SR82
“Nghệ thuật hộ tống”
Section titled ““Nghệ thuật hộ tống””
Phần 1
Section titled “Phần 1”Ike: “Đúng là ngày nghỉ, trung tâm mua sắm đông người thật.”
Yamauchi: “Đói quá. Đi ăn thôi, Ayanokouji khao nhé!”
Ayanokouji: ”…Tại sao lại là tôi.”
Được Ike và Yamauchi rủ rê, ba chúng tôi đến Keyaki Mall chơi.
Lúc này đã qua giữa tháng 4.
Trải qua các buổi định hướng và giới thiệu câu lạc bộ, chúng tôi cũng dần quen với cuộc sống học đường.
Ike: “Nãy giờ tao thấy nhiều cặp đôi phết nhỉ. Tao cũng muốn nhanh có bạn gái!”
Yamauchi: “Lớp mình thì Hirata với Karuizawa đã cặp kè rồi… Cứ đà này thì gái xinh có chủ hết mất…!?”
Ike: “Mà này, sao mày cứ bình thản thế Ayanokouji. Mày có Horikita rồi nên không lo chứ gì?”
Ayanokouji: ”…Tôi đã nói bao nhiêu lần rồi. Horikita chỉ là ngồi cạnh nên hay nói chuyện thôi.”
Thực tế thì, tôi còn không chắc mối quan hệ giữa tôi và Horikita có được gọi là bạn bè hay không nữa.
Yamauchi: “Cứ đi chung 3 thằng đực rựa thế này tao thấy trống rỗng quá… Biết thế rủ thêm con gái đi cùng cho vui.”
Ike: ”…Chuyện đó, giờ làm luôn cũng chưa muộn đâu?”
Nghe câu nói bâng quơ của Yamauchi, Ike như nảy ra ý tưởng gì đó.
Ike: “Tán gái! Tán gái đi! Thấy ai ưng mắt thì cứ ra bắt chuyện rồi rủ đi chơi!”
Yamauchi: “Ra là vậy… Cách này được đấy! Con gái lớp khác hay mấy chị khóa trên mình vẫn chưa biết nhiều mà.”
Ike: “Biết đâu lại gặp được định mệnh đời mình…!”
Ayanokouji: ”…Tán gái dễ ăn thế sao?”
Ike và Yamauchi có vẻ nghiêm túc, hai cậu ta bắt đầu dáo dác nhìn quanh xem có cô gái nào ưng ý không.
Yamauchi: “N-Này, nhìn kìa! Cô gái đằng kia!”
Ike: “Đâu đâu… Ồ! Xinh tuyệt trần luôn!”
Một nữ sinh đang ngồi một mình trên băng ghế.
Trang phục nhã nhặn, toát lên vẻ trưởng thành. Có lẽ là học sinh khóa trên.
Ike: “Chắc đang đợi bạn à?”
Yamauchi: “Thế thì càng tốt. Chúng ta cũng đi theo nhóm mà, nhóm đi chơi với nhóm chắc chắn sẽ vui hơn!”
Ike: “Chuẩn luôn! Được rồi, họp chiến thuật xem ra bắt chuyện kiểu gì nào!”
Và rồi, khi hai cậu ta đang vắt óc nghĩ kế thì.
Kouenji: “Oya, tôi để em đợi lâu rồi sao?”
Nữ sinh: “Không đâu, cũng vừa mới tới thôi.”
Người xuất hiện trước mặt nữ sinh đó là kẻ dị biệt của lớp D, Kouenji Rokusuke.
Kouenji: “Để một bông hoa xinh đẹp như em phải chờ đợi, quả là một sai lầm tồi tệ đối với một quý ông như tôi.”
Nữ sinh: “Fufu, Kouenji-kun dẻo miệng thật đấy.”
Kouenji: “Nào, chúng ta đi thôi, Lady.”
Hai người họ khoác tay nhau vừa đi vừa nói chuyện thân mật.
