Skip to content

SR46

Sau giờ học, chúng tôi rủ nhau đi karaoke.

Các thành viên gồm Keisei, Haruka, Akito và tôi, tổng cộng 4 người.

Ayanokouji: “Tôi đi lấy nước chút.”

Hasebe: “Ok, đi nhanh về nhanh nhé~.”

Thực ra Airi cũng định đến, nhưng có việc đột xuất nên vắng mặt.

Cô ấy có vẻ tiếc nuối lắm, lần tới chắc phải sắp xếp dịp nào đó có cả Airi đi cùng mới được.

Vừa nghĩ vậy vừa đi đến quầy đồ uống tự phục vụ thì――

Ayanokouji: ”…Oái.”

Nhân viên: ”…Á!”

Ngay góc rẽ, tôi va phải một nhân viên. Người nhân viên mất thăng bằng, ngã nhào về phía tôi.

Không kịp tránh, tôi bị người đó đẩy ngã xuống sàn.

Nhân viên: “X-Xin lỗi quý khách! Quý khách có bị thương không ạ?”

Ayanokouji: “Không sao…”

Đúng lúc đó, tôi cảm thấy lạnh buốt ở ngực.

Có vẻ người nhân viên đang mang bình nước, cú va chạm khiến nước trong bình đổ ập lên người tôi.

Nhân viên: “Aaa!? T-Thành thật xin lỗi quý khách!”

Ayanokouji: “Không, không sao đâu. Chỉ là nước thôi mà, không bị bẩn gì cả.”

Chỉ là nước thôi, hong khô là được.

Nhưng mà… ướt sũng thế này thì hơi căng.

Chắc phải về ký túc xá thay đồ thôi.

Đang tính thế thì người nhân viên đưa ra một đề xuất bất ngờ.

Nhân viên: “Nếu quý khách không phiền, chúng tôi có thể chuẩn bị quần áo thay thế cho quý khách ạ?”

Ayanokouji: ”…Quần áo thay thế?”

Nhân viên: “Quán chúng tôi có dịch vụ cho thuê trang phục cosplay…”

Nhân viên: “Quý khách có thể thay tạm bộ đó, trong lúc chờ đợi chúng tôi sẽ sấy khô đồng phục cho quý khách…!”

Ayanokouji: ”…Ra là vậy.”

Về ký túc xá cũng mất thời gian, thay đồ ở đây có vẻ đỡ phiền phức hơn.

Đã mất công đi chơi rồi, tôi cũng không muốn phí thời gian.

Ayanokouji: “Được rồi, nhờ anh chị giúp nhé.”

Tôi chấp nhận đề xuất của nhân viên và đi vào phòng thay đồ.

Thay đồ xong, tôi đứng trước gương toàn thân kiểm tra lại.

Ayanokouji: “Trông cũng không đến nỗi nào nhỉ.”

Hơi lòe loẹt một chút.

Chắc là trang phục biểu diễn sân khấu hay concept gì đó tương tự.

Có rất nhiều loại trang phục, nhưng tôi chỉ chọn đại cái nào đập vào mắt thôi.

Chỉ mặc tạm thời, cũng chẳng cần cầu kỳ làm gì.

Trong đó có cả mấy bộ cosplay kỳ quái chọc cười… so với mấy bộ đó thì bộ này vẫn bình thường chán.

Đưa đồng phục cho nhân viên xong, tôi quay lại phòng hát.

Khi lướt qua các học sinh khác, thi thoảng tôi cảm nhận được ánh mắt của họ.

Ngoài tôi ra chẳng ai cosplay cả, nên có vẻ tôi hơi nổi bật.

Ayanokouji: ”…Hmm?”

Nhìn xung quanh, tôi thấy một người quen đang đi tới từ phía đối diện.

Ibuki: ”…Tch.”

Nhận ra tôi, Ibuki lộ rõ vẻ mặt khó chịu.

