Event10
“Chào mừng đến với hội trường lễ hội mùa hè ~Another Side~”
Section titled ““Chào mừng đến với hội trường lễ hội mùa hè ~Another Side~””
Phần 1
Section titled “Phần 1”Karuizawa: “Xin lỗi để mọi người chờ lâu~. Náo nhiệt thật đấy.”
Con đường rợp bóng cây tấp nập học sinh qua lại.
Tôi đã đến điểm hẹn với nhóm Hirata-kun.
Hirata: “Không sao đâu. Vậy là đông đủ rồi nhỉ.”
Kushida: “Karuizawa-san mặc yukata hợp lắm luôn!”
Karuizawa: “Cảm ơn nhé. Tớ khá thích họa tiết cá vàng này.”
Karuizawa: ”…Cơ mà, sao đông người hơn tớ tưởng vậy?”
Hirata: “Thực ra lúc nãy tớ tình cờ gặp nhóm Kushida-san. Nên rủ đi chung luôn cho vui.”
Karuizawa: “Hừm, cũng được nhỉ? Lễ hội thì phải đông mới vui chứ!”
Vừa trò chuyện rôm rả, cả nhóm cùng hòa vào không khí náo nhiệt của lễ hội.
――Hôm nay là lễ hội mùa hè do hội học sinh tổ chức.
Những chiếc đèn lồng đủ màu sắc soi sáng con đường rợp bóng cây, tiếng cười nói vang lên khắp nơi.
Theo quy định của trường, học sinh không được phép ra khỏi khuôn viên trường trừ khi có hoạt động câu lạc bộ hay sự kiện của trường.
Nên lẽ ra chúng tôi sẽ không có cơ hội tham gia mấy sự kiện theo mùa như lễ hội pháo hoa hay đi lễ đầu năm…
Nhưng lần này do yêu cầu mạnh mẽ từ học sinh nên một lễ hội mùa hè đặc biệt đã được tổ chức.
Karuizawa: “Nè nè, đi đâu trước đây? Tớ muốn thử vớt cá vàng quá!”
Hirata: “Gian hàng nào cũng đầu tư nhỉ. Đồ ăn trông cũng ngon, nếu được thì tớ muốn đi hết một lượt.”
Hàng bắn súng: “Mời vào mời vào! Nhiều phần thưởng hấp dẫn đang chờ đây!”
Hàng kẹo bông: “Kẹo bông ngọt ngào mềm mại đây~! Đủ các vị luôn nhé!”
Các gian hàng không phải do người ngoài, mà do các học sinh năm hai, năm ba chuẩn bị.
Tất nhiên, người đứng bán cũng là học sinh trong trường.
Kushida: “Công nhận, không giống sự kiện của học sinh chút nào. Trang trí cửa hàng cũng cầu kỳ nữa―”
Kushida-san chợt nhận ra điều gì đó và nhìn về phía bên kia đám đông.
Kushida: “Nè, kia có phải nhóm Ike-kun không?”
Hirata: “Đúng thật. Này, mọi người!”
Bộ ba quen thuộc Ike-kun, Sudou-kun, Yamauchi-kun đang vẫy tay về phía này với vẻ phấn khích lạ thường.
Bên cạnh họ là Horikita-san và Ayanokouji-kun trong trang phục yukata.
Ike: “Ồ, mọi người đến đúng lúc lắm! Nghe bảo Horikita đang phát phiếu đổi đồ miễn phí đấy!”
Karuizawa: “Phiếu đổi đồ? Có thứ đó nữa hả.”
Là loại phiếu dùng thay điểm tại các gian hàng, nghe đâu là phần thưởng từ thử thách gan dạ? Họ nhận được nhiều quá nên phát bớt.
Horikita: “Chúng tôi dùng không hết, các cậu cứ lấy đi. Để thừa cũng phí.”
Sudou: “Cảm ơn nhé, Horikita!”
Yamauchi: “Ngon! Thế này tha hồ chơi!”
Với lớp D vốn không dư dả điểm, đây chẳng khác nào tiền tiêu vặt, vui phết.
Mọi người hớn hở nhận phiếu đổi đồ.
Ayanokouji: “Karuizawa có dùng không?”
Karuizawa: “Ừm, chà… đã lỡ rồi thì?”
Tôi nhận phiếu từ Ayanokouji-kun đang đi phát.
Cơ mà, Ayanokouji-kun cũng đến lễ hội mùa hè cơ đấy.
Cứ tưởng cậu ta không hứng thú với mấy sự kiện này chứ.
Lại còn mặc yukata đi cùng Horikita-san…
Không lẽ là quan hệ kiểu đó?
…Mà, cũng chẳng liên quan gì đến mình.
Karuizawa: “Cơ mà, gặp cả nhóm Horikita-san nữa, đỉnh thật đấy? Lớp mình tập hợp đông đủ ghê.”
Hirata: “Đúng thế. Đã lỡ rồi, hay là cả lớp cùng đi chơi lễ hội luôn?”
Nghe đề xuất của Hirata-kun, mọi người nhao nhao tán thành.
Sudou: “Được rồi! Lễ hội mùa hè của chúng ta bắt đầu từ đây!”
Yamauchi: “Tao sẽ đi bốc thăm đổi đời ngay! Lúc nãy thấy có máy chơi game trưng bày…!”
