Skip to content

SR72

Shinohara: “Kyouya-senpai ngầu dã man! Aaa, tớ muốn có bạn trai như thế quá.”

Nữ sinh A: “Chuẩn luôn! Bình thường lạnh lùng mà thỉnh thoảng cười lên một cái là muốn xỉu!”

Giờ nghỉ trưa, đám con gái có vẻ đang xôn xao.

Nghe bảo có tiền bối nào đó đẹp trai lắm.

Yamauchi: “Hmm? Sao thế Kanji, tự nhiên im thin thít vậy?”

Ike: “Đ-Đâu có! Không có gì…!”

Bị Yamauchi trêu chọc, Ike vội vàng lảng ánh mắt khỏi Shinohara.

Nhưng sự lo lắng của Ike là thừa thãi.

Bởi lẽ, thứ mà đám con gái đang bàn tán là…

Karuizawa: “Trang đôi này, thực sự là thần thánh luôn đúng không?”

Nữ sinh B: “Công nhận! Vẽ đẹp dã man, bao nhiêu nét quyến rũ của Kyouya-senpai dồn hết vào đây!”

Hình như gần đây có một bộ shoujo manga đang rất hot trong đám con gái.

Hirata: “Truyện này cốt truyện cũng hay mà. Đọc một hồi là bị cuốn vào lúc nào không hay.”

Satou: “Eh, Hirata-kun cũng đọc à! Kể cảm nhận nghe xem nào, nhưng đừng spoil nhé!”

Ayanokouji: “Ồ…”

Cả Hirata cũng được giới thiệu và đọc thử sao.

Shoujo manga à, con trai đọc có thấy hay không nhỉ.

Tôi nhìn sang cô gái ngồi bàn bên cạnh, vẫn đang lặng lẽ đọc sách như mọi khi.

Ayanokouji: “Này Horikita. Cậu đọc bộ manga đó chưa? Nghe bảo đang hot lắm.”

Horikita: “Tại sao cậu lại hỏi chuyện đó?”

Horikita ngẩng mặt lên khỏi cuốn tiểu thuyết văn học Anh, lộ vẻ nghi hoặc.

Ayanokouji: “Không, hơi tò mò chút thôi. Hirata bảo cũng hay, nên nếu cậu đọc rồi thì tôi định hỏi cảm nhận xem sao.”

Horikita: “Haizz… Tôi chưa đọc. Và cũng không hứng thú.”

Horikita lạnh lùng gạt đi lời nói của tôi.

…Chà, tôi cũng đoán trước được rồi.

Horikita: “Nếu dùng điểm để giải trí thì tôi thà chọn tiểu thuyết còn hơn manga. Hiệu suất mang lại cao hơn nhiều.”

Nói rồi, cô ấy lại cúi xuống đọc tiểu thuyết.

Quả thực, cũng khó mà tưởng tượng ra cảnh Horikita ngồi đọc manga trong lớp.

Satou: “Nè Horikita-san, bài tập chỗ này này… mãi mà đáp án không khớp.”

Horikita: “Công thức này là dạng ứng dụng. Đầu tiên phải thay giá trị này vào trước rồi mới triển khai.”

Để chuẩn bị cho bài kiểm tra sắp tới, tôi tổ chức học nhóm với vài bạn cùng lớp.

Horikita: “Vậy thì, nghỉ giải lao một chút nhé.”

Sau khi học được một đoạn kha khá.

Mọi người bắt đầu lấy điện thoại ra hoặc uống nước.

Lúc đó, Satou-san lấy vài cuốn truyện từ trong cặp ra.

Satou: “Cảm ơn cậu cho tớ mượn truyện nhé! Hay cực kỳ luôn!”

Nữ sinh A: “Đúng không đúng không!”

Satou: “Tối qua tớ đọc một lèo hết sạch! Tuần sau ra tập 3 nhỉ? Hóng quá đi mất!”

Nhắc mới nhớ, hình như lớp đang rộ lên phong trào đọc shoujo manga.

…Mà, tôi cũng chẳng định mua về đọc làm gì.

Tôi đứng dậy đi gọi cà phê.

Trên đường đi, vô tình đập vào mắt tôi là trang truyện Satou-san đang mở.

Horikita: ”…”

Satou: “Trang đôi này, Kyouya-senpai ngầu bá cháy! Bị Kabe-don trong tình huống này thì đổ cái rầm luôn!”

Satou: ”…Sao thế Horikita-san?”

Horikita: ”…Không, không có gì. Tôi chỉ thấy nét vẽ đẹp thôi.”