Chứng kiến cảnh tượng đó, nhóm Ike há hốc mồm kinh ngạc.
Yamauchi: “K-Kouenji…? Sao thằng Kouenji lại đi cùng bà chị xinh đẹp thế kia…”
Ike: “Lại còn thân thiết thế nữa… không lẽ, h-hẹn hò á!?”
Ayanokouji: “Chắc là vậy rồi.”
Ike: “Không thể nào! Bị thằng Kouenji nẫng tay trên, chuyện này tao không chấp nhận được!?”
Yamauchi: ”…Khoan đã. Chắc gì đã là hẹn hò thật?”
Ike: “Y-Ý mày là sao?”
Yamauchi: “Mày nghĩ xem, đối phương là một mỹ nhân như thế cơ mà? Sao có thể dính líu với thằng lập dị như Kouenji được!”
Yamauchi: “Biết đâu Kouenji nắm được điểm yếu gì đó nên ép chị ấy đi cùng!”
Ike: “Đ-Đúng rồi! Hoặc là bị gọi đến làm chân xách đồ…! Tóm lại là không thể có chuyện hẹn hò lãng mạn được!”
Yamauchi: “Không thể để yên chuyện này được, đuổi theo thôi! Phải làm rõ sự thật!”
Ike: “Chuẩn! Đi thôi Ayanokouji!”
Ayanokouji: ”…Cả tôi nữa à?”
Kouenji có hẹn hò hay không, nói thật thì tôi chẳng quan tâm…
Nhưng hôm nay được rủ đi chơi, thôi thì cứ đi theo vậy.
Phần 2
Section titled “Phần 2”Chúng tôi giữ khoảng cách vừa phải và bám theo nhóm Kouenji.
Nữ sinh: “Nè, Kouenji-kun nghe đồn là người thừa kế của tập đoàn Kouenji, thật vậy sao?”
Kouenji: “Hmm, đúng vậy. Tương lai tôi sẽ là người gánh vác cả xã hội Nhật Bản này.”
Nữ sinh: “Tuyệt quá! Quả nhiên là tiền đồ rộng mở ha!”
Giọng điệu phấn khích, cô gái nép sát vào người Kouenji như muốn ôm chầm lấy cậu ta.
Ike: “Đ-Đùa à. Bám dính lấy nhau thế kia…”
Yamauchi: “Khốn kiếp, nhường chỗ đó cho tao đi Kouenji!”
Trong lúc đó, Kouenji và cô gái bước vào một cửa hàng thời trang sang trọng.
Nữ sinh: “Nhìn này nhìn này, cái túi này dễ thương đúng không! Đang thịnh hành lắm đấy!”
Nữ sinh: “Haizz… Nhưng tháng này lỡ tiêu hơi nhiều. Chắc phải nhịn đến tháng sau quá…”
Cầm chiếc túi trông có vẻ đắt tiền, cô gái ngước ánh mắt cún con lên nhìn Kouenji.
Ike: “Kuuu! Bị nhìn bằng ánh mắt đó thì tao cũng muốn mua cho chị ấy!”
Yamauchi: “Nếu là tao thì có vay nợ tao cũng mua! Chốt đơn luôn!”
Nhưng Kouenji suy nghĩ một chút rồi lắc đầu.
Kouenji: “Thôi đi. Chiếc túi đó không xứng với em đâu.”
Nữ sinh: “Eh? T-Tại sao? Mẫu này đang được ưa chuộng nhất đấy?”
Kouenji: “Chỉ chạy theo trào lưu thì không thể có được vẻ đẹp thực sự. Nó chỉ làm hỏng đi cá tính của em thôi.”
Nói rồi, Kouenji lấy một chiếc túi màu đỏ rực rỡ từ trên kệ xuống.
Kouenji: “Tôi sẽ tặng em cái này. Sắc đỏ sâu thẳm này mới làm tôn lên sức hấp dẫn của em.”