Mọi người hào hứng hẳn lên, bật chế độ quẩy lễ hội hết mình.
――Và thế là, chẳng ngờ lớp D lại cùng nhau đi chơi lễ hội mùa hè.
Phần 2
Section titled “Phần 2”Sudou: “Ồ, bắn súng kìa! Thử tài thiện xạ chút không!”
Đi ngang qua hàng bắn súng, Sudou-kun vui vẻ nhập hàng.
Chúng tôi cũng tò mò ghé vào xem.
Trên kệ bày đủ thứ, từ bánh kẹo, mô hình figure, đến cả đĩa game trông có vẻ đắt tiền.
Sudou: “Này Horikita, muốn lấy gì không? Tôi bắn cho!”
Horikita-san liếc nhìn giải thưởng, thở dài vẻ chán chường.
Horikita: “Không cần… Chẳng có món nào thực dụng cả―”
Ngay khi liếc về phía trong cùng của kệ, ánh mắt Horikita-san sắc lại trong một thoáng.
…Nhưng ngay lập tức cô ấy lấy lại vẻ mặt bình thản như chưa có chuyện gì.
Horikita: ”…À ừm, đúng vậy. Cậu cứ nhắm cái nào cậu thích đi.”
Sudou: “Thế à? Vậy thì… ồ, con figure kia được đấy. Xem đây, một phát ăn ngay!”
Sudou-kun đắc ý cầm súng lên và bắt đầu bắn.
Nhìn cậu ấy chơi, tôi cũng phát hiện ra một cái móc khóa dễ thương trong đống giải thưởng.
Cái đó dùng hàng ngày được đấy nhỉ.
Karuizawa: “Được rồi, tớ cũng thử xem sao!”
Xếp hàng một lúc là đến lượt. Nhận súng, ngắm bắn―lên nào!
…Nhưng mà, khó hơn tôi tưởng.
Bắn vài phát mà chẳng trúng cái nào.
Karuizawa: “Eh, phát vừa rồi trúng rõ ràng mà! Sao không đổ chứ!?”
Nữ sinh A: “Karuizawa-san, còn một phát cuối thôi!”
Đạn nút bay lung tung không theo ý muốn…
Thôi kệ, cứ bắn đại đi!
Karuizawa: “Trúng rồi!”
Không phải cái móc khóa tôi muốn, nhưng ít nhất cũng lấy được một món.
Bắn đại mà trúng nên tôi cũng chả biết cái gì rơi xuống.
Nhân viên bắn súng: “Chúc mừng em! Đây là phần thưởng nhé!”
Karuizawa: ”…Cái gì đây, ảnh à?”
Cầm món quà trên tay, tôi thốt lên đầy bối rối.
Là bức ảnh một nam sinh mặc đồng phục đang tạo dáng.
Nhân viên bắn súng: “Đó là ảnh chân dung của hội trưởng hội học sinh nổi tiếng đấy!”
Karuizawa: “Ảnh idol thì còn được, chứ ảnh hội trưởng hội học sinh thì lấy làm gì chứ…”
Nghe đồn anh ta giỏi lắm…
Nhưng tôi chẳng có liên hệ gì, cũng chẳng biết rõ. Cầm cái ảnh này chả biết làm gì.
Karuizawa: “Nè, có ai muốn lấy không?”
Tôi hỏi đám con gái. Ai cũng nhìn nhau, chẳng ai có vẻ mặn mà.
Vứt đi thì cũng kỳ… làm sao đây.
Đang nghĩ thì gấu áo yukata bị ai đó kéo nhẹ.
Karuizawa: “Hừm? Gì thế?”
Quay lại, tôi thấy Horikita-san với vẻ mặt hơi ngượng ngùng.
Horikita: ”…Karuizawa-san. Nếu cậu không cần cái đó, cho tôi được không?”
Karuizawa: “À, ừm. Cứ lấy đi…”
Horikita-san mà lại muốn ảnh con trai á.
Khác hẳn hình tượng thường ngày.
Karuizawa: “Không lẽ cậu là fan của hội trưởng?”
Horikita: “Không, không phải thế đâu…”
Câu trả lời ấp úng, không giống Horikita-san chút nào.
Horikita: ”…Hội trưởng hội học sinh đương nhiên phải là người xuất chúng rồi, đúng không?”
Horikita: “Tôi chỉ nghĩ việc ý thức về hình ảnh của một người như vậy cũng tốt cho việc xác định mục tiêu của bản thân thôi.”
Karuizawa: “Ahaha… ra là vậy~.”
Giọng điệu đầy áp lực khiến tôi không dám hỏi thêm nữa.
Horikita: “Tóm lại… cảm ơn cậu.”
Nói rồi, Horikita-san cẩn thận cất tấm ảnh vào trong vạt áo.
Phần 3
Section titled “Phần 3”Ichinose: “Đá bào mát lạnh đây~? Đủ các vị luôn nha~!”
Nghe giọng nói đầy năng lượng, tôi nhìn sang thì thấy Ichinose-san đang mời khách ở hàng đá bào.
Karuizawa: “Được đấy, hôm nay nóng quá. Đang muốn ăn gì mát chút.”
Đến trước quán, Ichinose-san tươi cười đón tiếp.
