

SR07

Trên đường đến lớp, tôi tình cờ bắt gặp một nhóm nữ sinh đang hét lên đầy phấn khích ở hành lang.

Người đứng ở trung tâm, chắc lại là Hirata chứ gì.

Mới sáng ra đã ồn ào thật đấy…

Vừa nghĩ vậy, tôi vừa lách qua bên cạnh nhóm nữ sinh.

Nhưng khi liếc mắt nhìn trong lúc đi ngang qua, nhân vật bị vây quanh lại khác với dự đoán của tôi.

Nữ sinh: “Ngày nghỉ tới bọn tớ định tổ chức học nhóm!”

Nữ sinh: “Nè, Kanzaki-kun, nếu được thì cậu đến dạy bọn tớ nhé?”

Kanzaki: “Xin lỗi, nhưng ngày nghỉ tới tôi định dành thời gian ở một mình. Nếu là sau giờ học ở lớp thì tôi sẽ cân nhắc…”

Nữ sinh: “Eh~, thế thì khác gì ở trường đâu chứ…”

Là Kanzaki lớp B.

Cậu ta cũng nổi tiếng sao…

Thú thật, tôi chỉ mới nói chuyện với Kanzaki vài lần.

Ấn tượng về cậu ta cũng chỉ dừng lại ở những lần đó thôi…

Ít nói, nhưng cao ráo và đẹp trai.

Quả thực, thế này mà không nổi tiếng mới lạ.

Nhưng khi tận mắt chứng kiến một khía cạnh mà trước giờ mình chưa từng biết đến của người khác, tôi bỗng cảm thấy đời sống học sinh của mình thật tẻ nhạt.

Ichinose: “Ah, chào buổi sáng Ayanokouji-kun. Sao thế, mới sáng ra mặt mày đã u ám vậy.”

Ayanokouji: “À, có nhiều chuyện ấy mà.”

Ichinose: “V-Vậy sao… Xin lỗi vì hỏi lúc này nhé, nhưng cậu biết Kanzaki-kun đúng không? Cậu có thấy cậu ấy đâu không?”

Ayanokouji: “À, Kanzaki thì đang ở đằng kia kìa.”

Tôi hướng mắt về phía đám đông mà mình vừa đi qua.

Ichinose: “Ahaha…”

Ichinose: “Thực ra Kanzaki-kun cũng được các bạn nữ hâm mộ lắm đấy.”

Ayanokouji: “Có vẻ là vậy.”

Ichinose: “Nhưng cậu ấy có vẻ không để tâm đến chuyện đó lắm. Chắc là cậu ấy không giỏi đối phó với con gái chăng.”

Ayanokouji: “Mà này, cậu đứng nói chuyện với tôi có ổn không đấy? Chẳng phải cậu có việc cần tìm Kanzaki sao?”

Ichinose: “Ah, đúng rồi! Này~, Kanzaki-kun. Xin lỗi vì làm gián đoạn cuộc nói chuyện nhé.”

Ichinose: “Thực ra Hoshinomiya-sensei có việc muốn nhờ cậu giúp…”

Kanzaki: “L-Là vậy đó. Xin lỗi nhé nhưng…”

Nhờ Ichinose gọi Kanzaki, đám đông cũng dần tản ra.

Vì đã từ chối lịch sự ngay từ đầu, lại thêm việc thông báo lý do chính đáng, nên có vẻ không nữ sinh nào cảm thấy khó chịu.

Quả không hổ danh là Ichinose.

Ichinose: “Phù…”

Ayanokouji: “Vất vả cho cậu rồi.”

Ichinose: “Mà, mấy chuyện thế này dễ gây thù chuốc oán vô cớ lắm. Nên tớ vẫn phải cẩn thận một chút.”

Tuy nhiên, việc được hâm mộ mà lại coi là rắc rối thì đúng là nỗi niềm xa xỉ đối với đám con trai tuổi này.

Không giỏi đối phó với phụ nữ sao.

Tôi dõi mắt theo bóng lưng Kanzaki đang đi ngược về phía hành lang. Chợt nhớ lại cuộc trao đổi nảy sinh từ vụ việc của Sudou.