Mang tiếng là shoujo manga nên nhân vật nam được vẽ rất cuốn hút.

Dáng người cao ráo. Đôi mắt sắc, đeo kính gọng đơn giản tạo cảm giác tri thức.

Được yêu thích cũng phải thôi, chất lượng tranh vẽ cao thật.

Tuy nhiên, chỉ thế thôi thì cũng chưa đến mức khiến tôi muốn mua.

Tôi tiếp tục đi về phía quầy để gọi cà phê…

Nữ sinh A: “Haizz, quả nhiên Kyouya-senpai là ngầu nhất…”

Satou: “Công nhận, ngoài đời làm gì có siêu nhân hoàn hảo thế này. Thể thao giỏi, học hành giỏi, lại còn―”

Horikita: ”…”

Vào ngày nghỉ, tôi đến hiệu sách ở Keyaki Mall.

Bài kiểm tra đã kết thúc suôn sẻ, nên hôm nay thấy nhiều học sinh đi chơi hơn mọi khi.

Tôi cũng không định mua cuốn sách nào cụ thể.

Chỉ lướt xem có gì hay ho không thôi.

Ayanokouji: “Nhắc mới nhớ.”

Chợt nhớ đến bộ manga đang nổi trong đám con gái dạo gần đây.

Đến khu vực shoujo manga, tôi tìm thấy ngay tác phẩm cần tìm.

Hình như đã ra đến tập 3, được xếp chồng lên nhau ở vị trí nổi bật.

Có vẻ bán chạy lắm, vơi đi nhanh hơn các bộ khác nhiều.

Đã lỡ rồi, mua trọn bộ luôn xem sao.

Ayanokouji: “Còn đúng 1 cuốn cuối cùng à.”

Vừa mới ra tập mới nên tập mới nhất bán chạy đặc biệt. Chỉ còn lại đúng 1 cuốn.

Tôi định với tay lấy cuốn cuối cùng đó thì…

Có một bàn tay khác cũng vươn ra cùng lúc, tôi rụt tay lại.

Horikita: ”…Ayanokouji-kun?”

…Không ngờ lại là Horikita.

Horikita: “Cậu định mua… manga đó à?”

Ayanokouji: “Ừ, cũng hơi tò mò.”

Ayanokouji: “Mà khoan, chẳng phải Horikita không hứng thú sao?”

Horikita: ”…Thấy mọi người bàn tán nhiều nên tôi định xem qua chút thôi. Cũng không có ý định mua đâu.”

Ayanokouji: “Thật à? May quá, hình như đây là cuốn cuối cùng rồi.”

Horikita: ”…Vậy sao.”

Tôi cầm cuốn truyện lên.

…Cảm giác ánh mắt cô ấy cứ dán chặt vào mình thế nào ấy.

Horikita: “Chờ chút, Ayanokouji-kun.”

Đang định ra quầy thanh toán thì Horikita gọi lại.

Horikita: “Về cuốn sách tôi mượn cậu ấy. Hôm nay tôi mang qua phòng trả được không?”

Ayanokouji: “À, được thôi. Cũng không cần vội đâu, đầu tuần đưa ở trường cũng được mà.”

Horikita: “Tiện trả sách tôi muốn mượn cuốn mới luôn. Tôi cũng sẽ mang cuốn cậu muốn đọc qua.”

Ayanokouji: “Vậy à, cảm ơn nhé.”

Cả tôi và Horikita đều hay đọc sách.

Vì thế chúng tôi thường trao đổi những cuốn sách mới không mượn được ở thư viện để tiết kiệm điểm.

Ayanokouji: “Có việc gì nữa không?”

Horikita: “Không… vậy nhé.”

Chia tay Horikita, tôi đi thanh toán.

Cơ mà, shoujo manga à.

Nội dung thế nào nhỉ, về ký túc xá đọc thử ngay xem sao.

Ayanokouji: “Ra là vậy… thú vị đấy.”

Về đến phòng, tôi đọc ngay bộ truyện vừa mua.

Nội dung học đường kinh điển, nhân vật chính phấn đấu trong câu lạc bộ nhắm tới giải toàn quốc, và chuyện tình cảm xoay quanh đó.

Đúng chất truyện thiếu nữ, nhiều nhân vật nam đẹp trai xuất hiện khiến phái nữ mê mệt.

Nhân vật bạn thuở nhỏ thầm thương trộm nhớ nhân vật chính từ lâu, hay vị hội trưởng hội học sinh ai cũng ngưỡng mộ…

Mới tập 3, câu chuyện có vẻ còn dài.