Ichinose: “Kính chào quý khách~! Ah, các bạn lớp D! Ăn đá bào không?”
Horikita: ”…Ichinose-san, không lẽ cậu đang làm thêm? Lớp B dư dả điểm mà.”
Ichinose: “Ahaha, bị nhờ vả quá nên tớ làm thôi. Nhưng vui phết đấy!”
Bên cạnh Ichinose-san là một nam sinh đang lẳng lặng làm đá bào.
Hình như là… Kanzaki-kun lớp B thì phải.
Karuizawa: “Ồ, nhiều vị thế. Chọn cái nào đây ta.”
Đang nhìn thực đơn thì tấm biển ‘Đang tổ chức thử thách!’ đập vào mắt tôi.
Karuizawa: “Nè nè, thử thách ăn nhiều đá bào này là sao?”
Ichinose: “Muốn thử không? Luật đơn giản lắm, thi xem ai ăn được nhiều nhất trong thời gian quy định, có bảng xếp hạng đàng hoàng.”
Nói rồi, Ichinose-san chỉ vào tấm bảng trắng dựng bên cạnh quán.
Trên đó ghi tên học sinh và số lượng bát đá bào đã ăn hết.
Ichinose: “Người đứng đầu bảng xếp hạng sẽ nhận được phần quà cực xịn sau khi kết thúc!”
Ike: “Thật á! Nghe vui đấy! Tham gia nào!”
Yamauchi: “Tao cũng chơi! Mấy vụ này quan trọng là khí thế!”
Ike-kun và Yamauchi-kun lập tức xung phong.
Chỉ có hai người thách đấu, họ được dẫn vào bàn ăn bên cạnh quán.
Ichinose-san chuẩn bị đồng hồ bấm giờ trên điện thoại.
Bát đá bào đầu tiên được đặt trước mặt Ike-kun và Yamauchi-kun.
Ichinose: “Hai cậu cố lên nhé~! Chuẩn bị, bắt đầu!”
Yamauchi: “Được rồi, bát đầu tiên xử trong một nốt nhạc thôi!”
Lấy đà xuất phát, Yamauchi-kun xúc đá bào ăn ngấu nghiến.
Và rồi, ăn hết vèo trong chớp mắt.
Nhưng vừa động đến bát thứ hai… Yamauchi-kun gặp biến.
Yamauchi: ”…Á! Đ-Đau đầu quá!?”
…Đúng như dự đoán, cơn đau đầu ập đến, và kỷ lục dừng lại ở con số 1.
Ichinose: “Ahaha, đừng cố quá nhé~.”
Ike-kun thì vẫn giữ tốc độ ổn định.
Nhưng sau vài bát, tốc độ bắt đầu giảm dần.
Ike: “Phù… hơi căng rồi đấy…”
Kushida: “Kanji-kun, cố lên! Mọi người đang cổ vũ cậu đấy!”
Ike: ”…!”
Được tiếp thêm sức mạnh, Ike-kun nắm chặt thìa quyết tâm.
Ike: “Uoooooo―! Mình sẽ làm được―!”
Dù mặt tái mét nhưng Ike-kun vẫn cố ăn tiếp. Và cuối cùng――
Ichinose: “Woa~! Tuyệt quá, phá kỷ lục rồi! Hiện tại cậu đang đứng nhất!”
Nữ sinh A: “Eh, giỏi ghê…! Nè, bạn nam kia trông được đấy chứ?”
Nữ sinh B: “Nè, đúng gu tớ luôn…!”
Ngay khi thử thách kết thúc, mấy nữ sinh đi ngang qua bắt đầu xì xào.
Ike: “Hehe, thấy chưa…!”
Ike-kun quay sang nhìn đám con gái với vẻ mặt đắc thắng. Nhưng mà―
Nữ sinh A: “Cho tớ một Blue Hawaii nhé!”
Kanzaki: “Vâng, xin chờ một chút―”
…Tiếng hò reo đó, tiếc thay, không dành cho Ike-kun mà là cho Kanzaki-kun.
Nữ sinh A: “Đá bào do trai đẹp làm cảm giác ngon hơn hẳn!”
Nữ sinh B: “Chuẩn luôn! Cái vẻ lẳng lặng làm việc trông ngầu ghê cơ?”
Khi thử thách ăn nhiều bắt đầu, lượng đá bào cần làm tăng lên.
Kanzaki-kun vẫn bình thản xử lý lượng đơn hàng khổng lồ đó mà không đổi sắc mặt.
Động tác dứt khoát và phong thái lạnh lùng đó tự nhiên thu hút sự chú ý của các cô gái.
Ike: ”…T-Tại sao lại thế chứ…”
Ike-kun rên rỉ đầy cay đắng rồi gục xuống bàn kiệt sức.
Chà, nói sao nhỉ… Chia buồn nhé.
Phần 4
Section titled “Phần 4”Bụng cũng đói rồi, mọi người bàn nhau mua đồ ăn mình thích rồi cùng ăn.
Karuizawa: “Taiyaki (Bánh cá) à…”
Đang thèm đồ ngọt thì thấy ngay quán này.
Lúc nãy đi qua đã để ý rồi.
Đến trước quán, tôi thấy có hàng người đang xếp.