Ayanokouji: “Ichinose hay đi cùng Kanzaki nhỉ? Lúc đó cảm giác thế nào?”

Ichinose: “Cảm giác thế nào ư, thì bình thường thôi? Cậu ấy hỗ trợ công việc cho tớ, rồi lắng nghe tớ tâm sự. Cậu ấy đáng tin cậy lắm đấy.”

Ichinose: “Nhưng mà, sao tự nhiên cậu lại hỏi chuyện này?”

Ayanokouji: “Không, tôi chỉ hơi tò mò việc một người không giỏi đối phó với phụ nữ lại hay ở bên cạnh Ichinose thôi.”

Ichinose: “Ừm. Tớ chưa từng để ý đến chuyện đó. Nhưng mà, giờ đi hỏi thẳng mặt thì cũng kỳ…”

Ayanokouji: “Cậu sợ trường hợp Kanzaki có tình cảm với cậu nên mới e ngại sao?”

Miệng thì nói không giỏi đối phó với phụ nữ nhưng lại không thấy phiền khi ở bên cạnh. Tức là tôi đã nghĩ đến khả năng đó nên mới thử hỏi.

Ichinose: “Không đời nào. Ý tớ là, đã có mối quan hệ tin tưởng lẫn nhau rồi mà lại đi hỏi lý do người ta giúp mình thì thất lễ lắm.”

Ichinose: “Với lại Kanzaki-kun có vẻ không có tình cảm kiểu đó với tớ đâu. Dù ở bên nhau nhiều nhưng tớ chưa từng cảm thấy như vậy.”

Đó chính là cái gọi là sự tin tưởng tuyệt đối sao.

Hoshinomiya: “Ara, chẳng phải là Ayanokouji-kun đây sao.”

Vài ngày sau cuộc nói chuyện với Ichinose, vào ngày nghỉ, tôi tình cờ gặp Hoshinomiya-sensei khi đang đi dạo trong trung tâm mua sắm.

Hoshinomiya: “Ngày nghỉ mà cũng đến trung tâm mua sắm, chuẩn bị đi hẹn hò với bạn gái hả~? Lần trước nghe bảo không được hâm mộ cơ mà~.”

Không, gọi là tình cờ gặp thì hơi nhẹ nhàng quá.

Hoshinomiya-sensei đã khoác tay tôi và đang dùng ngón trỏ chọc vào má tôi rồi.

Ayanokouji: “Như cô thấy đấy, em chỉ đi lang thang một mình thôi. Mà, cô nồng nặc mùi rượu đấy ạ.”

Hoshinomiya: “Ừm~, thực ra hôm qua lỡ uống hơi nhiều~. Nhưng mà, trước ngày nghỉ thì xõa tí cũng được mà~.”

Hoshinomiya: “Công nhận là~, hơi nhức đầu hơn mọi khi một chút… ưm.”

Ayanokouji: “Thế thì cô nên nghỉ ngơi cho ra dáng ngày nghỉ đi ạ.”

Nhân lúc Hoshinomiya-sensei đưa tay che miệng, tôi lùi lại giữ khoảng cách.

Ngày nghỉ ở đây cũng có nhiều học sinh qua lại.

Sau này mà có tin đồn kỳ quái thì phiền phức lắm.

Hoshinomiya: “Nhưng hôm nay cô quyết định đi mua sắm rồi…”

Hoshinomiya: “Ah, đúng rồi. Đâu phải hẹn hò đâu nên Ayanokouji-kun đi cùng cô nhé. Cô muốn mua mấy món đồ hơi nặng một chút.”

Lúc đó, tôi mới nhận ra có một học sinh đang đứng sau lưng Hoshinomiya-sensei.

Kanzaki: “Tình cờ thật đấy, Ayanokouji.”

Chắc cậu ta cũng bị cô ấy bám lấy giống tôi và buộc phải đi cùng. Thật đáng thương.

Ayanokouji: “Không ngờ Kanzaki cũng ở đây. Chuyện thế này hay xảy ra lắm à?”

Kanzaki: “Dù là Hoshinomiya-sensei thì chuyện này cũng hiếm khi xảy ra. Tôi có thể từ chối, nhưng tôi hơi lo cho tình trạng của cô ấy.”

