Skip to content

SR69

“Khung cảnh bắt đầu thay đổi”

Section titled ““Khung cảnh bắt đầu thay đổi””

Karuizawa: “Ưm~, cảm giác chưa ưng lắm nhỉ? Yousuke-kun thấy cái nào được không?”

Hirata: “Ừm… Cũng chưa thấy cái nào thực sự đặc biệt cả.”

Tôi cùng Yousuke-kun dạo quanh các cửa hàng ở Keyaki Mall.

Cái này gọi là hẹn hò sau giờ học sao?

Hồi mới nhập học, chúng tôi thường đi hẹn hò kiểu này để ngụy trang.

Nhưng buổi hẹn hôm nay, ngoài ngụy trang ra, còn có một mục đích đàng hoàng khác.

Karuizawa: “Nhắc mới nhớ, có cửa hàng đồ thể thao kìa. Yousuke-kun đã vào đó chưa?”

Hirata: “Tớ hay vào mua đồ dùng cho câu lạc bộ lắm. Giày đinh các thứ là đồ tiêu hao mà.”

Karuizawa: “Ra là vậy. Thế thì ghé vào xem chút nhé.”

Hai đứa vừa đi vừa nói chuyện hướng về phía cửa hàng mục tiêu.

Gần đây tôi bắt đầu gọi cậu ấy bằng tên “Yousuke-kun”.

Dù sao cũng đã hẹn hò được một thời gian rồi, cứ gọi bằng họ mãi thì cũng kỳ.

Nữ sinh A: “Ah, Karuizawa-san, Hirata-kun!”

Vừa định bước vào cửa hàng thì bị nhóm nữ sinh cùng lớp gọi lại.

Nữ sinh B: “Đang hẹn hò hả?”

Karuizawa: “Chà, đại loại vậy.”

Tôi nhẹ nhàng ôm lấy cánh tay Yousuke-kun cho ra dáng cặp đôi.

Karuizawa: “Hôm nay bọn tớ đi chọn quà sinh nhật cho Yousuke-kun.”

Nữ sinh A: “Ồ, ra là thế! Tình cảm ghê nhỉ!”

Nữ sinh B: “Ghen tị quá đi… Tớ cũng muốn có bạn trai~.”

Những ánh mắt ghen tị đổ dồn về phía chúng tôi.

Tôi cũng đã quen với việc diễn vai người yêu thế này rồi.

Nữ sinh C: “Vậy thôi, bọn tớ không làm kỳ đà cản mũi nữa. Bye bye nhé!”

Hirata: “Ừm, chào các cậu.”

Tiễn các bạn nữ đi khuất, chúng tôi bước vào cửa hàng.

Yousuke-kun mở lời với vẻ hơi áy náy.

Hirata: “Thực ra Karuizawa-san không cần bận tâm thế đâu. Chỉ cần tấm lòng muốn chúc mừng là tớ vui rồi.”

Karuizawa: “Không được, sao thế được chứ.”

Karuizawa: “Cậu luôn giúp đỡ tớ mà… coi như là quà cảm ơn thường ngày đi?”

Đúng vậy… mục đích của buổi hẹn hôm nay là chọn quà cho Yousuke-kun.

Cậu ấy chẳng được lợi lộc gì mà vẫn không than vãn, chấp nhận đóng vai bạn trai của tôi.

Nếu không cảm ơn thế này thì tôi cũng thấy áy náy lắm.

Karuizawa: “Cái khăn thể thao này thế nào? Thiết kế cũng ổn đấy chứ?”

Loại tốt hơn loại thường một chút.

Vừa thiết thực, tôi nghĩ cậu ấy sẽ thích.

Hirata: “Thiết kế đẹp đấy. Với lại khăn mặt thì lúc nào tập cũng cần dùng nên giúp ích cho tớ lắm.”

Yousuke-kun cầm sản phẩm lên, kiểm tra chất liệu.

Hirata: “Ừm, tớ thích lắm. Vậy tớ xin nhận món quà này nhé?”

Karuizawa: “Ok, chốt đơn!”

Thanh toán xong, tôi đưa gói khăn thể thao cho Yousuke-kun.

May mà cậu ấy thích.

Chẳng phải thứ gì to tát, nhưng đó là tấm lòng biết ơn của tôi.