Bình thường thì chắc sẽ lướt qua nhau mà chẳng nói gì, nhưng lần này Ibuki dừng lại bắt chuyện.

Ibuki: ”…Này, bộ dạng đó là sao. Cosplay à?”

Ayanokouji: “Ừ. Trang phục mượn của quán.”

Ibuki: “Lại có chiến dịch giảm giá khi cosplay hay gì à?”

Ayanokouji: “Hình như hiện tại không có đâu.”

Ibuki: ”…Hả? Thế là cậu tự nhiên thích mặc cái đồ đó à?”

Ibuki nhìn tôi với vẻ mặt không thể hiểu nổi.

Ibuki: “Tôi không tưởng tượng nổi cảnh cậu quẩy tưng bừng trong quán karaoke đâu.”

Ayanokouji: “Chà… có chút chuyện ấy mà.”

Quả nhiên đến karaoke mà mặc đồ cosplay thì hiếm thật.

Nhắc mới nhớ… tôi chợt nhớ lại lần tình cờ bắt gặp Ibuki cosplay ở quán karaoke trước đây.

Lúc đó hình như Ibuki mặc…

Ayanokouji: “Mà này, đồ cosplay cho nam đúng là không có bộ bunny girl thật.”

Ibuki: ”…Này, đừng có gợi lại chuyện cũ đáng ghét đó được không.”

Ibuki thở dài, cắt ngang cuộc trò chuyện rồi bỏ đi.

Đúng lúc đó, điện thoại tôi nhận được tin nhắn.

Là của Akito: “Có chuyện gì à?”, cậu ấy hỏi thăm tình hình.

Chỉ đi lấy nước thôi mà lâu quá nên mọi người lo lắng đây mà.

Yukimura: “Lâu quá đấy Kiyotaka… Eh.”

Vừa bước vào phòng, ánh mắt của Keisei và mọi người đổ dồn về phía tôi.

Hasebe: “Cái gì thế, bộ đồ đó là sao!”

Miyake: “Cosplay… à? Bất ngờ thật đấy.”

Thấy tôi đột ngột thay đồ, cả ba người đều tròn mắt ngạc nhiên.

Ayanokouji: “Thực ra lúc nãy tôi va phải nhân viên…”

Tôi giải thích sơ qua sự tình.

Có vẻ mọi người tưởng tôi tự nguyện thay bộ đồ này.

Yukimura: “Ra là vậy… Xui xẻo thật.”

Miyake: “Trông cũng ra dáng phết đấy chứ. Như idol ấy.”

Ayanokouji: “Thật à?”

Hasebe: “Idol…? Ah, nhắc mới nhớ…”

Hasebe như nhận ra điều gì đó, cô ấy bắt đầu thao tác trên điện thoại.

Hasebe: “Bộ này, không lẽ là bộ mà nhóm idol này mặc?”

Cô ấy cho tôi xem video ca nhạc trên một trang web chia sẻ video.

Video quay cảnh nhóm idol nam 5 người đang hát trên sân khấu.

Hình như là nhóm nhạc idol quốc dân.

Đây có vẻ là bài hát tiêu biểu của họ, lượt xem cao ngất ngưởng so với các video khác.

Đúng như Haruka nói, trang phục nhóm idol mặc có thiết kế y hệt bộ tôi đang mặc.

Có thể đây là trang phục bán cho fan.

Hasebe: “Tiện thể chọn bài này luôn không? Bài nổi tiếng mà, Kiyopon hát được chứ?”

Ayanokouji: “Không… lần đầu tôi nghe bài này đấy.”

Hasebe: “Đùa, thật á?”

Miyake: “Hiếm thật đấy. Hồi xưa bài này phát suốt trên quảng cáo mà.”

Yukimura: “Đến tôi còn biết nữa là.”

Có vẻ đây là bài hát ai cũng biết.