Ayanokouji: “Theo tôi thấy thì cô ấy vẫn như mọi khi mà…”

Kanzaki: “Không đâu. Trông cô ấy lảo đảo hơn bình thường đấy.”

Có lẽ vì là học sinh lớp B đã quá quen thuộc nên cậu ta mới nhận ra những điểm khác biệt nhỏ nhặt của Hoshinomiya-sensei.

Hoshinomiya: “Hai đứa lại thì thầm to nhỏ gì đấy? Mồ, gian xảo quá~.”

Hoshinomiya: “Thật là~, Ayanokouji-kun mà bơ cô là cô mách Sae-chan đấy nhé.”

Ayanokouji: “Thôi, xin cô tha cho em vụ đó.”

Hoshinomiya: “Vậy là em đồng ý đi cùng rồi nhé?”

Thú thật, tôi không nghĩ Chabashira-sensei sẽ làm gì vì lời mách lẻo đó, nhưng lời Kanzaki nói cũng có lý.

Cảm giác cũng hơi nguy hiểm thật, nên tôi quyết định đi cùng.

Ayanokouji: “Vậy, cô định mua gì thế ạ?”

Hoshinomiya: “Ừm~, cô định đổi cái lò vi sóng mới.”

Ayanokouji: “Em về đây ạ.”

Hoshinomiya: “Đùa thôi, đùa thôi mà~. Thật ra là máy sấy tóc.”

Hoshinomiya: “Tại cô cũng đang tính đổi lò vi sóng nên muốn xem qua một chút ấy mà~.”

Mong là đùa thật.

Lò vi sóng thì phải nhờ dịch vụ giao hàng chứ.

Hoshinomiya: “Cái ở nhà cô là loại có đĩa xoay ấy~, uống rượu xong mà nhìn nó quay quay là cô lại thấy nôn nao…”

Hoshinomiya: “Mới nhớ lại thôi mà đã… ực.”

Ayanokouji: “Thế thì cô đừng có đến mấy khu vực này.”

Hoshinomiya: “Vậy thì cô sang khu máy rửa bát đằng kia~. Cô cũng định xem qua cái đó…”

Cái đó cũng quay mà…

Tôi quay sang nhìn Kanzaki đang lặng lẽ đứng phía sau, cậu ta lộ vẻ mặt như muốn nói “đành chịu thôi”.

Lớp B xem ra cũng vất vả nhỉ.

Sau khi lượn một vòng quanh khu đồ gia dụng, cuối cùng chúng tôi cũng đến được khu bán máy sấy tóc.

Nghe nói phụ nữ đi mua sắm rất lâu, nhưng tôi cảm giác thời gian này trôi qua theo một kiểu khác hẳn.

Ayanokouji: “Sấy nhiều quá say thêm đấy ạ.”

Hoshinomiya: “Nhưng mà, mấy cái này phải thử tận tay mới biết được chứ~.”

Hoshinomiya-sensei đang dùng thử các mẫu máy sấy trưng bày.

Hoshinomiya: “Woa, đúng là hàng mới có khác~. Sấy một lúc là tóc mượt hẳn ra này.”

Hoshinomiya: “Nè, Ayanokouji-kun cũng sờ thử xem? Đừng ngại mà~.”

Ayanokouji: “Dạ thôi, em từ chối.”

Hoshinomiya: “Fufu, dễ thương ghê. Xấu hổ hả~?”

Tôi cũng là con trai đang tuổi lớn, bị bảo sờ tóc phụ nữ thì đương nhiên là xấu hổ rồi.

Biết vậy hay không mà Hoshinomiya-sensei cứ tiếp tục để máy sấy thổi tung mái tóc.

Kanzaki: “Thưa cô, chắc đến lúc nên dừng lại rồi đấy ạ?”

Hoshinomiya: “Không sao, không sao. Nè, mùi dầu gội cũng thơm lắm đúng không?”

Hoshinomiya: “Ah, nhưng đang có hơi men mà ngửi mùi này thì hơi khó chịu thật…”

Hoshinomiya: “Với lại gió nóng làm đầu cô quay cuồng quá, ôi chao…”

Cơ thể Hoshinomiya-sensei lả đi.

Tôi vội đưa tay ra, nhưng Kanzaki đã nhanh hơn một bước, đỡ lấy cô ấy.