Ở cuối hàng là…
Karuizawa: ”…Are, Ayanokouji-kun?”
Ayanokouji: “À. Cậu cũng mua Taiyaki à.”
Karuizawa: “Ừm, đại loại thế.”
Các bạn lớp D khác không ở gần đây.
…Xếp hàng hai người thế này cũng hơi ngại.
Nhưng dù sao cũng là bạn cùng lớp, không nói gì thì cũng kỳ.
Karuizawa: “À ừm… nhắc mới nhớ, nghe bảo hôm nay cậu đi cùng Horikita-san hả?”
Karuizawa: “Không lẽ hai người đang hẹn hò?”
Ayanokouji: “Không, chỉ tình cờ đi chung thôi.”
Karuizawa: “Hừm. Thấy cả hai mặc yukata nên tớ cứ tưởng thế.”
Ayanokouji: ”…Lúc nãy Sudou cũng nói y chang vậy.”
Mà, hai người đó có hẹn hò hay không thì cũng chẳng liên quan gì đến tôi.
Ayanokouji: “Cơ mà, Karuizawa cũng mặc yukata nhỉ. Hợp lắm đấy.”
Karuizawa: “Hả? …À, cảm ơn.”
Bất ngờ được khen, tôi hơi bối rối không biết trả lời sao.
Nhưng――
Karuizawa: ”…Cảm giác cứ như nói cho có lệ ấy. Chắc cậu cũng nói câu y hệt với Horikita-san chứ gì.”
Ayanokouji: ”…”
Nhân viên bán Taiyaki: “Vâng, mời người tiếp theo!”
Đang nói chuyện thì đến lượt.
Karuizawa: “Cho nhân đậu đỏ ạ!”
Hơi phân vân với nhân kem, nhưng hôm nay tôi thích đậu đỏ hơn.
Nhưng Ayanokouji-kun cứ nhìn chằm chằm vào thực đơn, mãi chẳng gọi món.
Karuizawa: “Sao thế?”
Ayanokouji: “Không, tôi đang phân vân giữa đậu đỏ và kem.”
Karuizawa: “Có gì mà phải nghĩ lâu thế? Thích cái nào thì chọn cái đó thôi.”
Ayanokouji: “Ừ thì đúng là vậy… nhưng tôi không tưởng tượng được vị nó thế nào.”
Karuizawa: “Haizz.”
Đằng sau còn người đợi, tôi thở dài rồi gọi hộ cậu ta.
Karuizawa: “Vậy, cho thêm một cái nhân kem nữa ạ.”
Ayanokouji: ”…Này, đừng có tự tiện quyết định chứ.”
Karuizawa: “Tớ chọn đậu đỏ rồi, chia đôi ra là xong chứ gì. Thế là được ăn cả hai vị, giải quyết xong vấn đề.”
Ayanokouji: ”…Ra là vậy.”
Nhận bánh xong, tôi nhanh tay bẻ đôi cái bánh cá, đưa cho Ayanokouji-kun.
Karuizawa: “Đây, phần của cậu. Nóng đấy cẩn thận nhé.”
Ayanokouji: “Ừ, cảm ơn.”
Karuizawa: “Vậy tớ còn phải mua đồ khác nữa.”
Tôi quay lưng bước đi.
…Thật tình, cậu ta thông minh hay ngốc nghếch đây không biết.
Nói chuyện bình thường thế này, cảm giác như chuyện xảy ra trên tàu hôm nọ chỉ là một giấc mơ vậy.
Phần 5
Section titled “Phần 5”Karuizawa: “Okonomiyaki mềm xốp ngon tuyệt!”
Nữ sinh A: “Mấy món này ăn ở lễ hội là nhất ha~.”
Mọi người bày đồ ăn mua được ra bàn, vui vẻ thưởng thức.
Takoyaki, Yakisoba, kẹo bông, kẹo táo――
Đủ loại món ngon của lễ hội được bày biện.
Yamauchi: “Này Kanji, cho tao một miếng Takoyaki đi~.”
Ike: “Muốn ăn thì đổi. Đổi lấy Yakitori của mày đi!”
Kushida: “Ahaha, hai cậu cứ như trẻ con ấy. Nhưng mà ăn chung thế này vui thật!”
Ai nấy đều vui vẻ tận hưởng không khí lễ hội mùa hè.
Ayanokouji: ”…”
Giữa lúc đó, Ayanokouji-kun bỗng đứng dậy.
Ike: “Sao thế Ayanokouji?”
Ayanokouji: “À, tôi đi tìm đồ đánh rơi.”
Ayanokouji: “Lúc nãy tôi còn cầm cái quạt giấy… hình như làm rơi lúc chơi thử thách gan dạ rồi.”
Ike: “Hả!? Thử thách gan dạ!?”
Nghe đến từ đó, mặt Ike-kun xanh mét.
Ike: “Mày định quay lại đó á!? Tuyệt đối đừng đi!”
Yamauchi: “Đúng đấy… có ma thật đấy!!”
Ayanokouji: ”…Không sao, tôi vào một lần rồi mà. Với lại chỉ là đồ đánh rơi thôi, tôi quay lại ngay.”
Nói rồi, Ayanokouji-kun một mình đi về phía khu thử thách gan dạ.
