Skip to content

SR37

Horikita: “Trick or Treat. Chị có bánh kẹo không ạ?”

Nữ sinh khóa trên: “Ừm, có đây~. Nè, tặng em! Happy Halloween!”

Chị gái khóa trên lấy từ trong túi đồ ra một gói bánh kẹo được gói cẩn thận.

Horikita: ”…Cảm ơn chị ạ.”

Hôm nay là ngày Halloween do Keyaki Mall tổ chức.

Tôi đang đi quanh trung tâm mua sắm để bắt chuyện với các học sinh.

Vốn dĩ tôi không định tham gia Halloween đâu, nhưng…

Sau khi nghe về nội dung chiến dịch, tôi đã thay đổi suy nghĩ.

Vào ngày Halloween, một số học sinh và nhân viên cửa hàng được phát trước bánh kẹo, nếu hóa trang và bắt chuyện với họ thì sẽ nhận được quà.

Hơn nữa nếu may mắn, còn có cơ hội nhận được phiếu giảm giá dùng tại Keyaki Mall hoặc phiếu đổi đồ dùng sinh hoạt.

Điểm số là sinh mệnh trong cuộc sống học đường.

Nếu có thể tiết kiệm bằng cách sử dụng các ưu đãi này thì không còn gì bằng.

Nữ sinh khóa trên: “Ma cà rồng à, giống chị nè! Có muốn chụp chung tấm ảnh không?”

Horikita: “Em xin phép từ chối ạ.”

Tôi đã nhận được kha khá bánh kẹo rồi.

Nhưng mục tiêu chính là các phần quà đặc biệt thì vẫn chưa thấy đâu.

Keyaki Mall tấp nập học sinh.

Trước các cửa hàng, nhân viên hóa trang đang mời gọi khách.

Nãy giờ tôi chủ yếu bắt chuyện với học sinh, có lẽ nên chuyển mục tiêu sang nhân viên cửa hàng xem sao.

Horikita: “Xin lỗi, cho tôi hỏi về bánh kẹo―”

Nhân viên hóa trang: “Vâng! Mời quý khách đi lối này ạ!”

Họ bảo tôi đi vào trong quán cà phê.

Trước giờ toàn được đưa bánh kẹo ngay tại chỗ.

Phản ứng này là… biết đâu lại nhận được phần quà đặc biệt chăng.

Và rồi, nơi tôi được dẫn đến là…

Nhân viên hóa trang: “Đây là cuối hàng ạ! Món ngọt giới hạn Halloween đang được làm theo thứ tự nên quý khách vui lòng chờ một chút…”

…Có vẻ tôi mừng hụt rồi.

Nhưng mà, tôi cũng chỉ mới bắt đầu thôi.

Cứ kiên trì tiếp tục, kiểu gì cũng sẽ trúng thưởng.

Sau đó, tôi tiếp tục đi hỏi thăm khắp Keyaki Mall.

Nhân viên: “Xin mời! Đây là bánh kẹo của chiến dịch ạ!”

Nhân viên: “Sau đây quán chúng tôi có tổ chức sự kiện trải nghiệm làm bánh, nếu quý khách hứng thú thì――”

Horikita: ”…Không, tôi có việc bận rồi.”

Tôi nhận lấy bánh kẹo rồi rời đi.

Cũng kiếm được vài phần quà đặc biệt, thành quả không tồi.

…Nhưng tốn thời gian hơn tôi tưởng.

Mỗi lần bắt chuyện với nhân viên là lại bị nghe chào hàng hoặc mời mọc tham gia sự kiện.

Tổ chức chiến dịch quy mô lớn thế này, phía Keyaki Mall chắc chắn cũng muốn học sinh tiêu điểm.

Vậy là đã đi hết một lượt Keyaki Mall rồi, chắc đến lúc chuyển địa điểm sang ký túc xá thôi.

Katsuragi: ”…”

Vừa định rời khỏi Keyaki Mall thì… tôi lướt qua một học sinh quen mặt.

Katsuragi: “Hmm… Horikita à.”

Katsuragi-kun đang xách một túi giấy.

Từ đó lộ ra vài túi nhỏ đựng bánh kẹo.