Kanzaki: “Cô có sao không ạ?”

Hoshinomiya: ”…Không sao, không sao… nghỉ một chút là…”

Kanzaki: “Chỗ nghỉ à…”

Ayanokouji: “Hình như ở đây có phòng y tế đấy. Tôi giúp một tay.”

Kanzaki: “Xin lỗi nhé.”

Tôi cùng Kanzaki dìu Hoshinomiya-sensei, đưa cô ấy đến phòng y tế theo biển chỉ dẫn.

Ayanokouji: “Cậu không cần phải khách sáo mời nước tôi thế đâu.”

Kanzaki: “Không thể thế được.”

Sau khi đưa Hoshinomiya-sensei vào phòng y tế, chúng tôi đến một quán cà phê.

Trên bàn là đồ uống do Kanzaki mời.

Cậu ta bảo đây là lời xin lỗi vì đã lôi tôi vào vụ này.

Vốn dĩ cả tôi và Kanzaki đều là nạn nhân bị lôi kéo.

Tôi thấy chẳng có gì để phải xin lỗi, nhưng cậu ta coi đó là trách nhiệm vì giáo viên chủ nhiệm của mình gây phiền phức.

Ayanokouji: “Vậy tôi không khách sáo nữa.”

Vừa uống nước, tôi vừa nhớ lại cảnh Kanzaki đỡ Hoshinomiya-sensei.

Có thể cậu ta đã từng gặp tình huống tương tự và quen cách xử lý, nhưng phản xạ đó quả thực rất đáng nể.

Qua vụ Sudou, tôi lờ mờ đoán được cậu ta là người sắc sảo, nhưng xem ra vận động cũng không tồi.

Ayanokouji: “Nhắc mới nhớ, ngược lại tôi vẫn chưa cảm ơn cậu nhỉ.”

Kanzaki: “Cảm ơn chuyện gì cơ?”

Ayanokouji: “Tôi vừa nhớ lại vụ của Sudou ấy mà. Này, cậu là người đề xuất tìm nhân chứng trên bảng tin đúng không. Vụ đó tôi chưa cảm ơn cậu.”

Kanzaki: “À, chuyện hồi đó sao. Đừng bận tâm, rốt cuộc cũng chẳng thu được thông tin gì giá trị mà.”

Kanzaki: “Hơn nữa chúng ta đang ở thế hợp tác. Đó là hành động đương nhiên thôi.”

Tuy nhiên, sự hợp tác mà Kanzaki nói bắt nguồn từ đề xuất của Ichinose.

Vào thời điểm Kanzaki hành động, cậu ta và chúng tôi chưa hề quen biết. Tức là cậu ta thực hiện chỉ dựa trên thông tin từ Ichinose.

Ayanokouji: “Cậu tin tưởng Ichinose thật đấy.”

Kanzaki: “Ừ. Chúng tôi tin tưởng cô ấy. Vì cô ấy là người bạn cùng chúng tôi hướng tới lớp A mà.”

“Chúng tôi”, sao.

Dù đã biết trước, nhưng lời nói đó khẳng định rằng cả lớp B đều đặt niềm tin vào Ichinose.

Kanzaki: “Thế nên chừng nào Ichinose còn coi lớp D là đối tác hợp tác, chúng tôi sẽ không tiếc sức hỗ trợ.”

Tôi không hỏi “Nếu đánh giá đó thay đổi thì sao?”.

Quyết tâm hỗ trợ của Kanzaki với tư cách là một thành viên lớp B đã truyền đến tôi rất rõ ràng.

Hiện tại chưa có sự cạnh tranh nào ngoài học lực, nhưng tùy thuộc vào các bài kiểm tra trong tương lai, có lẽ tôi nên dè chừng nhân vật mang tên Kanzaki này.

Đúng lúc đó, loa phát thanh của trung tâm mua sắm vang lên.

Có vẻ Hoshinomiya-sensei đang gọi chúng tôi. Người lớn rồi thì tự về một mình đi chứ.

Ayanokouji: “Giáo viên chủ nhiệm của cậu phiền phức thật đấy…”

Kanzaki: “Ừ. Nhưng tôi quen rồi.”