Sudou: “Này này, thử thách gan dạ thì sao? Nãy giờ tụi mày cứ sợ sệt cái gì thế.”
Ike: “Thực ra lúc nãy bọn tao làm thêm dọa ma ở đó…”
Yamauchi: “Tự nhiên nghe thấy tiếng động lạ… rồi tao nhìn thấy tận mắt con ma vô diện…!”
Ike-kun và mọi người bắt đầu kể về trải nghiệm rùng rợn của họ.
Tôi vừa nghe vừa thưởng thức món ăn.
――Đúng lúc đó.
Tôi cảm giác như có ai đang nhìn mình từ phía sau…
???: ”…”
Quay lại nhìn, nhưng chẳng thấy ai cả.
Chỉ có ánh đèn lồng đung đưa.
Karuizawa: ”…Tưởng tượng sao?”
Làm gì có ma… nhỉ, chắc không đâu.
Sống lưng hơi lạnh một chút, nhưng tôi bỏ qua và quay lại với vòng tròn ăn uống náo nhiệt.
Phần 6
Section titled “Phần 6”Sakura: “Đông người thật…”
Tôi một mình đến lễ hội mùa hè do hội học sinh tổ chức.
Tuy không có bạn đi cùng, nhưng đã cất công đến đây rồi, tôi cũng muốn cảm nhận chút không khí.
Ánh đèn lồng ấm áp, mùi thơm ngon lành từ các gian hàng, tiếng cười nói vui vẻ vang lên khắp nơi―
Sakura: “Kia là…”
Phía cuối con đường rợp bóng cây tấp nập các gian hàng, tôi nhìn thấy nhóm bạn lớp D.
Mọi người quây quần bên bàn ăn, vui vẻ chia sẻ đồ ăn mua từ các gian hàng.
Nếu mình cũng hòa nhập được vào đó, chắc chắn sẽ vui lắm…
…Nghĩ vậy thôi, chứ tôi không thể nào bắt chuyện được.
Tôi cứ lo mình sẽ làm phiền, rồi suy nghĩ đủ thứ… chân tôi chẳng thể nào bước tới.
Đúng lúc đó.
Ayanokouji-kun bất ngờ đứng dậy, rời khỏi nhóm và bước đi.
…Biết đâu lại là cơ hội?
Hòa nhập vào cả nhóm thì khó, nhưng nếu chỉ có Ayanokouji-kun một mình thì tôi cũng có thể bắt chuyện được…!
Sakura: ”…”
Hít sâu một hơi, tôi quyết tâm đuổi theo.
Nhưng tôi chưa kịp cất tiếng gọi, Ayanokouji-kun đã bước vào một tòa nhà.
Sakura: “Đ-Đây là…”
…Trước cửa có tấm biển ghi dòng chữ “Thử thách gan dạ” trông hơi đáng sợ.
Khác với các gian hàng khác, trước khu thử thách gan dạ khá vắng khách, có vẻ vào được ngay mà không cần xếp hàng.
Th-Thử thách gan dạ à…
Tôi không giỏi chịu đựng mấy thứ đáng sợ thế này…
Nhưng đã lấy hết can đảm đến đây rồi, bỏ cuộc quay về thì tôi tuyệt đối không muốn.
Sakura: “Đ-Được rồi…!”
Chân hơi run một chút.
Nhưng―tôi quyết tâm bước một bước vào khu vực thử thách gan dạ.
Phần 7
Section titled “Phần 7”Sakura: ”…Ưm… đây là…?”
Trong ý thức mơ màng, tôi từ từ mở mắt, trần nhà lạ lẫm hiện ra trước mắt.
Katsuragi: “Tỉnh rồi à.”
Nhìn về phía giọng nói, Katsuragi-kun lớp A đang nhìn xuống tôi với vẻ mặt hơi lo lắng.
Sakura: “Ah… eh… t-tôi… tại sao…”
Katsuragi: “À. Cậu bị ngất xỉu giữa chừng trong lúc tham gia thử thách gan dạ. Nên được đưa tới đây.”
Thử thách gan dạ―đúng rồi.
Tôi đuổi theo Ayanokouji-kun đến đây…
Nhưng sau đó thì tôi hầu như chẳng nhớ gì cả.
Chỉ nhớ là giật mình vì cái gì đó rất đáng sợ, và rồi―
Katsuragi: “Xin lỗi, có lẽ màn diễn xuất của chúng tôi hơi quá đà. Làm cậu sợ quá mức rồi.”
Sakura: “K-Không! Là, là lỗi của tôi… x-xin lỗi…”
Nghĩ kiểu gì thì lỗi cũng là do tôi sợ ma mà lại đi vào đây.
Nhìn quanh thì có vẻ đây là phòng nhân viên.
Các nhân viên của khu thử thách gan dạ đang nghỉ ngơi, ăn Yakisoba và uống Ramune mua từ các gian hàng.
Cảm thấy lạc lõng và bồn chồn, bỗng Katsuragi-kun đưa cho tôi một chiếc cốc giấy.
Katsuragi: “Uống cái này đi. Sẽ bình tĩnh lại chút đấy.”
Nói rồi, cậu ấy đưa cốc trà cho tôi.
Sakura: “X-Xin lỗi… c-cảm ơn cậu.”
