Skip to content

SR48

“Ngay cả tôi cũng làm được sô cô la chứ…”

Section titled ““Ngay cả tôi cũng làm được sô cô la chứ…””

Ibuki: “Haizz…”

Trên bàn là những nguyên liệu làm sô cô la tôi vừa mới mua hôm nay.

Sô cô la với các thành phần cacao khác nhau, đường, bơ, kem tươi, và cả topping.

Vốn dĩ tôi định sẽ lựa chọn kỹ càng hơn về loại sô cô la.

Nhưng mà―

Ibuki: ”…Không ngờ lại gặp Horikita.”

Tại cô ta mà tôi đành phải mua đại thanh sô cô la đang cầm trên tay lúc đó.

Lẽ ra mình nên đường hoàng mà mua mới phải.

…Không, không phải chuyện đó.

Ibuki: “Rốt cuộc tại sao tôi lại phải đi mua nguyên liệu làm sô cô la chứ…”

Đúng vậy, nguyên nhân của mọi chuyện đều là do…

Ishizaki: “À ừ, người được chọn làm đại diện lớp là―”

Ishizaki: “Ibuki, hình như là cô đấy.”

Ibuki: ”…Hả?”

Mọi chuyện bắt đầu từ email “Thông báo tổ chức cuộc thi làm sô cô la thủ công” được gửi đến toàn thể học sinh.

Nội dung mail cho biết Keyaki Mall sẽ tổ chức một cuộc thi làm sô cô la giữa các lớp.

Chỉ cần đăng ký tham gia là đã có quà, nên chẳng có lý do gì để từ chối.

Tuy nhiên, cần phải có người đại diện lớp để tham gia.

Và xui xẻo thay, tôi lại trúng cái vé số đại diện đó.

Ibuki: “Chờ chút. Tôi á? Hả, tại sao?”

Ishizaki: “Tại sao là sao, bốc thăm thì do hên xui chứ gì nữa…”

Ibuki: “Không, ý tôi không phải thế―”

Ishizaki: “Haizz, lúc bảo quyết định bằng bốc thăm cô có phàn nàn gì đâu, giờ đừng có mà ý kiến ý cò.”

Ishizaki: “Với lại như đã nói đấy, hôm đó cô chỉ cần đến hội trường thuyết trình về sô cô la là được mà.”

Dù nói vậy, nhưng mang tiếng là trưởng nhóm nên tôi bị đùn đẩy luôn việc đi mua đồ.

Ibuki: “Đừng bảo là định đùn đẩy cả việc làm sô cô la cho tôi đấy nhé.”

Ibuki: “Haizz…”

Làm bánh kẹo không phải là tính cách của tôi.

Cơ mà, làm thì chắc cũng làm được thôi.

Chỉ cần lấy được quà tham gia là được.

Đáng lẽ là thế nhưng―

Ibuki: “Horikita cũng là trưởng nhóm…”

Thú thật tôi chẳng quan tâm đến cuộc thi.

Nhưng nếu bị đánh giá thấp hơn sô cô la của Horikita thì tôi cay cú lắm.

Ít nhất tôi cũng muốn thắng Horikita.

Ibuki: “Ngay cả tôi cũng làm được sô cô la chứ…”

Nhận ra thì tôi đã bắt tay vào làm thử món sô cô la mà vốn dĩ tôi chẳng định làm.

Ibuki: “Này, cầm lấy.”

Canh lúc xung quanh không có người, tôi đưa hộp cơm chứa sô cô la làm thử cho Ishizaki và Albert.

Ishizaki: “Hả, cơm hộp á?”

Albert: ”…”

Ibuki: “Không phải, là sô cô la đấy…”

Ishizaki: “Hả, cái này cô làm à?”

Ishizaki: “Lúc bị chọn làm đại diện thì phản đối ghê lắm mà, sao giờ hăng hái thế.”

Ibuki: “Không phải thế. Tóm lại tôi là trưởng nhóm, mấy người đừng có lèm bèm nữa được không?”

Ibuki: “Cứ im lặng mà ăn đi.”

Ishizaki: “Biết rồi biết rồi, đừng có lườm tôi thế chứ!”

Albert: ”…”

Mở hộp cơm ra, Ishizaki và Albert nếm thử món sô cô la làm thử.

Ibuki: ”…Thế nào?”

Ishizaki: “Chà… cũng không tệ, nhưng mà bình thường quá.”

Albert: ”…”

Ibuki: “Vậy à…”

Phản ứng lấp lửng đúng như dự đoán.

Tự tôi ăn thử cũng thấy thế.

Kết quả của việc không quen làm bánh kẹo thì đành chịu thôi, nhưng tôi không cam tâm.

Ishizaki: “Không, cái đó…”

Ishizaki: “Đúng rồi, nếu suôn sẻ mà thắng thì lớp mình cũng có giải thưởng mà…”

Ishizaki: “Bọn tôi cũng phải đưa ra ý tưởng gì đó mới được…”

Ishizaki trầm ngâm suy nghĩ, nhưng rồi lắc đầu ngay lập tức.