Nữ sinh: “Eh, thật sao? Cái này đắt lắm đấy…”
Có vẻ chiếc túi này còn đắt tiền hơn cả chiếc túi cô gái vừa muốn lúc nãy.
Kouenji: “Không sao. Được một quý cô xinh đẹp sử dụng, chiếc túi này cũng sẽ mãn nguyện thôi.”
Kouenji: “Hơn nữa, nếu đi cạnh tôi thì em cũng phải có khí chất tương xứng chứ.”
Nữ sinh: “Cảm ơn…! Chị sẽ giữ gìn nó cẩn thận, Kouenji-kun!”
Cô gái cười rạng rỡ nhận lấy món quà từ Kouenji.
Ike: “Đùa nhau à… Tưởng nó từ chối, ai ngờ lại mua cái đắt hơn.”
Yamauchi: “T-Thằng Kouenji, không ngờ nó cũng khá phết…”
Kouenji: “Nào, chúng ta đi thôi. Lát nữa tôi có đặt chỗ ở nhà hàng rồi.”
Kouenji thanh toán một cách lịch thiệp, rồi lại khoác tay cô gái bước ra khỏi cửa hàng.
Phần 3
Section titled “Phần 3”Sau đó, buổi hẹn hò của Kouenji vẫn tiếp tục.
Thưởng thức bữa ăn tại nhà hàng, vui chơi tại khu giải trí…
Nhìn từ ngoài vào, đây hoàn toàn là một buổi hẹn hò chuẩn mực của các cặp đôi.
Kouenji: “Hmm, ánh hoàng hôn đang nhuộm đỏ cả bầu trời kìa. Quả là một khung cảnh tuyệt mỹ.”
Nữ sinh: ”…Đúng vậy nhỉ. Nhưng cứ nghĩ khoảng thời gian vui vẻ này sắp kết thúc, lại thấy tiếc nuối quá.”
Cuối buổi hẹn hò, Kouenji và cô gái ngồi trên ghế đá, trò chuyện trong bầu không khí lãng mạn.
Thực ra tôi đã nhận ra từ lâu rồi, đây rõ ràng là một buổi hẹn hò bình thường chứ chẳng có ẩn tình gì cả.
Ike: “Chết tiệt, nhìn cái không khí đó kìa! Tình tứ phát ghen lên được!”
Yamauchi: “Lũ người hạnh phúc nổ tung hết đi! Nổ tung ngay bây giờ đi!”
Trốn trong góc khuất, nhóm Ike vừa khóc lóc vừa nguyền rủa. Cơ mà, rốt cuộc chúng tôi đang làm cái quái gì trong ngày nghỉ hiếm hoi này thế.
Ayanokouji: “Về thôi. Nhìn thêm nữa cũng chẳng ích gì đâu.”
Ike: “Ờ, mày nói đúng…”
Yamauchi: “Tự nhiên tao thấy mệt mỏi rã rời…”
Khi chúng tôi định ngừng bám đuôi và rời đi thì.
Cô gái ngồi trên ghế đá bất ngờ quay sang Kouenji với thái độ nghiêm túc.
Nữ sinh: “Nè, Kouenji-kun.”
Nữ sinh: “Hôm nay chị vui lắm. Cảm ơn em.”
Kouenji: “Hmm, không cần khách sáo đâu. Tôi cũng đã có một khoảng thời gian ý nghĩa.”
Nữ sinh: “Và này, chị nghĩ là…”
Đôi má thoáng ửng hồng, cô gái nhìn thẳng vào mắt Kouenji.
Nữ sinh: “Nếu em không phiền, chúng ta hẹn hò nhé?”
Ike: ”!? T-Tỏ tình kìa!?”
Diễn biến bất ngờ khiến Ike và Yamauchi nhốn nháo cả lên.
Có vẻ như Kouenji và cô gái này vẫn chưa chính thức là người yêu của nhau.