Tôi uống một ngụm, vừa bình tĩnh lại một chút thì.
Cạch, tiếng cửa mở, một nữ sinh bước vào.
Sakayanagi: “Tỉnh rồi à. Cậu thấy trong người thế nào?”
――Khoảnh khắc đó, ký ức ngay trước khi ngất xỉu ùa về trong tâm trí tôi như một đoạn phim tua lại.
Đúng rồi. Thứ tôi nhìn thấy lúc ngất xỉu là――
Tiếng cộp cộp vang lên từ đâu đó, quay lại thì thấy bóng người mặc yukata…
Sakura: “Hí…!”
Tôi giật mình, chiếc cốc trên tay trượt xuống, trà đổ tung tóe lên quần áo tôi.
Sakura: “A-Awawa…! X-Xin lỗi…!”
Sakayanagi: “Ara, không sao chứ?”
Nữ sinh mặc yukata tiến lại gần với vẻ mặt lo lắng.
Sakura: “K-Không sao ạ…! Chỉ bị ướt chút thôi…”
Nhưng áo bị ướt đến tận ngực, trông nổi bật hơn tôi tưởng.
Xấu hổ quá, giọng tôi càng lí nhí hơn.
Sakayanagi: “Nhắc mới nhớ, do có vài nhân viên nghỉ nên còn thừa một số trang phục.”
Sakayanagi: “Nếu không phiền, chúng ta cùng tìm xem có bộ nào thay được không nhé. Hình như có cả yukata đấy.”
Sakura: “Eh… nh-nhưng mà…”
Sakayanagi: “Tớ không ép, nhưng để thế này thì cũng bất tiện đúng không. Đừng ngại.”
Bị nói thế thì cũng chẳng có lý do gì để từ chối.
Hơn nữa, để nguyên thế này thì xấu hổ lắm…
Sakura: ”…V-Vâng, cảm ơn cậu… l-làm phiền cậu nhé…”
Được dẫn đi, tôi hướng về phía giá treo trang phục.
Phía sau lưng, tôi nghe thấy tiếng cô ấy lẩm bẩm.
Sakayanagi: ”…Cơ mà, mình ăn mặc bình thường thế này, sao lại làm người ta sợ hãi thế nhỉ.”
Phần 8
Section titled “Phần 8”Thay sang bộ yukata và rời khỏi khu thử thách gan dạ, tôi quay lại hội trường lễ hội mùa hè náo nhiệt.
Rốt cuộc vẫn không bắt chuyện được với Ayanokouji-kun…
Nhưng khác với lúc nãy, tôi cảm thấy mình có thể ngẩng cao đầu hơn một chút.
Chắc là nhờ bộ yukata dễ thương này.
Sakura: “Ah…!”
Trong đám đông, tôi tìm thấy nhóm Ayanokouji-kun và các bạn lớp D.
Có vẻ họ đã di chuyển khỏi khu vực nghỉ ngơi lúc nãy và đang đi xem các gian hàng.
Lần này nhất định, phải dũng cảm lên…!
Đến bắt chuyện… chắc là vẫn không được đâu.
Nhưng nếu đến gần, biết đâu ai đó sẽ nhận ra và gọi mình―!
Mang theo hy vọng và quyết tâm đó, tôi bước lên một bước thì.
Sakura: “Kya…!”
Bất ngờ va phải vai ai đó, tôi buột miệng hét lên.
Ishizaki: “Tch… đi đứng kiểu gì đấy hả!”
Giật mình ngẩng lên, trước mặt tôi là nhóm Ishizaki-kun lớp C.
Cú va chạm làm cây xúc xích cậu ta đang cầm rơi xuống đất.
Ishizaki: “Chết tiệt, vừa mới mua xong… Này, tính sao đây.”
Sakura: “A… ưm…”
Sợ hãi khiến tôi không thốt nên lời.
Làm sao đây… phải xin lỗi đàng hoàng…
Ishizaki: “Xin lỗi Ryuuen-san. Này, có nghe nói không hả! Đâm vào rồi định im lặng cho qua à?”
Thấy tôi im lặng không nói gì, Ishizaki-kun lớn tiếng dồn ép.
L-Làm sao đây…!
Phải xin lỗi… nhưng giọng không phát ra được…
Ryuuen: ”…Vớ vẩn. Đi thôi.”
Lúc đó, Ryuuen-kun buông một câu lạnh lùng.
Ishizaki-kun ngẩn ra một lúc rồi vội vàng đáp lại.
Ishizaki: “À, vâng! Ryuuen-san!”
Ryuuen-kun chẳng thèm liếc nhìn tôi một cái, cứ thế bước đi vào đám đông.
Ishizaki-kun miễn cưỡng nhặt cây xúc xích rơi dưới đất lên rồi đi theo sau.
Sakura: ”…Phù.”
Khi bóng dáng họ khuất hẳn, toàn thân tôi mới thả lỏng.
Tiếng tim đập thình thịch vang vọng trong tai.
Sợ quá… thực sự đáng sợ…
Sakura: “Ah… đúng rồi, nhóm Ayanokouji-kun―”
Giật mình quay lại thực tại, tôi hoảng hốt nhìn quanh.
Nhưng bóng dáng các bạn lớp D đã không còn ở đó nữa.