Diễn biến tiếp theo sẽ thế nào đây, đáng mong chờ thật.

Ayanokouji: ”…Cơ mà.”

Đọc xong tôi mới chợt nghĩ, nhân vật Kyouya-senpai này, cảm giác giống một người nào đó.

Văn võ song toàn, hội trưởng hội học sinh được mọi người kính trọng.

Thiết kế nhân vật cũng đeo kính, toát lên vẻ lạnh lùng tri thức, cứ như là―

Horikita: “Chào buổi tối. Như đã hẹn, tôi đến trả sách đây.”

Ayanokouji: “Ừ, vào đi.”

Horikita trả sách xong liền nhìn lên giá sách.

Horikita: “Vậy, tôi muốn mượn cuốn tiếp theo…”

Ayanokouji: “Ừ, mấy cuốn ở đó tôi đọc xong hết rồi. Cậu cứ chọn tự nhiên.”

Horikita: “Được rồi…”

Horikita bắt đầu chọn sách.

Cầm lên lật vài trang, có vẻ không hứng thú nên lại đặt xuống.

Lặp đi lặp lại vài lần, ánh mắt cô ấy dừng lại ở bộ shoujo manga đặt trên bàn.

Horikita: ”…Nhắc mới nhớ, bộ manga cậu mua hôm nay.”

Ayanokouji: “À, khá thú vị đấy. Thảo nào mà hot thế.”

Ayanokouji: “Nếu thích thì Horikita đọc thử không? Tôi vừa đọc xong đấy.”

Horikita: “Để xem nào…”

Horikita làm bộ suy nghĩ một chút.

Horikita: “Vốn dĩ tôi không hứng thú đâu… nhưng cũng chẳng còn cuốn nào muốn đọc, lần này mượn tạm bộ này vậy.”

Horikita cầm trọn bộ manga bỏ vào túi mang theo.

Ayanokouji: “Nhân tiện, bài kiểm tra thế nào, ổn chứ?”

Tất nhiên tôi không lo cho thành tích của Horikita.

Chưa có kết quả, nhưng trong lớp có vài người đang lo sốt vó vì sợ điểm liệt.

Horikita: “Ừm. Nhìn biểu hiện trong buổi học nhóm thì chắc ai cũng qua được mức an toàn thôi.”

Horikita: “Nhưng mà… muốn lấp đầy khoảng cách về thực lực thì không thể một sớm một chiều được.”

Ở trường này việc học không phải là tất cả.

Nhưng chắc chắn nó là một yếu tố quyết định thứ hạng của lớp.

Ayanokouji: “Đúng vậy. Nhưng cậu đâu còn đơn độc nữa.”

Ayanokouji: “Muốn lên lớp A thì cả lớp phải hợp tác với nhau. Chắc cậu cũng cảm nhận được điều đó rồi chứ?”

Nói ra câu đó, tôi chợt nhận ra.

Ayanokouji: ”…Hình như có câu thoại na ná thế này trong truyện thì phải.”

Horikita: “Đúng vậy. Là cảnh Kyouya-senpai nói với nhân vật chính khi cô ấy xung đột với đồng đội trước vòng loại giải toàn quốc―”

Horikita: ”…À không, không có gì.”

Cảnh Horikita vừa nói chính xác là cảnh tôi đang nghĩ đến.

Ayanokouji: “Đúng rồi đấy, mà sao cậu biết?”

Horikita: ”…Không có gì. Tại lớp bàn tán nhiều quá nên tôi tra tóm tắt xem thử thôi.”

Ayanokouji: “Tóm tắt à. Viết chi tiết đến mức đó, trang web đó chắc có tâm lắm nhỉ.”

Horikita: ”…Không liên quan đến cậu.”

Ayanokouji: “Vậy à. Mà, sao cũng được.”

Nhắc mới nhớ, ở hiệu sách Horikita đã định lấy tập mới nhất.

…Không lẽ cô ấy đã đọc các tập trước rồi?

Nếu thế thì đâu cần mượn trọn bộ làm gì… mà thôi, cũng chẳng cần vạch trần.

Đã lỡ nói không hứng thú rồi, chắc bị biết là đang đọc thì xấu hổ lắm.

Ayanokouji: “Cơ mà, nhân vật hội trưởng hội học sinh ngoài bìa ấy. Cậu có thấy giống anh trai cậu không?”

Horikita: “Xong việc rồi, tôi xin phép về đây.”

Horikita cưỡng ép kết thúc câu chuyện và rời khỏi phòng.

Đôi má cô ấy thoáng ửng hồng, chắc là do tôi tưởng tượng thôi.