Yamauchi: “Bà chị xinh đẹp thế kia tỏ tình cơ mà!? Chắc chắn là đồng ý ngay tắp lự rồi!”
Chúng tôi nín thở theo dõi.
Rốt cuộc, câu trả lời của Kouenji là――
Kouenji: “Xin lỗi, nhưng tôi không thể đáp lại kỳ vọng đó.”
Nữ sinh: “Eh…?”
Kouenji: “Em là một quý cô quyến rũ và xinh đẹp. Buổi hẹn hò hôm nay tôi cũng rất vui.”
Kouenji: “Tuy nhiên, nếu tôi bị một người nào đó độc chiếm, hàng vạn phụ nữ trên thế giới này sẽ rơi lệ mất.”
Kouenji: “Tôi phải luôn tự do. Phải là niềm hy vọng của tất cả phái đẹp.”
Yamauchi: “Hảảả!? L-Lý do quái quỷ gì thế! Mày đang đùa tao à!”
Lời từ chối mang đậm chất tự luyến.
Thế nhưng, cô gái sau giây phút ngơ ngác――lại bật cười khúc khích.
Nữ sinh: “Ahaha! Quả nhiên Kouenji-kun thú vị thật đấy!”
Nữ sinh: “Ra là vậy, vì phụ nữ trên toàn thế giới thì đành chịu thôi. Bị từ chối nhưng không thấy khó chịu chút nào.”
Kouenji: “Hmm, tôi không ghét những người phụ nữ thấu hiểu đâu.”
Nữ sinh: “Ừm. Vậy, khi nào rảnh lại đi uống nước nhé? Hôm nay cảm ơn nhiều!”
Cô gái tươi cười vẫy tay chào rồi rời đi.
Kouenji: “Vậy thì…”
Phần 4
Section titled “Phần 4”Kouenji: “Vậy thì…”
Khi bóng dáng cô gái đã khuất, Kouenji hướng ánh mắt về phía góc khuất nơi chúng tôi đang nấp.
Kouenji: “Định lén lút ở đó đến bao giờ thế? Những người bạn cùng lớp của tôi.”
Ike: “Tch!?”
Yamauchi: “B-Bị phát hiện rồi sao!?”
Biết không thể trốn tránh, chúng tôi đành bước ra trước mặt Kouenji.
Kouenji: “Yare yare, nhìn trộm buổi hẹn hò của người khác, sở thích của các cậu cũng tệ thật đấy.”
Ike: “Mà này Kouenji! Tại sao mày lại từ chối bà chị xinh đẹp thế kia! Phung phí quá!”
Yamauchi: “Đúng thế đúng thế! Cơ hội như thế làm gì có lần thứ hai chứ hả!?”
Kouenji: “Lý do thì như tôi đã nói với cô ấy rồi. Tôi vẫn muốn tận hưởng sự tự do thêm một thời gian nữa.”
Kouenji: “Với lại quan trọng nhất là――cô ấy không lọt vào mắt xanh của tôi. Đơn giản vậy thôi.”
Kouenji tuyên bố một cách dõng dạc.
Từ cách hẹn hò thành thục hôm nay, cho đến cách từ chối tỏ tình mà không làm tổn thương đối phương.
Có vẻ như trong chuyện tình trường, Kouenji đã đi trước chúng tôi một bước dài.
Yamauchi: “Khốn kiếp, tao hiểu rồi… Tao công nhận mày!”
Yamauchi: “Này Kouenji! Làm sao để sát gái được như mày? Dạy tao với!”
Ike: “Tao cũng xin mày đấy! Sư phụ, xin hãy truyền thụ bí kíp tán gái cho bọn con!”
Vứt bỏ lòng tự trọng, hai người họ cầu xin Kouenji chỉ giáo.
Kouenji cười ngạo nghễ, vỗ ngực cái ‘bộp’.
Kouenji: “Đơn giản thôi. Vẻ đẹp là tất cả.”
Ike: “Vẻ đẹp…?”