…Thú thật, tôi cũng tự nhận thấy vốn bài hát karaoke của mình hơi ít.

Nhân cơ hội này học thêm vài bài cũng tốt.

Ayanokouji: ”…Để tôi thử nghe xem sao.”

Tôi nghe qua bài hát đang phát trên điện thoại của Haruka từ đầu đến cuối.

Giai điệu bắt tai, dễ nhớ.

Lời bài hát cũng dễ thuộc, chắc là hát được ngay thôi.

Yukimura: “Thuộc luôn rồi à?”

Ayanokouji: “Ừ, vậy thì…”

Vừa chọn bài xong, một lúc sau nhạc dạo đầu vang lên.

Hasebe: “Woa, cầm mic lên trông khí chất hẳn nha!”

Ayanokouji: “Đừng kỳ vọng quá, tôi áp lực đấy.”

Dưới ánh mắt dõi theo của mọi người, tôi bắt đầu cất tiếng hát bài hát vừa mới học thuộc.

Sakura: “Xin lỗi nhé, hôm qua tớ có việc đột xuất nên không đi được…”

Chiều hôm sau khi đi karaoke, nhóm Ayanokouji lại tụ tập ở quán cà phê.

Hasebe: “Tiếc cho Airi thật đấy. Hôm qua nhờ Kiyopon mà vui nổ trời luôn.”

Miyake: “Công nhận… hôm qua người cầm mic lâu nhất chắc chắn là Kiyotaka rồi.”

Sakura: “Thật á…?”

Thấy Airi vẫn chưa hình dung ra, Haruka cho cô ấy xem màn hình điện thoại.

Hasebe: “Nhìn nè Airi, cảnh hôm qua đây.”

Sakura: “Hả? Cái này là…”

Nhìn vào màn hình, Airi tròn mắt kinh ngạc.

Sakura: “C-Cosplay…!? Kiyotaka-kun á…!?”

Có vẻ Haruka đã quay lại video lúc tôi hát.

Sakura: “Oa…!”

Trong video, tôi không chỉ hát mà còn thực hiện vài động tác vũ đạo theo bài hát.

…Chuyện là, hôm qua tôi mặc đồ idol hát thử, không ngờ mọi người hưởng ứng nhiệt tình quá.

Thế là mọi người cứ “Bài kia nữa”, yêu cầu thêm mấy bài idol khác…

Kết cục là chẳng hiểu sao tôi phải học cả vũ đạo cùng với bài hát luôn.

Hasebe: “Video này mà tung lên nhóm chat lớp thì Kiyopon thành hot boy của lớp ngay.”

Ayanokouji: “Đùa thôi đúng không, xin cậu đấy.”

Sakura: “Uu… Tớ cũng muốn đi karaoke quá…”

Bị ra rìa trong nhóm, Airi ủ rũ thấy rõ.

Ayanokouji: “Lần tới sắp xếp hôm nào Airi đi được, bọn mình lại đi karaoke nhé.”

Sakura: “Ừ-Ừm…!”

Sakura: “L-Lúc đó… tớ chọn trang phục cosplay cho Kiyotaka-kun được không…!”

Ayanokouji: “Chà, cũng được thôi.”

Hasebe: “Đã thế thì lần tới không chỉ Kiyopon mà cả nhóm mình cùng cosplay đi?”

Yukimura: ”…Mấy bộ lòe loẹt thế không hợp với tôi đâu.”

Ayanokouji: “Hình như có nhiều loại trang phục lắm đấy.”

Miyake: “Ồ, ví dụ như loại nào?”

Và thế là chúng tôi tiếp tục bàn tán về kế hoạch đi chơi tiếp theo.

Tuy nhiên… việc học bài hát và vũ đạo cũng là một trải nghiệm mới mẻ và thú vị hơn tôi tưởng.

Chỉ trong một ngày hôm qua, vốn bài hát của tôi đã tăng lên đáng kể rồi.