Sakura: “Haizz…”
Va vào người ta gây phiền phức mà không xin lỗi được câu nào.
Đã cố gắng lấy hết can đảm rồi, thế mà lại bỏ lỡ cơ hội bắt chuyện với mọi người…
Sakura: “Ưm… Tại sao mình lại thế này chứ.”
Phần 9
Section titled “Phần 9”Tâm trạng ủ rũ sau sự việc lúc nãy, tôi lững thững đi giữa dòng người.
Sakura: “Gì thế kia…?”
Bất chợt, tôi thấy một đám đông lớn đang tụ tập.
Tò mò lại gần xem thử, ở trung tâm là…
Kouenji: “Hehehe… Đừng bỏ lỡ kỹ thuật điêu luyện của thiên tài này nhé!”
Sợi dây giấy không hề bị đứt, Kouenji-kun khéo léo câu từng quả bóng nước Yoyo lên một cách nhẹ nhàng.
Cứ như thần kỹ vậy, xung quanh khán giả đứng xem đông nghịt.
Kouenji: “Thật là Beautiful…! Đối với tôi, những viên ngọc trên mặt nước này cũng phải tự nguyện dâng hiến bản thân thôi.”
Bình thường ăn nói hành động kỳ quặc, không ngờ khi Kouenji-kun làm gì đó lại thể hiện tiềm năng kinh khủng thế này.
Đúng là con người đầy bí ẩn…
Sakura: “Woa… tuyệt quá…!”
Tôi cũng hòa vào đám đông khán giả từ lúc nào không hay, say sưa ngắm nhìn cảnh tượng đó.
Ike: “Này này, đám đông kia là gì thế?”
Ayanokouji: “À ừ… hình như là câu bóng nước Yoyo.”
Ike: “Ồ, nhắc mới nhớ chưa chơi trò này. Trông vui đấy, đợi vắng chút rồi quay lại chơi sau.”
Kouenji: “Thế này thôi. Trước tài năng của tôi, trò chơi này cũng trở nên nhàm chán rồi.”
Màn trình diễn áp đảo của Kouenji-kun kết thúc, khán giả cũng tản dần.
Nhân viên câu Yoyo: “Em có muốn thử không? Giờ đang vắng đấy!”
Được người nhân viên tươi cười mời gọi, tôi hơi giật mình.
Sakura: “Ah, vâng, vậy một lần thôi ạ…”
Xem Kouenji-kun chơi lúc nãy, tự nhiên tôi cũng thấy muốn thử một chút.
Nhận sợi dây giấy từ nhân viên, tôi bắt đầu thử thách.
Sakura: ”…Được rồi!”
Cẩn thận không để dây ngấm nước…
Bóng nước cứ bồng bềnh trôi đi, dây giấy ngấm nước xong cũng sắp đứt.
Quả nhiên tôi không thể câu giỏi như Kouenji-kun được.
Nhưng mà, tập trung thế này giúp tôi quên đi cảm giác buồn bã lúc nãy.
Sakura: ”…Hây!”
Quyết tâm kéo lên, cuối cùng tôi cũng câu được một quả bóng nước.
Sakura: “Ehehe… được rồi.”
Quả bóng nước màu hồng nhạt.
Trùng màu với bộ yukata hôm nay, làm tôi thấy khá vui.
Phần 10
Section titled “Phần 10”Karuizawa: “Nè, có những loại pháo hoa gì thế? Có loại nào hoành tráng không?”
Hirata: “Tớ xem rồi, chủ yếu là pháo hoa dây hoặc mấy loại cầm tay nhỏ thôi.”
Sau khi đi dạo một vòng lễ hội mùa hè. Chúng tôi đến một khu vực cách xa hội trường một chút để chơi pháo hoa nhận được từ phần thưởng.
Pháo hoa chỉ được phép chơi ở khu vực quy định.
Ánh sáng mong manh của pháo hoa dây nổ lép bép, soi sáng nhẹ nhàng khuôn mặt mọi người.
Kushida: “Horikita-san, cùng chơi loại pháo hoa này đi?”
Horikita: “Không, tôi không…”
Sudou: “Gì thế Horikita, lạnh lùng vậy! Pháo hoa cỏ lau này đẹp lắm đấy? Chơi cùng đi!”
Ike: “Cơ mà, làm thêm ở gian hàng cũng kiếm được kha khá nhỉ. Lễ hội mùa hè đúng là tuyệt nhất!”
Yamauchi: “Chuẩn! Nhờ phiếu đổi đồ mà chơi xõa không cần nhìn giá. Cảm ơn lần nữa nhé!”
Ayanokouji: “Không, có gì to tát đâu. Để thừa cũng phí mà.”
Mọi người cầm pháo hoa trên tay, tận hưởng khoảng thời gian vui vẻ theo cách riêng.
Ike-kun thì chạy vòng quanh vung vẩy pháo hoa.
Hình như cậu ấy muốn chụp ảnh vẽ chữ bằng ánh sáng trên không trung.
Horikita-san, có lẽ bị Kushida-san và Sudou-kun thuyết phục, cũng đang cầm pháo hoa dây, chăm chú nhìn ánh sáng của nó.
Karuizawa: “Tớ đi mua nước chút nhé.”
Nói rồi tôi tách khỏi nhóm một chút.