Bánh kẹo của chiến dịch, nếu không tích cực hành động thì khó mà kiếm được lượng lớn như vậy. Tức là…

Horikita: “Ra là vậy. Có vẻ cậu cũng cùng mục đích với tôi.”

Katsuragi: “Ừ. Cơ hội tiết kiệm điểm thế này, sao có thể bỏ qua được.”

Katsuragi-kun dường như đã đi khắp các phòng ký túc xá để kiếm quà.

Xem ra ngoài tôi, cũng có học sinh tham gia Halloween vì mục đích săn quà thưởng.

Katsuragi: “Nhân tiện, nhìn bộ trang phục này cậu có cảm nghĩ gì không?”

Horikita: ”…? Cũng được đấy, chất lượng khá cao.”

Katsuragi: ”…Vậy sao. Thế thì tốt.”

Trang phục của Katsuragi-kun có vẻ không phải hàng bán sẵn rẻ tiền.

So với nó, bộ của tôi chỉ là đồ thuê đại ở cửa hàng thôi.

…Mà, chỉ là hóa trang để tham gia chiến dịch thôi. Tôi cũng chẳng cầu kỳ gì, mặc được là được.

Katsuragi: “Vậy thì tôi tiếp tục đi hỏi thăm đây. Thời gian không còn nhiều.”

Horikita: “Phải ha…”

Chiến dịch tặng bánh kẹo chỉ kéo dài đến chiều tối nay.

Giờ tôi mới định đi các phòng ký túc xá, nhưng đi hết tất cả các phòng có vẻ khó.

…Nếu không có thông tin gì trong tay, thì đúng là vậy.

Horikita: ”…Katsuragi-kun, chờ chút đã.”

Katsuragi: “Gì thế?”

Horikita: “Tôi vừa đi hết một vòng Keyaki Mall xong.”

Horikita: “Tôi có thể cung cấp thông tin xem học sinh hay cửa hàng nào phát bánh kẹo. Và Katsuragi-kun chắc chắn nắm giữ thông tin ở ký túc xá.”

Horikita: “―Giao dịch đi. Trao đổi thông tin hiện có chẳng phải sẽ đem lại lợi ích cho cả đôi bên sao?”

Katsuragi: “Hmm…”

Trước đề xuất của tôi, Katsuragi-kun suy nghĩ một chút rồi gật đầu đồng ý.

Dựa trên thông tin có được từ Katsuragi-kun, tôi đi thăm các phòng ký túc xá.

Nhờ có thông tin nên tôi đã khoanh vùng được mục tiêu và đi một cách hiệu quả.

Cứ đà này thì chắc sẽ thu thập được hết các phần quà mà không bỏ sót.

Sau khi đi gần hết ký túc xá năm nhất và năm hai, và rồi…

Hiện tại tôi đang ở ký túc xá năm ba.

Nhưng đứng ở sảnh vào, tôi mãi không thể bước tiếp.

…Ký túc xá này, tất nhiên có phòng của nii-san.

Có khả năng phòng tôi gõ cửa tình cờ lại là phòng anh ấy.

Chỉ tưởng tượng đến cảnh đó thôi là tôi đã thấy chùn bước.

Đang phân vân thì cửa thang máy mở ra.

Người ở trong đó là―

Horikita Manabu: ”…”

Horikita: ”…Ah.”

Chạm mắt nhau. Nii-san cũng đã nhận ra sự hiện diện của tôi.

Anh ấy bước ra khỏi thang máy và đi về phía này.

…Không ngờ lại gặp nii-san vào đúng lúc này.

Horikita Manabu: “Suzune.”

Thấy tôi đứng chết trân, anh ấy cất tiếng gọi.

…Không ngờ anh ấy lại bắt chuyện.

Nhưng mà, rốt cuộc là có chuyện gì?

Nii-san chủ động bắt chuyện thế này, chắc là có việc quan trọng lắm.

Horikita Manabu: “Em cũng đến lấy bánh kẹo sao?”

Horikita: “Vâng… Em đang định đi thăm các phòng của anh chị năm ba.”

Horikita Manabu: ”…”

Horikita: ”…”

Horikita Manabu: ”…Ma cà rồng à.”

Nii-san lẩm bẩm rồi rời khỏi ký túc xá.