Karuizawa: “Xin lỗi nhé Yousuke-kun. Bắt cậu đi mua sắm cùng tớ thế này.”

Hirata: “Không sao đâu. Tớ cũng đang muốn xem quần áo.”

Chọn quà xong, chúng tôi đến cửa hàng quần áo.

Vừa hay tôi đang muốn mua đồ mới, nếu thấy cái nào ưng thì mua luôn.

Chắc là do hàng thu đông mới về.

Cửa hàng đông học sinh hơn mọi khi.

Karuizawa: “Ah, cái này dễ thương nè! Họa tiết kẻ caro đang là mốt năm nay đấy.”

Chiếc áo cardigan màu trầm thu hút sự chú ý của tôi.

Tôi cũng tìm thấy ngay áo và váy phù hợp để phối cùng.

Karuizawa: “Tớ đi thử đồ chút nhé.”

Cầm bộ đồ đã chọn, tôi đi vào phòng thử đồ.

Karuizawa: “Thế nào?”

Hirata: “Ừm, hợp lắm đấy. Rất ra chất mùa thu, trông trưởng thành và đẹp lắm.”

Karuizawa: “Cảm ơn. Tớ cũng khá tự tin với bộ này.”

Tôi tự ngắm mình trong gương một lần nữa.

Mặc thử lên người thấy đúng như hình dung, trông ổn phết.

Được rồi, mua bộ này thôi.

Định kéo rèm lại thì tôi bắt gặp ánh mắt của một người đi ngang qua.

Ayanokouji: ”…Hmm?”

Hirata: “Chào Ayanokouji-kun. Cậu cũng đến xem quần áo à?”

Ayanokouji: “À. …Bên đó đang hẹn hò sao.”

Karuizawa: “Đúng vậy. Mà, nói là hẹn hò thì…”

Ayanokouji-kun biết chúng tôi không phải cặp đôi thật, nên chắc cậu ta đoán được sự tình.

Trên tay Ayanokouji-kun đang cầm một chiếc áo khoác ngoài, chắc là định thử rồi mua.

Hừm, gu thẩm mỹ cũng không đến nỗi tệ.

Hirata: “Bọn tớ cũng đang chọn quần áo. Nếu được thì đi cùng luôn không?”

Ayanokouji: “Không, làm phiền hai người thì ngại lắm.”

Ayanokouji-kun khẽ gật đầu chào rồi đi về phía quầy thanh toán.

Nhưng đi được một chút, cậu ta dừng lại.

Lấy một chiếc áo khoác khác từ giá treo, cậu ta bắt đầu so sánh với cái đang cầm trên tay.

…Không lẽ đang phân vân không biết chọn cái nào?

Theo tôi thì chắc chắn là――

Nghĩ một chút, tôi gạt phắt ý định đó đi.

Tự nhiên xía vào thì kỳ cục lắm.

Tôi kéo rèm phòng thử đồ lại để thay ra đồng phục.

Hirata: “Vậy trong lúc xếp hàng tớ đi mua đồ uống nhé. Cậu muốn uống gì không?”

Karuizawa: “Ừm, tùy cậu. Tớ sao cũng được.”

Cầm món đồ trên tay, tôi chia tay Yousuke-kun và xếp hàng chờ thanh toán.

Chắc do không đúng thời điểm nên hàng hơi dài. Mà đông thế này thì đành chịu thôi.

Đứng không chả có việc gì làm, những suy nghĩ vẩn vơ bắt đầu hiện lên trong đầu.

Về buổi hẹn hò hôm nay.

Và về mối quan hệ người yêu giả tạo với Yousuke-kun.

Mối quan hệ này sẽ kéo dài đến bao giờ đây.

Chừng nào còn đóng giả cặp đôi, thì cả tôi và Yousuke-kun đều không thể có người yêu thật sự.

Nhưng đối với tôi, việc đảm bảo an toàn cho cuộc sống cao trung là ưu tiên hàng đầu.

Phải có ai đó bảo vệ.

Tôi thực sự ghét sự yếu đuối của bản thân khi không thể sống một mình…

???: “Này, tránh đường chút coi.”

Khi dòng suy nghĩ đang trôi về hướng tiêu cực, một giọng nữ cất lên.