Kouenji: “Một tâm hồn đẹp phải trú ngụ trong một cơ thể đẹp. Thứ các cậu thiếu chính là thể chất vượt trội.”
Nói rồi, Kouenji bất ngờ bắt đầu hít đất ngay trên ghế đá.
Yamauchi: “Hả? Ơ, mày làm cái quái gì thế Kouenji?”
Kouenji: “Hmm! Hmm! Các cậu thấy không? Cơ delta, cơ ngực lớn, và cả cơ nhị đầu của tôi đang gầm thét này!”
Kouenji: “Cơ thể là tấm gương phản chiếu tinh thần. Bằng cách đẩy cơ thể đến giới hạn mỗi ngày, tâm hồn cũng sẽ được mài giũa trở nên rực rỡ.”
Kouenji: “Chính vẻ đẹp hoàn mỹ được tạo nên từ đó mới là thứ thu hút phụ nữ theo bản năng!”
Ike: “H-Hả…?”
Kouenji: “Tóm lại, nếu muốn được yêu thích, trước tiên hãy yêu lấy cơ bắp của mình đi!”
Nói xong, Kouenji tiếp tục thực hiện liên hoàn các bài tập, ví dụ như dùng ghế đá để tập Dips (bài tập tay sau).
Lúc học bơi tôi đã nhận ra, thần kinh vận động của cậu ta đúng là kinh khủng thật. Nhưng mà…
Nữ sinh năm nhất A: “Ơ, gì thế kia… Kouenji-kun à?”
Tình cờ, một nhóm nữ sinh lớp D đi ngang qua.
Nữ sinh năm nhất B: “Có cả Ike-kun nữa kìa. Đám con trai lại bày trò gì ngớ ngẩn rồi.”
Nữ sinh năm nhất C: “Haizz… Con trai lớp D đúng là trẻ con mà. Đi thôi đi thôi.”
Ike: “K-Không, chờ chút đã! Bọn này bị oan!”
Yamauchi: “Đừng có đánh đồng bọn này với Kouenji chứ! Bọn này chỉ đứng xem thôi mà!”
Nhóm Ike hốt hoảng đuổi theo các nữ sinh.
…Chắc vì hay có những hành động kỳ quặc thế này nên Kouenji mất điểm trầm trọng trong mắt nữ sinh cùng lớp.
Việc cậu ta được các chị khóa trên hâm mộ có lẽ vì họ ít có cơ hội chứng kiến những hành động thường ngày này.
Kouenji: “Phù, khởi động thế là ổn rồi. Bắt đầu thấy muốn đến phòng gym đổ mồ hôi thật sự rồi đây.”
Kouenji: “Sao nào, Ayanokouji-boy. Cậu có đi cùng không?”
Ayanokouji: ”…Sao lại rủ tôi?”
Kouenji: “Cơ thể cậu… nhìn qua lớp áo là tôi biết. So với người thường thì cậu cũng rèn luyện khá phết đấy.”
Ayanokouji: “Tôi từ chối. Tôi về nghỉ ngơi đây.”
Kouenji: “Vậy sao, cũng được thôi. Vậy tôi đi chạy bộ đến phòng gym đây.”
…Muốn sát gái thì trước tiên phải tập gym sao.
Trau chuốt ngoại hình là điều quan trọng trong tình yêu, có lẽ cậu ta nói cũng có phần đúng.
Kouenji: “Hãy trở nên xinh đẹp đi các chàng trai. Giống như Kouenji Rokusuke này! Fuhahahaha!”
…Sau đó, tôi tình cờ nghe được một tin đồn về nữ sinh mà Kouenji đã hẹn hò.
Nghe nói cô ta lợi dụng tình cảm để lừa gạt điểm của những tân binh chưa nắm rõ luật lệ nhà trường.
Không biết Kouenji đã nhìn thấu điều đó hay chưa.
Sự thật thì chắc chỉ có mình cậu ta mới biết được.