…Câu chuyện chỉ có thế thôi sao.

Thật sự là, ý anh ấy là gì nhỉ.

Khó có chuyện nii-san bắt chuyện mà không có lý do gì.

Không lẽ bộ dạng hiện tại của tôi đã lọt vào mắt anh ấy?

…Nếu biết sẽ gặp nii-san, tôi đã chọn trang phục kỹ lưỡng hơn rồi.

Nhưng mà, được anh ấy bắt chuyện thế này… kết quả thì, có lẽ bộ ma cà rồng này cũng không tệ.

Trời ngả về chiều, tôi đến nhà thi đấu.

Phiếu đổi quà nhận được từ chiến dịch Halloween. Nhà thi đấu chính là địa điểm để đổi lấy hiện vật.

Tôi nhanh chóng đến quầy lễ tân và đổi các phiếu đã thu thập được.

Học sinh tiếp tân: “Tuyệt thật đấy…! Đến giờ cậu là người đổi được nhiều quà nhất đấy.”

Đủ loại đồ dùng sinh hoạt, thực phẩm đóng hộp…

Một túi giấy không đựng hết, tôi phải xách cả hai tay.

Thành quả vượt ngoài mong đợi.

Sau lúc đó, tôi đã đi thăm nốt ký túc xá năm ba và kiếm thêm được kha khá phần thưởng.

Trong hội trường chật kín học sinh.

Nghe nói lát nữa sẽ diễn ra cuộc thi hóa trang.

Trước khi đông hơn nữa, tôi nên rời khỏi đây sớm thì hơn.

…Vừa nghĩ vậy thì tôi chạm mặt nhóm Ayanokouji-kun.

Ayanokouji: ”…Bất ngờ thật đấy, Horikita. Không ngờ cậu cũng hóa trang.”

Horikita: “Haizz… Tôi đâu có thích thú gì với bộ dạng này.”

Cậu ta có vẻ rất ngạc nhiên khi thấy tôi hóa trang tham gia Halloween.

Sau khi giải thích lý do là vì phần thưởng thì mọi người cũng hiểu.

Ike: “Horikita hóa trang nhìn ngầu phết! Hay là nhân tiện tham gia cuộc thi luôn đi?”

Horikita: “Đời nào tôi tham gia. Tại sao tôi phải làm trò cười cho thiên hạ chứ.”

Sudou: “Đ-Đùa à!? Suzune mà thi là chắc chắn vô địch luôn!”

Sudou: “Cái đó… ừm… bộ đồ đó, thực sự hợp với cậu lắm…!”

Horikita: ”…Tôi không hứng thú. Với lại bộ này tôi cũng chỉ chọn đại ở cửa hàng thôi.”

Horikita: “Làm sao thắng nổi những người đã chuẩn bị kỹ lưỡng để nhắm đến giải thưởng chứ.”

Horikita: “Vậy nhé, xong việc rồi… tôi về đây.”

Cầm chiến lợi phẩm trên tay, tôi hướng ra cửa nhà thi đấu.

Và ngay khi tôi định bước ra ngoài.

MC: “Thí sinh mang số báo danh 01 là… chính là người này!”

Ánh mắt của cả hội trường đổ dồn về phía tôi trong tích tắc.

Horikita: “Đùa nhau à?”

Ánh đèn spotlight rực rỡ chiếu thẳng vào tôi.

MC: “Mời bạn bước lên sân khấu nào!”

Thực sự là tôi chẳng muốn chút nào… Nhưng trong bầu không khí này, nếu bỏ về thì lại càng gây chú ý hơn.

Horikita: “Haizz… Hôm nay đúng là ngày xui xẻo mà.”

Theo lời MC, tôi bước lên sân khấu.

Và trước khi bước lên, tôi tranh thủ chỉnh lại trang phục một chút.

Bộ đồ ma cà rồng tình cờ chọn được ở cửa hàng cho thuê.

Tuy nhiên, chắc cũng không đến nỗi bị đánh giá thấp đâu nhỉ.

Horikita Manabu: ”…Ma cà rồng à.”

Lúc nãy gặp nii-san, phản ứng của anh ấy cũng đâu có vẻ gì là chê không hợp.