Karuizawa: “À, ừm…”

Vừa quay lại trả lời, tôi nhận ra người gọi là Manabe.

Chạm mắt nhau.

Khoảnh khắc đó, tim tôi đập thình thịch.

Manabe: ”…Ah.”

Manabe cũng nhận ra tôi.

Cả hai đều im lặng, không khí ngột ngạt bao trùm.

Ký ức về sự việc trên con tàu du lịch ùa về trong đầu tôi.

Cơ thể cứng đờ vì căng thẳng, tôi không thốt nên lời.

Đúng rồi, Yousuke-kun đâu―vừa đưa mắt tìm kiếm thì.

Ayanokouji: “Karuizawa.”

Nhận ra thì Ayanokouji-kun đã đứng ngay bên cạnh tôi.

Ayanokouji: “Có chuyện gì thế?”

Manabe: ”…”

Manabe liếc nhìn tôi và Ayanokouji-kun một cái, rồi bỏ đi như không có chuyện gì xảy ra.

Ayanokouji-kun có vẻ cũng đến thanh toán, cậu ta đứng vào cuối hàng ngay sau tôi.

Ayanokouji: “Manabe nói gì với cậu à.”

Karuizawa: “Không, chẳng có gì…”

Ayanokouji: “Vậy à.”

…Cảm giác nhẹ nhõm ùa đến.

Ở trường cũng không phải là không chạm mặt nhóm Manabe bao giờ.

Nhưng vừa rồi là tình huống bất ngờ nên tôi hơi hoảng loạn.

Nhờ Ayanokouji-kun đến đúng lúc mà―

Karuizawa: ”…Cơ mà, cậu. Chọn cái đó à.”

Ayanokouji: “Ừ.”

Chiếc áo khoác ngoài mà lúc nãy cậu ta phân vân.

Lại chọn trúng cái xấu hơn mới đau chứ.

Hơi do dự một chút, nhưng tôi quyết định góp ý.

Karuizawa: ”…Cái áo cậu cầm lúc đầu ấy, hợp hơn đấy?”

Ayanokouji: “Ra là vậy. Thực ra tôi cũng đang phân vân… Nếu cậu đã nói thế thì chắc cái kia tốt hơn thật.”

Ayanokouji-kun ngoan ngoãn nghe theo lời khuyên và đi đổi hàng.

Karuizawa: “Thế này… chắc là ổn nhỉ?”

Mua sắm xong và về phòng.

Tôi mặc thử ngay bộ quần áo vừa mua.

Thử phối với phụ kiện, túi xách… đủ kiểu.

Ừm, tự mình thấy cũng không tệ.

Đưa vào danh sách đồ mặc thường ngày là ok.

Karuizawa: “Cơ mà…”

Kiểm tra xong xuôi, tôi nhớ lại chuyện hôm nay.

Lúc chạm mặt Manabe.

Ayanokouji-kun bắt chuyện cứ như đã canh đúng thời điểm vậy.

…Cậu ta bảo vệ mình, nghĩa là thế sao?

Giờ nghĩ lại thì có vẻ không giống tình cờ lắm.

Dù việc ở cùng cửa hàng chắc là ngẫu nhiên thôi.

Nhưng sự thật là khi tôi cảm thấy cần giúp đỡ, cậu ta đã ở đó.

Vẫn là một kẻ khó hiểu chẳng biết đang toan tính gì…

Karuizawa: “Đúng là nhóm Manabe không trực tiếp động thủ nữa…”

Lời hứa bảo vệ tôi, có vẻ là thật.

Cậu ta bảo hãy trở thành cộng sự.

Chắc chắn sau này, tôi sẽ nhận chỉ thị của cậu ta và giúp đỡ nhiều việc.

Nhưng đó không phải là bóc lột một chiều.

Vì thế nên là cộng sự.

Mối quan hệ đôi bên cùng có lợi.

…Tin tưởng một chút, có lẽ cũng không sao.

Karuizawa: ”…Ayanokouji Kiyotaka-kun, à.”

Tôi buột miệng gọi tên đầy đủ của cậu ta.

Nhắc mới nhớ, tôi đã bắt đầu gọi tên Yousuke-kun rồi…

Karuizawa: ”…Kiyotaka. Ừm.”

Lần tới, tôi sẽ thử gọi tên cậu ta xem sao.