Có vẻ chẳng nghĩ ra được gì.

Albert: ”…”

Trong lúc đó, tôi nhận ra Albert đang nhìn chằm chằm vào hộp cơm.

Ishizaki: “Hmm, Albert nảy ra ý tưởng gì à?”

…Không ngờ tôi lại phải mặc bộ trang phục thế này.

Hiện tại đang trong quá trình chấm điểm.

Thuyết trình xong và bước xuống khỏi bục, tôi nhìn những người đại diện khác cũng vừa bước xuống.

Mỗi đại diện đều bị bắt mặc trang phục mang phong cách Valentine do ban tổ chức chuẩn bị.

Trừ một người.

Mà sao Horikita lại mặc đồng phục thế kia?

Chẳng lẽ không bắt buộc à?

Đã lỡ mặc vào rồi, giờ có nghĩ thế cũng muộn.

Tôi ngừng suy nghĩ và quan sát cảnh các học sinh không tham gia chấm điểm đang ăn thử.

Nam sinh: “Vị đắng của matcha hòa quyện với sô cô la ghê…”

Nữ sinh: “Có cả bánh nếp bên trong nữa này. Dai dai ngon tuyệt. Quan trọng là cách kết hợp mới lạ thật.”

Bạn cùng lớp: “Sô cô la của Ibuki-san có vẻ được khen ngợi đấy.”

Ibuki: ”…Cũng thường thôi.”

Mọi người đang nhận xét về món sô cô la sử dụng nguyên liệu truyền thống Nhật Bản mà chúng tôi làm ra.

Vừa trả lời, tôi vừa nhớ lại lúc Albert đưa ra ý tưởng.

Đồ phong cách Nhật thì quá khó đối với dân nghiệp dư.

Nên tôi đã bảo là không thể làm được.

Ibuki: “Hả?”

Ishizaki: “Không ngờ lại có thể làm được cái này đấy…”

Lần gặp tiếp theo, Albert đã làm thử món sô cô la phong cách Nhật mang đến.

Tất nhiên món sô cô la đem đi thi cuối cùng là do tôi làm, nhưng trong giai đoạn làm thử, tôi đã phải hỏi han và nhờ Albert giúp đỡ rất nhiều.

Đang suy nghĩ miên man thì―

Bất chợt, tôi cảm thấy có ánh nhìn.

Horikita: ”…”

Ibuki: ”…”

Horikita đang đi về phía này.

Ibuki: ”…Có việc gì à?”

Horikita: “Không. Chỉ là ăn thử thôi.”

Ngay trước mặt tôi, Horikita đưa miếng sô cô la của tôi lên miệng.

Tôi vô thức căng người chờ đợi nhận xét của cô ta.

Horikita: ”…Ngon đấy.”

Ibuki: ”…”

Ibuki: “Hừ, thấy chưa? Ngay cả tôi cũng làm được sô cô la―”

Horikita: “Mà, sô cô la của lớp tôi vẫn ở cửa trên thôi.”

Ibuki: “Hả? Cô nói cái gì!”

Tôi bước lên một bước, nhưng Horikita đã quay lưng và biến mất vào đám đông.

Ibuki: “Đáng ghét…”

Đó chỉ là cảm nhận của Horikita, không liên quan gì đến kết quả thắng thua của cuộc thi.

Nhưng cảm giác như bị khiêu khích, tôi quyết định đi ăn thử sô cô la của lớp Horikita.

Ở đó cũng đang có một đám đông tụ tập ăn thử giống như lớp tôi.

Lách qua những học sinh đang bàn tán về sô cô la, tôi len vào vòng tròn ăn thử.

Ayanokouji: “Đến ăn thử à.”

Ibuki: “Tch, Ayanokouji…”

Ibuki: “Hmm, có vẻ đông khách gớm nhỉ. Cho tôi một miếng được không?”

Vừa hay Ayanokouji là người phụ trách phát sô cô la ăn thử.

Cảm nhận ánh mắt của Ayanokouji, tôi nhận lấy đĩa sô cô la cậu ta đưa và nếm thử.

Ibuki: “Hmm… cũng tàm tạm.”

Ayanokouji: “Vậy à. Thế thì tốt.”

Ibuki: “Nhưng mà sô cô la của bọn tôi ngon hơn.”

Ayanokouji: “Thế sao. Vậy tôi rất mong chờ được nếm thử đấy.”

Ibuki: “Haizz…”

Định nói kháy một câu mà thấy mình thật ngớ ngẩn.

Ayanokouji vẫn phản ứng đều đều không chút cảm xúc như mọi khi.

Nhìn bộ dạng đó, cơn nóng giận bốc lên đầu tôi cũng hạ nhiệt dần.

Đúng vậy, cảm nhận của tôi không liên quan đến kết quả cuộc thi.

Tôi tin tưởng vào món sô cô la mình làm ra và chờ đợi kết quả.