…Không ngờ có ngày mình lại tận hưởng lễ hội mùa hè thế này, lúc mới nhập học đúng là không tưởng tượng nổi.
Hồi đó chỉ lo giữ vị trí trong lớp, làm gì có tâm trí đâu.
Hôm nay mới thấy, chơi cùng cả lớp thế này cũng vui phết…
Vừa đi vừa suy nghĩ, tôi thấy một nữ sinh mặc yukata đi tới từ phía đối diện.
Yukata dễ thương ghê… đúng gu của mình.
Nhưng mà cửa hàng cho thuê có bộ đó sao?
Lúc lướt qua nhau, tôi chợt thấy gương mặt cô gái đó quen quen.
Karuizawa: “Are…? Không lẽ là―“
Phần 11
Section titled “Phần 11”Ngậm kẹo bông mềm mại trong miệng.
Tôi bước đi với cảm giác thỏa mãn trong lòng.
Sakura: “Fufu…”
Đi hết một vòng các gian hàng lễ hội, nhận ra thì trên tay đã cầm đầy quà thưởng.
Tuy có nhiều chuyện xảy ra… nhưng rốt cuộc, vui hơn tôi tưởng nhiều…
Được mặc yukata dễ thương, đi ngắm các gian hàng cũng thú vị.
Dù chỉ có một mình, nhưng tôi cảm giác mình đã tận hưởng trọn vẹn không khí náo nhiệt của lễ hội.
Sakura: “Sắp đến giờ phải trả yukata rồi…”
Thỏa mãn rồi, về thôi―.
Nghĩ vậy, tôi bắt đầu đi về hướng khu thử thách gan dạ. Đúng lúc đó.
Karuizawa: “Are…? Không lẽ là Sakura-san?”
Sakura: “Eh!? K-Karuizawa-san…?”
Không ngờ bị bắt chuyện, giọng tôi lạc nhịp.
Karuizawa: “Đúng thật rồi. Khác hẳn mọi ngày nên tớ không nhận ra.”
Karuizawa: ”…Sakura-san cũng đến lễ hội mùa hè à.”
Sakura: “Ahaha… à ừm, cái đó…”
Karuizawa-san là trung tâm của nhóm con gái lớp D.
Sành điệu, tươi sáng, lúc nào cũng có người vây quanh, trái ngược hoàn toàn với tôi.
Thú thật, tôi hơi… ngại cậu ấy.
Sakura: “V-Vậy thì, tớ về đây…”
Muốn nhanh chóng rời khỏi đây, tôi vội vàng quay lưng đi. Nhưng―
Karuizawa: “Ah, chờ chút đã.”
Bị gọi lại, tôi khựng lại theo phản xạ.
Tiếng Karuizawa-san vang lên sau lưng.
Cậu ấy định nói gì đây, tim tôi đập thình thịch vì lo lắng.
Karuizawa: ”…Cái đó, chuyện hôm ở đảo hoang ấy.”
Karuizawa: “Tớ đã nặng lời với Sakura-san… tớ thấy có lỗi lắm.”
Sakura: “Eh…”
Karuizawa: “Lúc đó xin lỗi nhé. Tớ hơi quá lời… Dù hơi muộn nhưng mà, cho tớ xin lỗi.”
Nhắc mới nhớ… tôi nhớ lại chuyện hôm đó.
Vụ mất trộm đồ lót trên đảo hoang.
Những lời không ngờ tới khiến tôi không biết phải trả lời sao.
Sakura: “K-Không sao đâu…! T-Tớ cũng… à, k-không còn để bụng nữa đâu mà…”
Karuizawa: ”…Vậy à. Ừm, cậu nói thế tớ cũng yên tâm hơn chút.”
Cuộc trò chuyện gượng gạo. Nhưng kỳ lạ thay tôi không cảm thấy khó chịu.
Karuizawa-san cúi mặt xuống vẻ hơi ngượng ngùng.
Lúc đó, từ phía xa, nhóm con gái lớp D…
Nhóm bạn của Karuizawa-san đang đi tới.
Sakura: “À, v-vậy thì, tớ…!”
Karuizawa: “Ừm. Hẹn gặp lại nhé.”
Nói rồi, Karuizawa-san mỉm cười với tôi.
Tôi vội vàng cúi đầu chào rồi rời khỏi đó.
―Cơ thể tôi thả lỏng, sức lực như trôi tuột đi.
Không ngờ ngay lúc định về lại có cuộc trò chuyện với bạn cùng lớp thế này.
Sakura: “Phù, hồi hộp quá…”
Nhìn lại một ngày hôm nay.
Không thể gọi là lý tưởng được.
Rốt cuộc không nói chuyện được với Ayanokouji-kun, cũng không hòa nhập được vào nhóm lớp D.
Nhưng mà… tôi đã nói chuyện được một chút với Karuizawa-san, người mà tôi từng nghĩ là khó gần.
Đó có lẽ là một bước tiến rất rất lớn đối với tôi.
Sakura: ”…Ừm. Hôm nay, mình đã… cố gắng một chút rồi nhỉ…”
Quả bóng nước Yoyo trên tay đung đưa nhè nhẹ.
Lễ hội mùa hè hôm nay, đối với tôi, có lẽ sẽ là một ngày không thể nào quên.